Chương 120: Có chút quen thuộc.

Qua màn giao thủ vừa rồi, Diên Khải có muốn phủ nhận cũng phải tâm phục khẩu phục. Gã cắn răng ôm quyền nói.

“Là Sở công tử tuổi trẻ tài cao. Là hạ tướng thất lễ trước, mong công tử lượng thứ.”

Nói rồi gã trả về bên cạnh An Định Hầu, thì thầm to nhỏ với y. Khương Mục Đào nhìn qua liền biết Diên Khải xuất thủ là để thử tài, cốt là để xem Sở công tử có đáng để hầu gia đây thu về dưới trướng hay không. Chuyện này hẳn là Sở công tử cũng nhận ra, vậy nên mới không thể hiện quá nhiều. Sở công tử hiển nhiên là không để Đàm Trùng Lương vào mắt, muốn chiêu mộ y e là khó hơn lên trời. Vậy nên Khương Mục Đào cũng không quá để tâm đến chuyện này, chỉ nói lại với Sở công tử suy đoán của mình mà thôi.

Người muốn chiêu mộ Sở công tử không chỉ có An Định Hầu, mà còn có Chủ Soái Cơ Ninh nữa. Khi tất cả quay vào trong chính sảnh, Cơ Ninh mới mở miệng nói nhưng liền bị Sở công tử chen vào nói trước.

“Chủ Soái không cần phải tốn công chiêu mộ tại hạ. Tại hạ đã nói không có ý định đầu quân. Chỉ là trong khoảng thời gian ở nhờ tại đại doanh cũng có thể cùng Khương tiên sinh bày mưu giúp Chủ Soái một tay. Nhưng ngay sau khi tại hạ giải quyết xong việc của mình thì sẽ cùng tiểu muội rời đi. Mong Chủ Soái hiểu cho.”

Sở công tử đã nói thẳng như thế, Cơ Ninh có muốn mở lời mời cũng chẳng nói được, chỉ đành đồng ý với y. Chí ít Cơ Ninh vẫn thu nạp được một mưu sĩ như Khương Mục Đào, cũng được Sở công tử ra sức giúp cho một đoạn thời gian, thật là đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu.

Có An Định Hầu và Khương Mục Đào cùng phò trợ, Chủ Soái Cơ Ninh đã mở rộng được vùng chiếm đóng ra thêm hai quận. Trong thời gian này, Sở công tử và Tưởng Du Nhi vẫn luôn ở trong quân doanh, ngủ nghỉ cùng các tướng sĩ. Tưởng Du Nhi, phần vì là nữ tử, phần cũng có một thân võ nghệ không thể xem thường vậy nên rất được xem trọng, được các tướng xem như tiểu muội muội mà chiều chuộng. Nàng cũng rất hòa nhã, càng không tỏ thái độ như mấy cô nương nhà quyền quý mà cùng mọi người sinh hoạt. Giữa nơi biên ải này lại có một bóng hồng nhan khiến tinh thần các tướng không khỏi hưng phấn, lại còn là hồng có gai nữa.

Về phần Sở công tử, hay Sở Uyển Đình. Nàng nhân cơ hội này mà quan sát Cơ Ninh kỹ càng. Lòng tò mò về y cũng dần tan biến. Trước đây, nàng từng nghĩ Thái tử Đại Triệu chỉ là đích trưởng tử ngồi chờ lên ngôi mà thôi, không phải là hạng vô dụng nhưng cũng không có tài cán gì nổi bật. Nhưng qua lần này mới nhận ra, y cũng như những kẻ giữ vị trí trữ quân, phải ẩn nhẫn mà giấu kỹ con dao bén, chờ thời cơ thích hợp mới rút chém người.

Nghĩ lại, cuộc đời của Cơ Ninh cũng không dễ dàng gì. Vừa sinh ra thì mẫu hậu đã hôn mê đến tận mười lăm năm. Không có mẫu hậu che chở, phụ hoàng thì dù có thương yêu cũng không thể bảo vệ. Một mình lớn lên, dùi mài kinh sử mới được ngôi vị Thái tử như hiện tại. Rồi lại bị huynh đệ ghen ghét, mẫu hậu mất, hôn thê bị tiên nhân đưa đi. Trải qua nhiều chuyện như vậy mà không có đủ bản lĩnh thì đã không trụ lại đến bây giờ. Sở Uyển Đình nghĩ thầm.

‘Người như vậy, có chăng là Chân Mệnh Thiên Tử mà tiên sinh nhắc đến? Nhưng nếu vậy thì tại sao tiên sinh lại nói khí số hoàng triều Đại Triệu sắp cạn. Chẳng lẽ y không có số đế vương?’

Trên người của Cơ Ninh quả thật có tử vi chi khí, còn rất đậm là đằng khác. Nhưng Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi đều chưa luyện thành Pháp nhãn, vì thế nên chẳng thể nhìn ra điều này.

Một hôm nọ, khi đang tọa thiền trong lều cùng Tưởng Du Nhi, Sở Uyển Đình chợt nghe tiếng thưa.

“Sở công tử, tiểu nhân mang thức ăn đến cho người cùng cô nương.”

Nàng bèn hắng giọng, đổi thành giọng nam đáp lại.

“Ngươi cứ vào đi.”

Người bước vào là A Tam. Vì khi trước đào ngũ, nhưng có công giúp Khương Mục Đào truyền lời nên tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, mới giáng hắn làm chân sai vặt cho Khương Mục Đào, không còn làm lính Đại Triệu nữa, thế nên cũng không còn bổng lộc gì xấc. Về phần Khương Mục Đào, lão cũng thu nhận hắn về. Ngoài mặt thì mang danh nô bộc nhưng thật ra là xem hắn như học trò mà dạy dỗ, bởi xét thấy tâm tính hắn thiện lương, sáng dạ.

Thời điểm này, Sở Uyển Đình không dùng phép biến thân mà dùng Chướng Nhãn Pháp để che mắt A Tam, nên người đang ngồi trên giường trong mắt A Tam lúc này là Sở công tử.

A Tam bê khay thức ăn đến đặt lên bàn trước mặt Sở Uyển Đình, Tưởng Du Nhi đang luyện chữ ở gần đó cũng buông bút đi đến ngồi vào bàn. Nói là thức ăn là thế, nhưng trong quân doanh ăn uống không thể xa hoa như chốn phồn thị. Trong khay chỉ có hai bát cơm trắng nóng hổi, một đĩa rau chua nhỏ cùng hai miếng thịt muối lớn bằng hai ngón tay. Đây là còn tốt hơn phần lớn binh sĩ và tướng quân ngoài kia, vì khẩu phần đều được phân chia kỹ lưỡng. Ngay cả thịt cũng không phải bữa nào cũng có.

Dù đã nhìn Tưởng Du Nhi ăn lấy ăn để bữa cơm thanh đạm này nhiều lần mà A Tam vẫn cảm thấy là lạ. Nhìn thế nào thì nàng cũng mang vẻ tiểu thư khuê cát, kể cả có là con nhà võ, hành tẩu giang hồ đi chăng nữa thì ăn uống cũng không đến mức đạm bạc như thế này.

Sở Uyển Đình thấy hắn cứ nhìn mãi thì hỏi.

“Có chuyện gì sao?”

A Tam kịch liệt lắc đầu, đáp.

“Dạ, không có gì.”

“Huynh muội chúng ta là người trên giang hồ, cũng không phải là bề trên của ngươi. Ngươi thắc mắc điều gì, cứ hỏi thẳng là được.”

A Tam nghe vậy mới dám mở lời. Hắn gãi đầu lúng túng hỏi.

“Làm sao mà công tử, cô nương có thể ăn quen bữa cơm đạm bạc nơi biên ải này được vậy? Tiểu nhân cảm thấy hai vị xuất thân quyền quý, cao lương mỹ vị chắc cũng đã nếm qua cả rồi.”

Tưởng Du Nhi bật cười. Nàng nhìn hắn đáp.

“Cao lương mỹ vị, thì chỉ có ca ca ta là đã nếm qua. Còn ta chỉ ăn cơm cha mẹ và gia gia nấu, có khi ta còn tự vào bếp. Có điều, cơm cha mẹ ta nấu còn hơn cả mấy thứ cao lương mỹ vị mà Thánh Thượng dùng nữa.”

A Tam hoài nghi.

“Còn có thứ mà Thánh Thượng chưa từng dùng qua sao?”

Sở Uyển Đình gật đầu.

“Tất nhiên là có.”

“Thế trong lời Sở công tử nói, thứ gì mà Thánh Thượng chưa từng dùng qua?”

Giọng Cơ Ninh từ bên ngoài truyền vào. Y vén tấm màn che cửa đi vào trong. Hôm nay Cơ Ninh không mặc giáp trụ thường ngày, mà mặc hắc bào bó ống tay. Vừa thấy Cơ Ninh, A Tam liền hoảng, vội vàng hành lễ rồi lui sang một bên, sợ rằng mình bàn đến Thánh Thượng sẽ bị trách phạt.

Cơ Ninh vẫy tay, bảo hắn miễn lễ rồi bước đến ngồi đối diện Sở Uyển Đình. Nàng hỏi.

“Chủ Soái đến tìm tại hạ là có chuyện gì sao?”

“Không việc gì. Chỉ là ta muốn dùng bữa cùng Sở công tử mà thôi.”

Nghe đến đây, A Tam vội chạy ra ngoài lấy thêm bát cơm và thức ăn. Sở Uyển Đình lại không cho là vậy. Những ngày ở trong quân doanh, mỗi lần gặp Cơ Ninh là y lại nhìn chăm chú nàng trong bộ dạng Sở công tử. Cứ như y đang có chuyện muốn hỏi, lại cứ không mở lời được vậy.

Nàng nói.

“Chủ Soái cất công đến đây tìm tại hạ, hẳn không chỉ để dùng bữa cùng đâu nhỉ.”

Cơ Ninh nhếch mép xua tay.

“Sở công tử không cần gọi ta là Chủ Soái mãi. Gọi ta Cơ Ninh là được rồi.”

“Bỏ chức vị Chủ Soái, ngài vẫn là Thái tử điện hạ, là Trữ Quân của hoàng thất Đại Triệu. Tại hạ nào dám bất kính như vậy.”

Cơ Ninh cười lớn, nói.

“Bây giờ ta chỉ là một võ tướng nơi biên ải. Binh sĩ trong quân như huynh, như đệ với ta. Sở công tử cũng có thể thử xem ta là hiệp khách chốn giang hồ, cần chi phải câu nệ hư danh mà phụ tấm chân tình của người hữu hảo."

Tính cách phóng khoáng này khiến Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi nhớ đến Dĩnh Vương Cơ Phàm, chính là hoàng thúc của Cơ Ninh đây. Năm đó lần đầu gặp Cơ Phàm, Sở Uyển Đình cũng đã chú ý đến cái tính cách này của y. Có điều, Cơ Phàm là Vương gia bị đồn là kẻ phóng túng ăn chơi, xem thường hư danh hay bỏ qua lễ nghĩa thì còn hiểu được. Cơ Ninh lại là Thái tử, nếu bị đồn ra ngoài e là đám ngôn quan trong triều sẽ nhổ nước bọt dìm chết y mất.

Nàng bèn đáp.

“Tại hạ cũng chẳng nề hà chuyện hư danh. Nhưng danh Thái tử chẳng hư mà thực. Dù cho có không được truyền ngôi thì vẫn là người cao quý. Ngài đâu cần phải hạ mình với đám hiệp khách dân dã.”

Cơ Ninh nhìn qua Tưởng Du Nhi, có ý muốn hỏi nàng. Nàng liền bắt chước Lưu Vân mà nhanh tay lùa cơm, cắm cúi gắp rau xé thịt để lảng tránh.

“Ta phải nói, không phải hai người là huynh muội sao. Thế tại sao một người lại lãnh đạm vô tình, người còn lại thì lại vui tươi hoạt bát. Hai người có thật sự là huynh muội ruột không vậy?”

Sở Uyển Đình nhai nuốt một đũa rau chua rồi đáp, sắc mặt vẫn lạnh như băng giống trước giờ.

“Trên danh nghĩa thì hai người bọn ta thật sự sống cùng một nhà. Còn về có phải ruột thịt hay không, tại hạ không tiện nói ra.”

Cơ Ninh nhìn Sở Uyển Đình, trong đáy mắt ẩn chứa sự nghi hoặc mà từ khi gặp được nàng trong bộ dạng Sở công tử đến nay vẫn chưa có lời giải. Dung nhan tuấn mỹ này mang lại cho y cảm giác quen thuộc lạ thường. Vẻ mặt lạnh nhạt, đôi mắt mở hờ vô hồn, rất giống với tiên nữ mà y gặp trên điện Kim Loan gần mười năm trước. Mà nói ra đó chính là Sở Uyển Đình, khi đó theo Bạch Nguyệt Quân đi giải nguy cho Dĩnh Vương và đoàn hộ tống nàng trên đường đi hòa thân.

Vẻ đẹp của Sở Uyển Đình năm đó đã khắc sâu vào tâm trí của Cơ Ninh. Mái tóc trắng dài cài lược đen tuyền, phong thái thoát tục thanh cao. Mấy hôm trước khi nhìn kỹ lại Cơ Ninh mới nhận ra, nếu Sở công tử cũng có mái tóc bạc thì sẽ các vài phần giống Sở Uyển Đình.

Lúc này A Tam mới mang cơm và thức ăn đến cho Cơ Ninh. Y mới gác lại chuyện vừa rồi, cùng Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi dùng bữa.

Bên phía Yên Đình, Hoắc Khang vì Sở công tử mà chẳng dám động thủ, chỉ đành bày kế cho Đại Soái Yên Đình. Thế nhưng cả chủ tướng lẫn binh sĩ đều bất tài mà liên tục thua thiệt. Hắn buồn rầu không tả được. Ngồi trong trại nhìn phi thư từ Trịnh Tú Sương gửi đến, trong lòng trào dâng nỗi bất an đến cực điểm.

“Sao thế? Đại Hộ pháp có điều phiền lòng sao?”

Một thân ảnh nử tử từ bên ngoài bước vào, bộ dạng yểu điệu thướt tha. Hoắc Khang mệt mỏi khẽ thở dài, rồi đứng dậy chắp tay hành lễ với nàng ta.

“Bái kiến Quý phi nương nương. Người đến tìm thuộc hạ là có việc gì sao?”

“Còn không phải là vì ngài hay sao. Từ lúc ngài ám sát An Định Hầu bất thành thì trở về quân doanh liền trở nên sợ sệt, chẳng dám xuất đầu lộ diện, rời quân doanh nửa bước. Ngài đây là đang có ý gì, chẳng lẽ là đang làm trái ý của Giáo Chủ phu nhân?”

Hoắc Khang vội khom người nói.

“Nương nương hiểu lầm ta rồi. Đại Triệu có Chân Tiên quan sát, còn có một kẻ có đạo hạnh ngang bằng với với ta đang ở trong quân doanh. Thêm nữa, hai vị Chân Tiên kia biết đến ta. Nếu ta làm chuyện thất thố, e là sẽ bị bắt sống mất.”

Quý phi khẽ bật cười, lượn lờ đến gần Hoắc Khang, nói bằng giọng điệu trêu đùa.

“Chân Tiên? Ngay cả Chưởng môn núi Côn Luân, Hướng Thiên Giáo của các người cũng không sợ. Vậy mà lại sợ ba kẻ tiên tu sao? Còn gọi là Chân Tiên, nghĩ ra cũng thật buồn cười.”

Nàng ta khẽ liếc nhìn phi thư trên bàn, rồi lại nói.

“Hôm nay ta đến đây là muốn ngài xuất thủ lấy mạng Chủ Soái Cơ Ninh, không cần che giấu thân phận nữa. Bệ hạ vì chiến sự kéo dài mà mệt mỏi, ta không nỡ nhìn người như vậy.”

“Nhưng mà, Quý phi nương nương…”

“Ngay cả Giáo Chủ phu nhân cũng đã ra lệnh thúc ép. Ngài muốn kháng lệnh sao? Đừng lo, lần này ta cũng sẽ giúp ngài một tay. Dù cho kẻ trong quân doanh kia có tài phép đến đâu, dù cho Chân Tiên kia có tức tốc phi hành đến cũng không kịp nữa rồi. Đến lúc đó, kẻ đó có thật sự là Chân Tiên thì vẫn còn lão tổ của ta bảo hộ. Ngài không cần sợ.”

Hoắc Khang nghe vậy, đành vâng lệnh làm theo. Hắn cùng Quý phi ra khỏi trại, hóa thành độn quang bay về phía đại doanh Đại Triệu. Cùng thời điểm, trong quân doanh cũng có hơn năm mươi tia độn quang cùng bay lên, theo sau Hoắc Khang mà đi.

Đề xuất Voz: Đại Việt Truyền Kỳ
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.