Chương 121: Phận hồng nhan có mong manh, nửa chừng xuân, thoắt gãy cành thiên hương.

Khi còn cách quân doanh Đại Triệu hai mươi dặm, bỗng nhiên có một đạo kiếm khí phóng ngang qua nhanh như chớp giật. Hoắc Khang và Quý phi nhận ra kịp thời dừng lại giữa không trung, lập tức ra hiệu cho đám thuộc hạ dừng lại. Vài tên thủ hạ không dừng lại kịp, bị kiếm khí vô hình đánh trúng rơi rụng lả tả. Cả hai mới hướng mắt nhìn xuống đất, thấy Sở công tử đang mân mê lưỡi kiếm, bên cạnh còn có Tưởng Du Nhi đang vỗ tay.

Hoắc Khang liền đáp xuống đất, đối mặt với Sở công tử nói.

“Đạo hữu, ta không muốn đắc tội ngươi, càng không muốn đắc tội tiên sinh. Xin đạo hữu tránh đường, đừng ngáng đường ta nữa.”

Sở công tử lạnh nhạt đáp.

“Một tà, một yêu dẫn theo năm mươi tu sĩ đi giết phàm nhân. Chênh lệch thế này phải thì ta ra mặt mới có thể cân bằng chứ. Với lại ta và ngươi còn có chút ân oán. Vẫn là nên giải quyết ở đây thôi.”

Hoắc Khang khẽ giật mình, giọng điệu kinh ngạc nói.

“Ta và đạo hữu chỉ mới gặp nhau lần thứ hai, sao lại có ân oán?”

Sở công tử không giải thích gì thêm, biến lại thành Sở Uyển Đình, tóc bạc cài lược ngọc trắng, áo váy cũng trắng tinh khôi,  tay cầm trường kiếm. Hoắc Khang tâm thần dao động, liền chỉ tay về phía Sở Uyển Đình, giọng rung rung.

“Thì ra là ngươi, tiểu nha đầu.”

Quý phi lúc này mới đáp xuống cạnh Hoắc Khang, cười lớn nói.

“Thì ra là Sở Uyển Đình Tam hoàng muội. Bổn cung nghe người của Hướng Thiên Giáo đồn đại ngươi theo một vị Chân Tiên tu đạo. Có lẽ cũng có chút tài phép. Cũng tốt. Bổn cung cũng có thứ để chơi đùa.”

“Ta chỉ là Sở… Mà không, Lưu Uyển Đình thôi. Tam công chúa Yên Đình đã chết trên đường hòa thân rồi. Ta lại bất ngờ chính là ngươi. Không ngờ ngươi lại là yêu mị, ẩn mình trong cung bấy lâu nay. Tà khí trên người Hoàng hậu mà tiên sinh và sư phụ phát hiện ra khi đó là do ngươi mà ra, phải không?”

“Đúng vậy. Là ta đang từ từ thông phệ mẫu hậu đấy. Năm đó ta phát hiện ra trên người mẫu hậu lại mang mấy tầng công đức vô lượng. Hóa ra là do sinh ra Thái Dương Tinh hạ phàm. Ta lại càng không ngờ Thái Dương Tinh lại là ngươi. Nếu không phải Giáo Chủ phu nhân của Hướng Thiên Giáo nhắm đến ngươi trước thì ta cũng đã ăn cả ngươi rồi!”

Nói đến đây, nàng ta không còn thu liễm nữa mà để lộ ra yêu khí nồng đậm. Nàng ta phi thân, giơ ra móng vuốt hướng về Sở Uyển Đình mà đánh, thủ pháp vô cùng quái dị. Sở Uyển Đình lách mình tránh né, lập tức rút kiếm ra đánh trả. 

Tưởng Du Nhi bên này nhận thấy đám thủ hạ có ý định tiến về phía quân doanh Đại Triệu thì cưỡi gió bay lên đánh chặn. Thập hoàn trong tay Tưởng Du Nhi liên tục phóng ra rồi thu về, rồi kết thành roi kéo tên này ném vào tên kia, sau đó phi thân tung quyền. Một mình nàng tả xung hữu đột giữa mấy chục tên tà tu khiến cho Hoắc Khang thập phần kinh ngạc.

Đối với những kẻ khác, hắn sẽ không để vào mắt, đừng nói là nhớ mặt. Nhưng đối với những người thân cận với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thì hắn lại nhớ rất rõ, cốt là để tránh né không dám mạo phạm. Nhớ năm đó ở nhà Lưu Vân, nàng chỉ là một phàm nhân bình thường, vậy mà giờ lại trở thành một tiên tu rồi.

Nhìn lại bên này, Sở Uyển Đình giao thủ với Quý phi cũng đã qua vài hiệp. Quý phi có ý chơi đùa, không tung ra hết sức. Sở Uyển Đình thì có phần nghiêm túc hơn, dù vậy vẫn có thể nhẹ nhàng đối kháng, càng không có vẻ gì là thất thế. Có thể nhìn ra, thực lực của nàng đã tăng vọt, khác với lần gặp ở núi Bất Chu. Hoắc Khang cũng sinh lòng kiêng dè, thầm nghĩ.

‘Chỉ vừa qua vài năm mà thực lực của tiểu nha đầu này đã gia tăng vượt bậc. E là lúc này đã tiệm cận với đám thiên kiêu của Thất Tinh Các cùng Côn Luân rồi.’

Hai bên giao đấu hơn trăm hiệp, Quý phi liền lộ thế hạ phong, bị Sở Uyển Đình dồn ép buộc phải đánh nghiêm túc. Thế mà vẫn không thể hóa giải được tình thế. Nàng ta liền quát lớn.

"Hoắc Khang, ngươi còn đứng nhìn! Còn không vào giúp ta!”

Sở Uyển Đình lạnh nhạt nói.

“Hắn không dám, bởi vì hắn biết ai đang tọa trấn ở Đại Triệu.”

Hoắc Khang như bị nói trúng tim đen, tâm tình càng thêm dao động. Mấy năm trước khi đối mặt với Lưu Vân, hắn từng đưa ra quyết định sai mà nhắm vào Sở Uyển Đình, rồi trực tiếp đối đầu với Lưu Vân, bị Lưu Vân làm cho kinh sợ. Lần này lại là Sở Uyển Đình, đương nhiên nàng không còn là Sở Uyển Đình của năm đó, là con mồi trên đĩa nữa. Hoắc Khang lại ngước mặt nhìn lên trời, thấy đang thuộc hạ của mình đang bị Tưởng Du Nhi mặt đánh cho tan tác.

Tưởng Du Nhi sau khi đánh bại được đám thủ hạ liền đáp xuống cùng Sở Uyển Đình giao đấu với Quý phi. Bị dồn ép như vậy, nàng ta dù không thua nhưng vẫn không muốn chịu thiệt. Nàng ta gầm lên, con ngươi co lại như que tăm, tay vung một cái liền biến to, phủ đầy lông. Móng vuốt cũng dài ra, càng thêm sắc bén. Lắc mình một cái, thân hình nàng ta biến thành một con hồ ly tám đuôi, cao hơn chục trượng.

Tám cái đuôi to lớn đập mạnh xuống đất thổi tung bụi mù. Nó rống lên.

“Hoắc Khang tên khốn kiếp! Chờ ta nuốt xong hai nha đầu này, ngươi sẽ không yên đâu!”

Nhún một cái, nó nhảy lên không trung rồi nhào xuống như cáo săn mồi, vồ về phía Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi. Động tác nhanh đến mức cả hai chỉ có thể tránh né trong gang tắc. Nó vậy mà có thể xới lên mảng đất lớn, để lại cái hố rộng, sâu. Lập tức, nó xoay mình vung đuôi đánh văng Sở Uyển Đình, rồi dùng cái chân to lớn đạp Tưởng Du Nhi xuống đất.

Tưởng Du Nhi nghiến răng.

“Bát Vỹ Yêu Hồ, đừng nghĩ chỉ có ngươi mới biết biến lớn!”

Chỉ nghe được mấy tiếng đùng đùng như sấm dội, thân hình của Tưởng Du Nhi liền biến lớn, cũng cao đến hơn chục trượng, đẩy Bát Vỹ Yêu Hồ ra. Ngay lúc này Sở Uyển Đình đạp gió bay trở lại, vung kiếm toang chém Yêu Hồ thì Hoắc Khang đã bay đến trước mặt, chém ra mấy đạo kiếm quang. Nàng lộn người tránh, rồi phóng thẳng thanh kiếm trong tay về phía Hoắc Khang. Thanh kiếm lao vút, sượt qua thanh kiếm của Hoắc Khang mà tóe lên tia lửa, sau đó lao thẳng xuống đất.

Sở Uyển Đình lật trở bàn tay, gọi thanh kiếm bay trở về tay, lao vào tấn công Hoắc Khang. Kiếm pháp của Sở Uyển Đình hiện tại tuy được học từ Bạch Nguyệt Quân, nhưng phần kiếm ý trong đó lại là lĩnh ngộ từ Lưu Vân. Cách đánh của nàng, vừa công vừa thủ vừa đỡ vừa trả, linh hoạt tinh diệu, vô cùng khó lường. Kiếm trong tay nàng của là một pháp bảo không thể xem thường, gọi là Du Lâm. Linh tính và kiếm ý của nó không bì được Thanh Phong Kiếm của Bạch Nguyệt Quân, nhưng đánh với dạng tu sĩ như Hoắc Khang vẫn là đủ lực.

Kiếm vung kêu lên vù vù, chạm vào nhau kêu keng keng như chuông ngân liên hồi. Từng chiêu, từng chiêu tung ra dữ dội như sóng cuộn trào, lực đạo lan tỏa như xung kích thổi sạch bụi mù xung quanh mà Yêu Hồ cùng Tưởng Du Nhi đang tạo nên bên dưới đất. Dù là đang giao thủ, nhưng cả hai như lượn lờ trên không như bướm nhẹ nhàng vỗ cánh, toát ra vẻ thoát tục chẳng giống phàm nhân giao chiến.

“Hoắc Khang, thù mới nợ cũ tính hết trong trận này đi.”

“Tốt! Rất đúng ý ta.”

Qua năm mươi chiêu đầu ngang tài ngang sức, Sở Uyển Đình mới vận hàn khí vào lòng bàn tay trái, kết thành thanh đoản đao dài chừng hai thước, cùng với Du Lâm Kiếm luân phiên tấn công Hoắc Khang. Tốc độ tăng lên, kiếm ý trong chiêu càng cương mãnh. Chẳng mấy chốc đã có thể áp đảo được Hoắc Khang.

Hoắc Khang cũng chẳng phải là tay vừa. Kiếm pháp của hắn có thể không bằng Sở Uyển Đình, nhưng một thân hành tẩu hơn trăm năm, lại thêm mấy trăm năm đạo hạnh, sao có thể thua thiệt dễ dàng trước kẻ mới tu hành gần mười năm như Sở Uyển Đình.

Hoắc Khang lùi lại năm thước tránh lưỡi kiếm của Sở Uyển Đình, pháp lực toàn thân mới bộc phát. Tức thì mây đen tụ lại trên đầu hắn, tia sét rơi xuống như mưa, rơi lên mũi kiếm thì chạy dọc đến rồi tích tụ thành lôi điện, ẩn hiện mấy tia hồ quang. Tay còn lại của hắn thì kết ấn thủ sẵn. Đợi đến khi dòng điện lên đến đỉnh điểm, hắn lập tức lướt gió đến vung kiếm chém. Sở Uyển Đình mới vội vã biến đoản đao băng thành ngọn giáo, nghiêng người phi thẳng lên trời. Ngọn giáo theo đà rơi xuống, lại được Sở Uyển Đình thi pháp, hóa ra hàng chục, hàng trăm ngọn giáo băng khác, như lá rụng mùa thu.

Vậy mà Hoắc Khang vẫn không dừng lại, trực tiếp xông vào làn mưa giáo đang rơi. Thuận thế, hắc xoay mình đá mấy ngọn giáo ngược lại phía Sở Uyển Đình. Thân thủ của hắn lúc này vô cùng quỷ dị, tránh được hết tất cả, rồi lao vào vung kiếm chém. Tức thì lôi điện phóng ra, Sở Uyển Đình đưa kiếm lên đỡ mà cả tay tê dại, cả người mất lực.

Hoắc Khang chớp lấy cơ hội, phóng ra kết ấn đã thủ sẵn. Pháp lực biến hóa vô cùng tinh diệu, ẩn chứa âm dương chi đạo.

Ầm! Ầm!

Tiếng động như trời long đất lở vang lên. Bầu trời phía trên Sở Uyển Đình xuất hiện dị tượng, tựa như tan chảy thành từng giọt, chảy xuống thành hình bàn tay. Dưới đất trồi lên chỏm đất, mũi đất vỡ tan tạc thành hình bàn tay. Cả hai chầm chậm tiến về phía nhau, toang bắt Sở Uyển Đình lại.

Ầm!

Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, giữ chặt Sở Uyển Đình giữa. Rồi dần dần biến hóa, không ngừng xoay chiển, co tròn thành viên đan nhỏ bằng đầu ngón tay. Hoắc Khang khi này mới có thể hít thở bình thường. Tình huống vừa rồi nếu Sở Uyển Đình không bị lôi pháp khống chế thì e là đã có thể dễ dàng thoát ra rồi.

Trận mưa giáo băng bên kia tiếp tục rơi xuống dưới trúng vào người Bát Vỹ Hồ Yêu, khi này đang bị Tưởng Du Nhi dùng thập hoàn áp đảo. Nó rống lên thống khổ, lại bị Tưởng Du Nhi tung một quyền vào đầu, cả người lảo đảo ngã sầm ra đất.

Yêu Hồ tức tối, giậm mạnh vận lực vào chân rồi phóng người vào Tưởng Du Nhi. Nó nhe ra bộ nanh nhọn hoắc, lăm le muốn cắn nàng. Tưởng Du Nhi bèn lùi lại nửa bước, đánh chỏ tiếp đón, sau đó lại bồi thêm mấy quyền nặng như núi. Yêu Hồ bị chỏ đánh trúng thì có phần kiêng dè, chồm người đứng bằng hai chân sau, dùng hai chân trước chặn quyền của Tưởng Du Nhi lại.

Pháp lực của Yêu Hồ tức thời nổi lên, tám cái đuôi to lớn đung đưa phập phùng như lửa cháy, nhiệt lượng phát ra trong thoáng chốc khiến mặt đất nứt nẻ, cây cối trong vòng hai dặm lập tức khô héo. Yêu Hồ há miệng, ở nơi cổ họng ẩn hiện tia lửa trắng xanh. Tưởng Du Nhi thấy thế, vội thu tay về rồi tung ra song quyền, đồng thời nhảy lùi về sau, miệng niệm pháp quyết. Thập hoàn theo lệnh bay khỏi nơi cẳng tay nàng mà dàn thành tấm khiên che chắn trước mặt. Cùng thời điểm Yêu Hồ thổi ra luồng lửa nóng rực, bao phủ lấy thân thể Tưởng Du Nhi đẩy lùi nàng về sau đến mấy trượng.

Hỏa lực không bị thập hoàn chặn hết, lên lỏi qua thiêu đốt khiến tay áo nàng bốc cháy. Cẳng tay nàng của bị làm cho bỏng toàn bộ. Nàng nghiến răng nghiến lợi cố gắng chống đỡ. Nàng chợt nghĩ đến túi gấm giữ mạng mà Lưu Vân đưa cho, khi này đang treo ở thắt lưng. Nhưng rồi nàng thầm nghĩ.

‘Đây là vật mà cha đưa cho, chưa đến lúc bất lực tuyệt không thể dùng đến!’

Tức thời, sức lực của Tưởng Du Nhi bộc phát, phóng chưởng đẩy thập hoàn về phía trước. Chưởng khí trước chưa tan, nàng đã phóng ra thêm chưởng khác. Mấy luồng chưởng khi va vào nhau, uy lực như bài sơn đảo hải đẩy vọt thập hoàn đập mạnh vào Yêu Hồ khiến nó choáng váng.

Tưởng Du Nhi lập tức vận chuyển pháp lực, điều khiển thập hoàn khống chế hai chân trước cùng tám chiếc đuôi của Yêu Hồ mà ghìm lại, giữ không cho nó có thể làm được gì. Những tưởng trấn áp được Yêu Hồ thì xong chuyện thì từ xa phi đến một tia độn quang, lao vút qua. Tưởng Du Nhi không kịp trở tay, bị chặt đầu ngay tức khắc. Cái thủ cấp to lớn rơi phịch xuống lăn lông lốc, máu tươi ứa ra như suối chảy.

Người mới đến là Xuyên Khung, nhìn cái đầu của Tưởng Du Nhi cười lớn.

“Kẻ có đủ sức trấn áp Quý phi nương nương chỉ có vậy thôi sao? Đúng thật là nhàm chán.”

Yêu Hồ liền quát y.

“Xuyên Khung, đừng có nhiều lời! Mau phá mấy cái vòng sắt này, thả ta ra!”

Đề xuất Voz: Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.