Chương 122: Có nạn có tai mới thành tài.

Xuyên Khung y lời, vung pháp trượng trong tay phóng ra mấy đạo hắc quang đánh cho thập hoàn vỡ tan. Yêu Hồ được giải thoát, biến trở lại hình người, thần sắc khó coi. Hơn năm trăm năm rồi nàng ta mới bị sỉ nhục đến mức này, lại bị hai nữ tiên tu ép đến mức dùng cả chân thân.

“Nếu không phải bị ngươi chém chết, ta đã ăn thịt ả nha đầu kia rồi.”

Hoắc Khang bay đến, hô to.

“Xuyên Khung tên hồ đồ! Ngươi có biết mà đã làm cái gì không!"

Hắn chỉ vào xác của Tưởng Du Nhi, nói.

“Nàng ta là tiểu bối của tiên sinh. Ngươi không nhìn kỹ lại chặt đầu rồi, tiên sinh và tiên tử tìm đến thì cái mạng nhỏ của ta và ngươi cũng không trả hết!”

Xuyên Khung giật mình hoảng hốt.

“Tiêu rồi! Tiêu rồi! Ta xong đời rồi!”

Mấy năm rồi Xuyên Khung mới nghe nhắc lại danh của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân. Nói ra thì uy danh của hai người đối với Xuyên Khung còn lớn hơn Giáo Chủ Yến Tự Khâm và Giáo Chủ phu nhân Trịnh Tú Sương, dùng một bàn tay cũng có thể bóp chết y. Năm đó mạo phạm Lưu Vân, hắn có thể bỏ qua. Nhưng đã động vào tiểu bối của hắn thì có chạy đến cùng trời cuối đất cũng không trốn được.

“Hoắc Khang, ta phải làm sao đây?”

Quý phi cười nhạt.

“Dù cho Giáo Chủ của các ngươi không đấu lại thì vẫn còn lão tổ của ta. Các ngươi lo cái gì chứ.”

Hoắc Khang và Xuyên Khung nhìn nhau. Cả hai đều nhận ra, Quý phi nương nương là dạng chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, chờ đến khi bị Lưu Vân truy sát thì sẽ sáng mắt ra thôi. Dù cho lão tổ của nàng ta có ra mặt thì Bạch Nguyệt Quân sẽ để yên sao.

Hoắc Khang nắm chặt nắm đấm, siết chặt viên đan đang giam giữ Sở Uyển Đình trong tay. Hắn xoay người phất tay, lệnh cho những kẻ thủ hạ còn khả năng chiến đấu vận khí điều tức trị thương, chuẩn bị để xông vào quân doanh Đại Triệu giết Cơ Ninh. Sau đó hắn sẽ cùng Xuyên Khung lập tức quay về giáo báo cho Giáo Chủ biết để phòng bị Lưu Vân báo thù.

Chừng nửa canh giờ sau, hai tà một yêu đã xông vào được quân doanh. Khi này Cơ Ninh đang cùng Đàm Trùng Lương đánh cờ, bỗng nghe tiếng chém giết từ bên ngoài truyền vào. Cả hai nhanh chóng vác đao xông ra, lập tức có đạo pháp quang đánh đến Cơ Ninh vừa mới đi ra.

Trong gang tấc, đứng chắn trước mặt Cơ Ninh và Đàm Trùng Lương là Sô Ngô ở dạng chân thân. Nó gầm lên như hổ, hất đuôi đẩy cả hai vào trong trại rồi nhào vào cắn xé đám tà tu.

Cơ Ninh và Đàm Trùng Lương mặt mày tái xanh, không hiểu là chuyện gì đang xảy ra, còn con thú to lớn kia lại là thứ gì. Khương Mục Đào mới chạy vào xoa dịu. Lão nói.

“Chủ Soái, ngài ở yên trong trại này mới giữ được mạng. Chờ viện quân đến cứu mới có thể thoát khỏi hiểm cảnh này.”

“Vậy Sở công tử và tiểu muội của huynh ấy đâu?”

Cơ Ninh phải gặng hỏi mãi, Khương Mục Đào mới chịu kể lại mọi chuyện. Rằng Yên Đình có yêu tà giúp sức, hiện tại đã đến để lấy mạng Cơ Ninh. Cái trại này trước đó đã được lão bày trận, sẽ bảo vệ được trong một khoảng thời gian kha khá.

“Bọn chúng đến được đến đây thì e là hai vị tiểu thư đã thất thủ rồi. Hiện tại Thổ Địa Công hay Sơn Thần cũng khó mà chống lại đám đông như vậy, đừng nói đến ba kẻ cầm đầu kia. Con thú bên ngoài kia là do hai vị tiểu thư để lại để bảo vệ ngài, nhưng sẽ không chống đỡ được lâu đâu.”

Cơ Ninh nhìn Khương Mục Đào than thở mà nuốt nước bọt. Cái mạng của y chắc phải nằm lại nơi này rồi. Bọn họ hé tấm màn che cửa trại nhìn ra ngoài, thấy mấy tướng sĩ liều chết vẫn xông vào chém giết với đám tà tu. Sĩ khí dâng cao, sát khí ngút trời. Khương Mục Đào mới nhớ ra lời nhận xét của Lưu Vân về phàm nhân.

‘Gọi là phàm nhưng không phải dạng phàm trần nhỏ bé. Cách gọi nhân loại là vạn vật chi linh không phải đùa. Nhân tộc tu hành sẽ thuận lợi hơn giống loài khác, bởi do được Đạo trời dung dưỡng. Tu sĩ là vậy, phàm nhân cũng chẳng khác. So với dã thú thì trí tuệ vẫn là phần hơn. So với yêu mị, xem qua thì yếu đuối chẳng bằng, nhưng gặp người thân mang sát ý đến cực điểm thì lại là chuyện khác.’

Những tưởng quân sĩ Đại Triệu đem đấu với đám tà tu Hướng Thiên Giáo sẽ là châu chấu đá xe, sẽ chỉ là nộp mang mà thôi. Nhưng với đám người quanh năm chinh chiến này, một thân sát ý đã đủ để chém chết mấy tên thủ hạ, tu vi không quá cao này rồi.

Một màn như vậy khiến Cơ Ninh và Đàm Trùng Lương phải thay đổi cách nhìn về giới tu tiên, và cả người phàm so với tu sĩ nữa.

Cùng thời điểm, ngoài nơi chiến địa ban đầu. Thân xác to lớn của Tưởng Du Nhi mới lồm cồm bò dậy, hai tay mò mẫn tìm cái đầu của mình rồi đặt trở lại cổ. Sau một hồi căn chỉnh nàng mới cử động lại như bình thường, thân hình cũng biến nhỏ trở lại.

Chính phép chặt đầu không chết, nằm trong bộ phép thiên cang đã cứu nàng một mạng. Tuy vậy, xác phàm vẫn chưa luyện hóa nên nỗi đau nhục thân vẫn còn đó. Tưởng Du Nhi nằm co người ôm lấy cổ vẫn còn ướt máu, vết cắt mờ mờ chưa liền hẳn. Cả hai cánh tay, vết bỏng bao phủ từ bàn tay lên đến chỏ, nổi lên bóng nước, đau như kim châm muối sát.

Nàng lẩm bẩm.

“Tỷ gạt muội. Tỷ nói không sao cơ mà. Giờ thì cả tỷ cũng bị bắt rồi, muội phải làm sao đây.”

Đôi mắt Tưởng Du Nhi ướt nước mắt. Nàng gồng mình đứng dậy, nhìn các mảnh vụng của thập hoàn. Giờ đến vũ khí cũng không còn, nàng làm sao mới có thể đấu lại đám Hoắc Khang.

Chợt có cơn gió lành thổi qua, truyền đến thanh âm nhẹ nhàng mà quen thuộc.

“Tiểu nha đầu, ngươi đang khóc đấy à?”

Tưởng Du Nhi ngẩng mặt nhìn lên trời, thấy bóng dáng của Lưu Vân bay đến. Đến khi hắn đến trước mặt, nàng mới nhận ra hắn chính là phân thân của Lưu Vân mà nàng gặp ba năm trước.

“Tiểu thúc, người đến giúp con sao?”

“Ai là tiểu thúc của ngươi. Ta vừa trở về từ Nam Dương Phúc Châu, đi ngang qua đây thấy thân ngươi nằm một nơi, đầu ngươi nằm một nẻo nên đã dừng lại xem thử. Ai ngờ ngươi có thể gắn đầu lại chứ. Cha ngươi đã dạy cho ngươi phép này sao?”
Tưởng Du Nhi gật đầu. Thấy nàng tinh thần ủ rủ, hắn mới ngâm mấy nói.

“Có nạn có tai mới thành tài. Ngươi xem có mấy người địch lại được Bát Vỹ Yêu Hồ. Dù có là đại đệ tử của Côn Luân, e là cũng gặp khó. Ngược lại là ngươi, đánh một trận trấn áp Yêu Hồ lại bị chặt đầu rồi vẫn sống lại. Ba năm tu hành của ngươi như vậy xem là đại thành rồi.”

Nói xong, hắn vung tay triệu gọi mảnh vỡ của thập hoàn đến. Hắn thi pháp, thổi ra thiên hỏa cuồn cuộn, lại quạt vào mấy luồng gió tây. Mảnh vỡ liền tan chảy, hòa thành giọt sắt nóng chảy lớn, theo động tác của hắn tách ra làm hai, nắm thành hai bánh xe rộng chừng nửa xích. Phần còn thừa, hắn tăng hỏa lực, kéo thành trường thương.

Cầm trường thương, hắn tiện vuốt nhọn mũi rồi ném cả cho Tưởng Du Nhi, cùng áo giáp. Hắn nói.

“Ngoài Lưu Vân thì chỉ có ngươi là biết đến ta, xem như cũng có chút duyên phận. Áo giáp này tặng cho ngươi. Cũng không phải là pháp bảo gì nhưng đủ để giúp ngươi chống đỡ. Đôi luân này có thể cưỡi, cũng có thể dùng làm vũ khí.”

Tưởng Du Nhi mới diện lên áo giáp, chân đạp đôi luân, tay cầm trường thương. Điều đặc biệt là trường thương rất nặng. Dường như trong lúc luyện hóa nó đã hấp thu thêm pháp lực, bởi vậy mà cân nặng mới tăng thêm. Ước chừng nó nặng đến mấy chục ngàn cân.

“Được rồi! Mau đi giải quyết chuyện của ngươi đi. Chớ có chậm trễ. Có duyên thì chúng ta sẽ còn gặp lại. Nhớ đừng kể với Lưu Vân là ta đã làm chuyện này, nếu không hắn sẽ ghen tị đấy.”

Hắn cười tràng dài, sau đó cưỡi gió đi mất, cũng chẳng rõ là đi về hướng nào.

Tưởng Du Nhi thử vận pháp lực vào cặp luân dưới chân, nó liền xoay tít rồi bốc cháy. Nàng nghiêng người đến trước thì nó tiến tới. Nàng ngã người ra sau thì nó đi lùi. Đến khi nàng dồn lực vào chân rồi phóng lên thì nó liền đẩy nàng bay đi. Chưa quá năm hơi thở nàng đã đến quân doanh Đại Triệu, đáp sầm xuống đất, bụi bay mịt mù.

Cũng vừa lúc này Sô Ngô bị Hoắc Khang, Xuyên Khung cùng Quý phi liên thủ vây công, sắp sửa thất thế. Tưởng Du Nhi xuất hiện khiến cho cả ba chấn kinh, chẳng rõ trước mặt là người hay quỷ. Đến khi nhìn kỹ mới thấy rõ trên người nàng vẫn còn vết thương từ trận giao tranh trước vẫn chưa lành lặn, tâm thần mới nhẹ đi một tầng. Người vui mừng nhất không ai khác phải là Xuyên Khung. Cái án tử treo sẵn trên đầu y đã được thả xuống.

Mấy binh tướng Đại Triệu đang chiến đấu, thấy Tưởng Du Nhi từ trên trời đáp xuống, ánh mắt kiên định, khí chất bất phàm thì xì xầm bàn tán, tinh thần cũng phấn chấn hơn gấp bội.

“Tiểu cô nương là tiên nhân?”

“Là tiểu công nương đến cứu chúng ta!”

“Sống rồi! Bọn yêu tà kia xong rồi!”

Không nói nhiều lời, Tưởng Du Nhi lướt trên hỏa luân đến mà vung thương vào Xuyên Khung. Y đưa pháp trượng lên đỡ lấy, liền cảm nhận được sức nặng như ngàn vạn ngọn núi đè nén lên cánh tay. Trong thoáng chốc, y vận pháp lực hộ thể, vừa kịp bị đánh bay ra xa đến cả dặm, tạo ra gió mạnh như cuồng phong quét đến thổi bay lều trại xung quanh.

Quý phi và Hoắc Khang kinh hãi nhảy lùi lại, thì Quý phi bị Sô Ngô đánh từ phía sau, đẩy đến trước mặt Tưởng Du Nhi, bị nàng đâm một nhát xuyên người mà thống khổ hét lên. Quý phi định biến dạng chân thân chống trả, Tưởng Du Nhi lập tức đẩy nàng ta, Sô Ngô mới chớp lấy thời cơ vồ lấy cắn cổ. Lúc này Quý phi mới hiện nguyên hình là một cái đuôi hồ ly.

“Thủ đoạn không tệ. Chỉ một phân thân từ cái đuôi mà có chiến lực bậc này. Nếu chân thân ra mặt thì sẽ đến mức nào nữa.”

Tưởng Du Nhi cất tiếng khen ngợi.

Hóa ra Quý phi vẫn còn ở trong hoàng cung Yên Đình, chưa hề rời đi nửa bước. Thứ đánh nhau với Tưởng Du Nhi từ trước giờ vẫn là một phân thân. Thời khắc phân thân bị giết chết, nàng ta ở hoàng cung đã biết được chuyện xảy ra ở biên ải. Sau thoáng giật mình, nàng ta nghiến răng rủa.

“Nha đầu chết tiệt, vậy mà bị chặt đầu vẫn không chết. Lại giết chết phân thân của bổn cung. Thù này không báo, ta không phải là Quý Cung Mộng!”

Đề xuất Voz: Cảm nắng chị cùng dãy trọ
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.