Chương 128: Nghiên Nhuyên Cư.

Tư phu nhân được Tống Vân Chi hộ tống về nhà. Đây cũng không phải là nhà cao cửa rộng, mà chỉ là một tiểu viện với một cái sân tương đối lớn nằm trong ngõ nhỏ, trước cổng đề bảng Nghiên Nhuyên Cư. Bên trong có hai mặt chính thất đối diện nhau, một bên là của phu phụ họ Tư, bên còn lại là của Tư Phong Hành lúc còn chưa đi nhậm chức. Trong cùng có căn bếp lộ thiên, hai bên có hai gian phòng để cho ma ma cùng mấy nha hoàn.

Tư phu nhân về đến Nhiên Nhuyên Cư, tâm trạng nữa mừng nữa bâng khuâng. Đi vào bên trong thấy ông lão nhà mình đang ngồi dưới hiên tỉa cây cảnh, bà liền đi đến hỏi.

“Phong Nhi vẫn chưa về à?”

Tư lão phu tử vẫn chăm chú tỉa cây, nhưng vẫn đáp lời.

“Vẫn chưa.”

Tư phu nhân nghe vậy thì tậc lưỡi. Tư lão phu tử khi này mới đưa mắt nhìn bà, nói.

“Nó bận công vụ, bà cứ mặc kệ nó là được.”

Tư phu nhân đi đến trước mặt Tư lão phu tử, chống tay nói.

“Nó chịu cưới vợ thì ta đâu cần phải khổ tâm như thế này. Ông nhìn ông đi! Từ ngày về hưu, suốt ngày chỉ biết chăm cây cảnh. Sao ông không chịu lo cho nó như lo cho mấy cái cây này?"

Tư lão phu tử nhẹ nhàng đáp trả.

“Phong Nhi nó có tay có chân, tự lo cho mình được. Còn mấy cái cây của ta thì cần người săn sóc. Có uốn nắn, có tỉa tót thì lớn lên mới ra dáng được.”

Tư phu nhân càng nghe càng bực trong lòng, tiến đến giật cây kéo tỉa cây trong tay Tư lão phu tử.

“Ông đi uốn Phong Nhi cho nó nghe lời ông đi!”

“Nó chịu để ta uốn nắn, thì đã không phải là Phong Nhi. Lại đây, trả kéo cho ta rồi ngồi xuống đây. Bà cũng biết, Phong Nhi từ nhỏ đã thông minh sáng dạ, học một hiểu mười. Ta chưa kịp dạy nó, đã bị nó giáo huấn ngược lại rồi, còn đến lượt ta lên tiếng sao. Mà cũng nhờ vậy, cho nên nó mới đỗ được Tam Nguyên, làm rạng danh liệt tổ liệt tông nhà ta. Như vậy bà còn đòi hỏi gì nữa đây?”

Lời lẽ cử chỉ của Tư lão phu tử vô cùng nhẹ nhàng. Mấy chục năm chung sống, lão phu tử còn lạ gì tính thương con của Tư phu nhân nữa, vậy nên cách khuyên giải rất nhẹ nhàng. Nhưng mà quan tâm ắt loạn, dù có là thương con nhưng nhiều quá thì cũng không tốt. Đã nhiều lần lão phu tử nói điều này với Tư phu nhân nhưng bà ấy nào nghe.

Tư phu nhân đập bàn, giậm chân nói.

“Nhưng mà ta không muốn nó phải cô độc một mình, ta còn muốn có cháu nữa chứ! Có thêm một người giúp nó gánh vác, suy tính việc trong nhà thì nó mới có thể dồn hết tâm tư cho chính sự. Như vậy cũng đỡ được một phần sức lực, cũng có người bầu bạn với nó.”

Sau đó Tư phu nhân cố khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nói tiếp.

“Từ trước đến nay ta chưa từng quản nó chuyện gì. Nhưng chuyện này ta nhất định phải quản, cả ông và nó muốn phản đối cũng không được đâu. Ta đã tìm được một cô nương vừa ý rồi, chỉ chờ gọi bà mai sang hỏi cưới thôi.”

Tư lão phu tử nghe vậy thì thần sắc thất kinh, thận trọng dò hỏi.

“Không phải bà nói đi miếu Thành Hoàng gia để lễ bái cầu bình an sao? Sao lại thành tìm con dâu rồi, lại là cô nương nhà ai?”

Tư phu nhân mở miệng chưa kịp đáp thì Tư Phong Hành đã về đến nơi đẩy cổng đi vào, theo sau là Tống Vân Chi. Y nói.

“Là La đại tiểu thư của La gia. Con nói trước với mẹ, tránh xa nàng ta ra, cũng dẹp cái ý tưởng đấy đi. Con chưa muốn lập chính thê đâu.”

Tư Phong Hành thân mặc cẩm bào, đầu đội ngọc quan. Nhìn y hiện tại còn có khí độ hơn cái năm gặp Lưu Vân ở huyện Long Đàm, dù cho năm đó Tư Phong Hành cũng không phải là nhỏ tuổi. Y tiến đến kính cẩn hành lễ với cha mẹ, sau đó vừa rửa tay bằng chậu nước mà nha hoàn mang ra vừa nói tiếp.

“La đại tiểu thư xuất thân con nhà thương nhân, dạo trước còn được Hứa gia hỏi cưới cho Hứa Xá Nhân, lễ nạp thái mang đến không ít lễ vật mà vẫn bị Hứa gia chủ từ chối. Hứa gia như thế còn bị từ chối, mẹ nghĩ nhà ta có thể rước nàng ta về được sao? Loại nữ nhân kiêu căng như vậy, con không muốn lấy.”

Xã hội phong kiến vẫn là xem thường thương nhân. Dẫu cho Tư Phong Hành có kẻ học rộng hiểu nhiều thì vẫn là sĩ phu, đứng đầu trong sĩ nông công thương. Nếu không có người dẫn lối thì vẫn bị định kiến ảnh hưởng đến nhân sinh quan, từ đó sinh ra lòng khinh khi những tầng lớp bên dưới. Kể cả khi y đối với nông phu hay thường dân không thật sự xem thường thì vẫn không xem họ ngang hàng với mình. Vậy nên lời lẽ của Tư Phong Hành đối với La Ngọc Quỳnh như vậy cũng không có gì khó hiểu.

Tống Vân Chi cũng hành lễ với Tư lão phu tử và Tư phu nhân, rồi quay sang nói lời nhắc nhở Tư Phong Hành.

“Huynh chưa gặp trực tiếp thì làm sao biết người ta là người như thế nào? Cũng đâu cần nói lời khó nghe như vậy. Chưa kể, nếu nàng ta thật sự là người kiêu căng phách lối thì tiên sinh sẽ để mấy vị tiểu thư kết thân với nàng sao?”

“Huynh thì gặp nàng ta rồi sao? Nàng ta là gì của huynh mà huynh lại bênh vực nàng ta. Còn nếu lời ta khó nghe như vậy, huynh đừng nghe nữa.”

Tống Vân Chi chống hông nhìn Tư Phong Hành, trong lòng nảy sinh cảm giác bực bội. Y nói.

“Cái tên Tư Thạch Đầu này! Huynh đừng nghĩ chức quan cao hơn ta thì muốn nói gì thì nói. Ta đây là đang nhắc nhở huynh đừng có mà đắc tội với hai vị tiểu thư nhà Lưu tiên sinh. Bọn họ mà biết huynh nói ra mấy lời vừa rồi thì dù có xa ngàn dặm cũng tìm huynh tính sổ đấy. Huynh quên tên Dương Bách Tử mấy năm trước gặp chuyện gì rồi sao?”

Tư Phong Hành nghe vậy thì khoanh tay nghiêm mặt.

“Ta là mệnh quan triều đình, họ dám làm gì ta sao?”

“Ta nói cho huynh biết, dù có là Thánh Thượng họ cũng không xem ra gì. Đừng nói là một Phủ Doãn Kinh Kỳ, chức quan Tam phẩm như huynh.”

Tư Phong Hành nheo mắt nhìn Tống Vân Chi. Từ lâu, y đã thấy thái độ của Tống Vân Chi khi nhắc đến Lưu Vân hay người trong nhà của hắn rất chi là kính cẩn, thậm chí có phần tôn sùng, không giống đối với người quen hay với bậc trưởng bối bình thường. Bây giờ khi nghe thêm lời này, Tư Phong Hành càng thêm hoài nghi thân phận của Lưu Vân. Y bèn nheo mắt, ánh nhìn dò xét, hỏi.

“Lưu tiên sinh là thần hay thánh mà đến cả Bệ hạ, nhi nữ của y cũng không xem ra gì? Huynh nói ta nghe xem.”

Đến đây, Tống Vân Chi không thể tiếp tục tranh luận, không khéo lại lộ ra thân phận tiên tu của Lưu Vân. Y hít thở lấy lại bình tĩnh, nói.

“Ta chịu thua huynh.”

Sau đó Tống Vân Chi quay người đi về phía cổng. Tư Phong Hành liền gọi lại.

“Tống Vân Chi! Tống Vân Chi! Huynh trở lại đây cho ta!”

“Lời của huynh khó nghe, ta không thèm nghe nữa. Ta về huyện nha bàn chuyện với Trịnh đại nhân. Cũng không cần làm cơm tối cho ta. Ta sẽ ngủ lại huyện nha.”

Tiếng vó ngựa truyền đến từ ngoài cổng tiểu viện, sau đó nhỏ dần. Tư Phong Hành trong lòng tức tối, không nói nên lời. Tư lão phu tử và Tư phu nhân ngồi dưới hiên xem một màn cự cãi, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Đã lâu rồi họ mới thấy nhi tử mình bị người khác làm cho tức giận như vậy.

Tư phu nhân cười xong, mới vẫy tay nói với Tư Phong Hành.

“Tống đại nhân đã gặp La đại tiểu thư từ vài năm trước đây, cũng vừa gặp lại vào lúc đón ta ở miếu Thành Hoàng gia. Ta phải nói thật, lời lẽ của con thật sự rất quá đáng. La đại tiểu thư mà ta gặp ôn nhu hiền thục, tuy là con nhà thương nhân nhưng lễ giáo không thua khuê nữ cao môn. Còn về nhi nữ của vị Lưu tiên sinh, ta cũng có duyên gặp được. Khí phách không kém nam nhân, còn có phần áp đảo cả Tống đại nhân. Đừng nói là con, có khi ngay cả Thánh Thượng nàng ta cũng không sợ đâu.”

Tư lão phu cũng vuốt râu phụ họa mấy câu.

“Ta nghe Đặng tiên sinh nói vị Lưu tiên sinh kia khí độ bất phàm. Ngay cả phu nhân của ngài ấy cũng có dung mạo hơn người, nuôi dạy được mấy cô con gái tài hoa trác tuyệt. Đem so với con thì cũng là kẻ tám lạng người nửa cân. Hình như vào cái năm đứa nhi tử Dương gia bị lưu đày, con cũng có mặt trong buổi yến tiệc đêm lễ Thượng Nguyên đó. Con không nhớ gì sao?”

Tư Phong Hành nghe cha nói mà chợt nhớ ra. Quả thật hôm đó có mấy cô nương tài hoa hơn hẳn đám thư sinh cùng khoa với y. Có điều y không rõ là họ có phải là nhi nữ của Lưu tiên sinh hay không mà thôi. Nếu cha y đã nói vậy, e rằng đúng thật như thế. Chỉ là…

“Cho dù La đại tiểu thư có thật sự là thục nữ đi chăng nữa, con vẫn chưa muốn lấy vợ vào lúc này. Mẹ không thay đổi được quyết định của con đâu.”

Tư Phong Hành giọng điệu kiên quyết, sau đó quay người bỏ đi vào gian chính thất ở đối diện. Tư phu nhân dõi mắt nhìn theo. Đối với bà, những lời mà Tư Phong Hành vừa nói đều không lọt vào tai bà chữ nào cả. Trong lòng bà đã toan tính đủ điều, chỉ thiếu nước đi tìm bà mai đến La gia hỏi cưới ngay mà thôi. Đáng tiếc là trưởng bối của La Ngọc Quỳnh đã đi xa hết cả, không có ai làm chủ được cho mối hôn sự này.

Tư phu nhân khẽ thở dài, đứng dậy đi vào trong chính thất sau lưng. Tư lão phu tử thì vẫn ngồi lặng ở đó, bàn tay cầm chiếc kéo lò xo liên tục nắm rồi thả đều đều theo nhịp, mắt hơi đảo nhìn quanh tựa như đang suy nghĩ gì đó, sau đó lại tự mỉm cười một mình. Hai nha hoàn đứng gần đó nhìn thấy cũng phải nghiêng đầu khó hiểu.

Trời chập tối, một nhà ba người mới hội lại chiếc bàn đá tròn đặt trước căn bếp. Ma ma và nha hoàn sau khi dọn lên bàn cho chủ xong thì vào bếp ngồi ăn cùng nhau, cũng không cần phải đứng cạnh để hầu hạ. Như thế cũng tốt hơn đa số gia nhân nô tỳ ngoài kia, việc làm trong tiểu viện cũng chỉ cần dọn dẹp, quét dọn, nấu nướng. Số tiền được trả cũng cao hơn tương đối so với những kẻ khác. Bởi bọn họ là được Tư Phong Hành lựa chọn kỹ càng từ Kinh Thành về để hầu hạ cha mẹ. Tư lão phu tử và Tư phu nhân trước đây cũng chỉ sống một mình, không cần ai hầu hạ cả, vậy nên đối xử với nô tỳ cũng tốt hơn.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.