Chương 129: Nghị sự.

Đột nhiên có tiếng vó ngựa vang lên từ đầu ngõ truyền đến rồi dừng lại ngay trước cổng. Cả ba người Tư gia đồng loạt hướng ánh nhìn ra cổng. Lập tức cổng bị xô vào, Tống Vân Chi gấp gáp chạy đến, ngực nhấp nhô liên tục để hớp lấy từng ngụm không khí.

“Huynh làm gì mà gấp gáp vậy? Có chuyện gì sao?”

Tư Phong Hành buông đũa, quay sang Tống Vân Chi hỏi. Chuyện lúc chiều, lời của Tống Vân Chi nói đều là lời nói được làm được. Nhưng nếu y đã gấp gáp về đây thì chắc chắn là có chuyện không ổn. Tư Phong Hành chắc chắn là vậy.

Tống Vân Chi hít một hơi thật sâu, nói.

“La gia chủ xảy ra chuyện rồi.”

“Cái gì!?”

“Hả!?”

Tư Phong Hành lập tức đứng bật dậy. Tư lão phu tử cùng Tư phu nhân thì kinh ngạc sủng sốt. Tư phu nhân vội hỏi lại.

“Có phải là… là La gia của La đại tiểu thư không?”

“Bẩm phu nhân, đúng là vậy.”

Tư phu nhân thoáng thẩn thờ, hơi thở nặng dần, tay ôm lấy ngực, sau đó mới bình tĩnh lại rồi nói.

“Là xảy ra chuyện gì vậy? La đại tiểu thư có biết chuyện này chưa?”

Tống Vân Chi đáp.

“Vẫn chưa.”

Tư Phong Hành từ khi nghe tin đã vào phòng thay y phục, vội đến mức cẩm bào bị lệch sang một bên, khi này mới đi ra từ trong phòng, rồi cùng Tống Vân Chi tức tốc phi ngựa đến huyện nha.

Đến trước cổng huyện nha, cũng vừa thấy Lạc Tuyên đưa Phùng lang trung của y quán gần nhất đến. Tất cả cùng đi vào trong, rẻ ngang ở cửa công đường đi sang bên phải ra sau tiền đường. Vừa đi Lạc Tuyên vừa kể lại.

“Lúc chạng vạng, Nha Sai đi tuần ở cổng thành Tây phát hiện một con ngựa bị trúng tên ngay bụng chạy đến. Bọn họ liền đi theo vết máu mà tìm. Rốt cục thì tìm được Đổng Toàn, hộ vệ của La gia chủ nằm trong bụi cỏ bên đường cách đây năm dặm. Hắn bị gãy tay trái, trên lưng có nhiều vết chém. Lúc phát hiện thì hơi thở đã rất yếu rồi. Dù vậy hắn vẫn cố báo La gia chủ bị thảo khấu đánh giết giữa đường.”

Tư Phong Hành mới hỏi.

“Vậy hiện tại hắn như thế nào rồi?”

“Thuộc hạ cũng không rõ. Phải nhờ Phùng lang trung khám chữa rồi.”

Tất cả đi đến cửa phòng thì gặp Trịnh Văn Cẩn bước ra, y để Lạc Tuyên và Phùng lang trung đi vào, rồi chặn Tư Phong Hành cùng Tống Vân Chi lại, dẫn cả hai đi đến thư phòng.

Trịnh Văn Cẩn ngồi sau án thư, tay đỡ lấy đầu. Tư Phong Hành thì ngồi ở cái ghế ở hai hàng hai bên. Y đưa chén trà lên nhấp một ngụm cũng là lần thức mười rồi. Tống Vân Chi thì đứng ôm kiếm tựa lưng cạnh cửa sổ. Từ lúc vào đây thì không ai nói lời nào.

Bỗng tiếng gõ cửa truyền đến kéo ánh mắt của cả ba hướng về phía cửa. Cứ tưởng là Lạc Tuyên đến báo tin, hóa ra là Linh Nhiễm. Nàng đẩy cửa đi vào, rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. Nàng lấy ra thanh kiếm gỗ dài chừng ba tấc từ trong tay áo, đi đến đưa cho Trịnh Văn Cẩn. Nàng nói.

“Đào tỷ tỷ gửi phi kiếm truyền tin, nói phụ thân, tiểu nương và đệ đệ của Ngọc Quỳnh đã an toàn rồi. Hiện tại đang được tỷ ấy hộ tống về đây. Về phần Đổng Toàn, muội đã cho ông ấy uống đan dược trị thương, tình hình đã tốt lên rồi.”

Trịnh Văn Cẩn cầm phi kiếm gỗ trong tay, nắm mắt hồi lâu rồi mới đáp.

“Vậy thì tốt.”

Thần sắc của Tống Vân Chi đã khôi phục vẻ bình tĩnh. Y tiến đến trước án thư, nói.

“Thảo nào hộ vệ do chúng ta điều đi không liên lạc được nữa. Hóa ra là bị giết rồi. Đoán chừng bọn thảo khấu kia cũng là do bọn chúng thuê.”

Trịnh Văn Cẩn nhìn phi kiếm, sau đó ngước nhìn Linh Nhiễm hỏi.

“Đào Nương không thể đưa bọn họ về đây ngay sao?”

Linh Nhiễm khẽ lắc đầu.

“Thần thông của bọn muội không bằng cha mẹ, không thể thần không biết quỷ không hay đưa họ về đây được. Dù phép Đằng Vân thì có chút không thích hợp, tỷ ấy không dám tùy tiện dùng trước mặt phàm nhân đâu.”

“Muội nói cũng phải. Cứ như vậy cũng tốt. Đào Nương có thể đảm bảo mấy người bọn họ an toàn về đến đây. Chuyện trước mắt là phải điều tra xem chủ mưu thật sự là ai. Là Hứa gia là hay là ai khác.”

Tống Vân Chi chép miệng.
“Ta thì lại không nghĩ Hứa gia là chủ mưu. Bọn họ dẫu sao thì cũng là dòng dõi thư hương, mấy thủ đoạn âm hiểm tàn độc này họ không dám làm ra đâu.”

Trịnh Văn Cẩn hơi rướn người đến trước, ngữ điệu có chút gắt gỏng.

“Huynh quên mấy lão thần trong triều đường rồi sao? Ai mà chẳng có họ mấy đời làm quan lớn, bọn họ làm quan cao lộc hậu, xem trời bằng vung, ai không thuận ý cũng có thể trực tiếp trừ khử mà không chút do dự. Ngôn lão đại nhân vì bất đồng với Tri Viện Sứ Khu Mật Viện về việc nên đánh hay nên hòa với Yên Đình mà bị vu oan, bị Ngự Sử Đài mang ra xét xử, tịch biên nhà đất, may mà còn giữ được cái mạng già cáo lão hồi hương. Cuối cùng thì sao? Trên đường về quê, xe ngựa của ngài ấy rơi xuống vách núi, một nhà không còn ai sống sót. Đám người bọn họ ăn thịt sẽ không nhả xương đâu, Tống Vân Chi à.”

Linh Nhiễm hoài nghi.

“Nhưng La gia chỉ mà một thương hộ trung lưu. Bọn chúng nhắm vào La gia thì có ích lợi gì đâu? Kể cả có là Hứa gia trả thù thì làm như vậy cũng đâu có ích gì cho họ. Còn chưa nói đến, bọn họ chắc chắn biết rõ mấy huynh đang để mắt đến, nếu chỉ vì xả giận nhất thời mà bị mấy huynh nắm được chứng cứ định tội thì không phải là quá ngu ngốc rồi sao?”

Tống Vân Chi ngồi xuống cái ghế bên cạnh, ngẩng nhìn Linh Nhiễm cười nhạt.

“Đâu có chuyện dễ dàng như vậy. Bọn họ vừa có tiền vừa có quyền. Vậy nên, hoặc là để thủ hạ của mình làm hoặc là để một người không liên quan đến mình làm. Tóm lại là vẫn không để bất kỳ vết nhơ nào dính vào người.”

Trịnh Văn Cẩn gật đầu đồng tình.

“Bọn họ kiểu gì của sẽ tìm kẻ chết thay. Trơn tuột như vậy, muốn nắm được e là khó hơn lên trời.”

Y ngã lưng ra sau, với lấy cuốn sổ đặt trên cùng chồng sách trên kệ để văn thư sau lưng, sau đó đặt lên bàn đẩy về phía Linh Nhiễm, rồi bắt đầu giải thích.

“Ban đầu ta chỉ cho người giám sát La gia là để đề phòng bọn họ vì từ chối mối hôn sự với Hứa gia, làm Hứa gia xấu mặt mà bị gây khó dễ. Với phần nhiều là vì Đào Nương và muội là bạn của La đại tiểu thư. Nhưng ta luôn cảm thấy hoài nghi, tại sao lại là La gia trong khi với quyền thế như bây giờ thì Hứa Nguyên có thể cưới được tiểu thư khuê cát của những thế gia ở Kinh Thành. Vậy nên ta đã cho người âm thầm điều tra, phát hiện ra Hứa gia chủ Hứa Trường Tô lại đi tin lời một tên đạo sĩ không rõ lai lịch, nói cái gì mà…”

Linh Nhiễm cầm cuốn sổ ghi chép lên đọc, khẽ nhướng mày, tiếp lời của Trịnh Văn Cẩn.

“La đại tiểu thư với Hứa đại công tử cơ duyên xảo hợp, là duyên nợ ba sinh? Lần này có cơ hội gặp lại là do trời đất cảm thương? Cái lý do nhảm nhí gì đấy?”

Tống Vân Chi không khỏi kinh ngạc, đứng dậy cầm lấy cuốn sổ từ tay Linh Nhiễm mà đọc, đến mức không nhịn được cười. Y ném cuốn sổ lên bàn, nói với Trịnh Văn Cẩn.

“Trịnh đại nhân, ngài tìm đâu ra tên viết kịch vậy? Chuyện nực cười như thế này cũng có thể xảy ra sao?”

Trịnh Văn Cẩn thần sắc điềm nhiên đáp.

“Hứa Trường Tô tin lời đạo sĩ hỏi cưới La đại tiểu thư. Hứa Quân Thành biết chuyện không can ngăn còn thuận nước đẩy thuyền. Tư đại nhân, ngài nói xem.”

Tư Phong Hành từ lúc Linh Nhiễm bước vào phòng thì vẫn luôn lắng tai nghe mà không cất tiếng câu nào, lúc này mới nói.

"Hứa Đại học sĩ bị Bệ hạ và cả triều đường để mắt đến, nếu để cho Hứa Xá nhân cưới con nhà quan lại, dù là ai thì cũng sẽ bị xem là động thái chọn phe. Vậy nên ông ta mới chọn con nhà thương nhân, có thể nhờ vào nguồn tài chính đó để củng cố mở rộng gia tộc. Như vậy có thể một mũi tên trúng hay đích, vừa không bị xem là chọn phe phái, vừa có thêm một nguồn tài lực phía sau. La đại tiểu thư cùng La gia chỉ là con thỏ bị lột da sẵn chờ được đặt lên bếp lửa thôi.”

Tư Phong Hành từ khi Linh Nhiễm bước vào đã luôn để mắt đến nàng. Y có chút kinh ngạc khi một nữ tử vậy mà có thể ra vào huyện nha dễ dàng đến như vậy, còn có vẻ thân thiết với Trịnh đại nhân và Tống Vân Chi, đoán chừng chỉ có thể là nhi nữ của Lưu tiên sinh mà thôi. Nhưng điều làm y khó hiểu là nàng nói thần thông của mình và tỷ tỷ không bằng cha mẹ, chẳng lẽ nàng là tiên nhân hay sao?

Khi mới nhậm chức Phủ doãn trở về Vạn Tường Phủ, Tư Phong Hành có nghe mấy vị đồng liêu nói lại, có mấy vị đại thần trong triều kể gần mười năm trước có tiên nhân đến Kim Loan điện, dẫn theo đệ tử là Công chúa hòa thân của Yên Đình, đến báo là đưa người rời trần tục rồi lập tức rời đi không chút dấu vết. Mấy đại thần đó cứ tưởng là mình bị hoa mắt, đến mấy năm sau mới nghe nói tiên nhân lại xuất hiện ở Phụng Nghi cung của Tiên Hoàng hậu.

Tư Phong Hành chỉ nghe nhưng không tin. Trước giờ vẫn luôn như vậy. Nhưng thời khắc này, Linh Nhiễm đứng trước mắt y, tâm thần y không khỏi dao động mà không rõ vì sao.

Bên ngoài truyền đến thanh âm của Lạc Tuyên.

“Bẩm đại nhân, La đại tiểu thư cầu kiến.”

Bốn người đưa mắt nhìn nhau. Tư Phong Hành không nói lời nào, vội trốn ra phía sau tấm bình phong, khiến cho ba người còn lại không khỏi kinh ngạc. Trịnh Văn Cẩn định mở miệng hỏi thì y đưa ngón tay lên chặn ngay giữa môi, ra hiệu cho Trịnh Văn Cẩn im lặng. Trịnh Văn Cẩn và Tống Vân Chi không hiểu y đang có ý định gì, Linh Nhiễm thì lại không mấy để tâm.

Trịnh Văn Cẩn khẽ thở dài, sau đó hô lớn.

“Để nàng ta vào!”

Lạc Tuyên nhẹ đẩy cửa vào trong, sau đó đứng nép sang một bên cho La Ngọc Quỳnh bước vào. Nàng đi đến trước án thư, hành lễ với Trịnh Văn Cẩn.

“Dân nữ bái kiến Tri Huyện đại nhân.”

La Ngọc Quỳnh hơi cúi gầm mặt, cố giấu đôi mắt to tròn đỏ hoe long lanh ánh nước. Linh Nhiễm đương nhiên là nhận thấy, nhưng nàng không cất tiếng hỏi mà bước đến cạnh La Ngọc Quỳnh, nhẹ vỗ về.

Trịnh Văn Cẩn bèn hỏi.

“La đại tiểu thư muốn cầu kiến bổn Huyện là vì việc gì?”

“Hồi đại nhân, dân nữ đến đây trước là để cảm tạ ơn cứu mạng Đổng thúc, sau là để cầu xin đại nhân một chuyện.”

Trịnh Văn Cẩn chau mày nhìn La Ngọc Quỳnh, hỏi.

“La đại tiểu thư không cần phải nói như vậy. Bổn Huyện và Linh Nhiễm cũng có thể xem là huynh muội, cô lại là bạn hữu của muội ấy. Nếu cô có chuyện muốn nhờ, cứ nói thẳng ra là được.”

La Ngọc Quỳnh ngước nhìn Trịnh Văn Cẩn, sau đó quay sang nhìn Linh Nhiễm, ánh mắt đượm buồn. Rồi nàng lại nhìn Trịnh Văn Cẩn, nhẹ giọng nói.

“Xin Tri Huyện đại nhân thành toàn cho mối hôn sự của dân nữ và Hứa gia.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Ưng Lĩnh Chủ
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.