Chương 130: Sinh Tử Sổ.
Lời này của La Ngọc Quỳnh trực tiếp làm cho mọi người trong thư phòng lúc này phản ứng kịch liệt. Trịnh Văn Cẩn và Tống Vân Chi lập tức nhảy khỏi ghế. Tư Phong Hành phía sau suýt chút nữa là không nhịn được mà nhảy ra ngoài. Chỉ riêng Linh Nhiễm là ban đầu có tròn mắt kinh ngạc, nhưng nhanh chóng sau đó đã lấy lại bình tĩnh.
Linh Nhiễm nắm tay La Ngọc Quỳnh kéo nàng ngồi xuống ghế, đưa tay vuốt tóc mái rũ rượi. Nhìn Linh Nhiễm lúc này có chút giống Bạch Nguyệt Quân khi an ủi mấy đứa nhi nữ của mình.
Trịnh Văn Cẩn và Tống Vân Chi dồn toàn bộ sự chú ý lên người La Ngọc Quỳnh, cả hai đã định hỏi tại sao, nhưng khi thấy biểu hiện của Linh Nhiễm thì cả hai liền kiềm nén lại. Tư Phong Hành cũng đang căng mắt ra để nhìn qua khe hở của tấm bình phong, lắng tai nghe từng động tĩnh bên ngoài truyền đến.
Linh Nhiễm ân cần hỏi.
“Ta có thể hỏi là tại sao không?”
La Ngọc Quỳnh im lặng không đáp. Linh Nhiễm lại nói tiếp.
“Ta và cô thân thiết như tỷ muội. Ta sẽ không để ai ức hiếp cô đâu. Cho dù có là đương kim Hoàng đế muốn nạp cô làm phi, không có sự đồng ý của ta, không ai có thể đưa cô đi. Họ muốn cướp người, ta sẽ đánh họ. Không chỉ có ta, còn có Đào tỷ tỷ nữa. Còn có… phụ thân của cô nữa.”
Linh Nhiễm đặt bàn tay của mình lên bàn tay lạnh lẽo không còn chút hơi ấm nào. La Ngọc Quỳnh khi này mới nhìn vào mắt Linh Nhiễm, bắt đầu khóc nức nở.
“Bọn chúng muốn hại cha ta! Bọn chúng muốn hại La gia của ta! Vì ta mà họ mới bị nhắm vào, nếu ta tự giao mình cho chúng thì họ sẽ không còn gặp nguy hiểm nữa.”
La Ngọc Quỳnh cố lau nước mắt, chỉ về phía cuốn sổ trên án thư, nói.
“Không phải là ta có duyên nợ với Hứa Xá Nhân sao? Cứ để ta lấy hắn là được. Có phải không?”
Nếu có Lưu Vân hay Bạch Nguyệt Quân ở đây, cả hai hoặc là búng vào trán nàng một cái thật đau, hoặc là bật cười một tràng thật sảng khoái, sau đó sẽ nói tiểu nha đầu thật là ngây thơ.
La Ngọc Quỳnh dù có thông minh đến đâu thì cũng chỉ là tiểu thư khuê cát yếu đuối ít khi tiếp xúc với mấy loại thủ đoạn tàn độc này, làm sao mà đấu trí lại mấy kẻ lăn lộn trên chốn quan trường. Nàng sinh lòng kinh hãi bọn chúng cũng là điều dễ hiểu.
Linh Nhiễm nghe xong thì không nhịn được mà bật cười, làm cho La Ngọc Quỳnh đang khóc phải ngây người ra. Linh Nhiễm nói.
“Cái gì mà nợ ba sinh, đều là trò lừa người. Nếu cô muốn, ta có thể thỉnh một vị có tài bói toán đến đây, bói cho cô một quẻ để xem cô có thật sự có duyên nợ với tên Hứa Nguyên kia không.”
Nói rồi, nàng đi ra cửa, dưới chân sinh ra mây mù rồi nhanh chóng nâng đỡ nàng lên không trung, tức tốc bay thẳng về hướng Tây Nam. Chừng hai khắc sau, nàng trở về với một nam tử râu ngắn, thân mặc đạo bào trắng, tay cầm phất trần. Y là Côn Luân Tứ Trưởng Lão Tư Diệu Không. Cả hai chưa hạ xuống đất mà thanh âm đã truyền đến trước.
“Tiểu nha đầu con không đi lịch luyện theo lời tiên sinh tiên tử mà lại đến đây dạo chơi, còn kéo ta đến đây làm gì? Còn nữa, Tiểu Đào đâu rồi?”
“Trưởng lão cứ đi theo con. Đến nơi con sẽ giải thích mà.”
Linh Nhiễm kéo vạt áo Tư Diệu Không vào trong thư phòng, kế đó chỉ tay vào La Ngọc Quỳnh nói.
“Người bói cho cô ấy một quẻ, xem nhân duyên kiếp trước của cô ấy như thế nào?”
Tư Diệu Không vung phất trần chỉ vào Linh Nhiễm mà mắng.
“Hồ đồ! Hồ đồ! Đạo hạnh ta có bao nhiêu mà có thể xem được kiếp trước của người ta. Hơn nữa chuyện này phạm vào lẽ trời. Đến lúc bị thiên uy giáng phạt thì ai chịu đây?”
Khi này Tư Diệu Không mới chú ý là mình đang đứng ở nơi nào. Thần sắc lập tức ngưng trọng, lần nữa mắng Linh Nhiễm.
“Tiểu nha đầu con lại kéo ta vào chuyện phàm trần! Có tin ta đánh con không?”
Tư Diệu Không giơ phất trần định đánh thì Linh Nhiễm đã nhanh chân nấp sau lưng Tống Vân Chi. Trịnh Văn Cẩn chắp tay hành lễ, nói.
“Tiên trưởng yên tâm, bọn ta đều là người quen của Lưu tiên sinh.”
“Vậy thì tốt. Nhưng mà kẻ đang lấp ló đằng kia thì sao? Còn không mau ra đây!”
Tư Diệu Không vung phất trần về phía tấm bình phong mà Tư Phong Hành đang nấp. Tấm bình phong liền trượt sang một bên, để lộ ra Tư Phong Hành phía sau. Vừa thấy y, thần sắc của Tư Diệu Không lần nữa biến đổi. Y chau mày, tiến đến gần quan sát Tư Phong Hành thật kỹ. Sau đó mỉm cười hài lòng mà trở về chỗ cũ.
Tư Diệu Không quay sang nói với Linh Nhiễm.
“Chuyện này không bói được. Nhưng Âm Ti có thể sẽ có ghi chép. Chỉ là bọn họ không thể tuỳ tiện giao cho con mà thôi.”
Linh Nhiễm lộ vẻ ngạc nhiên.
“Ngay cả chuyện này Âm Ti cũng có ghi chép lại sao?”
Tư Diệu Không ngồi xuống ghế, nâng tay vuốt cằm.
“Chuyện này ta cũng không rõ. Hồi trước ta từng nghe Chưởng Môn đàm luận cùng tiên sinh và tiên tử, nên biết chút ít thôi.”
Trước giờ tiên môn, tiên phủ và các Chính Thần rất ít khi qua lại với nhau. Thế nên mấy thế hệ tu sĩ gần đây có rất ít người biết đến sự tồn tại của họ. Sư trưởng cũng không nói với họ, vài người sau khi xuất sơn có cơ duyên gặp được mới biết đến thôi. Vả lại thần đạo và tiên đạo vốn đã khác biệt. Vì vậy hai bên nước không không phạm nước giếng. Sự tình nội bộ cũng không biết nhiều.
“Lưu tiên sinh có nhắc qua, một người khi còn sống làm chuyện thiện ác sẽ được ghi chép lại, sau khi chết sẽ luận theo đó mà thưởng phạt. Thêm nữa, dưới U Minh cũng có một bộ riêng, dùng để ghi chép nhân quả của mỗi người. Tuy là không thể xét theo đó mà đưa hồn phách đi đầu thai bởi việc này do Thiên Đạo quyết định nhưng cũng có thể xem là nhật ký để theo dõi mỗi hồn phách.”
Tư Diệu Không nói xong, đưa mắt nhìn La Ngọc Quỳnh sau đó nhìn Linh Nhiễm nói.
“Con không thể tự mình xuống U Minh, nhưng nếu muốn mượn thì có thể đi hỏi thăm Thành Hoàng đại nhân, ông ấy sẽ đi mượn giúp con. Ta nghe nói tiên sinh có quen biết với hai Câu Hồn Sứ Giả của U Minh, nếu nhờ được họ thì khả năng mượn được sẽ tăng lên đôi phần.”
“Vậy con đi ngay.”
Lần này Linh Nhiễm không cưỡi mây nữa, mà trực tiếp hoá thành làn khói trắng bay thẳng ra ngoài. Cùng thời điểm, trong thư phòng nổi lên trận gió lớn thổi ngước ra cửa theo động tác của Linh Nhiễm. Ai cũng đưa tay che mặt, chỉ có Tư Diệu Không là vẫn an nhiên ngồi đó, thầm nghĩ.
‘Thần thông Tụ Hình Tán Khí của Bạch tiên tử mà tiểu nha đầu này cũng học được. Ngộ tính rất tốt a.’
Nhân lúc Linh Nhiễm không có ở đây, Tư Diệu Không lần nữa hướng mắt về phía Tư Phong Hành. Y đứng dạy, dùng phất trần phủi sạch bụi mà Linh Nhiễm thổi lên khi rời đi trên người, rồi hỏi.
“Tiểu tử, ngươi là tôn tử của Tư gia trấn Nhuận Điền phải không?”
Tư Phong Hành thoáng vẻ kinh ngạc, bó cẩn thi lễ với Tư Diệu Không. Dù cho y có không muốn tin thì sự thật cũng đã bày ra trước mắt, Linh Nhiễm và đạo sĩ trước mặt thật sự là tiên nhân.
“Tiên trưởng có điều gì dạy bảo?”
“Ô! Nếu đúng thì tốt, xem như đại huynh của ta có đứa chắt tài giỏi, không làm xấu mặt huynh ấy.”
Tư Diệu Không khen một câu vô thưởng vô phạt như vậy, cũng không rõ là đang có ý muốn nói gì. Tư Phong Hành nghe vậy thì cảm thấy khó hiểu, bèn hỏi lại.
“Tiên trưởng nói vậy là có ý gì?”
“Không có gì. Ngươi xem như ta chưa từng hỏi gì là được.”
Tư Diệu Không lúc này có chút khó xử, bị Linh Nhiễm kéo đến đây rồi bị bỏ lại cùng đám người lạ này, y cũng không biết nên nói gì. Y mới trở lại ghế ngồi, nhắm mắt tĩnh thần.
Bàn về quan hệ của mấy nha đầu nhà Linh Nhiễm với mấy vị Trưởng Lão núi Côn Luân, quả thật có chút thân thiết. Trong ba năm vừa rồi, cả bốn đứa Sở Uyển Đình, Đào Nương, Tưởng Du Nhi và Linh Nhiễm thường xuyên lui tới Côn Luân để mượn nơi bế quan. Động thiên của các nàng trong nhà tuy là yên tĩnh nhưng linh khí so ra vẫn thưa thớt, không nồng đậm bằng đỉnh Côn Luân.
Chuyện này cũng chỉ có Thanh Viễn Chân Nhân và năm vị Trưởng Lão là biết, vậy nên trong đám đệ tử Côn Luân cũng không có tranh luận về chuyện này cả. Mà cũng vì hay lui tới gặp mặt mà các nàng cùng mấy vị Trưởng Lão cũng dần dà trở nên thân quen hơn, ngoài miệng cũng có thể gọi là tiểu nha đầu này, tiểu nha đầu nọ, cũng có thể mắng nhẹ khi các nàng lơ là tu luyện. Dẫu sao thì khi đến mượn chỗ, Lưu Vân cũng đã nhờ vả bọn họ để mắt đến. Nếu các nàng tu hành trì trệ thì cũng thật là có lỗi.
Mọi người chờ thêm tầm một khắc đồng hồ nữa thì Linh Nhiễm mới trở về, theo sau có lão giả râu dài mặc trường bào nâu. Tư Diệu Không vừa thấy liền hướng về phía lão giả mà thi lễ.
“Tạ tiên sinh! Tiểu nha đầu này cũng kéo ngài đến đây luôn à?”
Tạ Đình Sơn đáp lễ nói.
“Tiểu nha đầu này dù sao cũng là nhi nữ của tiên sinh. Để mắt đến một chút cũng không phải việc lớn gì.”
Mắt thấy Tư Diệu Không hành xử như vậy, trong lòng ba người Trịnh Văn Cẩn, Tư Phong Hành, Tống Vân Chi cũng có thể đoán định người mới đến chắc chắn không phải người tầm thường. Có chăng chính là Thành Hoàng gia mà Tư Diệu Không nhắc đến lúc nãy cũng nên. Nghĩ vậy, cả ba cũng bó cẩn hơn vài phần, không dám nói gì quá phận.
Tạ Đình Sơn lấy ra hai quyển sổ dày từ trong tay áo. Một quyển đề tựa “Sinh Thư” quyển còn lại đề tựa “Tử Thư”. Lão đưa cả hai cho Linh Nhiễm, sau đó đứng một bên quan sát.
Linh Nhiễm ngồi xuống ghế cạnh La Ngọc Quỳnh, mở ngay quyển Sinh ra bắt đầu tra, miệng hỏi La Ngọc Quỳnh.
“Sinh thần của cô là ngày rằm tháng năm năm Ất Dậu có phải không?”
“Đúng vậy.”
Linh Nhiễm lật đến năm Ất Dậu, thấy tên của La Ngọc Quỳnh, bên cạnh còn ghi rõ ngày giờ sinh, tên song thân phụ mẫu, còn có tên kiếp trước của nàng. Linh Nhiễm lại dựa theo cái tên đó, tra trong cả hai quyển Sinh Tử. Thời khắc này, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn theo động tác của Linh Nhiễm, không ai rời mắt được. Cuối cùng, nàng đóng hai quyển sổ lại, nhìn La Ngọc Quỳnh nói.
“Cô đúng thật là có phúc. Hai kiếp trước cô đều đầu thai vào nhà vương công quý tộc, còn cưới được phu quân như ý nữa.”
La Ngọc Quỳnh hồi hộp không nhịn được mà thúc giục.
“Cô mau nói thắng luôn đi! Còn vòng vo nữa, ta lo chết mất!”
Linh Nhiễm mỉm cười nói.
“Hai kiếp trước, cuộc đời cô không có dính dáng gì đến tiền kiếp tên Hứa Nguyên đó cả… Mà là một người khác.”
Linh Nhiễm nói năng ẩn ý, khẽ đánh mắt sang Tư Phong Hành khiến y giật mình.
Tống Vân Chi giọng điệu hoài nghi hỏi.
“Vậy chẳng lẽ Hứa gia thuê hắn làm việc này?”
“Vậy thì tìm bắt tên đạo sĩ đó để tra hỏi thôi.”
Trịnh Văn Cẩn nói, sau đó đi ra ngoài gọi Lạc Tuyên. Trong này Linh Nhiễm nói với La Ngọc Quỳnh.
“Ta đã nói rồi. Ta sẽ không để cô phải chịu thiệt đâu. Ta dù không hiểu rõ một vài đạo lý của người phàm nhưng ta hiểu rõ chuyện hôn nhân đại sự không phải chuyện đùa. Ta và Đào tỷ cũng đã bàn với nhau là sẽ tìm cho cô một phu quân thật tốt, có thể chăm sóc cô, quan tâm cô. Bây giờ cô mà đi lấy tên Hứa Nguyên đó, tỷ ấy biết được sẽ không chịu để yên đâu.”
La Ngọc Quỳnh mỉm cười, đưa tay lau giọt nước mắt trên má. Nàng nói.
“Cô nói chuyện cứ như tỷ tỷ của ta vậy.”
“Thì đúng là vậy mà. Ta và Đào Tỷ đều lớn hơn cô đến mấy tuổi. Xét ra thì ta cũng gần bằng tuổi của Uyển Đình tỷ đấy. Ta làm tỷ tỷ của cô không hợp lý hay sao? Nha đầu ngây thơ!”
Linh Nhiễm bắt chước giọng điệu của Bạch Nguyệt Quân, búng ngón tay vào giữa trán La Ngọc Quỳnh khiến nàng đau điếng. Mọi người trong phòng liền cười rộ lên, riêng Tư Phong Hành là không hiểu nên vẫn còn ngơ mặt ra mà thôi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Cửa Hàng Sủng Thú Siêu Thần
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.