Chương 131: Dụ sói khỏi hang.

Xong chuyện ở đây, Tư Diệu Không cáo từ trở về Côn Luân. Tạ Đình Sơn cũng mang Sinh Tử Sổ về Âm Ti. Vừa hay thuận đường nên cả hai đã đi cùng nhau một đoạn. Hai người đi dạo trên phố đã thắp đèn mở chợ đêm. Chợ đêm tấp nập, người qua kẻ lại đông chẳng kém gì ban ngày. Nhưng không một ai chú ý đến một đạo sĩ tiên phong đạo cốt đi cùng một lão giả râu dài này cả.

Hiếm khi mới có dịp tiếp xúc gần như thế này, Tư Diệu Không cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vẫn hỏi thẳng.

“Chuyện sinh tử không phải là thiên cơ hay sao? Sao Tạ tiên sinh lại để cho Linh Nhiễm mượn vậy?”

“Sinh Tử sổ chỉ là sổ ghi chép. Chuyện sinh tử vẫn do Thiên Đạo vận hành. U Minh và Âm Ty cho mượn sổ ghi chép thì làm gì tiết lộ thiên cơ, chỉ là phải xem mặt mũi người đến mượn là ai mà thôi. Tiên trưởng nói có đúng không?”

Tư Diệu Không khẽ gật đầu.

“Tiên sinh nói rất có lý.”

Tư Diệu Không khẽ thở dài một tiếng, hướng mắt về phía chợ đêm, sau đó thu tầm mắt lại nhìn Tạ Đình Sơn.

“Tạ tiên sinh! Ta có chuyện muốn lĩnh giáo. Ngài không thấy phiền chứ?”

“Tiên trưởng cứ nói, lão hủ lắng tai nghe đây.”

“Ngày trước ta là phàm nhân, nay đã tu được một thân đạo hạnh. Nhưng vì vậy mà ta không làm tròn đạo hiếu. Giờ đây muốn ra tay giúp đỡ tôn tử đời sau lại sợ vướng phải nhân quả phàm trần. Tiên sinh nghĩ ta nên làm thế nào đây?”

Tạ Đình Sơn từ tốn vuốt râu, bước chân cũng dừng lại. Lão suy ngẫm một lát, sau đó mới đáp.

“Thế tiên trưởng nghĩ xem, nhân quả này có đáng gánh vác hay không? Lưu tiên sinh và Bạch tiên tử là đạo diệu chân tiên vẫn không ngại nhận ba tiểu nha đầu là nghĩa nữ, lại còn sống như phàm nhân. Nhân quả trong đó thâm sâu khó dò. Đối với những bậc chân tiên khác, e là tránh xa còn không kịp. Nhân quả có nặng có nhẹ, có đáng có không đáng. Vả lại lão hủ từng nghe tiên sinh dạy cho mấy nha đầu trong nhà rằng, không vào hồng trần sao phá được hồng trần. Đạo lý này tiên trưởng hiểu chứ?”

Mắt Tư Diệu Không như sáng lên, y chắp tay thi lễ với Tạ Đình Sơn sau đó cưỡi gió theo hướng tây nam mà đi. Tạ Đình Sơn đưa mắt nhìn theo hồi lâu, sau đó thân ảnh cũng hoá thành làn khói mà tan biến.

Thời khắc này bên trong huyện nha, Trịnh Văn Cẩn sau khi cùng Lạc Tuyên sắp xếp người đi điều tra tên đạo sĩ lạ mặt thì trở về thư phòng, thấy chỉ còn Tống Vân Chi và Tư Phong Hành là đang uống trà, ngồi chờ ở đây, còn Linh Nhiễm, La Ngọc Quỳnh cùng hai vị cao nhân đã đi mất. Y mới hỏi thử, Tống Vân Chi liền đáp.

“Đổng Toàn đã tỉnh lại nên Linh Nhiễm đưa La đại tiểu thư qua thăm rồi. Còn hai vị cao nhân kia thì ai đến từ đâu về lại nơi ấy.”

“Vậy thì để cho họ trò chuyện một lúc rồi ta sang đó hỏi chuyện cũng không muộn.”

Trịnh Văn Cẩn nói một câu, sau đó bước đến cạnh Tống Vân Chi, đưa tay tự rót chén trà cho mình, mắt hơi liếc nhìn Tư Phong Hành, thấy y thần sắc nhợt nhạt thì hỏi.

“Tư đại nhân, ngài bị làm sao thế? Đã vậy khi La đại tiểu thư đến còn trốn đi nữa.”

Tống Vân Chi đang uống chén trà nghe vậy phải lập tức hạ xuống mà nói.

“Trịnh đại nhân, ngài không biết đó thôi. Huynh ấy nói La đại tiểu thư là dạng nữ tử kiêu căng không đoan chính, lúc chiều còn cãi nhau với ta nữa.”

Trịnh Văn Cẩn cười nửa miệng, có chút không tin.

“Ai! Tư đại nhân trước giờ là người công chính liêm minh, xưa nay đối với nữ nhân vẫn luôn cao lãnh, đừng nói là đánh giá, ngay cả liếc nhìn một cái cũng không nhìn. Vậy mà bây giờ lại có biểu hiện gây gắt như vậy với La đại tiểu thư, còn tránh mặt người ta nữa. Ngài nói đi, ngài là đang có ý gì đây?”

Tư Phong Hành liền đáp.

“Ta thì có ý gì chứ. Ta mới là người phải hỏi câu đó đây.”

Y dằn mạnh chén trà xuống bàn trà bên cạnh.

“Hai người đã biết nàng ta là tiên nhân từ trước rồi sao?”

Tống Vân Chi liền lên tiếng nhắc nhở.

“Huynh đừng có đánh trống lảng đổi chủ đề. Chúng ta là đang nói về chuyện của huynh và La đại tiểu thư, huynh nói sang Linh Nhiễm làm gì. Trịnh đại nhân, ta cho ngài hay, Tư phu nhân có ý định hỏi cưới La đại tiểu thư cho huynh ấy đấy.”

“Thật vậy sao? Vậy thì dễ hiểu rồi. Tư đại lang quân đây là đang thăm dò hôn thê nên mới tránh mặt. Ta nói có đúng không, Tư đại lang quân?”

Nói xong Trịnh Văn Cẩn cùng Tống Vân Chi phá lên cười.

“Trịnh đại nhân, ngài hơn bốn mươi tuổi rồi mà lại không có chút chín chắn nào, còn hùa theo Tống Vân Chi trêu chọc ta. Tống Vân Chi, huynh đừng có vội cười. Mẹ ta cũng đã nhắm trúng một người cho huynh rồi đấy. Cứ chờ mà xem!”

Trịnh Văn Cẩn chỉ tay vào bản thân sau đó lại chỉ vào Tư Phong Hành.

“Đó gọi là càng lớn tuổi tâm hồn càng tươi trẻ. Đâu có như Tư đại nhân đây, tuổi chỉ ngoài ba mươi mà đã như ông cụ non. Trên triều thì nói đạo lý không khác lão thần đã năm sáu chục tuổi, đối với đồng liêu cũng nghiêm khắc chẳng kém. Nếu không có Tống đại nhân thì sẽ chẳng có ai cùng tuổi chịu kết giao với ngài đâu.”

Tống Vân Chi thì hất cằm tỏ vẻ khiêu khích.

“Tư phu nhân tìm thê tử cho ta thì đã sao? Ta đâu có giống như Tư Thạch Đầu nhà huynh, nhân duyên đến trước mặt còn chạy trốn, không ra dáng đại trượng phu. Tư phu nhân thật sự tìm được cho ta một người thê tử hiền thục thì ta sẵn sàng dập đầu gọi người một tiếng nghĩa mẫu.”

Kế đó, Tống Vân Chi vừa lắc đầu vừa tặc lưỡi, nói.

“Tư Thạch Đầu à Tư Thạch Đầu, ta nói cho huynh biết người tốt như La đại tiểu thư không nhiều đâu. Nếu không nhân lúc này rước nàng về dinh thì sau này đừng có mà hối hận. À phải rồi, còn phải xem huynh thông qua được Linh Nhiễm không nữa. Huynh cũng đã nghe muội ấy nói rồi đấy, nếu muội ấy không đồng ý thì dù có là mười dặm hồng trang, kiệu tám người khiêng cũng không rước được dâu đâu.”

“Ai nói ta có tình cảm với nàng ta!”

Tư Phong Hành đập bàn đứng phắt dậy.

Đúng lúc này Linh Nhiễm bước vào, khiến cho y phải thu liễm lại rồi ngồi trở lại ghế, cầm lấy chén trà đưa lên miệng. Trịnh Văn Cẩn bèn hỏi.

“La đại tiểu thư đã hồi phủ rồi sao?”

Linh Nhiễm gật đầu.

“Cô ấy đã đưa Đổng Toàn về La phủ, nói là không muốn làm phiền đến huyện nha nữa.”

“Nhưng mà bọn ta còn chưa thẩm tra…”

“Muội đã giúp hai huynh hỏi rồi đây.”

Linh Nhiễm lấy ra bản lời khai đưa cho Trịnh Văn Cẩn.

“Đổng Toàn khi bị đánh trọng thương đã mê man một lúc lâu. Bọn thảo khấu tưởng ông ấy đã chết nên đã không đề phòng mà thảo luận bên cạnh ông ấy. Ông ấy nghe được bọn chúng nhận tiền từ một vị công tử nào đó.”

Trịnh Văn Cẩn đọc bản lời khai, sau đó chuyển sang cho Tư Phong Hành. Tống Vân Chi ngẫm nghĩ một lúc thì hỏi.

“Không phải để Đổng Toàn ở lại huyện nha mới an toàn hơn sao? Đưa hắn ta về nhà lúc này có khác gì treo mỡ trước miệng mèo.”

Tư Phong Hành thì lại nghĩ khác.

“Không làm như vậy thì sao có thể dụ sói ra khỏi hang. Chỉ khi chúng biết nhân chứng còn sống thì mới không thể ngồi yên được, nhất định sẽ để lộ sơ hở.”

Linh Nhiễm nhẹ vỗ tay, mỉm cười nhìn Tư Phong Hành.

“Không hổ là Tam Nguyên. Tư đại nhân rất tinh ý, có cùng suy nghĩ với Ngọc Quỳnh. Cô ấy cũng cho là như vậy, nhưng chỉ với Bổ Đầu và Nha Sai bình thường thì cô ấy sẽ không dùng đến cách này đâu. Thương thế cũng ông ấy rất nặng, chứng tỏ bọn chúng có võ công không tầm thường. Đổng Toàn thật sẽ được đưa đến điền trang ngoài thành. Còn người đóng giả Đổng Toàn thì… phải nhờ Tống đại ca rồi.”

Tống Vân Chi không ngần ngại mà đồng ý ngay. Với võ công của y và Linh Nhiễm đây thì dù có bị bao vây cũng có thể xoay sở được, nói chi là đặt bẫy dụ địch. Trịnh Văn Cẩn và Tư Phong Hành cũng đồng tình với kế hoạch này.

“Chúng ta vẫn nên làm trong âm thầm thì tốt hơn. Nếu bọn chúng có tai mắt ở trong huyện thành thì sớm đã biết Đổng Toàn còn sống từ khi La đại tiểu thư đến huyện nha rồi. Lúc này hẳn là đang có tai mắt ở ngoài. Nếu làm rầm rộ quá thì sẽ thành ra phản tác dụng mất.”

Trịnh Văn Cẩn phân tích. Lời y nói tuy phần lớn là suy đoán, nhưng với kinh nghiệm ở trên quan trường nhiều năm, những suy đoán này vẫn có phần nào khả năng chính xác. Cẩn tắc vô ưu mà. Đã làm thì làm cho thật giống, không chút sơ hở mới có thể dụ được kẻ gian manh chủ mưu được.

Chừng nửa khắc sau, xe ngựa Tư gia chở Đổng Toàn ra khỏi thành. Đi được năm dặm thì đổi sang xe ngựa khác đi thẳng đến điền trang của La gia. Người ở nơi này đều là thân tín của La Mục Ninh, đương nhiên có thể tin tưởng được.

Về phần Đổng Toàn do Tống Vân Chi giả. Y được Linh Nhiễm thi triển Chướng Nhãn Pháp lên người, nếu không phải thì hoàn toàn không thể nhìn ra. Đến mức La Ngọc Quỳnh cũng không thể phân biệt nổi người trước mắt có thật là Đổng Toàn hay không nữa. Từng vết thương được băng bó, máu thấm ướt băng vải, khí tức hổn loạn đều rất chân thật. Người không biết Linh Nhiễm là tu sĩ như Lạc Tuyên còn tưởng nàng biết thuật dịch dung xuất thần nhập đó nữa.

Đổng Toàn giả này được khiên lên xe ngựa của La gia, cùng La Ngọc Quỳnh trở về La phủ. Linh Nhiễm không đi cùng mà ở lại trước cổng huyện nha cùng Tư Phong Hành, âm thầm quan sát xung quanh, liền phát hiện có khí tức của võ giả đứng nấp gần đó đang dõi theo xe ngựa của La gia.

“Xem ra Trịnh đại nhân đoán đúng rồi.”

Tư Phong Hành cảm thán.

“Những ngày kế tiếp, phải nhờ ngài và Trịnh đại nhân truyền tin đồn La gia chủ gặp nạn ra ngoài rồi.”

“Chuyện này không cần phải nói. Bổn phủ tự biết mà hành động.”

Linh Nhiễm nhìn Tư Phong Hành làm động tác ôm ngực chống cằm, ra vẻ trầm ngâm. Hồi lâu sau mới lên tiếng.

“Ta thấy ngài cũng khá là anh tuấn, cũng rất phù hợp với tiêu chí chọn phu quân của Ngọc Quỳnh, chỉ có điều là ngài cứ như cục đá vậy. Bỏ đi! Bỏ đi! ngài cũng không thích với Ngọc Quỳnh nhà ta. Ta sẽ bàn với Đào tỷ tìm cho cô ấy người khác phù hợp hơn. Tơ hồng của hai người ta cắt đi vậy.”

Nói dứt câu, Linh Nhiễm nhảy phóng lên mái nhà, từng bước nhẹ nhàng đi theo xe ngựa của La gia. Chỉ qua hai hơi thở là đã không thấy bóng dáng nàng đâu. Nhanh đến mức Tư Phong Hành không kịp phản bác lại câu nào. Lạc Tuyên đứng gần đó nghe được cũng phải trộm cười, thầm nhắc nhở phải kể lại chuyện này cho Trịnh đại nhân.

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Phế Linh Căn Bắt Đầu Vấn Ma Tu Hành
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.