Chương 132: Phận do ta chọn, không phải ban cho.

Xe ngựa của La phủ về đến nơi thì mấy người bên phía Nhị phòng, khi này đang dùng bữa mới hay tin mà ra tiếp đón. Người lo lắng nhất phải nói đến là Nhị thúc của La Ngọc Quỳnh, La Nguỵ Quốc. Y cứ tưởng là đại huynh của mình về đến nên vẻ mặt mừng rỡ, miệng cười không ngậm được. Đến khi biết người trên xe là Đổng Toàn đang bị trọng thương thì thần sắc đại biến, miệng liên tục hỏi đã xảy ra chuyện gì, ngữ điệu không tự khiển soát được.

La Ngọc Quỳnh không nói gì nhiều với La Nguỵ Quốc, chỉ nói ngắn gọn là phụ thân đi đường gặp nạn, Đổng Toàn may mắn chạy thoát về đây báo tin, hiện tại quan phủ đã cho người đi cứu rồi. Sau đó nàng quay sang dặn dò với quản gia sắp xếp phòng nghỉ cho Đổng Toàn, tìm lang trung đến chữa trị rồi nàng trở về viện của mình.

Linh Nhiễm khi này đứng gần đó, toàn thân trong suốt, quan sát biểu hiện của từng người của Nhị phòng. Nhị Thúc La Nguỵ Quốc biểu tình khá chân thật, Nhị Thẳm tuy ngoài mặt tỏ vẻ kinh hãi lo lắng nhưng hơi thở đều đều, riêng hai người đường huynh của La Ngọc Quỳnh thì không có biểu hiện gì ra ngoài, còn thì thầm to nhỏ với nhau. Điều này khiến Linh Nhiễm cảm thấy hoài nghi.

Nàng lặng lẽ đi theo cả hai về thư phòng. Chờ đến khi chắc chắn không còn ai bên ngoài, La Thận Viễn mới đập mạnh vào mặt bàn tròn mà mắng.

“Mấy tên vô dụng đó! Đã nhận hơn năm ngàn lượng bạc mà cũng không làm nên hồn, lại để cho tên họ Đổng đó chạy thoát về đây.”

Đệ đệ của y là La Thận Hằng mới lên tiếng trấn an.

“Đại ca chớ lo. Họ Đổng một thân võ công, dù không còn ở thời đăng phong tạo cực nhưng vẫn là một cao thủ. Hắn có thể chạy thoát, nhưng Đại Bá thì chưa chắc. Dẫu sao đám thảo khấu đó cũng có đến hơn năm mươi người, ba người tay không tắc sắt, trói gà không chặt thì có thể làm được gì?”

La Thận Hằng ngồi xuống trường kỷ, rót một chén trà rồi đẩy sang phía bên cạnh. Kế đó lại nói tiếp.

“Chỉ cần Đại Bá và đường đệ không thể về được, hai vị đường muội bị gả đi, gia sản của Đại Phòng lúc đó không còn ai nắm giữ, không phải đã nằm gọn trong tay chúng ta rồi sao?”

“Đầu óc của đệ chỉ nghĩ đến vậy thôi sao? Đường muội bề ngoài tỏ vẻ ngu ngơ không quan tâm đến thứ gì nhưng thật ra tâm tư kín kẽ. Từ lúc đến đây ta đã vài lần thăm dò, nhưng muội ấy đều cố gắng tránh ta, trong lòng chắc chắn đang nghi ngờ. Đệ nghĩ muội ấy sẽ chịu gả đi sao? Chuyện lập đệ làm con thừa tự cũng không cần nhắc đến, chắc chắn phụ thân sẽ để đường muội nhập chuế. Không đến lượt chúng ta động vào gia sản của Đại Phòng đâu.”

(Giải thích một chút ở điểm này. Vào thời Tống, nếu Đại Phòng không còn con nối dõi, gia chủ và chủ mẫu đều không còn thì, hoặc là Nhị Phòng để con thứ của mình lập tự hay quá kế, làm con thừa tự cho Đại Phòng để nối dòng hương hoả, hoặc là để con gái là Đích Trưởng nữ của Đại Phòng nếu có nhập rể, đổi họ vợ. Phương án lập tự sẽ được ưu tiên.)

La Thận Viễn hậm hực nói, đón lấy chén trà rồi uống rồi nghiêng đầu đổ hết vào miệng. Nước trà lập tức trôi tuột xuống cổ họng, cũng giúp cho y dịu lại phần nào cơn nóng giận. La Thận Viễn ngồi xuống chiếc trường kỷ, gác tay lên bàn trà, vẻ mặt đăm chiêu. Cả phòng im ắng hồi lâu thì La Thận Viễn mới cất tiếng.

“Lúc này e rằng chỉ có thể nhờ quan nhân ra tay giúp đỡ mà thôi.”

La Thận Viễn đi đến trước án thư, tìm trong chồng sách lấy ra phong thư viết hôm qua. La Thận Hằng vẻ mặt đắn đo, nhìn phong thư trong tay đại ca, hỏi.

“Huynh chắc chứ? Quan nhân đã ra tay giúp chúng ta thuê mấy tên thảo khấu đó làm việc. Chuyện còn lại chúng ta còn làm không xong thì còn mặt mũi để cầu xin nữa sao?”

La Thận Viễn cắn răng.

“Phải liều thôi.”

Y gọi thư đồng của mình vào thư phòng, dặn dò kỹ lưỡng rồi đưa phong thư cho hắn. Linh Nhiễm nhân cơ hội này búng đầu ngón tay, bắn ra một tia thần niệm làm ấn ký. Sau đó cùng lui ra khỏi phòng cùng thư đồng.

Nàng nhanh chóng đến viện của La Ngọc Quỳnh, kể lại cho nàng nghe hết chuyện này. La Ngọc Quỳnh nghe xong, thần sắc như cũng không chút nào là kinh ngạc. Linh Nhiễm mới hỏi.

“Cô biết trước chuyện này rồi sao?”

La Ngọc Quỳnh khẽ lắc đầu.

“Không hẳn là biết trước. Mà nói là trong lòng có phòng bị từ sớm thì đúng hơn. Hai người đường huynh đó của ta tuy có chút tài năng, nhưng được người như Nhị Thẳm nuôi dạy thì đương nhiên cũng sẽ không phải là dạng tốt lành gì.”

La Ngọc Quỳnh lúc này mặc bộ áo lụa mỏng, tóc đen dài xõa ra để cho Tiểu Xuân đứng phía sau chải cho.

Đôi mắt nàng đượm buồn, thất thần nhìn vào một điểm trên bàn trang điểm. Linh Nhiễm lo lắng hỏi.

“Cô không sao chứ?”

“Chỉ trách là ta ngây thơ. Đáng lẽ ta nên nghe theo lời của Tư phu nhân. Vì ta mất bình tĩnh, suy nghĩ không kỹ càng nên mới thất sách mà đưa ra quyết định hồ đồ như vậy. Đến lúc đó ta chỉ có thể làm trò cười để cho mấy kẻ gian đắc ý mà thôi.”

La Ngọc Quỳnh thở dài, nhìn sang Linh Nhiễm mặc đồ ngủ khi này đang nằm xấp trên giường, hai chân đung đưa tới lui. Nàng nói tiếp.

“Cô nghĩ mà xem. Gia sản của Đại Phòng ta chỉ có hai điền trang, bốn cửa tiệm, thêm hơn vạn lượng bạc trắng. Đây tuy là số tiền lớn nhưng cũng không đến mức để mấy người bên Nhị Phòng nhắm vào chứ?”

Linh Nhiễm nhìn La Ngọc Quỳnh bằng ánh mắt nghi hoặc, cất tiếng than.

“Cô nương à cô nương! Cô đi chơi cùng bọn ta ở ngoài phố nhiều quá nên ta quên mất cô là tiểu thư khuê cát hàng thật giá thật.”

Nàng chồm người ngồi dậy ở mép giường, nghiêm túc hỏi.

“Cô có biết bổng lộc một năm của Tư đại nhân là bao nhiêu không?”

La Ngọc Quỳnh lắc đầu.

“Ngài ấy là Phủ Doãn Vạn Tưởng Phủ, là quan Tam Phẩm cai quản Kinh Kỳ, dưới chân thiên tử. Bổng lộc một năm cũng chỉ hơn năm trăm quan tiền, ba trăm phương gạo mà thôi. Hai vị đường huynh của cô chưa nói là có thi đỗ hay không, khi ra làm quan nếu không có ai cất nhắc thì cũng chỉ có thể làm chức quan từ ngũ phẩm trở xuống. Theo thời gian thì có thể sẽ được Hoàng đế để mắt mà thăng chức nhưng bổng lộc cũng chỉ có thế. Cô nghĩ xem món gia sản của Đại Phòng cô còn không phải là món hời đủ để người ta liều mạng sao?”

Năm trăm quan tiền, ba trăm phương gạo có thể đổi sang tiền hết bằng khoảng sáu đến bảy trăm quan. Vẫn chênh lệch đâu đó khoảng mười sáu mười bảy lần gia sản của Đại Phòng La gia. Đó chỉ mới là tính tiền mặt, vẫn còn điền trang và cửa hàng. Nếu ăn nên làm ra thì có thể nuôi sống đến mấy đời nữa.

Đây số tiền mà ít thương gian nào có thể kiếm được. La gia có được cũng là do tích lũy từ mấy đời trước, truyền đến đời La Mục Ninh mới có thể giàu có đến mức này. Dù vậy, La Mục Ninh cũng không phải kẻ chỉ biết ngồi trên đống vàng hưởng thụ. Mấy hai mươi mấy năm qua y đã kiếm về cho La gia không ít mối làm ăn, khiến cho món gia sản kia lớn càng thêm lớn.

La Ngọc Quỳnh hết sức kinh ngạc. Thời gian qua nàng không mấy để tâm đến chuyện kinh doanh của La gia, cũng không mấy hiểu biết về mức thu nhập của người khác, chỉ biết sơ sơ gia sản là khoảng bao nhiêu mà thôi. Thế nên đối với nàng số ấy cũng chỉ là con chữ trên mặt giấy, không có quá nhiều ý nghĩa.

Giờ đây nghe Linh Nhiễm giải thích thì nàng mới đếm ngón tay tính nhẩm, để rồi lần nữa rùng mình. Nàng tròn mắt nhìn Linh Nhiễm nói.

“Đến giờ ta mới biết nhà ta giàu đến mức này đấy. Hóa ra cô biết từ lâu rồi sao?”

“Không chỉ có ta đâu. Ngay cả Tiểu Xuân hay muội muội, đệ đệ của cô cũng biết, chỉ có cô là không biết thôi. Có phải không, Tiểu Xuân?”

Đột nhiên Tiểu Xuân khẽ giật mình, nhìn Linh Nhiễm đáp.

“Không… Không có, nô tỳ cũng vừa mới biết thôi.”

La Ngọc Quỳnh tỏ vẻ đắc chí, nói.

“Đấy thấy chưa!”

Nàng tiến đến giường, ngồi cạnh Linh Nhiễm mà cưỡi giày để rửa chân. Sau khi rửa chân cho La Ngọc Quỳnh xong, Tiểu Xuân thổi tắt đèn rồi lui ra ngoài.

Lần nữa ngủ cùng nhau, La Ngọc Quỳnh đã chủ động tựa vào Linh Nhiễm, tay vòng qua ôm lấy eo, thỏ thẻ nói.

“Linh Nhiễm, cô nói mình và Đào Nương gần bằng tuổi của Uyển Đình mà phải không?”

“Ừ.”

“Vậy ta có thể gọi hai người là tỷ tỷ có được không? Trước giờ hai người luôn quan tâm chăm sóc cho ta, còn lo lắng cho chuyện hôn nhân đại sự của ta nữa. Ta cảm thấy như hai người là tỷ tỷ ruột của ta vậy.”

La Ngọc Quỳnh ngước mặt nhìn vào mắt Linh Nhiễm. Đôi mắt lưu ly tựa hồ đang phát sáng trong căn phòng tối chỉ có chút ánh sáng từ mấy ngọn đèn ngoài sân rọi vào. Đôi mắt lưu ly đó rất đẹp, nhưng La Ngọc Quỳnh chưa bao giờ nhìn thẳng vào nó như lúc này cả. 

Linh Nhiễm gật đầu, đưa tay nhẹ vuốt mái tóc của La Ngọc Quỳnh, đáp.

“Tất nhiên là được. Bọn ta dù có là tiên tu thì cũng là nữ tử, không phải đám nam nhân có thể kết giao bằng hữu mà không nề hà tuổi tác kia. Cũng bởi vì ta và Đào tỷ biết cô nhỏ tuổi hơn nên mới quan tâm cô đến như vậy. Nhỉ, Tiểu Quỳnh Quỳnh? Nào, gọi một tiếng tỷ tỷ xem nào!”

Vẻ mặt của Linh Nhiễm liền chuyển sang vẻ thích thú, ngữ điệu trở nên quá sức kỳ lạ khiến La Ngọc Quỳnh nửa ngại ngùng nửa kinh hãi. Nàng đỏ mặt quay lưng với Linh Nhiễm, liền bị Linh Nhiễm ôm lấy. Nàng kề mặt vào sát mặt La Ngọc Quỳnh, cảm nhận được hơi ấm từ gương mặt ngại ngùng cùng hơi thở gấp gáp, lần nữa hối thúc.

“Tiểu Quỳnh Quỳnh! Gọi tiếng tỷ tỷ xem nào!”

“Không gọi nữa! Không gọi nữa! Ta đổi ý rồi! Không gọi nữa!”

La Ngọc Quỳnh hét lớn. Linh Nhiễm bật cười thành tiếng, buông tay thả nàng ra, kế đó chỉnh lại tư thế nằm ngay ngắn một bên giường. Linh Nhiễm nói.

“Không chọc cô nữa. Cha ta dạy duyên phận phải tự bản thân mình nắm bắt, không phải thứ người khác có thể ban cho. Cô chưa muốn gọi thì không gọi cũng được, ta cũng không ép đâu. Được rồi! Đi ngủ thôi!”

Linh Nhiễm dỗi người một cái, thở ra một hơi sảng khoái, sau đó liền nhắm mắt ngủ. La Ngọc Quỳnh khi này mới quay sang nhìn thử, thấy Linh Nhiễm đã thở đều dặn thì cũng nằm ngay lại.

‘Duyên phận phải tự bản thân mình nắm bắt.’

La Ngọc Quỳnh tự nhẩm lại mấy câu mà Linh Nhiễm vừa nói, cảm thấy trong đó quả thật có ý tứ, thật không hổ là tiên nhân. Nhưng một thân nữ tử như nàng làm sao có thể tự chủ được đây. Trong đời của một nữ tử, chuyện trọng đại nhất vẫn là hôn nhân đại sự, nhưng vẫn còn lệnh cha mẹ, lời bà mai. Dẫu cho lúc này cha nàng chiều theo ý muốn của nàng, vẫn chọn đến chọn lui để vừa lòng nàng. Nhưng cũng phải đến lúc cha nàng phải chọn ra một người trượng phu cho nàng. Nàng cũng không muốn phải quá lứa lỡ thì mới tìm được phu quân đâu.

Nghĩ đến nghĩ lui nàng vẫn không nghĩ ra đối sách nào. Cộng thêm việc trong nhà hiện tại khiến đầu óc nàng rối như tơ vò rút chặt.

La Ngọc Quỳnh quay đầu, lần nữa nhìn Linh Nhiễm, rồi thầm nghĩ.

‘Mình cứ toàn tâm toàn ý đối phó với mấy người bên Nhị Phòng trước đã. Mấy chuyện khác cứ tính sau vậy. Biết đâu Linh Nhiễm và Đào Nương lại tìm được một lang quân đúng ý mình thì sao?’

Trên mặt nàng nở một nụ cười nhẹ, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Hủ Gia Tộc, Ta Có Thể Thay Đổi Tử Tôn Tư Chất
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.