Chương 133: Các ngươi đã bị một mình lão nương bao vây.
Lúc canh năm trời còn chưa sáng, Đào Nương đã tỉnh giấc. Thời khắc này nàng đang ngồi tựa lưng vào thân cây, tay vẫn còn đang ôm thanh trường thương. Vốn nàng cũng chẳng muốn như thế này mà có thể nằm ngủ cho thoải mái, nhưng vì La Mục Ninh và Nhị tiểu nương cũng La Hoành luôn ở cạnh nên nàng chẳng thể cất trường thương vào túi trữ vật được.
La Mục Ninh là người nhạy bén, chẳng may bị hỏi nàng đã cất thương ở đâu thì lúc đó lại khó trả lời. Dù sao thì nàng cũng không muốn để lộ thân phận tiên tu với người phàm. Tuy Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không cấm nàng để lộ, việc người phàm biết về tiên tu cũng không phải vấn đề lớn, nhưng về sau sẽ nảy sinh ra rất nhiều hệ lụy khó mà kiểm soát được. Bởi vậy cẩn trọng vẫn là hơn.
Khi cứu ba người La gia khỏi bọn thảo khấu, Đào Nương cũng chỉ dùng võ công để mở đường cho bọn họ chạy, sau đó bọc hậu cắt đuôi, tuyệt nhiên không dùng đến chút pháp thuật nào. Quả thật khó hơn nàng nghĩ rất nhiều. Phần vừa cố gắng không giết người, phần vừa phải bảo vệ ba người La gia, chỉ dùng võ công, một thương địch lại mấy chục người. Bấy nhiêu đó đủ khiến nàng tiêu tốn năm thành sức lực rồi.
Đào Nương chống thương đứng dậy, nghiêng đầu nhìn ba người La gia đầu bù tóc rối, mặt mũi lấm lem vẫn còn đang ngủ. Hôm qua cả ba phải chạy đến trối chết, tưởng rằng đã phải bỏ mạng dưới đao của thảo khấu rồi, bởi vậy cả người mệt lã, vừa đến nơi này đã thiết đi lúc nào không hay, cũng không quan tâm đến thể diện nữa.
Đào Nương cắm thanh trường thương thẳng đứng trên mặt đất, rồi bước đến bờ sông gần đó rửa mặt, tiện bắt vài con cá về để bọn họ lót dạ có sức tiếp tục lên đường, trong lòng thầm nghĩ.
‘Hẳn là lúc này Trịnh đại ca đã cho người đi đón rồi. Vẫn còn cách một khoảng đường dài nữa. Nếu ở lại đây thì đến lúc bọn chúng đuổi đến sẽ khó lòng ứng phó được. Chi bằng cứ đi tiếp mà họp mặt với người của Trịnh đại ca ở giữa đường vậy.’
Nàng mang cá trở lại nhóm lửa mà nướng. Mùi cá nướng thoang thoảng đánh thức ba người La gia đang đói bụng dậy. La Mục Ninh là người đầu tiên tiến đến gần, cử chỉ dè dặt. Nhưng y chưa kịp hỏi thì Đào Nương đã lên tiếng trước.
“Ba người cứ qua đây ăn. Không ăn làm sao có sức đi tiếp chứ.”
Nghe vậy thì Nhị tiểu nương và La Hoành mới cùng La Mục Ninh ngồi xuống cạnh đống lửa, bắt đầu ăn cá nướng. Đây cũng chỉ là cá nướng bình thường mà thôi, còn chẳng có muối rắc lên. Thế mà ba người lại có thể ăn ngon lành.
Đến khi La Hoành cầm lên con cá cuối cùng, y mới nhận ra Đào Nương chưa ăn con nào, bèn cằm con cá mang đến cho nàng đang đứng khoanh tay dựa trường thương. Đào Nương có hơi bất ngờ, vậy mà Nhị tiểu nương còn có một đứa con biết suy nghĩ đến người khác như vậy.
“Ta thấy cô chưa ăn. Cá cũng là do cô nướng, chúng ta ăn hết thì không hợp lẽ.”
Đào Nương đáp.
“Ta nướng cá là để các người ăn. Các người ăn hết thì có gì không hợp lẽ.”
“Cô nương cứu mạng chúng ta, còn nướng cá cho chúng ta. Nếu ngay cả một con cá cũng không để lại cho cô nương thì ta có khác gì kẻ tiểu nhân lợi dụng đức độ của kẻ khác.”
Đào Nương nghe vậy thì đáp thẳng.
“Ngươi nói vậy thì hóa ra ngươi cũng chỉ lo cho thanh danh của bản thân, vậy có phải là quân tử hay không? Vả lại, ta cứu các người cũng chỉ là vì Trịnh đại ca nhờ vả, cũng vì không muốn Ngọc Quỳnh, đại tỷ tỷ của ngươi lo lắng. Người mắc nợ ta là cô ấy, muốn báo đáp thì cũng là cô ấy báo đáp. Ngươi có nợ ta ân tình gì để báo đáp sao?”
Một lời này của Đào Nương khiến La Hoành không biết phải đối đáp như thế nào. Mà chuyện làm y kinh ngạc hơn là y lần đầu nghe qua Đào Nương có quen biết với tỷ tỷ của mình. La Mục Ninh thì khẽ lắc đầu. Lời đối đáp của Đào Nương vẫn chưa quá mức siêu mà chỉ là lời nói thẳng, vậy mà La Hoành cũng không đáp lại được, còn nói gì đến khoa cử nữa đây.
Bỗng, Đào Nương quay đầu nhìn về phía bầu trời xa, cảm giác có gì đó đến gần. Nàng vận lực vào hai chân, sau đó phóng mình lên cành cây, lấy đà nhảy lên cao hơn cả ngọn cây cao gần đó, tóm lấy phi kiếm bay đến. Trước khi đáp xuống đất, nàng nhanh tay gỡ tờ giấy buộc trên chuôi kiếm rồi giấu nó đi.
Đọc tờ giấy, Đào Nương khẽ mỉm cười, đưa cho La Hoành vẫn còn đứng tại chỗ. Y tò mò đọc thử, liền trợn mắt chạy đến đưa cho La Mục Ninh.
“Cái gì? Chuyện này là thế nào?”
La Mục Kinh thần sắc ngưng trọng giơ tờ giấy ra hỏi Đào Nương. Trong thư là Linh Nhiễm báo tình hình hiện tại của La phủ, về hai huynh đệ của Nhị Phòng, và về kế hoạch của Trịnh Văn Cẩn. Nàng mới nói.
“Trong thư viết thế nào thì là thế ấy. Hiện tại trong nhà ngài có hai ba con sói, phía sau còn có một con hổ chưa ló dạng. Tốt nhất là ngài chớ nên về huyện Hoài An vội. Bọn chúng chỉ biết Đổng Toàn còn sống, vẫn chưa biết ngài và La Hoành còn sống. Đám thảo khấu kia hẳn là vì truy đuổi chúng ta mà chưa kịp báo tin về đâu. Trịnh đại ca là muốn chúng ta tương kế tựa kế, dụ kẻ chủ mưu phía sau ra mặt.”
La Mục Ninh hơi mất bình tĩnh.
“Thế còn Ngọc Quỳnh và Thái Dung thì sao? Không phải lúc này hai đứa nó đang nằm trong tay giặc à?”
Đào Nương liền trấn an.
“Ngài đừng lo. Vẫn còn Linh Nhiễm muội muội ta ở cạnh Ngọc Quỳnh. Còn về Thái Dung, tuy nàng ta cùng Ngọc Quỳnh không quá thân thuộc nhưng dù sao vẫn là tỷ muội, cô ấy sẽ không để nàng ta gặp chuyện đâu. Huống hồ gì trong La phủ còn có Tống Vân Chi, hộ vệ của Tư Phong Hành, Phủ Doãn Vạn Tường Phủ.”
Đào Nương nhấc trường thương khỏi mặt đất, bước đến trước mặt La Mục Ninh nói tiếp.
“Hẳn là từ sau khi từ chối hôn sự với Hứa gia, ngài đã cảm thấy có điều ám muội có phải không? Trịnh đại ca cũng vì nguyên do này mà phái người âm thầm bảo vệ La phủ. Ta nói đến đây, ngài cũng hiểu ẩn tình trong chuyện này rồi chứ?”
La Mục Ninh rơi vào trầm tư, cẩn thận suy xét lại mọi điều. Quả thật y đã cảm thấy bất thường sau khi từ chối hôn sự với Hứa gia. Một cao môn như Hứa gia mà lại để yên cho một thương gia từ chối hôn sự với mình. Dẫu cho Hứa lão thái gia có là người biết lý lẽ đi chăng nữa, ông ấy cũng không can thiệp quá nhiều vào chuyện quản lý nhà cửa của Hứa Trường Tô. Còn có Hứa Đại Học sĩ ở kinh thành. Chuyện mất mặt như thế này mà y chịu để yên sao?
Lại nói đến hai con sói mắt trắng trong nhà. Vẫn chưa thể nói chắc Hứa gia đứng sau chuyện này, nhưng La Thận Viễn và La Thận Hằng là người thuê đám cường đạo giết người là sự thật. Tình thế lúc này là thù trong giặc ngoài. Mất gia sản là chuyện nhỏ, Đại Phòng trên dưới đều mất mạng cả mới là chuyện lớn. La Mục Ninh không thể không suy tính kỹ càng.
Hồi lâu sau La Mục Ninh mới lên tiếng.
“Vậy bây giờ Lưu đại tiểu thư muốn chúng ta làm gì đây?”
Đào Nương cười đáp.
“Như ta đã nói, tương kế tựa kế. Nếu chúng nghĩ ba người đã chết thì tốt nhất không lộ tung tích. Đám thảo khấu kia cũng phải bịt miệng để tránh cho chúng báo tin về. Ngài có nơi nào an toàn, ít người biết để đến trú ẩn không?”
La Mục Ninh suy nghĩ một hồi thì nói.
“Có! Căn nhà cũ ở trấn nhỏ ở huyện Đạo Khẩu bên cạnh. Trước khi ta thừa kế gia sản, ta từng cùng mẫu thân của Ngọc Quỳnh ở đó buôn bán nhỏ.”
Đào Nương gật đầu hài lòng. Huyện Đạo Khẩu và huyện Hoài An ở cạnh nhau. Như vậy thì sẽ dễ liên lạc với Trịnh Văn Cẩn hơn, mà nếu có bất trắc thì cũng có thể yểm trợ kịp thời. Nàng mới nói.
“Vậy thì mọi người chuẩn bị lên đường thôi! Đoán chừng thêm đi thêm mười dặm nữa thì sẽ gặp cứu viện của Trịnh đại ca, đến lúc đó là an toàn rồi.”
Đúng lúc này, tiếng vó ngựa rầm rầm từ xa truyền đến. Nhị tiểu nương nghe thấy thì giật mình kinh hãi, chạy đến ôm lấy La Hoành nói.
“Là bọn thảo khấu đó sao? Chúng đuổi đến rồi sao?”
La Hoành cũng dang tay ôm lấy Nhị tiểu nương để trấn an. Y nhìn cha nói.
“Cha! Giờ phải làm sao đây?”
La Mục Ninh chưa kịp đáp thì Đào Nương đã nói trước.
“Ngươi chừa sức la hét đó để chạy thì hơn.”
Rồi nàng quay sang La Mục Ninh nói.
“Khí tức này đúng là bọn thảo khấu hôm qua. La gia chủ, ngài đưa họ đi trước, ta ở lại cầm chân, cũng tiện tay bịt miệng bọn chúng luôn.”
“Nhưng mà…”
Ngay lúc La Mục Ninh mở miệng nói, liền có luồng chưởng khí từ xa phóng đến. Đào Nương vội tóm lấy ba người nhảy lùi lại mấy trượng. Chỉ thấy lửa trại bị chưởng khí thổi tung, thân cây giây trước Đào Nương và La Hoành đứng cạnh bị đánh gãy ngang thân, suýt bật cả gốc.
Một tên mặc áo da hổ phi thân đến, hai tay phóng ra hai luồng chưởng khí cương mãnh như vũ bão về phía bốn người. Đào Nương xoay người đẩy La Mục Ninh ra sau, vận công phát lực cùng tống ra hai chưởng chống đỡ, hóa giải chưởng khí của đối phương.
“Nha đầu, công lực khá lắm!”
Gã cất tiếng khen. Một đoàn người ngựa cũng vừa đến phía sau lưng gã. Một tên đứng ra chỉ tay vào Đào Nương nói.
“Đại Đương Gia, chính là ả nha đầu này ngăn cản chúng thuộc hạ, cứu đám người này đi mất.”
Đại Đương Gia điềm đạm đáp.
“Tuổi còn nhỏ mà võ công cao cường như thế này, không trách các ngươi được. Nha đầu, mau giao người cho chúng ta. Ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống. Bằng không, chết cùng với chúng.”
Đào Nương nhìn qua người này, chưa từng gặp qua. Có lẽ là đám thuộc hạ làm việc không xong nên mới về mách với gã. Bảo sao một đám thảo khấu hơn năm sáu chục người cướp của giết người mà quan binh các huyện không vây bắt, hẳn là do tên Đại Đương Gia này rồi.
Đào Nương bật cười thành tiếng, nói.
“Trước giờ lão nương chưa từng có ai dám đe dọa lão nương. Xem như ngươi có chút bản lĩnh. Người ta không giao, mạng ta cũng không cho. Mà ngược lại, các ngươi đã bị một mĩnh lão nương đây bao vây. Còn không mau giơ tay chịu trói!”
Đám thảo khấu nghe vậy thì cười ha hả, cho rằng Đào Nương không biết tự lượng sức. Một đám xông lên muốn bắt ba người La gia lại liền bị Đào Nương múa thương đánh bay. Nàng mới quay sang quát La Mục Ninh.
“Còn không mau chạy! Các người ở đây chỉ làm vướng tay ta mà thôi.”
La Mục Ninh định mở miệng phản bác, nhưng lại phải dằn lòng lại. Y thở dài bất lực, nắm tay kéo Nhị tiểu nương và La Hoành chạy đi. Vài tên muốn đuổi theo thì bị Đại Đương Gia ngăn lại, gã nói.
“Không vội. Chỉ là ba kẻ quần là áo lụa, chạy không xa. Đợi ta chơi đùa với tiểu nha đầu này xong, đuổi theo cũng không muộn.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Trần Đạo Đồ
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.