Chương 134: Gọi một tiếng đại tỷ.

Đào Nương cầm thương đứng giữa đám thảo khấu mặt mày hung tợn, tay cầm đao lăm le xông lên đánh, nhưng bị một cái ánh nhìn sắc lạnh của nàng làm cho kinh hãi, vội thu liễm lại sát ý. Chẳng là hôm qua bọn chúng bị Đào Nương đánh cho tan tác, ngay cả một sợi tóc của nàng cũng không thể chạm vào. Cũng may là Đào Nương kiềm chế không hạ độc thủ, nên chúng mới toàn mạng có mặt ở đây hôm nay.

Đại Đương Gia thấy thủ hạ của mình bị một cô nương xinh đẹp như vậy dọa sợ chẳng còn chút khí thế nào thì lấy làm buồn cười. Trước giờ gã thấy chúng còn chưa sợ quan sai đến mức độ này, trong lòng tò mò thích thú. Gã nói.

“Nàng võ công cao cường, cứ gọi là tiểu nha đầu mãi cũng không tốt, khác gì xem thường nàng. Nếu đã là nữ hiệp, vậy thì xưng tên ra đi. Chúng ta giao thủ trăm chiêu. Nếu nàng thắng, ta sẽ không đuổi giết mấy kẻ kia nữa.”

Đào Nương hỏi lại.

“Nếu ta thua thì sao?”

“Vậy thì nàng quy phục ta. Ta bảo đảm trong trại, nàng chỉ dưới mỗi ta mà thôi. Thế nào?”

Đào Nương nhe răng cười. Bấy lâu nay nàng chỉ có thể đấu với mấy tỷ muội trong nhà, ngoài lần hợp lực với Sở Uyển Đình đánh tên cừu nhân của Linh Nhiễm ra thì chưa từng giao thủ với ai khác. Vậy nên phải nói đây là cơ hội tốt để thử tài nghệ của bản thân.

Tay nàng cầm thương cắm mạnh xuống đất. Sau đó ôm quyền nói.

“Ta họ Lưu. Chờ khi ngươi thắng thì ta sẽ nói tên cho ngươi.”

“Được. Ta tên Mạnh Dực. Lưu nữ hiệp, tiếp chiêu.”

Nói rồi hai tay gã lần nữa phóng chưởng, cả người lướt đến. Trong nháy mắt chỉ còn cách Đào Nương ba bốn trượng. Đào Nương vung tay áo trái lên chuyển hướng, hóa giải lực đạo của song chưởng. Chưởng lực vừa tan thì tay phải tống ra một quyền. Một quyền này dù chưa chạm đến Mạnh Dực nhưng gã có thể mơ hồ cảm nhận được sức nặng như núi, chẳng dám chống đỡ mà lách mình tránh đi.

Nhân lúc này Đào Nương liền tung ra một chiêu cầm nã thủ, nắm lấy vai trái của Mạnh Dực, dồn lực bấm mạnh huyệt Cự Cốt khiến gã đau điếng, tựa như có dòng điện chạy dọc cánh tay. Kế đó lại trượt dọc theo cánh tay xuống cổ tay, liền khóa được cánh tay trái của gã. Mạnh Dực làm cách nào cũng không vận công vào cánh tay trái được, cũng không cách nào thoát ra. Mỗi lần cố vùng thoát thì chiêu cầm nã thủ lại như dây leo kéo dài, quấn chặt lấy cổ tay. Trước giờ gã chưa từng thấy loại võ công nào như vậy cả.

Mạnh Dực chưa kịp định thần thì Đào Nương lại vận lực đánh ra một quyền nữa. Gã kịp thời tránh né trong gang tắc, nghĩ thầm trong bụng.

‘Thân thể nhỏ nhắn tựa nhành mai, vậy mà nội lực lại có thể thâm hậu đến bực này. Nếu mình không đánh hết sức thì lại xem thường nàng rồi.’

Mạnh Dực tức thì thu lại tay trái, kéo Đào Nương đến gần, nội lực ngưng tụ vào lòng bàn tay phải, toang phóng chưởng trực diện vào nàng. Đào Nương thân thủ uyển chuyển, nhảy phóc lên không tránh né, tay vẫn không thả Mạnh Dực ra mà lộn qua đầu gã ra phía sau lưng. Mạnh Dực cũng không vừa, nhằm lúc Đào Nương chưa chạm đất mà xoay người tung cước, buộc nàng phải thả tay gã ra mà lộn nhào về sau mấy thước.

Mạnh Dực hỏi, giọng ôn hòa.

“Công phu nàng dùng gọi là gì?”

Đào Nương tỏ vẻ thản nhiên đáp.

“Võ công ta dùng không có tên, chỉ là mấy bài quyền cước căn bản mà cha mẹ ta dạy mà thôi. E là làm ngươi thất vọng rồi.”

Mạnh Dực chấn kinh. Trên đời còn có bộ quyền cước căn bản nào mà biến ảo khôn lường như thế này sao. Gã trông Đào Nương còn chưa đến hai mươi mấy tuổi, thân pháp linh hoạt, võ công biến ảo, nội lực thâm hậu. Chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ gọi nàng là thiên tài võ học rồi. Lại nói người đã dạy ra một thân võ nghệ như nàng lại là cao thủ bậc nào nữa.

Đám thủ hạ của gã cũng nhao nhao bàn tán.

“Cái gì? Chỉ là võ công bình thường? Như vậy chẳng phải chúng ta còn không bằng cỏ rác hay sao?”

“Ngươi đây là quá xem trọng mình rồi. Vốn dĩ ngươi đã là cỏ rác.”

“Đến Đại Đương Gia cũng chỉ mới đang ngang sức với ả ta, các ngươi còn tơ tưởng cái gì nữa đây.”

“Suỵt! Cẩn thận ả ta nghe thấy lại đánh chúng ta đấy!”

Trong lòng Mạnh Dực lúc này dâng lên hai luồng suy nghĩ. Một phần vừa muốn thu nạp nàng vào trại. Một phần lại kiêng dè hai cao thủ sau lưng nàng, nhỡ có mệnh hệ gì thì gã chắc chắn sẽ bị tìm đến tính sổ. Nhưng đại trượng phu một lời đã nói, sau có thể rút lại. Gã cũng không thể tự hạ mình mà nhường nàng được, như vậy có khác gì đang xem thường nàng.

Đang lúc Mạnh Dực phân tâm, Đào Nương quát lớn.

“Đến lượt ta, tiếp chiêu!”

Dứt lời, Đào Nương nhào đến múa quyền tấn công Mạnh Dực. Tay áo nàng bị quyền phong thổi tung bay kêu lên phành phạch. Mạnh Dực kinh hãi vội vàng ra sức chống đỡ. Ban đầu gã không theo kịp tốc độ tung quyền của Đào Nương, bị đánh trúng ngực mấy cái, lực đạo lúc này đã nhẹ đi vài phần, dường như nàng đang tự kiềm chế bản thân. Dần dần gã bắt kịp tốc độ của nàng, dù vậy vẫn rất khó mà chống đỡ được.

Chỉ thấy tay trái nàng làm động tác như hái hoa, cổ tay xoay tít, tay phải chỉ nắm hờ. Tay trái vừa đánh ra thì tay phải lập tức theo sau, không chút kẽ hở. Lại nói đến bộ pháp của Đào Nương vô cùng rối loạn, làm cho Mạnh Dực khó lòng đoán định, chỉ có thể nương theo nhịp đánh của Đào Nương mà di chuyển.

Từng chiêu đánh ra đều như sát chiêu đoạt mạng, vậy mà nhìn vào cách Đào Nương thi triển thì không khác gì đang múa cả. Mạnh Dực và đám thủ hạ trong lòng có cùng một suy nghĩ.

‘Trên đời lại có loại võ công vừa tàn độc, vừa nhẹ nhàng ung dung vậy sao?’

Mạnh Dực không để bản thân thua kém, trước vừa đỡ sau liền tung mình lên không đá liên hoàn cước, cuối cùng tống một cước thật mạnh vào ngực Đào Nương. Toàn bộ những đòn này đều bị Đào Nương hóa giải hết cả nhưng vẫn bị lực đạo đẩy lùi về sau vài bước chân. Mạnh Dực nhân cơ hội vận lực phóng chưởng, chưởng khí bay đến thổi tung bụi mù như cuồng phong quét ngang, bay thẳng đến chỗ Đào Nương.

Đào Nương không kịp tránh đi, chỉ đành tung chưởng chống đỡ. Tuy là đỡ một chưởng vừa rồi nàng không gặp tổn hại gì, nhưng nàng phải thừa nhận chưởng pháp của gã rất tinh diệu, lực đạo như bài sơn đảo hải, xứng đáng để được gọi là cao thủ võ lâm.

Đào Nương mỉm cười nói với Mạnh Dực.

“Võ công của ngươi không tệ. Đáng tiếc lại đi làm thảo khấu. Thế này đi, nếu ta thắng thì ngươi rửa tay gác kiếm, gọi ta là đại tỷ. Ta sẽ nể tình mà xin quan gia tha mạng cho ngươi.”

Mạnh Dực hiểu rõ lời này không phải lời nói càn. Với thực lực của nàng nếu dốc toàn lực mà đánh thì gã sẽ không có cửa thắng được. Nhưng gã không thể nhận thua ở đây được. Mười mấy năm tung hoành ngang dọc không cho phép gã, mấy chục huynh đệ ở đây không cho phép gã.

Gã bật cười đáp trả.

“Nàng được bao nhiêu tuổi mà muốn ta gọi là đại tỷ đây?”

“Dù ngươi có là trăm tuổi thì lão nương vẫn lớn hơn ngươi.”

Mạnh Dực cười ha hả. Đào Nương nghe vậy cũng cười theo. Hiếm khi gặp được người có thể cùng nàng đối chiêu nên tâm trạng nàng lúc này đã tốt hơn rất nhiều. Huống hồ nàng cũng đang câu giờ cho bọn La Mục Ninh chạy trốn.

Mạnh Dực sảng khoái cười nói.

“Nàng đã nói vậy thì Mạnh Dực ta cũng chấp nhận. Có điều, nếu ta thua thì hãy tha mạng cho đám huynh đệ dưới trướng ta.”

“Được. Một lời đã định.”

“Hơn mấy chục nam tử mà lại đi vây đánh một nữ tử, các ngươi không thấy mất mặt sao?”

Cả hai vừa mới vận công chuẩn bị lao vào đấu tiếp thì từ vòng ngoài bỗng vang lên tiếng kêu la. Kế đó vang lên tiếng nổ như sấm rồi có bóng dáng nam tử vận khinh công đạp không đi vào giữa vòng vây. Lời truyền đến lúc nãy cũng là của y.

Nhạc Lang Phong phóng vọt lên, vận chuyển nội lực phóng ra song chưởng vào Mạnh Dực. Tức thì Mạnh Dực nhảy lùi lại phóng chưởng đánh trả. Hai luồng chưởng khí uy lực phi phàm chạm vào nhau nổ lên mấy tiếng “đùng đùng”. Mấy tên thảo khấu đứng gần vội vàng lùi lại để tránh kình lực lạc trúng. Chúng bàn tán với nhau.

“Tên mới đến võ công không kém Đại Đương Gia đâu.”

“Một chưởng đó nếu bị đánh trúng, không mất mạng thì cũng trọng thương đấy.”

“Ai! Mấy huynh đệ ở vòng ngoài bị hắn đánh bị thương rồi. Mau đến giúp!”

Bọn chúng nháo nhào chia người đi xem, đám còn lại thì tiếp tục vây lại thành vòng tròn như cũ.

Mạnh Dực cảm thấy chưởng pháp của Nhạc Lang Phong mười phần uy lực, lại không biết y là ai, bèn lùi lại gần Đào Nương, hỏi.

“Là người quen của nàng sao?”

Đào Nương lắc đầu.

“Ta không quen hắn. Chắc là người qua đường thôi.”

Nhạc Lang Phong nghe vậy thì có chút thất vọng, nói.

“Ai nha! Nữ hiệp à, Nhạc mỗ đến đây để giúp cô một tay. Cô lại nói ra lời này được sao?”

Nhạc Lang Phong nói mình gặp được La Mục Ninh, được y cầu cứu nên mới tức tốc chạy đến đây. Đào Nương xua tay đuổi Nhạc Lang Phong đi, nói.

“Bọn ta còn có việc cần giải quyết, người ngoài chớ xen vào. Còn nếu ngươi không muốn đi thì cứ đến trông giữ thanh trường thương của ta ở đằng kia đi.”

Đào Nương chỉ tay vào thành trường thương đứng sừng sững trên đất. Nhạc Lang Phong cư nhiên không đồng tình. Y chưa biết tài nghệ của Đào Nương đến mức nào, chỉ thấy một mình nàng đứng giữa vòng vây, lại giao thủ cùng với tên mặc áo da hổ nội lực cao thâm thì lấy làm lo lắng. Y tiến đến định lên tiếng khuyên giải thì bị Đào Nương túm áo, gạt chân ném sang một bên. Động tác nhanh đến mức y chẳng kịp phản ứng.

Đám thảo khấu thấy Nhạc Lang Phong ngã lăn quay thì chỉ trỏ cười với nhau. Y muối mặt đi đến bên thanh trường thương, toang rút nó khỏi mặt đất nhưng có dồn hết sức lực của không rút nổi, đành ngồi phịch xuống bên cạnh quan sát Đào Nương và Mạnh Dực.

Chỉ thấy Mạnh Dực vận chuyển công lực du tẩu toàn thân rồi tụ vào hai lòng bàn tay, phóng ra chưởng khí. Chưởng khí cuốn theo bụi đất lộ ra hình dạng tựa long hình, hung hãn xồ vào Đào Nương. Bên này Đào Nương cũng vận chuyển công lực, bắt chước thủ pháp của Mạnh Dực mà phóng ra chưởng khí mang dạng long hình tương tự, khiến cho Mạnh Dực cả kinh, Nhạc Lang Phong cũng phải trố mắt.

Hai luồng chưởng lực lao vào nhau như song long giao thủ, phát ra thanh âm như long ngâm đinh tai nhức óc. Mấy kẻ công lực yếu ớt nghe thấy thì tái mặt mà ngất đi. Ngay cả Mạnh Dực và Nhạc Lang Phong cũng phải vận công hộ thể mới có thể chống đỡ được.

Cuối cùng, chưởng lực của Mạnh Dực dần dần tiêu tán, gã bị chưởng của Đào Nương đánh trúng, tức thì công lực tán loạn, khí huyết toàn thân sôi sục như muốn nổ tung. Đào Nương liền lướt đến điểm vào huyệt Khí Hải, rồi cho gã uống một viên đan trị thương thì gã mới ổn định trở lại, ngồi xếp điều khí.

Đào Nương đợi Mạnh Dực hơn một khắc. Đến khi công lực ổn định, Mạnh Dực mới mở mắt. Gã liền quỳ gối bái Đào Nương tám cái, hô to một tiếng.

“Đại tỷ!”

Đào Nương không ngờ lời nói đùa của mình mà gã lại làm thật. Nàng quét mắt nhìn đám thủ hạ của gã, bọn chúng kinh hãi, lập tức dập đầu gọi “đại tỷ”. Riêng một kẻ, chính là kẻ chỉ điểm nàng với Mạnh Dực lúc đầu là không quỳ. Hắn kinh ngạc nhìn quanh, lộ vẻ không tin, liền kéo một tên lên quát.

“Không được quỳ! Mau đứng dạy cho ta! Thật là không có chút nghĩa khí gì hết! Phản bội Hắc Phong Trại ta rồi!”

Đoán chừng hắn chính là Nhị Đương Gia của đám thảo khấu này. Hắn đấm đá túi bụi mấy tên đứng gần mà chẳng ai chịu đứng dậy cả. Hắn mới quay lại chỉ thẳng mặt Đào Nương nói.

“Dù có mất mạng thì ta cũng quyết chiến với ngươi một trận!”

Đào Nương tiến đến nhấc thương lên, xoay nó bằng cổ tay nhẹ nhàng như không khiến Nhạc Lang Phong phải tròn mắt. Giọng điệu nàng nhẹ nhàng, nói.

“Mạnh Dực thì không nói. Nhưng đầu gối của nam nhân có mạ vàng. Bọn chúng đã quỳ thì ta tạm tha cho chúng một mạng. Còn Nhị Đương Gia, khẩu khí rất lớn, thật rất oai phong…”

Nàng chưa nói hết thì hắn đã quỳ xuống dập đầu, khẽ gọi.

“Đại tỷ, tha cho tỷ đệ đi mà.”

Đào Nương cười nói.

“Trẻ nhỏ dễ dạy.”

Nói xong, Đào Nương quay sang nhìn đám thủ hạ hô lớn.

“Kể từ giờ Hắc Phong Trại các ngươi do ta đứng đầu. Tất cả các ngươi lập tức quay về trại tắm rửa sạch sẽ rồi chờ lệnh. Tên nào còn bẩn thỉu hôi thối thì ta sẽ lột da tên đó. Riêng Đại Đương Gia và Nhị Đương Gia thì đi theo ta.”

Đám thủ hạ đồng thanh hô “dạ” sau đó lũ lượt người ngựa kéo nhau rút lui, chỉ còn lại Mạnh Dực và Nhị Đương Gia, khi này vẫn còn đang cúi đầu.

Đề xuất Voz: Bản Tình Ca Mùa Đông
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.