Chương 135: Tâm trần chẳng đục, phàm duyên chẳng màng.

Nhạc Lang Phong chứng kiến một màn thu phục cả Hắc Phong Trại này của Đào Nương thì không khỏi kinh ngạc, nhất là loại võ công kia nữa. Y nhận ra chưởng pháp của Mạnh Dực là Toàn Phong Du Long Chưởng, là loại chưởng pháp chí cương, uy lực kinh người. Dù chưa từng tận mắt thấy nhưng trên nhân sĩ giang hồ vẫn luôn bàn tán không ngớt. Chỉ là người sử dụng chưởng pháp này sớm đã không rõ tung tích, cũng không ai rõ liệu y có truyền lại cho hậu nhân hay không.

Nhạc Lang Phong lộ vẻ dè dặt, nghĩ lại bản thân lúc nãy còn muốn giúp cho Đào Nương một tay. Với công lực của bản thân hiện tại, một chưởng của Mạnh Dực thôi có khi y còn không chống đỡ nổi, nói gì đến giúp sức. Bất giác, trong lòng Nhạc Lang Phong cảm thấy mình vẫn còn thua kém rất nhiều.

Đào Nương bên này dặn dò Mạnh Dực xong thì quay sang nói với Nhạc Lang Phong.

“Ngươi gặp bọn họ ở đâu, mau đưa ta đến đó. Chuyện gấp gáp, vừa đi vừa nói.”

Nhị Đương Gia từ xa dắt đến bốn con ngựa to khỏe. Nhạc Lang Phong có ý rời đi nhưng bị lời này của Đào Nương kéo lại. Cả bốn trèo lên lưng ngựa, theo sau Nhạc Lang Phong mà đi. Phi ngựa hơn nửa khắc thì dừng lại ở một quán trà nhỏ dọc đường. La Mục Ninh cùng Nhị tiểu nương và La Hoành khi này đang ngồi chờ ở đây. Đào Nương cũng nhận ra xung quanh có vài người khí lực tràn trề, xem chừng cũng là võ giả.

La Mục Ninh thấy Đào Nương an toàn đến nơi thì lấy làm vui mừng, nhưng khi thấy phía sau có Mạnh Dực và Nhị Đương Gia thì thất kinh lùi về sau. Mạnh Dực thân cao tám thước, mặt đen râu dài, vẻ ngoài có chút bậm trợn. Nhị Đương Gia thì thấp hơn một chút, gương mặt cũng không kém phần dữ tợn. La Mục Ninh có sợ cũng không có gì lạ.

“Lưu đại tiểu thư, sao hai người bọn chúng lại theo cô đến tận đây?”

Đào Nương xuống ngựa lên tiếng trấn an.

“La gia chủ chớ sợ. Bây giờ bọn họ là người của ta, sẽ không truy sát các người nữa đâu.”

Nhạc Lang Phong trên đường đi đã được Đào Nương giải thích qua tình hình hiện tại, sẵn sàng đi theo bảo vệ ba người La gia đến huyện Đạo Khẩu, bởi y cũng tiện đường đi đến huyện Hoài An một chuyến. Trong khi đó Đào Nương sẽ dẫn Mạnh Dực và Nhị Đương Gia về huyện Hoài An một chuyến, họp bàn với Trịnh Văn Cẩn và Tư Phong Hành.

Chờ khi cả hai tách nhau đi xa, Đào Nương mới hỏi Mạnh Dực.

“Khi nãy ở quán trà có mấy võ giả. Bọn họ không phải người xấu đó chứ?”

Mạnh Dực đáp.

“Đại tỷ yên tâm. Bọn họ có vẻ là hiệp khách giang hồ, ngồi nghỉ dọc đường mà thôi. Người giang hồ phiêu bạt thường dừng chân ở những nơi như vậy, cũng không phải là hiếm gặp.”

Lúc quan sát, Đào Nương không cảm nhận được ý từ mấy người bọn họ. Có lẽ lời Mạnh Dực nói là thật, nếu không thì Nhạc Lang Phong cũng không để cho mấy người La gia chờ ở đấy. Nàng cũng có thể yên tâm phần nào về con người của Nhạc Lang Phong.

Cả ba thúc ngựa chạy gần nửa ngày thì đến được huyện thành Hoài An. Lính trấn giữ cổng thành thấy có người vác thương cưỡi ngựa thì có chút khẩn trương, lớn tiếng hỏi.

“Người đến từ đâu, sao lại mang theo binh khí?”

Đào Nương cho ngựa dừng lại ở cổng, chờ khi lính gác cổng đến gần mới lặng lẽ đưa ra cái lệnh bài mà Trịnh Văn Cẩn đưa cho trước khi rời huyện mấy hôm trước cho hắn xem. Lính gác cổng thấy vậy thì cho Đào Nương, Mạnh Dực và Nhị Đương Gia đi qua.

Có vài tên lính gác cổng thấy vẻ ngoài Mạnh Dực có chút quen thì hỏi nhau.

“Tên mặc áo da hổ kia có chút giống Đại Đương Gia của Hắc Phong Trại thì phải.”

“Thật sao? Ngươi có bức họa của hắn không?”

“Có chứ! Có chứ! Ở mỗi cổng thành đều dán tờ tróc nã của hắn mà.”

Nói rồi hắn chỉ vào một tờ tróc nã ở sau lưng.

Đào Nương đi chưa xa, nghe vậy thì vội tìm chuồng ngựa để ngựa lại, sau đó kéo Mạnh Dực và Nhị Đương Gia đi tìm thợ cạo để cạo râu tỉa tóc. Nàng nói.

“Hai người các ngươi là tội phạm bị quan sai tróc nã. Đã cùng ta vào huyện nha thì không sao. Nhưng khi đi ngoài đường mà bị Nha Sai bắt gặp sẽ không chần chừ mà bắt hai người các ngươi lại. Các ngươi mau đi tắm rửa, cạo râu sạch sẽ đi. Ta sẽ đi mua giúp hai bộ y phục khác cho hai ngươi thay.”

Nhị Đương Gia thấp giọng lèm bèm.

“Ta vừa mới tắm hơn mười ngày trước, người vẫn còn rất sạch sẽ mà. Lại còn bắt ta phải cạo râu nữa, như vậy thì đâu có ra dáng đại trượng phu.”

Đào Nương liền kề mũi thương vào cổ hắn, thấp giọng đe dọa.

“Râu ngươi có thể cắt ngắn. Nhưng nếu ngươi tắm rửa không sạch sẽ thì ta sẽ lột da ngươi! Chà rửa cho kỹ lưỡng, đừng tưởng ta không biết ngươi bẩn ở chỗ nào.”

Nói rồi Đào Nương quay người bước đi. Mạnh Dực đưa mắt nhìn theo, nàng vậy mà vẫn còn điều làm gã thích thú. Không chỉ võ công cao cường, sử dụng được Toàn Phong Du Long Chưởng của gã mà cách hành xử cũng có điểm rất đáng lưu tâm. Nhị Đương Gia bên cạnh vẫn còn lèm bèm.

“… Cái gì mà biết trên người ta bẩn ở đâu chứ? Bộ muốn lột sạch ta sao?”

Mạnh Dực cười nói với hắn.

“Nếu ngươi không làm theo lời nàng thì có khả năng lắm. Đi thôi, chúng ta đi tắm. Phải rồi, trên người ngươi vẫn còn bạc chứ? Để trả tiền tắm rửa, cạo râu.”

“Hình như vẫn còn vài trăm văn tiền, chắc là đủ mà.”

Đào Nương đi đến tiệm vải, tìm mua y phục may sẵn, dựa theo vóc dáng của Mạnh Dực và Nhị Đương Gia mà lựa chọn. Ban đầu nàng muốn mua trường sam như Lưu Vân thường mặc, nhưng nghĩ lại thì cả hai người bọn họ không ra dáng nho sinh có học chút nào, mặc vào trông sẽ rất lạc quẻ.

Nàng mới chọn mua hai bộ y phục thô mà dân lao động chân tay thường mặc rồi quay lại chỗ của Mạnh Dực. Lúc này gã và Nhị Đương Gia đã tắm rửa sạch sẽ, râu tóc được cắt tỉa gọn gàng. Riêng Mạnh Dực thì cạo mặt trơn nhẫn, để lộ ra gương mặt anh tuấn phi phàm, làn da cũng chỉ có chút rám nắng, gương mặt đen xì trước đó là do bụi bẩn mà ra.

Đào Nương thoáng vẻ kinh ngạc trầm trồ. Nếu so ra thì Mạnh Dực anh tuấn không kém Lưu Vân là bao, thậm chí có phần hơn hắn nữa. Đào Nương không nhịn được, liền cất tiếng trêu ghẹo.

“Không ngờ Đại Đương Gia của đám cường đạo lại anh tuấn, tiêu sái đến mức này. Đáng tiếc! Đáng tiếc!.”

Mạnh Dực hỏi.

“Có gì mà đáng tiếc chứ?”

“Sao lại không? Nếu ngươi không làm thảo khấu, lại gặp ta sớm hơn vài năm thì có lẽ sẽ có cơ hội làm trượng phu của ta đấy.”

Lời này của Đào Nương làm cho Mạnh Dực có chút ngượng. Trước giờ chưa có nữ nhân nào nói như vậy với gã cả. Vậy cho nên trong lòng hắn có loại cảm xúc kỳ lạ trào dâng.

Nhị Đương Gia vẫn còn tiếc bộ râu rậm của mình, tay xoa xoa cằm nghe vậy thì hướng sang Đào Nương nói.

“Dù cho Đại Đương Gia có không làm thảo khấu đi chăng nữa thì cũng không đến lượt đại tỷ đâu.”

Đào Nương liền liếc Nhị Đương Gia nói.

“Ý ngươi nói ta không xứng với hắn?”

“Không! Không phải!”

Đào Nương quát mắt nhìn Nhị Đương Gia làm hắn co rúm lại sau đó quay đi, dẫn cả hai đi đến huyện nha. Trên đường đi có vài người chỉ trỏ bộ dạng hiên ngang vác thương mà đi của Đào Nương. Nàng đương nhiên là không để tâm đến. Vậy mà Mạnh Dực lại để ý, gã bước lên ngang với Đào Nương, giật lấy trường thương trong tay nàng, có ý bảo vệ hình tượng của nàng trong mắt người khác. Vậy mà thương vừa sang tay thì suýt làm gã ngã nhào.

Gã phải vận công phát lực mới có thể cầm được như trường thương bình thường, dù vậy tay cầm thương vẫn đang run lên từng hồi. Đào Nương mới nói.

“Ngươi làm trò gì đấy? Không giấu ngươi, thương của ta nặng đến mấy trăm cân. Ngươi không trụ nổi một khắc đồng hồ đâu. Mau trả lại cho ta!”

Tâm thần Mạnh Dực chấn động. Vậy mà nặng đến mấy trăm cân. Thế mà nàng vẫn có thể vung vẫy nó nhẹ như không, còn vác theo nó suốt quãng đường dài hơn ba mươi dặm nữa. Hóa ra khi giao thủ với nhau, nàng vẫn luôn kiềm chế bản thân. Lúc đánh đám thủ hạ bằng thương cũng không khiến bọn chúng bị thương tổn đến tính mạng nữa. Rốt cuộc thì nàng là thần thánh phương nào?

Đào Nương nhanh chóng lấy lại trường thương, cổ tay xoay mấy vòng rồi chống xuống đất, hướng mắt nhìn Mạnh Dực. Nàng có cảm giác gã có gì đó là lạ, hay là do mấy lời nàng nói khi nãy. Vốn nàng chỉ muốn trêu chọc hắn mà thôi, không có ý gì khác. Lời nói lúc giao thủ của nàng, gã cũng xem là thật. Xem chừng gã là kẻ võ phu đơn thuần trong việc tình cảm. Nếu thế thì đúng là như vậy rồi.

Nàng mới nheo mắt nhìn Mạnh Dực, hỏi.

“Ngươi đây là đang quan tâm ta sao?”

Nhị Đương Gia cũng quay sang nhìn Mạnh Dực, thấy gã có hơi ngượng nghịu. Vẻ mặt này không khác vẻ bình thường là mấy, nếu không thân thuộc với gã thì sẽ không nhận ra được. Nhị Đương Gia đi theo gã đã lâu, lập tức nhìn ra.

“Đại tỷ, đúng là thật đấy.”

“Vậy sao? Mạnh Dực, ta nói rõ cho ngươi. Lưu Hồng Đào ta chỉ gả cho nam nhân tài năng cái thế. Dạng phàm phu, không với tới đâu.”

Nói xong nàng liền quay người bước đi. Nhị Đương Gia vẫn không giữ được mồm miệng mà hỏi.

“Tài năng cái thế? Đại tỷ nói mà không thấy ngượng à?”

“Người nhà họ Lưu ta trước giờ chưa biết ngượng là gì. Nhưng ta phải dạy lại ngươi cách ăn nói rồi.”

Hắn liền bị Đào Nương trừng mắt dọa.

Đào Nương không rõ lời mình nói đã đủ rõ ràng với Mạnh Dực hay chưa, nhưng nàng cũng không muốn quản. Dù sao thì sau lần này có thể là phải mười mấy, hai mươi năm sau mới có cơ hội gặp lại. Gã như thế nào cũng không liên quan đến nàng.

Đến cổng nha môn, Nha Sai gác cổng nhận ra nàng, lập tức dẫn nàng vào trong. Thời điểm này, Trịnh Văn Cẩn và Tư Phong Hành đang bàn với nhau chuyện trong triều, hay tin Đào Nương về đến thì mừng rỡ gọi vào. Tư Phong Hành không quen biết Đào Nương, hiển nhiên là phải ngồi nghe không dám lên tiếng. Phần vì đã biết rõ Đào Nương cũng như Linh Nhiễm, đều là tiên nhân. Lời nói của y sẽ chẳng có bao nhiêu phần trọng lượng cả.

Đầu tiên Đào Nương hành lễ với hai người Trịnh Văn Cẩn và Tư Phong Hành, sau đó mới báo tình hình của mấy người La Mục Ninh, rồi giới thiệu Mạnh Dực và Nhị Đương Gia với y.

Nghe tin Đào Nương thu phục được Hắc Phong Trại, Trịnh Văn Cẩn chẳng có vẻ gì là bất ngờ mà liền cho người đi phối hợp cùng quan sai huyện Đạo Khẩu bảo vệ cho mấy người La gia. Trước mắt La Mục Ninh cùng người nhà đã tạm thời an toàn, nhưng về lâu dài thì không thể chắc chắn được.

Đào Nương lại nói thêm.

“Trịnh đại ca, Hắc Phong Trại này muội giao lại cho huynh, tùy huynh xử trí.”

Trịnh Văn Cẩn không chần chừ, lập tức gật đầu.

Mà bên phía Mạnh Dực và Nhị Đương Gia thì đứng chết trân. Mạnh Dực nói, ngữ điệu không bằng lòng.

“Nhưng mà đại tỷ, nàng đã nói nếu…”

“Ta đã nói nếu ta thắng thì ngươi sẽ rửa tay gác kiếm, gọi ta là đại tỷ. Nhưng ta không nói là sẽ thay ngươi đứng đầu Hắc Phong Trại. Cũng không nói là sẽ làm chủ nhân của ngươi. Hai điều trên ngươi đều đã làm được, vậy thì ta và ngươi chẳng còn can hệ gì nữa.”

“Vậy thì nếu sau này ta lại làm thảo khấu thì nàng sẽ làm như thế nào?”

“Không liên quan đến ta. Từ nay ngươi thuộc sự quản lý của huyện nha huyện Hoài An. Ngươi có làm thảo khấu thì cũng có Trịnh đại ca phán xử, không đến lượt ta.”

Đào Nương rút thương sau lưng múa trước mặt Mạnh Dực rồi chĩa mũi thương vào mắt gã, nói.

“Nếu ngươi không phục, vậy thì trong mấy tháng ngắn ngủi ta ở lại huyện Hoài An này, ngươi đánh thắng ta. Đến lúc đó hẳn bàn điều kiện với ta.”

Dứt lời, nàng thu trường thương vào túi trữ vật rồi bước ra khỏi thư phòng. Cảnh tượng này khiến Mạnh Dực ngơ ngác, hình tượng của Đào Nương lại thêm một tầng mờ ảo, không thấy rõ cũng không thể nắm bắt được.

Tư Phong Hành tuy không hiểu chuyện gì nhưng vẫn ghé sát Trịnh Văn Cẩn hỏi nhỏ.

“Mấy tỷ muội bọn họ luôn như vậy sao?”

Trịnh Văn Cẩn thở dài, ngâm câu thơ.

“Người tiên nữ, nữ thần tiên

Tâm trần chẳng đục, phàm duyên chẳng màng.”

Đề xuất Ngôn Tình: Đều Trọng Sinh Người Nào Nói Yêu Thương A
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.