Chương 136: Khí vận rất tốt.

Đào Nương một mạch từ huyện nha đến Thúy Hoa Lâu, mua vài món ngon sau đó mang đến La phủ. Nàng đương nhiên là không bị Mạnh Dực làm ảnh hưởng, cho nên tâm tình lúc này rất tốt, muốn tìm ngay La Ngọc Quỳnh để báo bình an.

Thời khắc này La Ngọc Quỳnh đang ngồi trong gian phía tây trong viện, dùng làm thư phòng, để đọc sách viết chữ. Bên cạnh còn có Linh Nhiễm chỉnh sửa từng nét chữ.

“Cổ tay cô vững chút nào! Cứ run rẩy như thế thì làm sao viết được chữ đẹp.”

La Ngọc Quỳnh quay sang nhìn Linh Nhiễm nói bằng giọng nũng nịu.

“Nhưng mà ta đã luyện gần một canh giờ rồi. Tay không cầm bút nổi nữa. Cho ta nghỉ ngơi đi mà.”

Linh Nhiễm cầm tờ giấy mà La Ngọc Quỳnh chép thơ lên trước mặt, nói.

“Cô nhìn xem! Chữ xiêu vẹo thế này, cũng chẳng có chút hồn nào. Không phải cô được học viết chữ từ lúc ba tuổi rồi sao, thế nào mà bây giờ ngay cả viết tên mình cũng không viết xong?”

“He he. Đúng thật là ta học chữ từ năm ba tuổi. Nhưng chỉ có thư pháp là luyện mãi không xong. Phụ thân ta năm đó cũng không ép ta học vậy nên ta đã bỏ qua đến bây giờ.”

La Ngọc Quỳnh cười khì. Linh Nhiễm thấy vậy cũng bất lực, không ép La Ngọc Quỳnh luyện thư pháp nữa.

Đào Nương từ bên ngoài bước vào, thu lại Chướng Nhãn Pháp để hiện thân, nhìn La Ngọc Quỳnh vẫn còn giữ được tâm trạng vui vẻ như vậy thì hỏi.

“Cha cô bị truy sát, cô vẫn còn tâm trạng cười đùa sao? Chẳng bằng ta phải nhọc công cứu họ, mệt bở hơi tai.”

Đào Nương đặt hộp thức ăn lên bàn tròn giữa phòng, bắt đầu bày biện ra. Linh Nhiễm và La Ngọc Quỳnh thấy Đào Nương trở về thì mừng lắm. Đoán chừng phụ thân mình đã an toàn rồi, La Ngọc Quỳnh mới nói.

“Có Đào tỷ tỷ ở đây, ai có thể làm hại phụ thân ta được chứ. Hơn nữa, suốt cả ngày hôm nay ta đã phải trưng ra bộ mặt sầu khổ với Nhị Phòng rồi. Lúc này ta vui đùa một chút thì có sao.”

La Ngọc Quỳnh vòng tay ôm lấy Đào Nương, rồi lại lén đưa tay bóc miệng thịt cho vào miệng, liền bị Đào Nương vỗ vào tay một cái, nghiêm giọng nhắc nhở.

“Đại tiểu thư cô chú ý một chút! Kẻo không kiếm được trượng phu đấy.”

Nghe vậy, đôi má hồng hào của La Ngọc Quỳnh được thổi phồng lên. Đào Nương nhìn La Ngọc Quỳnh bằng ánh mắt phán xét, thầm nghĩ.

‘Chỉ vài ngày không gặp mà cô nương này đã học được cái tính làm nũng này của ai vậy chứ?’

Bất giác nàng liếc sang Linh Nhiễm. Linh Nhiễm đang ăn, bắt gặp ánh mắt của Đào Nương thì lắc đầu xua tay.

“Không phải muội. Từ sáng đến giờ, mỗi khi hai người bọn muội ở riêng thì cô ấy lại hành xử như vậy đấy.”

Đào Nương và Linh Nhiễm cùng đưa mắt nhìn La Ngọc Quỳnh. Đào Nương lo lắng hỏi.

“Ngọc Quỳnh, cô bị bệnh rồi sao? Trong người có gì không khỏe?”

Dù quen nhau đã lâu nhưng La Ngọc Quỳnh vẫn luôn giữ lễ, ít nhất là với Đào Nương. Đào Nương cũng hiểu, con người của La Ngọc Quỳnh xưa nay luôn hành xử bó cẩn với những người xung quanh, nàng rất hạn chế để lộ vẻ yếu đuối của mình ra ngoài. Mà có lẽ Đổng Toàn và Linh Nhiễm là số ít ngoại lệ.

Giờ đây La Ngọc Quỳnh hoàn toàn gỡ xuống lớp mặt nạ thường ngày với Đào Nương, còn gọi nàng là “Đào tỷ tỷ” nữa, khiến Đào Nương thập phần lo lắng. Trong lòng nắm chắc tám phần là La Ngọc Quỳnh đã bị gì đó rồi.

La Ngọc Quỳnh ngồi xuống ghế, từ tốn giải thích.

“Ta không có bệnh gì hết. Chỉ là ta nhận ra trước sau gì thì ta cũng phải gả đi, nửa đời sau làm nương tử cho người ta. Sinh con, đẻ cái, dạy dỗ thành người. Vậy là hết một kiếp người. Linh Nhiễm nói, ‘duyên phận phải tự mình nắm bắt’. Nhưng ta nghĩ ta không đủ sức lực để làm được điều đó. Người phàm như ta chỉ có thể để mặc cho duyên phận mà thôi. Vậy nên ta muốn tận hưởng chút thời gian thanh xuân sót lại, để sống thật với bản thân một lần. Như vậy không phải là rất tốt sao?”

Đào Nương nghe xong thì quay sang nhéo đôi má trắng nõn của Linh Nhiễm, gằn giọng.

“Chung quy vẫn là do muội mà ra. Vậy mà dám chối?”

“Muội xin lỗi. Muội đâu có biết cô ấy nghĩ nhiều đến như vậy.”

Đến khi đôi má của Linh Nhiễm đỏ ửng lên thì Đào Nương mới thả ra. Nàng quay sang nói với La Ngọc Quỳnh.

“Quả thật người phàm muốn nghịch thiên cải mệnh, thật sự rất khó. Nhưng không phải là không thể. Cha ta nói, có những chuyện trông thì phức tạp, nhưng cách giải quyết lại vô cùng đơn giản. Chỉ là do tâm ta chỉ chú tâm vào cái thứ yếu, bỏ qua cái chính yếu. Chuyện của cô cũng vậy. Cô chỉ nhìn vào nửa đời sau mà quên đi hiện tại. Chỉ cần cô gả cho một người thương yêu cô, gia đình hòa thuận thì lập tức nửa đời sau của cô liền có thể thay đổi. Đương nhiên, duyên số đôi lứa không thể cưỡng cầu, còn phải xem khí vận của cô như thế nào đã.”

La Ngọc Quỳnh cười nhẹ.

“Cô nói thế thì cũng có khác gì nói ta cứ để mặc cho duyên số.”

Linh Nhiễm nghe vậy thì mỉm cười ẩn ý, ghé sát tai Đào Nương mà kể lại chuyện tối hôm qua. Nghe xong đầu đuôi, Đào Nương không nhịn được mà giơ ngón cái lên khen La Ngọc Quỳnh.

“Khí vận cô rất tốt. Cứ thuận theo tự nhiên là được. Không lo không gả được cho trượng phu tốt. Còn nếu tự nhiên đi lệch, ta và Linh Nhiễm sẽ bẻ thẳng lại cho cô.”

Nàng gắp thịt đút cho La Ngọc Quỳnh, sau đó nói tiếp.

“Cô nói muốn tận hưởng, tỷ muội bọn ta sẽ bồi tiếp cô đến tận năm sau. Nhưng trước mắt cô phải dẹp giặc trong nhà lẫn giặc bên ngoài, sau đó cô muốn làm gì, chúng ta cũng chiều theo ý.”

Linh Nhiễm gật đầu phụ họa.

“Đúng, hai tỷ tỷ đây sẽ không để Tiểu Quỳnh Quỳnh chịu thiệt đâu!”

Ăn xong một bữa này, Linh Nhiễm bàn với Đào Nương để thế chỗ mình bảo vệ La Ngọc Quỳnh, còn nàng thì sẽ truy vết ấn ký bản thân đã đặt lên phong thư mà La Thận Viễn gửi đi. Tính nhẩm thì chắc phong thư cũng đi được khá xa rồi. Hiện tại nàng lờ mờ cảm nhận được nó đang ở ngoài trăm dặm về hướng đông bắc, chính là hướng đi Kinh Thành. Linh Nhiễm cảm thán.

“Không ngờ lại có kẻ vươn tay dài đến như vậy. Từ tận kinh thành cũng có thể giật dây chuyện tranh giành gia sản ở một huyện xa xôi này.”

Đào Nương có chút kinh ngạc, mới hỏi.

“Không phải là do Hứa gia làm sao?”

La Ngọc Quỳnh lắc đầu đáp.

“Trịnh đại nhân và Tư đại nhân cho rằng Hứa gia tình nghi lớn nhất, nhưng khả năng ra tay lại rất thấp. Vả lại nếu chỉ vì bị từ chối hôn sự mà bày ra âm mưu như thế này thì có phải hơi quá tay rồi không?”

Đào Nương cảm thấy lời này rất có lý. Chỉ vì một mối hôn sự không có ích lợi gì mà tự tạo ra điểm yếu cho bản thân thì thật là ngu xuẩn, đặc biệt khi đó là người trong quan trường. Thời điểm này Hứa gia đang được quan sát rất sát sao, càng không thể để lộ ra bất kỳ điểm yếu nào.

Nhưng nếu không phải là Hứa gia thì các nàng cũng không nghĩ ra ai là chủ mưu đằng sau nữa. Linh Nhiễm lắc đầu lấy lại tinh thần, rồi nói với La Ngọc Quỳnh.

“Không nên nghĩ thêm nữa! Chuyện này đã có Trịnh đại ca và Tư đại nhân lo liệu, cô chỉ cần đối phó với hai tên đường huynh và Nhị thẩm của cô mà thôi.”

La Ngọc Quỳnh gật đầu tán thành.

“Được!”

Linh Nhiễm nhanh chóng nói lời tạm biệt rồi hóa thành khói trắng bay lên không, theo hướng ấn ký mà đi. Đào Nương nhìn theo, thoáng vẻ kinh ngạc. Nàng không rõ Linh Nhiễm đã học loại pháp thuật này từ lúc nào. La Ngọc Quỳnh thấy vậy thì hỏi.

“Cô không biết biến thành khói sao?”

Đào Nương vừa thu dọn bát đĩa trên bàn, vừa giải thích.

“Mấy tỷ muội bọn ta tuy là học thuật pháp từ cha mẹ, nhưng không phải ai cũng biết pháp thuật người kia học được là gì. Cha mẹ chỉ dạy cho bọn ta mấy phép căn bản như Đằng Vân, Trướng Nhãn Pháp, Âm Dương Ngũ Hành độn thuật. Còn những thứ khác phải tự bản thân hỏi thì cha mẹ mới dạy cho.”

La Ngọc Quỳnh tròn mắt nhìn, những gì mà Đào Nương vừa nói nàng chẳng hiểu gì cả. Đào Nương thấy vậy thì thị phạm cho nàng xem. Chỉ thấy Đào Nương xoay người một cái liền biến thành bộ dạng của La Ngọc Quỳnh. La Ngọc Quỳnh trước đó đã thấy Linh Nhiễm dùng Trướng Nhãn Pháp lên Tống Vân Chi nên chẳng lấy làm bất ngờ, còn nói.

“Cái này Linh Nhiễm cũng biết mà.”

Đào Nương lắc đầu cười nhẹ, nhún mình nhảy lên không. Lập tức toàn thân co rút, phủ đầy lông mao. Đến khi đáp xuống đáp liền lộ ra bộ dạng của con mèo. Con mèo nhảy lên bàn, hướng về phía La Ngọc Quỳnh mở miệng nói.

“Linh Nhiễm dùng là Trướng Nhãn Pháp, chỉ là thuật che mắt. Còn ta dùng lúc này lại là phép biến thân. Phép này có thể biến thành bất cứ ai, bất cứ thứ gì, đã vậy còn có thể mô phỏng lại khí chất và cả khí tức nữa. Hoàn toàn không có sơ hở nào."

Nói xong Đào Nương biến trở lại như cũ, nói tiếp.

“Phép này ngoài cha mẹ ta và một số ít cao nhân tiên đạo biết thì đối với phần lớn giới tiên tu hiện tại gần như không ai biết cả. Có thể xem là thất truyền rồi.”

“Lợi hại vậy sao?”

“Tất nhiên là lợi hại rồi. Uyển Đình tỷ cũng học được phép này nữa. Ngoài ra, tỷ ấy cũng học được không ít thần thông đạo pháp từ chỗ cha mẹ ta mà ba tỷ muội bọn ta không ai biết cả.”

La Ngọc Quỳnh lộ vẻ trầm trồ. Dù cho đám Đào Nương có nói bản thân vẫn chỉ là tu sĩ mới bắt đầu tu hành thì nàng vẫn cảm thấy họ rất giống tiên nhân. Nhưng nếu nói về Sở Uyển Đình thì La Ngọc Quỳnh lại thấy nàng ấy có dáng vẻ tiên phong đạo cốt hơn. Vẻ mặt vô cảm, ánh mắt lạnh nhạt cùng mái tóc bạc đó rất có khí chất. Nhưng cũng vì vẻ ngoài ấy mà La Ngọc Quỳnh mãi chẳng thể làm thân nổi với Sở Uyển Đình, dù cho có nhiều lần cả hai đi chơi cùng đám Đào Nương.

Đào Nương bên này thu dọn hết bát đĩa đặt vào trong hộp gỗ đựng thức ăn, sau đó lại thu nó vào trong túi trữ vật, định bụng sẽ đi Thúy Hoa Lâu để trả ngay. Nàng quay sang hỏi La Ngọc Quỳnh vẫn còn đang suy nghĩ vẩn vơ.

“Từ giờ ta sẽ thế chỗ của Linh Nhiễm để bảo vệ cô. Vậy nên nếu cô có ý định gì thì cứ nói với ta, ta sẽ sắp xếp mọi việc chu toàn.”

La Ngọc Quỳnh nghe vậy thì nhẹ nhàng nói lời từ chối.

“Ta và cô là bằng hữu, cũng giống như ta với Linh Nhiễm vậy. Sao lại phải nói lời này? Cô cũng không phải người hầu của ta, ta cũng đâu thể để cô làm việc thay ta được. Chỉ cần có cô ở bên cạnh là ta đã cảm thấy an tâm mà toàn lực đối phó hai người đường huynh của ta rồi.”

La Ngọc Quỳnh nắm lấy đôi bàn tay của Đào Nương. Lời này của nàng cũng không phải lời an ủi Đào Nương để gom hết việc vào mình. Với nàng lúc này, chỉ cần có người như Đào Nương ở phía sau hậu thuẫn là được. Dù là La Ngọc Quỳnh không quen đối phó với mấy kẻ xảo trá nhưng như vậy thì thật không đáng để Đào Nương ra tay.

Đào Nương cười khổ, nói.

“Ta đây là học được cách hành sự của Ngũ cô cô rồi. Được, ta sẽ âm thầm bảo vệ cô. Nhưng nếu có chuyện ngoài ý muốn thì ta sẽ không chần chừ mà nhúng tay vào đâu.”

“Được! Đến lúc đó, ta sẽ nghe theo cô.”

La Ngọc Quỳnh nhất trí.

Đào Nương để nàng lại La phủ mà rời đi trong chốc lát. Lúc vừa bước chân ra khỏi cửa, nàng lập tức dùng Trướng Nhãn Pháp lên bản thân, khiến toàn thân trong suốt, sau đó khẽ liếc về phía phòng nam, thấy Tiểu Xuân đang đứng lấp ló ở mé tường, dáng vẻ đáng nghi. Nhưng Đào Nương không vội vạch trần ngay.

Muốn câu được cá lớn thì phải thả dây dài. Nếu Tiểu Xuân thật sự có điều khuất tất, chi bằng đợi thời cơ thích hợp sẽ tốt hơn.

Đào Nương không để tâm đến Tiểu Xuân nữa, tung mình bật nhảy qua những mái ngói đi đến Thúy Hoa Lâu, cũng nhân tiện mua vài đấu rượu, tất cả đổ vào trong cái Thiên Đấu Hồ mà Lưu Vân tặng, ngoài mấy món như binh khí, túi trữ vật ra. Nàng không định rời La Ngọc Quỳnh nửa bước cũng như sẽ ngủ. Bởi vậy có thứ để giết thời gian vẫn là tốt nhất. Rượu lại càng tốt hơn.

Đề xuất Huyền Huyễn: Lão Bà Của Ta Là Đông Tấn đệ Nhất Nữ Ma Đầu
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.