Chương 137: Không phải không hòa hợp được.
Xế chiều, La Ngọc Quỳnh cùng Tiểu Xuân đến thăm Đổng Toàn. Dù cho Đổng Toàn lúc này không phải là Đổng Toàn thật, cũng không bị thương nhưng nàng vẫn phải để mắt đến. Lang trung được mời đến chính là Phùng lang trung, ông ấy được Trịnh Văn Cẩn đặc biệt mời đến khám chữa, cốt là để che mắt mấy người bên Nhị phòng. Bởi vậy ông ấy miệng kín như bưng, không hé nữa lời về tình trạng của Đổng Toàn. Khi được La Ngụy Quốc hỏi thì ông ấy làm bộ suy tư thở dài, không nói là không chữa được cũng không nói là chữa được. Cứ mơ mơ hồ hồ như vậy rồi ra về.
La Ngọc Quỳnh rất tâm đắc nét diễn này của Phùng lang trung. Nàng nghĩ nếu ông ấy không làm mở y quán nữa thì xin vào gánh hát vẫn được ấy chứ. Nàng cũng rất khâm phục Tống Vân Chi. Vậy mà y có thể nằm yên một chỗ từ tận tối qua đến giờ.
Lúc mọi người tiễn Phùng lang trung ra về, nàng đã đuổi khéo hạ nhân ra ngoài, còn mình thì lấy giỏ thức ăn đã nhường Đào Nương ẩn thân bên cạnh cầm hộ bày ra bàn. Nàng khẽ gọi.
“Tống đại nhân, bây giờ không còn ai nữa, ngài có thể ngồi dậy rồi.”
Đổng Toàn nằm trên giường lập tức mở mắt bật dậy. Hắn vươn căng đôi vai rộng, hít một hơi thật sâu sau đó nhẹ nhàng thở ra. Hắn ôm quyền, nói bằng giọng của Đổng Toàn.
“Đa tạ La đại tiểu thư quan tâm.”
Hắn ngồi vào bàn, bắt đầu ăn. Từ đêm qua đến giờ hắn chỉ uống được chút nước mà nô tỳ chăm sóc đút cho, cũng ăn được một ít cháo loãng. Giờ đây bụng đói cồn cào, hắn không để tâm đến hình tượng nữa mà tự nhiên ăn lấy.
Đào Nương bấy giờ đã hiện thân nhưng vẫn không nói lời nào. Nàng ngắm nghía Đổng Toàn hồi lâu, sau đó mới cất tiếng hỏi.
“Trịnh đại ca, kế hoạch ban đầu là để huynh đóng giả Đổng Toàn để Đổng Toàn thật có thể an toàn rời thành phải không?”
Đổng Toàn gật đầu. La Ngọc Quỳnh nói thêm.
“Nhưng Tống đại nhân có mặt trong phủ cũng là để đề phòng Đổng thúc bị ám sát mà bắt tận tay kẻ đó mà.”
Đào Nương lắc đầu, vung tay một cái liền giải trừ Trướng Nhãn Pháp trên người Tống Vân Chi, làm y hiện ra bộ dạng thật của mình. Nàng nhìn La Ngọc Quỳnh nói.
“Linh Nhiễm nghe được từ đường huynh của cô thì bọn họ đang chờ lệnh từ kẻ được gọi là quan nhân. Tính nhẩm phong thư gửi đi hôm qua, đến bây giờ vẫn chưa đến tay kẻ đó, còn phải chờ thư trả lời. Như vậy nếu để Tống đại ca cứ đóng giả Đổng Toàn mãi thì sẽ thiếu một người có khả năng tra án.”
La Ngọc Quỳnh nghe vậy cũng cảm thấy có lý. Tống Vân Chi nhai nuốt một miệng thức ăn, nghi hoặc hỏi Đào Nương.
“Muội nói như vậy thì ai sẽ đóng giả Đổng Toàn đây?”
“Không cần ai cả.”
Đào Nương đáp, nhẹ phất tay áo một cái, thân ảnh của Đổng Toàn liền xuất hiện, nằm trên giường thở nặng nhọc. Vốn dĩ Trướng Nhãn Pháp không cần thứ gì để bám víu vào mới tạo ra ảo ảnh, nhưng Linh Nhiễm tu luyện pháp thuật này không đủ sâu nên mới không nghỉ đến việc này. Trong lòng nàng khẽ thở dài, Trướng Nhãn Pháp vốn dĩ rất được các nàng ưa chuộng sử dụng vậy mà Linh Nhiễm lại lười biến tu luyện như vậy.
Tống Vân Chi và La Ngọc Quỳnh nhìn qua thì thoáng kinh ngạc, nhưng nhớ lại lúc trước cũng đã thấy Lưu Vân làm vậy một làm nên cũng không có ý kiến gì. Tống Vân Chi nhanh tay gắp đũa rau xào cuối cùng trên đĩa cho vào miệng nhai nuốt. Xong, y mới quay sang nói với Đào Nương.
“Vậy thì bây giờ ta phải làm gì đây?”
“Trong La phủ lúc này không có cao thủ trấn giữ. Huynh có thể ra vào tùy vào tình hình. Muội sẽ một mình trông coi La phủ, huynh về huyện nha giúp Trịnh đại ca một tay đi. À, muội đã đưa Đại Đương Gia và Nhị Đương Gia của Hắc Phong Trại về đây, cũng là đám cường đạo được thuê giết La gia chủ. Lúc này chắc đã lấy lời khai xong, huynh thu xếp cho bọn họ làm việc, xem như lấy công chuộc tội.”
Tống Vân Chi gật đầu.
“Được!”
Nhưng rồi y nhận ra Đào Nương có chút khác lạ. Mấy năm không gặp mà nàng đã chín chắn lên thấy rõ, không giống Đào Nương ham chơi hồi trước, lại còn nương tay mà tha chết cho Hắc Phong Trại vốn là mấy kẻ giết người không ghê tay nữa. Tống Vân Chi cười nói.
“Đào Nương đúng là đã trưởng thành rồi. Lần đầu ta gặp muội, muội còn đòi đánh đòi giết người ta trên công đường. Giờ muội lại nhân từ tha cho kẻ ác sao?”
Đào Nương thản nhiên nói.
“Thì ra là huynh cũng biết đến danh tiếng của Hắc Phong Trại. Cha dặn muội tránh phạm vào sát nghiệp, với lại Đại Đương Gia của chúng cũng không phải kẻ tiểu nhân gian ác, nên muội mới tha cho chúng thôi.”
Mà La Ngọc Quỳnh khi này mới nhận ra điều ấy. Có thể là do mỗi năm nàng đều gặp được Đào Nương, mà Đào Nương cũng không bộc lộ quá nhiều nên khó mà nhận ra được sự thay đổi to lớn này. Kỳ thật ngay cả bản thân nàng và Linh Nhiễm cũng đã đổi khác rất nhiều, chỉ là nàng không nhìn ra mà thôi.
Tống Vân Chi đứng dậy khỏi ghế, hướng về phía La Ngọc Quỳnh lần nữa ôm quyền, nói.
“Đa tạ La đại tiểu thư đã tiếp đãi.”
Nói rồi, Tống Vân Chi vận dụng thân pháp phi phàm phóng ra khỏi cửa sổ nhẹ như gió thoảng, biến mất không chút tăm hơi.
La Ngọc Quỳnh cùng Đào Nương cũng rời đi. La Ngọc Quỳnh ra ngoài, nói với Tiểu Xuân vẫn luôn chờ ở cổng viện rồi cùng trở về viện của mình. Đào Nương thì ẩn mình theo sau. Đi không xa, La Ngọc Quỳnh bắt gặp La Thái Dung cùng mấy nô tỳ đi ngang, tâm trạng của nàng ta lúc này không được tốt cho lắm.
La Thái Dung khoác bối tử gấm màu lam trắng, váy xếp lam nhạt, tóc búi đơn giản, cài hoa vải cùng trâm bạc. Gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo được tô điểm bởi đôi má hồng hào và đôi môi đỏ mộng. La Ngọc Quỳnh mà đứng cạnh nàng ta, người ngoài không biết còn tưởng nàng ta là Đại tiểu thư cũng nên.
Đào Nương nhìn lại La Ngọc Quỳnh, thấy nàng ăn mặc trang điểm quá là đơn giản, không ra dáng Đại tiểu thư chút nào cả. Nhưng bù lại nhan sắc của nàng đã quá tuyệt mỹ nên Đào Nương nghĩ không cần ăn diện để làm gì.
La Thái Dung vừa thấy La Ngọc Quỳnh liền hậm hực nói.
“Phụ thân, tiểu nương và đệ đệ đến giờ chưa rõ tung tích mà tỷ vẫn còn tâm trạng đi thăm hỏi tên nô tài đó sao? Tỷ cũng là con của phụ thân mà!”
Lời lẽ của La Thái Dung quả thật có hơi khó nghe, nhưng cũng là lời của đứa nhi nữ đang lo lắng cho cha. Thế nên La Ngọc Quỳnh không cảm thấy khó chịu, ngược lại, nàng còn cảm thấy áy náy khi phải che giấu chuyện phụ thân và tiểu nương, đệ đệ đã an toàn.
Mối quan hệ của nàng và La Thái Dung không tệ đến mức để gọi là hiềm khích. Nhưng cũng không tốt đến mức có thể vui vẻ trò chuyện bình thường với nhau, đừng nói là tỷ muội tình thâm. Vậy nên nàng không nói với La Thái Dung cũng là điều dễ hiểu. Vả lại, trước giờ La Ngọc Quỳnh cũng không mong đợi La Thái Dung sẽ thực sự xem mình là tỷ tỷ. Có những chuyện không phải cứ muốn là được, nàng đã nghĩ thế. Cuối cùng thì vẫn để cho hai tỷ muội như người xa lạ, gọi tỷ gọi muội nhưng trong đó lại không có chút tình thân nào.
La Ngọc Quỳnh nhẹ giọng đáp.
“Đổng thúc là người chứng kiến tỷ lớn lên. Quan tâm cho thúc ấy đôi chút là chuyện nên làm. Thúc ấy còn là bằng hữu, là hộ vệ của phụ thân, đương nhiên không giống những tên nô tài trong phủ. Còn về phụ thân và tiểu nương, Tri huyện đại nhân đã sớm cho người đi tìm kiếm, tỷ có khóc hết nước mắt cũng không thể giúp gì hơn nữa. Chi bằng dùng phần sức để khóc đó lo lắng cho việc trong nhà thì hơn, muội xem có đúng không?"
"Tỷ nói vậy là có ý gì?”
“Trong phủ hiện giờ chỉ có hai tỷ muội chúng ta là ruột thịt. Còn lại đều là người ngoài. Hai cô nương đang tuổi cập kê, không có cha mẹ ở cạnh thì có thể làm được gì. Ta nói như vậy muội hiểu chứ?”
Một tiếng “người ngoài” mà La Ngọc Quỳnh nói ra khiến La Thái Dung giật mình căng thẳng, tiến đến che miệng La Ngọc Quỳnh. Nàng ta quay trái quay phải, ngó nghiêng ngó dọc xem có ai nghe lén không, sợ rằng có người được điều không nên nói, đồn ra ngoài lại sinh chuyện. La Thái Dung thấp giọng nói.
“Tỷ bị điên rồi sao, chuyện như thế này cũng nói ra được. Lỡ như người bên Nhị phòng nghe thấy thì biết phải làm sao đây?"
Hiện tại La Ngọc Quỳnh chỉ kiêng nể Nhị thúc của mình là La Ngụy Quốc đôi phần, còn đối với Nhị thẳm và hai vị đường huynh, nàng đã xem họ là kẻ địch. Nàng cũng nghĩ rằng, bọn họ đã sớm xem nàng là cái gai phải nhổ. Thế nên có công khai đối đầu với họ cũng không phải chuyện xấu. Đao thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng mà. Để họ thẳng mặt gây khó dễ vẫn hơn là để họ suy tính âm mưu hãm hại mình.
La Ngọc Quỳnh nâng tay nắm lấy cổ tay đang che miệng mình kéo ra, nói.
“Ngay cả muội cũng đang đề phòng phía Nhị phòng. Vậy thì tỷ không còn gì để nói nữa. Trời không còn sớm, muội cũng nên về viện của mình đi.”
Nàng từ từ hạ tay của La Thái Dung xuống rồi mới thả ra. Sau đó cùng Tiểu Xuân đi tiếp. La Thái Dung dường như hiểu được ý tứ trong lời nói đó, vậy nên không nói gì thêm nữa, xoay người bước đi, theo sau là mấy nô tỳ. Dù La Thái Dung không dặn dò nhưng bọn họ tự hiểu là xem như không nghe không thấy gì.
Đào Nương chứng kiến từ đầu đến giờ, cảm thấy La Thái Dung tâm tính không tệ, cùng lắm cũng chỉ là khuê nữ cao ngạo. Nhưng nàng thật sự có đủ căn cơ để cao ngạo với người khác. Đào Nương nghĩ, mối quan hệ của tỷ muội La Ngọc Quỳnh không đến nỗi là không thể hòa hợp, chỉ là hai tỷ muội bọn họ vẫn luôn tự mình sống cuộc đời của mình. Vậy nên mới không để tâm đến đối phương mà thôi.
Đào Nương giãn đôi mày mỏng ra, trong lòng có chút vui mừng. Tỷ muội các nàng khác cả xuất thân lẫn giống loài, nhưng vẫn luôn hòa hợp, yêu thương nhau.
‘Là do cha với mẹ chăng?’
Đến cuối cùng nàng vẫn không nghĩ ra nguyên nhân, mới gác lại suy nghĩ đó, nhanh bước chân hướng đến viện của La Ngọc Quỳnh.
Đề xuất Linh Dị: Thi vương Tương Tây - Ma Thổi Đèn
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.