Chương 139: Thưa kiện.

Đầu giờ Mùi mấy ngày sau, Lạc Tuyên ăn mặc chỉnh tề bộ y phục của Bổ Đầu màu xanh đậm đứng chờ ở cổng huyện nha. Trên thắt lưng y, phải đeo lệnh bài Bổ Khoái, trái đeo đao. Nhìn vào quả thực toát ra bộ dáng hiên ngang oai vệ, rất là có khí chất.

Mấy Nha Sai trực cổng bình thường chẳng thấy Lạc Tuyên ăn diện nhiều, hôm lại chải chuốc kỹ càng như vậy, trong lòng nảy sinh hiếu kỳ. Một người bèn hỏi.

“Lạc đại ca! Huynh làm như thế này, là để ai xem vậy?”

Nha Sai đưa ra ngón tay, chỉ vào bộ dạng hiện tại của Lạc Tuyên, liền bị y vỗ mạnh một cái phải rút tay lại. Lạc Tuyên cẩn thận chỉnh lại mũ, vuốt thẳng áo, sau đó mới đáp.

“Đại nhân lệnh cho ta đi áp giải những thảo khấu đã quy hàng của Hắc Phong Trại về đây. Đương nhiên ta phải ra dáng quan sai triều đình một chút rồi. Nếu không thì mặt mũi của Đại nhân và huyện nha biết phải để vào đâu đây?”

Mấy Nha Sai nghe vậy, lập tức bày tỏ thái độ chán chường.

“Chúng ta làm gì có mặt mũi để mà mất chứ!”

“Đúng vậy! Huynh nói xem, từ lúc hai vị Lưu tiểu thư về thăm huyện là Đại nhân đã không còn cần chúng ta nữa rồi.”

“Còn chẳng phải vậy. Nhiệm vụ bảo hộ La phủ thì giao cho thuộc hạ của ngài ấy và hai vị tiểu thư. Tra án, cũng đã có Tống đại nhân đi làm. Đã vậy, ngay cả việc thảo phạt Hắc Phong Trại khét tiếng cũng bị giành mất. Bây giờ chúng ta có khác gì kẻ ăn không ngồi rồi không cơ chứ?”

Nha Sai này với dứt lời liền bị đồng liêu bên cạnh vỗ vào gáy, mắng.

“Huynh còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn sao?”

Sau đó y thấp giọng nói.

“Mấy chuyện đó toàn là chuyện cơ mật. Đương nhiên phải để cho người khác làm rồi.”

Rồi y nói bằng giọng điệu bình thường trở lại.

“Huống hồ gì, Đại Đương Gia của Hắc Phong Trại của là một đại cao thủ. Mấy người các huynh có thể địch lại sao?”

Lạc Tuyên và các Nha Sai còn lại gật đầu đồng tình, dù vậy vẫn có không cam lòng.

Trước đây, huyện nha các địa phương có rất ít thông tin về Hắc Phong Trại này, chỉ biết số lượng rất đông. Còn lại, về việc trại đóng ở đâu, phân bố như thế nào thì không có thông tin rõ ràng, càng không biết người đứng đầu có võ công cao đến mức nào. Phải đến khi Đào Nương đưa Mạnh Dực và Nhị Đương Gia về huyện nha, bàn giao lại cho Trịnh Văn Cẩn thì bọn họ mới rõ nội tình của Hắc Phong Trại này.

Cái đáng nói lại là, thực lực của Mạnh Dực lại ngang bằng Tống Vân Chi. Nha Sai bọn họ biết được, bởi vì đã chứng kiến trận tỷ thí của Mạnh Dực và Tống Vân Chi, quả thật là kẻ tám lạng người nửa cân. Mà Đào Nương lại đả bại được Mạnh Dực. Bọn họ tính toán một hồi lại thành Đào Nương còn mạnh hơn cả Tống Vân Chi. Điều này đối với võ phu bọn họ thật sự là đả kích rất lớn.

Mà Lạc Tuyên lại là người chịu đả kích lớn nhất. Hôm đó đi uống rượu cùng tỷ muội Đào Nương, cuối cùng y lại là người say trước, còn ngủ gục ngay tại bàn. Sáng hôm sau tỉnh lại thì Lạc Tuyên mới nghe tiểu nhị nói lại rằng, lúc rời khỏi Thúy Hoa Lâu, hai tỷ muội bọn họ còn tỉnh hơn cả ban ngày, chẳng có vẻ gì là say rượu cả, mặt còn chẳng buồn đỏ nữa. Đến giờ nghĩ lại, Lạc Tuyên vẫn còn cảm giác kinh người khi đó, khiến y không khỏi rùng mình.

Dáng vẻ tự tin hào hứng của Lạc Tuyên hoàn toàn bị sự chán chường của mấy Nha Sai lây sang, tâm tình cũng tệ đi vài phần.

Tiếng vó ngựa chầm chậm tiến đến gần, cùng với tiếng gọi của Nhị Đương Gia.

“Mấy người các ngươi bị làm sao vậy, sao lại làm vẻ mặt đưa tang thế kia?”

Nhị Đương Gia cưỡi một con hắc mã to khỏe, dắt theo sau một con tuấn mã cũng to khỏe không kém. Đáng lẽ Lạc Tuyên có thể cùng Nhị Đương Gia cùng đến chuồng ngựa rồi phi ngựa một mạch ra khỏi huyện thành ngay. Nhưng y lại để Nhị Đương Gia một mình đi lấy ngựa, còn bản thân lại đứng rảnh rỗi ở cổng trước để chờ như thế này đây. Nếu nói Lạc Tuyên đang làm khó Nhị Đương Gia thì cũng không phải là quá đáng.

Lạc Tuyên chào tạm biệt mấy Nha Sai trực cổng, sau đó tiếp đến trèo lên ngựa, miệng không ngừng than thở.

“Còn không phải là vì đại tỷ của các người hay sao? Cô ấy thật sự quá là biến thái rồi. Võ công cao cường, tửu lượng cũng tuyệt đỉnh. Có chuyện gì mà cô ấy không dám làm không vậy?”

“Câu này phải là ta hỏi ngươi mới đúng đấy! Chẳng phải ngươi quen biết đại tỷ còn sớm hơn bọn ta sao, sao lại hỏi người mới quen được mấy ngày như ta chứ?”

Lạc Tuyên khẽ thở dài.

“Cả nhà Lưu tiên sinh vô cùng thần bí, chỉ có Tri Huyện Đại nhân và Tống đại nhân là biết được vài phần. Đám thuộc hạ như bọn ta nào biết được.”

Ngay khi cả hai định thúc ngựa đi thì bên cạnh vang lên thanh âm nhẹ nhàng, có đôi phần trong sáng của nữ tử.

“Quan sai đại nhân, cho ta hỏi. Ta muốn báo án thì phải làm như thế nào vậy?”

Lạc Tuyên quay sang, thấy bên cạnh có người mặc áo choàng trùm đầu bằng gấm màu tím không biết đã đứng đây từ khi nào. Nghe qua giọng nói và nhìn qua dáng vẻ, y có thể chắc chắn đây là nữ tử. Dáng người nàng ta nhỏ nhắn, phần dưới gương mặt lộ ra dưới cái mũ trùm đầu, y thấy được đôi môi đỏ và đôi má hồng hào. Nhưng Lạc Tuyên không thể nào nhìn rõ gương mặt của nàng được. Bởi góc nhìn của y từ trên cao nhìn xuống, nàng lại hơi ngước mặt lên liền bị cái mũ trùm đầu che gần hết gương mặt.

Mất vài giây định thần vào câu hỏi, Lạc Tuyên mới đáp, xoay người chỉ vào mấy Nha Sai trực cổng.

“Cô đến nói với mấy Nha Sai đằng kia, bọn họ sẽ tiếp nhận vụ án của cô. Ta còn có việc phải đi trước, nếu khi ta về mà vụ án của cô vẫn chưa giải quyết xong thì ta sẽ giúp cô giải quyết. Cáo từ.”

Lạc Tuyên mỉm cười với nữ tử sau đó cùng Nhị Đương Gia thúc ngựa đi về phía cổng thành phía tây. Nữ tử tựa hồ như bị mê hoặc, nhìn theo bóng lưng Lạc Tuyên hồi lâu, mãi đến khi khuất dạng thì nàng mới định thần lại.

Mấy Nha Sai trực cổng chứng kiến cảnh này thì không khỏi xuýt xoa.

“Ta không ngờ Lạc đại ca biết cả trò hớp hồn thiếu nữ đấy.”

Ngoại hình của Lạc Tuyên có thể xem là khôi ngô. Da hơi ngâm đen, thân hình vạm vỡ như tượng tạc. Đối với các cô nương nhà bình dân thì y là một người vô cùng lý tưởng, thế nhưng đối với các tiểu thư khuê cát thì tiêu chuẩn này có hơi quá thấp rồi.

Nữ tử chầm chậm bước lên bậc thềm đến trước một Nha Sai trực cổng, nói với y.

“Ta tên La Thái Dung, La phủ phường Quy Minh, muốn kiện La Thận Viễn, La Thận Hằng tội giết người.”

Lời này làm Nha Sai phải lập tức nghiêm mặt. Y đưa mắt nhìn quanh, xem có ai nghe thấy không, sau đó vội đưa tay mời La Thái Dung đi vào trong. Thông thường người báo án sẽ được dẫn vào gặp Lại Dịch để lập cáo trạng. Nhưng Nha Sai lại dẫn La Thái Dung vào nội viện của huyện nha, thẳng đến thư phòng của Trịnh Văn Cẩn.

Bước chân của Nha Sai đi rất nhanh, dáng vẻ vội vã, gương mặt còn rất nghiêm trọng. La Thái Dung không hiểu y đang có ý gì, nhưng vẫn gắng sức đi theo. Dẫu sao đây cũng là lần đầu nàng đến huyện nha, quy trình thụ án, tra án nàng đều không biết rõ. Vì vậy chỉ có thể làm theo lời của Nha Sai mà thôi.

Cả hai dừng chân trước cửa thư phòng. Nha Sai tiến lên một bước, gõ nhẹ vào cửa, sau đó chắp tay thưa.

“Đại nhân! La nhị tiểu thư đã đến rồi.”

Bên trong thư phòng lúc này có mặt Trịnh Văn Cẩn, Tư Phong Hành và Tống Vân Chi, dường như cả ba đang chờ La Thái Dung đến. Bởi vậy lời của Nha Sai vừa dứt thì Trịnh Văn Cẩn đã cất tiếng mà không cần nghĩ ngợi gì.

“Vào đi!”

Nha Sai đẩy cửa vào trong để La Thái Dung bước vào, sau đó y đóng cửa lại rồi trở về vị trí của mình. Mà La Ngọc Dung ở bên trong lại cảm thấy có chút cổ quái. Nàng e dè liếc nhìn Trịnh Văn Cẩn mặc quan phục chỉnh tề ngồi sau án thư, tay vẫn còn đang múa bút. Trịnh Văn Cẩn thì nàng có vài lần thoáng gặp qua, nên vừa nhìn nàng đã nhận ra ngay, liền hành lễ.

“Dân nữ bái kiến Tri Huyện đại nhân!”

“La Nhị tiểu thư, miễn lễ! Hôm nay La Nhị tiểu thư đích thân đến huyện nha là vì cớ sự gì chăng?”

Trịnh Văn Cẩn ngước nhìn La Thái Dung, thần sắc nhàn nhạt. Y đặt bút xuống, lấy quan ấn ra đóng xuống một cái rồi tiện tay đung đưa ống tay áo rộng phẩy vài cái vào mặt giấy sau đó mới bước khỏi án thư, đi đến ngồi xuống cái ghế cạnh bàn uống trà. Y cởi mũ ô sa xuống, đặt sang một bên rồi làm động tác mời La Thái Dung ngồi xuống cái ghế bên cạnh.

La Thái Dung lần đầu gặp tình hình này, có hơi chần chừ không dám. Nàng chưa từng nghe qua cái kẻ thứ dân nào dám ngồi ngang hàng với quan lại cả. Nếu để người khác thấy được thì sẽ bị xem là đại bất kính mất.

Bỗng nàng sực nhớ ra trong phòng có có hai người đang ngồi ở bàn trà đối diện, bèn liếc mắt nhìn thử. Mắt thấy hai người bọn họ, một người ăn mặc như văn nhân, một người ăn mặc như võ phu, khí chất bất phàm nên cũng xin lòng kiêng dè.

Tư Phong Hành thấy nàng im lặng chần chừ mãi mới lên tiếng.

“La Nhị tiểu thư cứ ngồi đi. Nơi này không phải công đường, không cần lễ nghi nhiều như vậy.”

Nghe vậy, La Thái Dung mới ngồi xuống ghế. Đối với Tư Phong Hành, nàng có hơi thân quen, dường như đã gặp ở đâu đó, nhất thời nàng không nhớ được. La Thái Dung khẽ liếc Tư Phong Hành một lúc mới thu lại tầm mắt. Đây không phải chuyện quan trọng lúc này.

Nàng điều chỉnh hơi thở, rồi nhỏ giọng đáp lại câu hỏi lúc nãy của Trịnh Văn Cẩn.

“Bẩm đại nhân, dân nữ muốn thưa kiện.”

“Thưa kiện ai?”

Trịnh Văn Cẩn nâng tay nhấp một ngụm trà, sau đó hỏi.

“Là đường huynh của dân nữ.”

“Vì tội gì?”

“Tội… Tội mưu sát.”

Nghe được lời này, Trịnh Văn Cẩn thoáng nhướng mày, liếc mắt nhìn La Thái Dung. Trên gương mặt của y hiện lên vẻ ngờ vực mà La Thái Dung vẫn còn cúi mặt nên không thấy được. Trịnh Văn Cẩn hỏi lại bằng ngữ điệu bán tín bán nghi.

“Ô, tội mưu sát? La Nhị tiểu thư không nói đùa với bổn quan đó chứ? Theo bổn quan được biết, hai vị đường huynh đó của tiểu thư là nho sinh sắp tham dự khoa cử. Chẳng lẽ họ lại hồ đồ đến mức tự hủy đi tiền đồ của mình sao?”

La Thái Dung có chút kích động, ngước mặt nhìn Trịnh Văn Cẩn nói. Giọng điệu đã to rõ hơn vài phần.

“Lời dân nữ nói ra, mười phần sự thật! Hơn nữa dân nữ còn có nhân chứng, sao có thể nói đùa với đại nhân được?”

La Thái Dung mới kể rõ sự tình cho Trịnh Văn Cẩn nghe.

“Năm ngày trước, tỷ tỷ của dân nữ cùng vài hạ nhân đi lên An Lạc Tự cầu phúc cho mấy người phụ thân, tiểu đệ không rõ tung tích bên ngoài. Vậy mà đến hôm sau cũng không thấy tỷ ấy về phủ. Đến chiều thì có một hạ nhân đi cùng trở về, cả người dính đầy bùn đất, báo là xe ngựa của tỷ tỷ đã bị lật trên đường xuống núi, cả người ngựa đều rơi xuống núi cả rồi. Hắn vì bị cành cây mắc lại nên mới sống sót. Nhị thúc của dân nữ liền cho người đi tìm theo lời tên hạ nhân đó, đến nay vẫn không tìm thấy. Lại đến ngày hôm qua, khi dân nữ đi ngang qua phòng của Đổng Toàn thì bắt gặp Đại đường huynh đuổi hạ nhân đến chăm sóc Đổng Toàn đi, còn mình thì đi vào trong phòng. Đại đường huynh huynh ấy đâu có quen biết Đổng Toàn, dân nữ cảm thấy kỳ lạ nên đã đến xem thử thì nghe thấy huynh ấy nói với Đổng Toàn vẫn đang hôn mê chuyện của tỷ tỷ là do huynh ấy làm ra, chuyện của cha cũng vậy, huynh ấy đến là để bỏ độc vào thuốc của Đổng Toàn. Chính tận mắt dân nữ nhìn qua khe cửa, tự tay huynh ấy lấy độc từ trong ngực áo ra đổ vào chén thuốc của Đổng Toàn rồi còn đút thuốc cho ông ấy nữa. Không chỉ dân nữ, tỳ nữ của dân nữ cũng có mặt ở đó, có thể làm chứng cho dân nữ.”

Trịnh Văn Cẩn như nghe được điều muốn nghe, trong đáy mắt hiện lên tia hài lòng nhìn La Thái Dung. Tư Phong Hành và Tống Vân Chi bên kia cũng liếc mắt nhìn nhau đầy ẩn ý. Mấy chuyện này nói không ngoài dự đoán của ba người thì cũng đúng, nhưng có điều tốc độ tiến triển có chút ngoài dự liệu.

Trịnh Văn Cẩn bèn trấn an.

“La Nhị tiểu thư chớ có nóng vội. Nếu tiểu thư đã báo án thưa kiện thì bổn quan sẽ nhận, chờ khi tìm được bằng chứng như lời tiểu thư nói lập án cũng không muộn. Tống đại nhân, chuyện này làm phiền ngài rồi.”

Về lý, Trịnh Văn Cẩn chỉ là Tri Huyện, quan thất phẩm, Tống Vân Chi lại là Ngự Tiền tứ phẩm, vậy nên khi có mặt người khác, Trịnh Văn Cẩn không thể thất lễ được.

Y bước đến án thư, cầm tờ giấy vừa viết lên đưa cho Tống Vân Chi. La Thái Dung có thể thấy thoáng qua mấy chữ trên đó, chính là bài sai. Tống Vân Chi nhận lấy, sau đó thi lễ với Trịnh Văn Cẩn và Tư Phong Hành rồi đi ra khỏi thư phòng.

Trịnh Văn Cẩn lại nhìn La Thái Dung.

“Trong lúc chờ người đến, phiền La Nhị tiểu thư đến gặp Lại Dịch để lập trạng tử rồi.”

Tốc độ làm việc này hoàn toàn vượt khỏi tưởng tượng của La Thái Dung, nàng ngây người ra hồi lâu mới phản ứng. La Thái Dung lập tức đứng dậy hành lễ với Trịnh Văn Cẩn, sau đó cũng bước khỏi thư phòng. Lúc này bên ngoài đã có Nha Sai đứng đợi từ bao giờ, làm động tác mời rồi dẫn đường cho nàng.

Đề xuất Voz: Độc hành – Hành trình vào cõi chết
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.