Chương 138: Tiên hiệp giả, Hồng Đào giả.
Đúng như Đào Nương suy đoán, La Thận Viễn cùng La Thận Hằng án binh bất động suốt mấy ngày liền, không dám manh động. Tuy vậy, bọn họ luôn nghe ngóng tình hình của Đổng Toàn. Đào Nương không để lộ ra sơ hở, vẫn khiến cho bọn họ nghĩ Đổng Toàn đang từ từ hồi phục lại, khiến cho bọn họ đứng ngồi không yên mà vẫn không làm gì được.
Trưa mười ngày sau, Đào Nương đang đứng cạnh xem La Ngọc Quỳnh luyện chữ, chữ vẫn không khá hơn chút nào. Nàng khẽ lắc đầu, nghiêng hồ lô đổ rượu vào miệng thì trên mái ngói vang lên tiếng “cạch” rất khẽ. Nàng liền nhảy qua cửa sổ, phóng mình lên mái, thì thấy Mạnh Dực đang đứng đó, loay hoay tìm kiếm xung quanh.
Đào Nương mới cất tiếng hỏi.
“Ngươi đến đây để làm gì?”
Nghe được giọng của Đào Nương, vẻ mặt của Mạnh Dực có chút vui mừng, liền giải thích.
“Đại tỷ, tình báo của Trịnh đại nhân đưa tin, người đó đã gửi thư trả lời, đã về đến huyện Hoài An rồi. La gia chủ La Mục Ninh cũng gửi thư về đến, một cái cho Trịnh đại nhân, hai cái cho tỷ và La đại tiểu thư đây.”
Gã lấy hai bức phong thư từ ngực áo ra đưa cho Đào Nương. Đào Nương nhận lấy, thấy một bức gửi cho nàng và La Ngọc Quỳnh, một bức gửi cho lão quản gia trong phủ. Nàng xem xét một hồi rồi nói.
“Ta biết rồi, ngươi về huyện nha đi”
“Nhưng Trịnh đại nhân lệnh cho ta đến đây giúp đại tỷ.”
Đào Nương vừa xoay người định nhảy khỏi mái nhà, nghe vây thì quay đầu mở miệng toang đuổi gã về, nhưng nghĩ lại đây là lệnh của Trịnh đại ca, mới nói.
“Tùy ngươi, nhưng ngươi tránh xa nội viện ra. Nội viện vốn là chỗ ở của nữ nhân, không tiện cho ngươi. Ngươi đi đến thư phòng của huynh đệ La Thận Viễn, La Thận Hằng mà theo dõi đi. Tiền viện, phòng phía tây đằng kia.”
Đào Nương đưa tay chỉ hướng cho gã, rồi không đợi gã đáp lời mà nhảy xuống mái nhà. Mạnh Dực cũng không nán lại lâu, chỉ vài hơi thở sau liền nhảy khỏi mái. Đào Nương khẽ thở dài, thầm nghĩ.
‘Không biết Trịnh đại ca có dụng ý gì mà lại để hắn đến đây. Không phải trong huyện nha của có Lạc Tuyên một thân võ nghệ sao?’
Nàng đi đến bên cửa sổ, đưa phong thư vào cho La Ngọc Quỳnh. La Ngọc Quỳnh khi biết đây là thư của phụ thân thì nửa vui mừng nửa ngờ vực, bèn mở ra đọc thử. Bên trong là tờ giấy tuyên thành viết đầy chữ. Thời gian để La Ngọc Quỳnh đọc hết mất đến nửa nén hương. Sau đó nàng mới đưa cho Đào Nương đọc.
Phải nói tờ giấy viết chi chít là chữ. Chữ nhỏ vừa phải mà vẫn rõ từng nét. Đến Đào Nương cũng phải khen một tiếng “thư pháp tốt”. Nhưng điều đáng nói chính là nội dung trong thư.
La Mục Ninh viết rất dài dòng, nhưng tựu trung thì có vài ý chính. Đầu tiên là báo bình an, nói La Ngọc Quỳnh và La Thái Dung đừng lo. Thứ hai là nói với La Ngọc Quỳnh lén đưa phong thư kia cho lão quản gia, lão sẽ nghe lệnh nàng mà hành sự. Điều thứ ba là xin Đào Nương bảo vệ hai tỷ muội La Ngọc Quỳnh cẩn thận. Điều cuối là nhắn riêng với La Ngọc Quỳnh.
“Phụ thân biết con tâm tư thâm trầm, là người dịu dàng nhưng cũng không phải người yếu đuối. Tuyệt nhiên sẽ không cam chịu người ngoài chèn ép. Ta biết chính mình nói ra lời này quả thật nực cười, bởi chính ta cũng là người để con chịu chèn ép. Phụ thân thực sự có lỗi với con. Những lời này, trong thư khó nói hết. Chờ qua đoạn thời gian này ta trở về sẽ nói hết với con. Nhưng thời điểm này, dù cho con có muốn làm gì cũng phải chú ý đến an nguy của bản thân. Gia sản buông bỏ cũng được, con và Thái Dung quan trọng hơn.”
Đọc đến đoạn này, Đào Nương phải tròn mắt. Nàng không ngờ La Mục Ninh vậy mà chịu bỏ cái vỏ “phụ thân lạnh lùng” kia xuống để viết những lời này ra. Ngay cả La Ngọc Quỳnh cũng đang ngẩn người ra. Đào Nương khẽ lắc đầu tặc lưỡi cảm thán.
"Ta thấy người nhà họ La các cô chẳng có ai thật lòng với nhau cả!”
Cứ tưởng La Ngọc Quỳnh sẽ chột dạ đáp trả, thế nhưng Đào Nương ngẩng mặt nhìn thì thấy La Ngọc Quỳnh đang chau mày suy nghĩ. Đào Nương tựa vào khung cửa, đưa tay vẫy vẫy trước mắt mới khiến La Ngọc Quỳnh phản ứng lại.
“Ngọc Quỳnh, cô đang nghĩ gì thế?”
La Ngọc Quỳnh đáp.
“Phụ thân không nhắc gì đến hai vị đường huynh, cũng không nói ta tránh xa chuyện này, tức là đã cho phép ta xử trí họ. Ta là đang nghĩ cách.”
Đào Nương gật gù không nói gì thêm. Nàng trả lại bức thư cho La Ngọc Quỳnh rồi ngửa đầu đổ rượu vào miệng. Hương rượu từ trong bình cũng theo đó thoát ra khỏi miệng hồ lô, nhưng chưa kịp bay xa đã bị Đào Nương nuốt hết vào bụng. Rượu thơm nhẹ, vị hơi cay, hậu ngọt thanh. Quả đúng là rượu thượng hạng ở Thúy Hoa Lâu. Nhưng lại không ngon bằng rượu mà cha ủ cho mẹ. Nàng đã vài lần uống trộm, rượu đó thơm mùi đào tươi, vị gắt, ngọt cũng gắt, lại rất mạnh. Lần đầu tiên chỉ uống có một ly nhỏ, vậy mà suýt chút nữa là say ngất đi ngay lập tức, may mà kịp chạy khỏi bếp, nếu không là đã bị bắt tại trận rồi. Kể từ đó mà nàng thường hay tìm rượu để uống, nhưng thế nào cũng không uống say được như rượu mà cha ủ.
Đào Nương nhìn hồ lô, rồi khẽ liếc mắt nhìn La Ngọc Quỳnh. Nhìn dáng vẻ quyết tâm như vậy, thầm nghĩ La Ngọc Quỳnh đã có cách giải quyết hai người đường huynh của nàng. Đào Nương không hỏi, càng không có ý định xen vào. Dù sao đây cũng là chuyện nhà của La Ngọc Quỳnh, nàng là người ngoài nào có tư cách để đánh giá. Trách nhiệm của nàng hiện tại là bảo đảm hai tỷ muội nhà họ La an toàn, vậy nên không cần quan tâm nhiều để làm gì.
Chỉ thấy La Ngọc Quỳnh lấy ra mảnh giấy nhỏ, viết lên mấy chữ rồi đưa cho Đào Nương. Nàng nói.
“Nhờ cô lén gửi cho Tài quản gia giúp ta.”
Đào Nương chìa bàn tay ra để La Ngọc Quỳnh đặt mảnh giấy lên, sau đó nàng lấy hơi thổi nhẹ một cái, làm mảnh giấy bay lên không, được gió chao đảo đưa ra khỏi viện. Nó lượn lờ qua mấy mái phòng, cuối cùng chui tọt vào trong ngực áo của lão quản gia không chú ý, lúc này đang tập trung kiểm tra sổ sách. Lão quản gia làm mãi không hết việc, đến tận tối lúc về phòng mới phát hiện ra mảnh giấy, vừa đọc qua liền nhận ra chữ của Đại tiểu thư, hẹn đầu canh ba gặp lão ở nhà kho bếp, còn dặn lão đừng để ai biết được.
Khi này vừa mới sang canh hai. Lão quản gia không vội thay y phục mà rời khỏi phòng, đi một vòng quanh tiền viện, có ý vô tình đi đến trung viện để vào nhà kho, trên đường đi thì gặp mấy gia đinh, nô tỳ đang trực đêm đi ngang. Thấy lão quản gia, họ liền cung kính cúi đầu chào.
“Tài quản gia!”
“Ừ. Các ngươi đi làm việc đi cả đi. Đừng có lơ là đó!”
“Dạ!”
Nói rồi bọn họ đi lướt qua lão quản gia. Chờ khi không có ai xung quanh, lão mới nhanh chân đi bước đến nhà kho cạnh nhà bếp, lúc này đầu bếp, hạ nhân đều đã nghỉ ngơi cả rồi nên không còn ai cả.
Lão bước đến trước cửa nhà kho, thấy không có khóa bèn gõ nhẹ vài cái xem thử động tĩnh, khi xác nhận là không có ai bên trong thì lão mới đẩy cửa đi vào. Trong nhà kho chứa chủ yếu là lương thực, nguyên liệu tươi, gia vị các loại được chia thành từng kệ riêng. Trong này cũng không có đèn, vậy nên có chút âm u.
Lão mới lấy ống lửa ra, thổi vài hơi làm lửa bùng lên để soi đừng đi, thì gặp La Ngọc Quỳnh đã chờ sẵn từ lúc nào, thân khoác áo choàng trùm đầu. Lão giật mình suýt làm rơi ống lửa, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, cúi đầu với La Ngọc Quỳnh, thấp giọng hỏi.
“Đại tiểu thư, người cho gọi lão nô?”
La Ngọc Quỳnh không giải thích nhiều, đưa ra phong thư mà La Mục Ninh gửi cho lão. Dưới ánh lửa yếu ớt, lão nheo mắt đọc từng câu từng chữ viết trong thư, nếp nhăn cũng hiện rõ trên mặt. Đọc xong, lão vội vò bức thư lại, cúi đầu nói ngắn gọn.
“Lão nô đã hiểu. Mọi chuyện sẽ nghe theo Đại tiểu thư thu xếp.”
La Ngọc Quỳnh chỉ gật đầu đáp lại rồi quay người bước ra khỏi nhà kho. Nàng đi đường vắng, một mạch về đến viện mà không chạm mặt ai. Thế nhưng Đào Nương và Mạnh Dực đứng trên mái nhà bếp lại thấy rất rõ, có ít nhất hai người theo dõi La Ngọc Quỳnh, dường như cả hai đều là nô tỳ. Một trong số đó vẫn còn đang nấp ở vách trái bên ngoài nhà kho, nghe được toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi ở bên trong. Dù cho không nói nhiều lắm như ý tứ lại rất phong phú.
Lát sau, lão quản gia mới ra khỏi nhà kho. Lão ngó đông ngó tây, hơi dừng lại một chút ở phía bên trái nhà kho, sau đó mới bước đi trở về phòng của mình.
Đào Nương nhìn lão bằng ánh mắt hờ hững, sau đó nghiêng đầu trút rượu. Mạnh Dực ở bên cạnh vẫn chưa hiểu dụng ý của La Ngọc Quỳnh và Đào Nương, chỉ thấy nàng vậy mà tha cho hai kẻ theo dõi, bèn hỏi.
“Đại tỷ, có cần ta giải quyết kẻ nghe trộm không?”
“Không cần. Ngọc Quỳnh đã thu xếp mọi sự. Cô ấy không nhờ đến thì không cần làm gì cả, tránh làm loạn kế hoạch của cô ấy.”
Đào Nương dừng lại, quay đầu nhìn Mạnh Dực một lúc rồi mới nói tiếp.
“Nhưng ngươi cũng là do Trịnh đại ca phái đến, xem như là đang nhận lệnh quan phủ tra án. Ngươi không cần quan tâm ta và Ngọc Quỳnh, chỉ cần theo dõi huynh đệ La Thận Viễn, La Thận Hằng rồi âm thầm thu thập chứng cứ là được. Sắp tới sẽ cần dùng đến đấy.”
“Đã rõ!”
Mạnh Dực hành lễ với Đào Nương, sau đó đạp chân nhảy qua mấy mái nhà rồi biến mất vào màn đêm tĩnh lặng. Đào Nương không nán lại lâu, qua vài hơi thở đã về đến viện của La Ngọc Quỳnh, lẳng lặng ngồi bên cửa sổ, ngắm La Ngọc Quỳnh đã ngủ.
Gió đêm thổi đến, muốn lùa vào trong phòng liền bị Đào Nương nâng tay kết chỉ, vẫy nhẹ làm phép tán đi. Nàng mới ngồi lên bậu cửa, một chân thả ra bên ngoài đung đưa tới lui, chân còn lại thì nâng cao dùng để tựa đầu, mắt nhìn lên bầu trời đêm trong lành không bóng mây. Vậy mới thấy đêm nay có trăng, còn rất tròn, rất sáng.
Mấy ngày này chạy tới chạy lui làm nàng quên cả thời gian, giờ mới nhớ ra hôm nay là ngày rằm. Đào Nương nhận thấy, trăng ở chốn phồn thị lại không đẹp bằng trăng trên núi. Do nàng cách nó quá xa, hay do nàng bị những thứ khác xao nhãng mới thấy nó không còn đẹp như trước nữa?
Đến giờ nàng mới thật sự cảm ngộ được câu “Tu tại hồng trần, nên hiểu hồng trần. Không hiểu hồng trần, sao phá được hồng trần.” của cha. Hồng trần là nơi có nhiều cám dỗ, lòng người lại là thứ dễ dao động, ham thích cái lạ, cái hay. Nên trải, nên hiểu mới từ bỏ được, mà từ bỏ được thì ắt phá được. Lòng của tu sĩ cũng sẽ không còn dao động nữa.
Đào Nương chợt nhận ra, lần lịch luyện này đối với nàng và Linh Nhiễm không phải để trau dồi hay củng cố tu vi vốn đã cao. Mà chính là để hai nàng rời khỏi chốn yên tĩnh để đến nơi náo nhiệt này tu dưỡng tâm tính. Hẳn là Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân ngay từ đầu đã có ý định như vậy, mới thả cửa cho các nàng muốn đi đâu thì đi.
Ngẫm nghĩ hồi lâu, Đào Nương cảm thấy chuyện này cũng có lý. Nàng là thảo mộc chi tinh tụ hình người, còn Linh Nhiễm lại là xà tinh hóa hình người. Cả hai xuất thân là tinh quái, không phải con người như Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi, tâm tính đương nhiên sẽ có vài phần hoang dã khó thuần, dù cho có sống cạnh hai vị chân tu đi chăng nữa. Thế nên, tu tâm dưỡng tính đối với nàng và Linh Nhiễm lại là điều tiên quyết để tiếp tục bước trên tiên đạo.
Bỗng trong lòng Đào Nương nhẹ tênh, như buông bỏ được một chút gì đó đè nặng. Tay nàng nâng hồ lô lên ngang mặt, nhẹ lắc cho rượu bên trong cuộn chảy, miệng khẽ ngâm.
“Nguyệt quang minh, tâm đạo dã.
Tâm đạo thành chi tu tiên giả.
Đào hoa khai, tâm nhãn dã.
Tâm nhãn thành chi Hồng Đào giả.”
Ngâm xong mấy câu thơ, nàng lại lần nữa nghiêng đầu trút rượu vào miệng, tự thưởng cho cảm giác đạt thành thành tựu nhỏ. Thế nhưng chỉ mới nuốt xuống một ngụm thì đã hết rượu rồi. Vì vậy trong lòng bỗng hụt mất một nhịp, nàng thở dài tiếp tục ngắm trăng sáng treo trên đầu.
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Dân Đại Hàng Hải: Ta Bắt Đầu Một Đầu Tàu Ma
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.