Chương 140: Lý Khắc.
Quy trình xử án của huyện nha tương đối nhanh gọn, quá trình từ sơ thẩm lấy lời khai đến lúc thăng đường chất vấn chỉ mấy có ba ngày. Toàn bộ các buổi sơ thẩm, Trịnh Văn Cẩn đều có mặt, điều này khá là hiếm gặp.
Trịnh Văn Cẩn thường để Sư Gia của huyện nha cùng mấy Bổ Đầu thẩm vấn, để Nha Lại ghi chép lại sau đó bản thân mới dựa vào các ghi chép đó để thẩm vấn ở buổi thăng đường xét xử. Trịnh Văn Cẩn cẩn thận như thế là bởi được biết La Thận Viễn là kẻ gian xảo, hành sự lại cẩn mật, việc làm lộ liễu như bỏ độc Đổng Toàn đáng nhẽ hắn phải để cho hạ nhân làm, cớ gì phải đích thân đến phòng Đổng Toàn để cho La Thái Dung bắt gặp như vậy được. Cơ hồ trong đấy có ý đồ.
Thế nhưng trong các buổi sơ thẩm, Trịnh Văn Cẩn lại chẳng nhìn ra điều gì cả. Khi được hỏi La Thận Viễn còn chối đây đẩy, nói mình vốn không đến phòng của Đổng Toàn, còn chuyện của La Mục Ninh, La Ngọc Quỳnh hắn hoàn toàn không biết.
Thần sắc của hắn rất điềm tĩnh nhưng Trịnh Văn Cẩn có thể nhìn ra đấy là đang gồng mình để tỏ ra vẻ bình tĩnh, chứng tỏ La Thận Viễn đang chột dạ. Trong lòng của Trịnh Văn Cẩn vì vậy cũng nổi lên cảm giác hân hoan. Cuối cùng ta cũng đã nắm được cái đuôi của ngươi!
Vui là vậy, Trịnh Văn Cẩn vẫn không buông bỏ cảnh giác. Nếu người kia ở kinh thành đã gửi thư đến cho La Thận Viễn, thì hẳn là đã có chỉ thị, vậy thì tại sao hắn phải làm chuyện này. Còn chưa nói, Đổng Toàn hiện tại dù có tỉnh lại cũng không thể làm chứng chỉ tội hắn được.
“Trừ phi đây là tư thù.”
Tư Phong Hành nói, quay đầu nhìn Trịnh Văn Cẩn đang ngồi đọc lại ghi chép của các buổi sơ thẩm.
“Kẻ đó muốn toàn bộ già trẻ trong La phủ phải chết.”
Trịnh Văn Cẩn nhếch mép cười khẩy.
“Vậy thì hắn thật là quá ngu ngốc rồi.”
Thần sắc Trịnh Văn Cẩn bỗng dưng trở nên tốt hơn, như được nhắc đến chuyện vui, khiến Tư Phong Hành cảm thấy kỳ lạ. Những ngày qua không chỉ có Nha Sai và Lại Dịch căng thẳng, ngay cả Trịnh Văn Cẩn cũng làm việc không ngơi tay, bởi y còn phải xử lý công vụ như hành chính, tài chính, quản lý sĩ tử,…
Chỉ có hôm nay, sau khi quá trình sơ thẩm kết thúc thì y mới có thời gian để thở. Vậy nên Trịnh Văn Cẩn bỗng vui vẻ như vậy, hẳn có điều gì đó. Tư Phong Hành mới tò mò hỏi.
“Trịnh đại nhân nói như vậy, chẳng lẽ ngài đã biết kẻ đó là ai rồi sao?”
Ánh mắt của Trịnh Văn Cẩn trở nên phức tạp nhìn Tư Phong Hành.
“Người này ta biết, ngài cũng biết. Có điều, muốn xử lý hắn, cần phải có ngài ra tay rồi. Mấy ngày nữa ngài hồi kinh, hãy đến dịch quán gặp Linh Nhiễm, muội ấy sẽ nói rõ hơn ta.”
Lần hồi hương này của Tư Phong Hành sẽ phải kết thúc. Vài ngày nữa y phải hồi kinh để tiếp tục công việc của một Phủ Doãn, chẳng thể nán lại lâu hơn được. Nhưng chuyện của La gia vẫn chưa xong, Tư Phong Hành khó lòng yên tâm cho được.
Trịnh Văn Cẩn như hiểu được ý, mới nói mấy câu trấn an.
“Chuyện của La gia, ngài chớ phải phiền lòng. Bổn chức cư nhiên có thể giải quyết ổn thỏa.”
Lời này được nói ra từ miệng của Trịnh Văn Cẩn, không chỉ có Tư Phong Hành, mà bá quan trong triều nghe được cũng có năm phần an tâm.
Tư Phong Hành khẽ thở một hơi, sau đó đứng dậy hướng về phía Trịnh Văn Cẩn chắp tay.
“Cảm phiền ngài nhọc lòng rồi. Ta xin cáo từ.”
Tư Phong Hành xoay người bước đi. Y chưa ra đến cửa thì lời Trịnh Văn Cẩn nói thêm khiến cho y suýt chút nữa là vấp phải bậc cửa.
“Ngài yên tâm. Chờ qua vụ này, ta sẽ làm mai cho ngài và La đại tiểu thư.”
Tư Phong Hành gượng gạo quay đầu nhìn Trịnh Văn Cẩn đang mỉm cười.
“Trịnh đại nhân! Trịnh tiền bối! Ngài đừng có đùa với vãn bối như vậy!”
Thời khắc này, xa tận kinh thành, Linh Nhiễm đang che ô đi dưới mưa. Nàng đi từ dịch quán, thong thả rảo bước dưới mưa.
Từ lúc đến kinh thành theo dấu ấn ký bản thân để lại trên bức thư La Thận Viễn gửi đi, Linh Nhiễm đã có thu hoạch ngoài mong đợi, cũng ngoài dự đoán của nàng. Chuyện này khiến nàng không thể về huyện Hoài An ngay được mà phải ở lại một thời gian để quan sát kẻ đứng sau chuyện này.
Đến trước cổng tư trạch của Lễ Bộ Viên Ngoại Lang mới nhậm chức vào năm ngoái, Linh Nhiễm liền trực tiếp đi vào bên trong trước mặt hai tên gác cổng. Mà hai tên gác cổng như không thấy được nàng, không có chút phản ứng cản trở nào.
Chợt, nàng cảm thấy có một tia khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng đưa mắt nhìn quanh, liền thấy từ dãy sương phòng có hai người bước ra. Người đi trước là một nam tử, dường như là khách khanh của Viên Ngoại Lang, toàn thân một màu đen, tóc đen búi nửa gọn, trường sam đen tuyền. Kỳ lạ là trên mắt trái có đeo một vật tròn trong suốt. Mắt mở hờ, miệng thì cứ mỉm cười. Người đi phía sau y chỉ là một tỳ nữ bình thường che ô cho y thôi.
Đây là lần đầu Linh Nhiễm nhìn thấy người này trong tư trạch của Viên Ngoại Lang nhưng nàng không thích người này. Dù dò xét thế nào cũng không nhìn ra điểm bất thường của nam tử, thoạt nhìn thì như một phàm nhân vậy. Nhưng linh cảm của nàng lại nói lên điều trái ngược. Nàng cảm nhận ở nam tử một cái gì đó nguy hiểm mà không thể miêu tả thành lời.
Nam tử bước thẳng đến chính phòng. Trước khi xoay người đi vào, nam tử có liếc mắt nhìn về phía Linh Nhiễm, ánh nhìn này khiến cho nàng dựng hết cả tóc gáy. Nàng thấy con mắt của hắn thoáng ánh lên màu đỏ của máu, cùng với nụ cười, càng khiến cho ánh nhìn càng thêm quỷ dị.
Mãi đến khi nam tử đi vào trong thì nàng mới bình tĩnh trở lại.
‘Hắn có thể nhìn thấy mình sao? Không thể nào!’
Thời điểm này nàng đang dùng Trướng Nhãn Pháp để che giấu bản thân. Vậy thì có phàm nhân nào có thể nhìn thấy được. Cũng không loại trừ khả năng nam tử kia cũng là tu sĩ có tu vi và đạo hạnh cao hơn nàng. Nhưng sao một người đạo hạnh cao thâm như vậy lại đi làm khách khanh cho một phàm nhân? Cái này khó mà trả lời được.
Điều này càng khiến cho nàng muốn điều tra rõ ràng về Viên Ngoại Lang này hơn nữa.
Linh Nhiễm gập ô cất vào túi trữ vật. Nàng phi thân đến chính cửa chính phòng, lặng lẽ đi vào bên trong.
Trong phòng lớn lúc này, ngoài nam tử mặc đồ đen còn có hai người khác. Một người là Nghiên Minh, là môn sinh của Viên Ngoại Lang. Người còn lại ngồi ở vị trí chủ nhà, chính là Viên Ngoại Lang.
Thấy nam tử bước vào, Viên Ngoại Lang liền nói với Nghiên Minh.
“Chuyện ta nói với ngươi, tuyệt đối không được để ai khác biết được! Được rồi, ngươi lui ra đi.”
“Dạ, đại nhân.”
Nghiên Minh hành lễ với Viên Ngoại Lang, sau đó quay sang chắp tay với nam tử vừa bước vào rồi mới đi ra ngoài. Viên Ngoại Lang sau đó cũng xua tay đuổi hết hạ nhân ra ngoài.
Ngay khi người cuối cùng ra khỏi phòng, nam tử liền để nhe răng cười, một nụ cười rộng đến mang tai, để lộ ra hai hàm răng sắc nhọn. Đôi mắt cũng mở to, ẩn hiện tia sáng màu đỏ mà Linh Nhiễm thấy lúc nãy.
“Hử? Có vẻ kế hoạch của Viên Thị Lang đây không được suông sẽ lắm nhỉ?”
Nam tử nói bằng giọng điệu trêu chọc. Viên Ngoại Lang tức giận quát.
“Lý Khắc! Còn không phải là tại ngươi mà ra sao? Nếu ngươi đích thân đến đó thì chuyện đã nằm trong lòng bàn tay còn có thể bị phá hỏng được sao?”
Viên Ngoại Lang nắm chặt nắm đấm đập mạnh xuống bàn trà. Nam tử tên Lý Khắc bật cười, nói.
“Nhưng đó đâu phải những gì chúng ta thỏa thuận. Tôi đây không phải người hầu của Viên Ngoại Lang ngài. Tôi còn chẳng phải là khách khanh. Đại nhân đừng quên, ngài còn nợ tôi những gì.”
Lý Khắc ngồi vắt chân xuống cái ghế bên cạnh, hai bàn tay đan vào nhau, nghiêng đầu đưa mắt nhìn Viên Ngoại Lang. Có một loại áp lực nào đó tỏa ra từ người Lý Khắc, khiến cho Viên Ngoại Lang cũng phải kiêng dè vài phần.
Viên Ngoại Lang cảm thấy vô cùng khó chịu khi Lý Khắc cứ nhìn chằm chằm vào mình bằng ánh mắt và nụ cười đó, mới nói.
“Bây giờ ta đã là Lễ Bộ Viên Ngoại Lang. Sớm muộn gì ta cũng có thể leo lên cái ghế Thượng Thư. Đến lúc đó người muốn gì mà ta không thể cho ngươi được.”
Lý Khắc chầm chậm lắc ngón trỏ, nói.
“À a á! Việc gì ra việc đó. Giao kèo của chúng ta là, tôi giúp ngài lấy lại đường công danh, ngài phải làm theo một yêu cầu của tôi. Nhưng có vẻ ngài đã không làm được.”
Lý Khắc đứng dậy, tay chắp sau lưng bước vài bước về phía cửa, tiếp tục nói.
“Ta yêu cầu ngài trở thành một vị quan tốt. Ngài lại dùng chức quyền để báo thù. Cái mối thù từ ngài mà ra. Tôi nói có đúng không, Dương đại nhân, Dương Bách Tử?”
Lý Khắc quay đầu liếc mắt nhìn Dương Bách Tử đang nổi giận đùng đùng. Hắn đập bàn bật dậy chỉ vào mặt Lý Khắc quát.
“Câm miệng! Ngươi chỉ là tiện dân không khác gì ta lúc đó, lấy tư cách gì nói ta? Còn dám yêu cầu ta phải làm một vị quan tốt? Ngươi lấy tư cách gì!?”
Lý Khắc nâng tay chạm cằm suy ngẫm một lúc, sau đó nhún vai đáp.
“Không gì cả.”
Lý Khắc bình tĩnh đến lạ, khiến cho Dương Bách Tử không nói thêm gì được. Hắn ngồi phịch xuống ghế, uống một ngụm trà để lấy lại bình tĩnh.
Lý Khắc đảo mắt một cái, nhìn Dương Bách Tử nói tiếp.
“Được thôi. Tôi sẽ đến huyện Hoài An, yêu cầu kia bỏ đi cũng được. Nhưng tôi muốn một điều kiện khác thế vào. Được chứ?”
“Điều kiện gì?”
“Nào nào, đại nhân đừng vội như vậy. Chờ khi tôi trở về từ huyện Hoài An chúng ta bàn đến cũng không muộn. Tôi nghĩ ngài sẽ muốn chuẩn bị tâm lý trước đấy. Ha ha ha!”
Lý Khắc bật cười, sau đó xoay người đi ra cửa. Khoảng khắc chân của hắn bước qua khỏi bậc cửa, Linh Nhiễm thấy hắn thoáng quay đầu nhìn về phía nàng, nói bằng giọng quỷ dị.
“Hãy chờ đón điều sắp tới, tôi hứa là sẽ rất đáng mong chờ.”
Giọng của hắn như có hàng ngàn, hàng vạn giọng nói khác, cùng một lúc phát ra từ miệng, truyền đến bên tai Linh Nhiễm. Mà trong dường như có lẫn vào tiếng la thét đau đớn đến tột cùng.
Đôi mắt hắn phát sáng đỏ rực, ánh nhìn như soi thấu tâm can, cùng nụ cười đáng sợ khiến cho Linh Nhiễm không rét mà run. Ngoại trừ tên tinh quái năm đó ra, Linh Nhiễm chưa từng cảm thấy như vậy bất kỳ lần nào nữa. Dù hắn vẫn chưa làm gì nàng, nhưng vẫn có thể khiến nàng sợ hãi tột độ.
Bỗng có hai bàn tay đặt lên vai nàng. Linh Nhiễm giật mình lùi lại vài bước chân thì thấy một dáng người đen xì, cặp mắt đỏ rực nhe răng cười với nàng. Bóng đen vẫy tay chào nàng, sau cùng với bước chân Lý Khắc bước ra khỏi phòng, nó cũng bị kéo theo, hiện ra là cái bóng dưới chân hắn.
Kể cả khi Lý Khắc đã rời khỏi tư trạch, tiếng cười của hắn vẫn còn văng vẳng mãi bên tai nàng.
Linh Nhiễm không biết hắn là ai và hắn có thể làm gì, nhưng nàng có thể đoán định được rằng, huyện Hoài An sắp có đại biến rồi.
Đề xuất Voz: Chuyện Tình Quân Sự
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.