Chương 141: Mong là kịp lúc.

Vài ngày sau, ngày thăng đường xét xử.

Trong công đường lúc này đã có đủ mặt Sư Gia, Lại Dịch, Nha Sai, Bổ Đầu. Trịnh Văn Cẩn cũng đã ngồi chễm chệ sau công án.

Tư Phong Hành và Tống Vân Chi đã lên đường hồi kinh từ ngày hôm trước, nếu không họ cũng sẽ đến để xem buổi xét xử này.

Sau khi kiểm tra ổn thỏa mọi thứ, Sư Gia mới gật đầu cúi người với Trịnh Văn Cẩn, tỏ ý mọi thứ đã sẵn sàng. Nha Sai lập tức vung dùi, đánh lên mấy hồi trống đăng văn dồn dập.

Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!

Hồi trống vừa dứt, hàng Nha Sai hai bên đồng loạt nện trượng xuống nền, tiếng vang khắp công đường, kéo dài như sấm rền. Bổ Đầu liền tiến lên một bước, dõng dạc truyền gọi.

“Truyền nguyên cáo và bị cáo lên công đường!”

Từ ngoài cửa, La Thái Dung và La Thận Viễn đi vào theo lệnh truyền. Cả hai đi đến giữa công đường thì dừng lại, hướng về phía Tri Huyện ngồi trên công án hành lễ.

Tri Huyện quét mắt nhìn cả hai, ánh nhìn công chính. Y gõ mộc bản kêu lên một tiếng chát chúa, nghiêm giọng hỏi.

“Người bên dưới là ai? Thưa kiện việc gì?”

La Thái Dung cúi đầu thưa.

“Hồi bẩm đại nhân. Dân nữ là La Thái Dung, Nhị tiểu thư của La gia phường Quy Minh. Dân nữ muốn kiện La Thận Hằng tội mưu sát.”

“Hồi bẩm đại nhân. Tiểu sinh là La Thận Viễn, là con trai trưởng của Nhị Phòng La gia phường Quy Minh. Lời mà đường muội của tiểu sinh nói hoàn toàn là điều xằng bậy, bịa đặt vô căn cứ. Xin đại nhân minh xét.”

Tri Huyện nheo mắt nhìn La Thận Viễn một lúc thì thu hồi ánh mắt, lại nhìn sang La Thái Dung hỏi.

“Theo bổn quan biết được, La Thận Viễn đúng là người đọc sách, lại có tên trong danh sách sĩ tử. Cớ gì ngươi lại thưa hắn tội mưu sát, có bằng chứng gì không? Nếu có nửa lời giả dối, sẽ bị xử tội vu cáo, sẽ bị phản tọa. Ngươi hãy nói đi!”

Trịnh Văn Cẩn uy nghiêm lúc này hoàn toàn khác với Trịnh Văn Cẩn trong thư phòng hôm đó, khiến cho La Thái Dung bất giác run rẩy sợ hãi. Nàng dè dặt thưa.

“Hồi bẩm đại nhân. Vào giờ Thân bốn khắc mùng mười tháng này, khi dân nữ đi ngang qua khu viện của hạ nhân thì thấy đường huynh lén lút đi vào phòng của hộ vệ Đổng Toàn. Đổng Toàn đang bị thương, vẫn đang hôn mê bất tỉnh, đường huynh lại không thân quen gì với ông ấy. Dân nữ cảm thấy kỳ lạ nên đã đến xem thử, thì nghe được mấy lời huynh ấy nói với Đổng Toàn đang hôn mê.”

“Bịa đặt! Đại nhân! Chính miệng muội ấy cũng đã nói tiểu sinh và Đổng Toàn không thân quen, vậy thì tiểu sinh đến phòng của ông ta để làm gì cơ chứ? Rõ ràng là muội ấy đang vu khống cho tiểu sinh!”

La Thận Viễn lên tiếng phân bua. Y cứ nghĩ đường muội của mình đã nắm chắc một bằng chứng có thể buộc tội được y, nhưng hóa ra cũng là lời khai từ một phía, y không khỏi mừng thầm trong dạ. Hóa ra suốt các buổi sơ thẩm La Thận Viễn chỉ là sợ bóng gió mà thôi.

Trong tâm La Thận Viễn còn nảy sinh ra suy nghĩ to gan, y muốn xem thử vị Tri Huyện mà ngay cả Tri Châu của Vĩnh Ninh Châu cũng không dám quản này có lợi hại như lời đồn, có thể tra xét được chân tướng hay không.

Tri Huyện liền gõ mạnh mộc bản lên công án, quát.

“Ở trên công đường, bổn quan chưa hỏi ngươi lại dám tùy tiện lên tiếng. Nể tình ngươi còn trẻ, khó lòng kiềm chế được cảm xúc, bổn quan bỏ qua cho ngươi. Nếu còn có lần sau sẽ phạt ngươi vả miệng hai mươi cái.”

Sau đó y nhìn sang La Thái Dung.

“Ngươi nói tiếp.”

“Bẩm đại nhân. Dân nữ lúc đó nghe được từ miệng của đường huynh, nói rằng đáng nhẽ Đổng Toàn đã chết cùng cha của dân nữ trên đường trở về huyện Hoài An, chỉ là không ngờ ông ấy lại thoát được, mắng mấy tên thảo khấu mà huynh ấy thuê làm không được việc, để huynh ấy phải tự mình ra tay thế này. Sau đó dân nữ thấy huynh ấy lấy ra từ ngực áo một gói nhỏ, đổ vào trong chén thuốc của Đổng Toàn."

Tri Huyện nheo mắt nhìn La Thái Dung, hỏi.

“Ngươi có bằng chứng gì không?”

“Bẩm đại nhân, dân nữ không có bằng chứng. Nhưng ngoài dân nữ còn có một tỳ nữ bên cạnh dân nữ, cũng có thể làm chứng.”

Tri Huyện liền cho truyền tỳ nữ Khấu Liên vào công đường. Nàng ta dáng người nhỏ bé, đứng giữa hai hàng Nha Sai sắc mặt lạnh tanh không khỏi sợ hãi, đôi chân nhỏ nhắn bước nhanh đến phía sau La Thái Dung.

“Người bên dưới là ai?”

------------

Ban ngoài huyện nha đang bận rộn thăng đường xử án hôm nay lại có một người thong dong đi khắp phố phường. Hắn đeo kính một mắt, mặc trường sam đen, phong thái nhã nhặn, trên môi lúc nào cũng mỉm cười nhẹ khiến cho người xung quanh vừa cảm thấy một sự dễ chịu, vừa cảm thấy kì lạ ở nam tử này.

Dáng đi của hắn cũng có gì đó “chững chạc” hai tay chắp sau lưng, lưng dài thẳng tắp, từng bước chân vừa đủ không nhanh không chậm. Vạt áo, ngọc bội, tóc dài cũng chỉ nhẹ lay qua lại theo từng nhịp bước chân của hắn, hoàn toàn không có động tác thừa.

Khi đi ngang một người bán hồ lô ngào đường, hắn liền mua một cái, sau đó vừa đi vừa ăn. Hắn đi vào phường Quy Minh, đến một góc đường thì hắn đứng lại, như thể hắn đang chờ người ở đó. Tiếng nhai viên hồ lô ngào đường trong miệng hòa cùng giai điệu tao nhã mà hắn khẽ ngân nga vang lên khắp góc đường, nhưng kì lạ là người dân đi qua lại nơi đó lại chẳng có chút phản ứng nào, ngay cả liếc mắt nhìn cũng không có.

Nhưng đó còn chẳng phải điều kỳ lạ nhất ở hắn.

Có một người tiến đến chỗ hắn, chính là La Thận Hằng. Y thi lễ với nam tử mặc trường sam đen, nói.

“Chắc hẳn ngài là Lý tiên sinh, khách khanh của quan gia rồi. Tiểu sinh là La Thận Hằng, môn sinh của Mạc đại nhân.”

Dương Bách Tử sau khi được thay đổi thân phận thì lấy họ Mạc. Cái tên này cũng là do nam tử mặc trường sam đen này chọn cho. Dương Bách Tử có vẻ không thích thú với cái tên mới cho lắm, nhưng nam tử lại lấy đó làm thích thú vẫn thường dùng cái tên này để trêu chọc hắn, chuyện này càng khiến Dương Bách Tử khó chịu hơn gấp bội.

Nam tử mặc trường sam đen mở to đôi mắt nhìn La Thận Hằng, lập tức tia sáng đỏ phát ra từ đôi mắt hắn rọi thẳng vào mặt của tên sĩ tử đang thi lễ trước mặt. Hắn nói.

“Đúng vậy, tôi chính là Lý Khắc. Hân hạnh.”

“Chẳng hay Mạc đại nhân có chuyện gì gấp gáp mà phải nhờ tiên sinh đích thân đến huyện nhỏ xa xôi này?”

Lý Khắc dùng hai ngón tay rút viên hồ lô ngào đường cuối cùng ra khỏi que trúc bỏ vào miệng nhai nuốt, rồi cầm cái que vung vẫy trước mặt, nói.

“Hừm… Đây không hẳn là do Mạc đại nhân lệnh cho tôi đến đây, nhưng tôi nghĩ chuyện này sẽ rất quan trọng với hai huynh đệ các vị lúc này.”

La Thận Hằng liền hiểu Lý Khắc đang nhắc đến buổi xử án hôm nay. Quả thật y có chút lo lắng cho đại ca, nhưng trước khi đi đến huyện nha La Thận Viễn có dặn dò với y là chớ lo lắng chuyện đâu đâu.

Mắt Lý Khắc chưa từng rời khỏi gương mặt của La Thận Hằng, giờ đây thấy gương mặt vốn đang bình tĩnh chợt biến đổi nhỏ, hắn liền nở nụ cười rộng toát, để lộ hai hàm răng nhọn trắng nhờn như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương. Hắn nói.

"Mạc đại nhân đúng là không nói với tôi biết có cần dặn dò cho hai vị hay không, nhưng tôi nghĩ chuyện này sẽ giúp hai vị thoát nguy đấy chứ. Chỉ cần công tử làm theo những gì tôi nói, tôi chắc chắn mọi cáo buộc nhắm vào lệnh huynh sẽ được bãi bỏ, hơn nữa, còn có thể giúp hai vị giải quyết điều đang làm hai vị đau đầu bấy lâu nay. Thế nào, có muốn nghe thử không?”

La Thận Hằng đây là lần đầu tiên gặp trực tiếp Lý Khắc. Trước đó y mới chỉ nghe những người khác kẻ lại, hắn là một người đa mưu túc trí, chẳng có gì có thể làm khó hắn cả. Mạc đại nhân có thể thăng tiến trên quan lộ hiện tại cũng là có công của Lý tiên sinh trước mặt y lúc này. Vả lại Lý tiên sinh cũng là được Mạc đại nhân sai đến, nếu hắn đã có lòng giúp đỡ, há có thể để vuột mất được sao.

La Thận Hằng gật đầu ngay tắp lự.

Khóe môi của nam tử mặc trường sam đen lúc này đã rộng thêm một chút. Cái que trúc được xoay bằng những ngón tay linh hoạt của hắn khi này bị ngón giữa và ngón cái kẹt lại, sau đó bị bắn ra cắm thẳng vào thân cây gần đó. Que trúc cắm sâu đến hơn nửa chiều dài của nó. Động tác đơn giản mà uy lực này lại chẳng được La Thận Hằng để tâm đến, cũng giống như đôi mắt phát sáng và nụ cười rộng đến mang tai của nam tử mặc trường sam đen vậy.

Lý Khắc mới ghé sát tai La Thận Hằng, thì thầm mấy lời.

Lời vừa dứt, gương mặt La Thận Hằng hoàn toàn biến sắc.

“Chuyện này…”

Nhưng sau khi y suy nghĩ lại thiệt hơn vẫn gật đầu với Lý Khắc. La Thận Hằng lần nữa thi lễ.

“Đa tạ tiên sinh chiếu cố. Ơn này, tiểu sinh và đại ca sẽ không quên. Tiểu sinh xin phép cáo từ.”

La Thận Hằng quay gót bỏ đi. Dù cho trong lòng vẫn còn nhiều điều phải đắn đo, nhưng đây vẫn là một cơ hội trên trời rơi xuống, nếu bỏ lỡ thì e là y sẽ phải hối hận.

Lý Khắc thu lại nụ cười, mắt cũng khép hờ nhìn bóng dáng của La Thận Hằng. Hắn tiếp tục ngân nga giai điệu cũ, đưa tay lên chỉnh lại cái kính một mắt, sau đó đi về hướng ngược lại với La Thận Hằng.

Trên con đường hắn sắp đi qua có một cây lớn, cánh to lá rậm, bóng râm che phủ một mảng lớn, cũng chính là thân cây bị que trúc găm vào. Lý Khắc cùng những người khác đi ngang qua bóng râm, nhưng đến khi bọn họ đi ra khỏi chỗ đó thì đã chẳng thấy bóng dáng của Lý Khắc đâu nữa.

Hắn biến mất bằng cách nào, không ai biết. Hắn đi đâu, cũng không ai rõ.

Bầu trời quang đãng phía trên huyện thành bỗng trở mây đen kịt, sấm rền vang, lẫn trong tiếng sấm có tiếng cười khà khà quỷ dị. Linh Nhiễm trên đường từ kinh thành quay về huyện Hoài An, thấy trời đột nhiên biến hóa như vậy, trong lòng trào dâng cảm giác bất an, giống như khi gặp kẻ có nụ cười đáng sợ ở tư trạch của Dương Bách Tử mấy ngày trước vậy.

Nàng liền nhớ đến khi hắn nhìn nàng cười, cái cảm giác đó thật sự khiến nàng ám ảnh, còn có những lời mà hắn nói nữa. Nếu hắn nói thật thì thời khắc này hắn đã bày xong thế cục rồi.

‘Hi vọng tỷ tỷ kịp thời phản ứng.’

Linh Nhiễm nghĩ thầm. Đám khói trắng bay từ khoảng trời trong vào bên dưới đám mây đen đang dần mở rộng ra khỏi huyện Hoài An, tốc độ mỗi lúc một nhanh, chỉ mong đến nơi kịp lúc.

----------

Tri Huyện gõ mộc bản, sau một thoáng kinh ngạc thì nheo mắt nhìn tỳ nữ Khấu Liên.

“Ngươi nói ngươi hoàn toàn không nghe thấy hay nhìn thấy gì trong phòng của hộ vệ Đổng Toàn sao?”

“Dân nữ không dám nói dối.”

Miệng nói lời như vậy nhưng Khấu Liên lúc này mồ hôi đã ướt trán, chảy dài xuống cằm.

Trịnh Văn Cẩn cứ nghĩ là có thể dễ dàng vạch tội đã rõ mười mươi của La Thận Viễn, nào ngờ tỳ nữ Khấu Liên lại thay đổi lời khai vào phút cuối. Dù cho là vậy thì chuyện này cũng đã nằm trong suy tính của y. Ngươi nghĩ bổn quan không có đủ nhân chứng vật chứng để định tội ngươi sao?

Tri Huyện tức giận gõ mạnh mộc bản lên công án khiến cho tỳ nữ Khấu Liên giật mình run rẩy.

“Điêu dân to gan, trên công đường cũng dám nói láo bổn quan! Người đâu, truyền Mạnh Dực!”

Mạnh Dực theo lệnh truyền hiên ngang bước vào. La Thận Viễn khẽ quay đầu lại nhìn một cái liền như người mất hồn. Trong lòng y chửi rủa Mạnh Dực vô cùng kịch liệt.

‘Cái tên chết dẵm này! Nhận tiền của ta làm việc còn chưa xong đã lên công đường làm chứng vạch tội ta! Không phải trên giang hồ ngươi có uy danh dũng mãnh lắm sao, lại để quan phủ bắt được? Con mẹ nhà ngươi!’

Mạnh Dực ôm quyền hành lễ với Tri Huyện.

“Thảo dân Mạnh Dực, bái kiến Tri Huyện Đại Nhân.”

Tri Huyện nghiêm giọng hỏi.

“Mạnh Dực, ngươi có phải là Đại Đương Gia của Hắc Phong Trại không?”

Mạnh Dực cúi đầu đáp.

“Bẩm đại nhân, chính là thảo dân.”

Tri Huyện hỏi tiếp.

“Có phải thư sinh đang đứng cạnh ngươi đã thuê Hắc Phong Trại của ngươi chặn đường đánh giết La Mục Ninh cùng người nhà không?”

“Bẩm đại nhân, đúng là như vậy. Chính người này đã dùng một ngàn lượng bạc trắng, sai trại của thảo dân đi giết đoàn người đi vào huyện Hoài An vào khoảng gần một tháng trước. Người này còn dặn dò, nhắm vào đoàn xe ngựa của La gia.”

La Thận Viễn khi này đã mất bình tĩnh, nói.

“Đại nhân minh xét, tiểu sinh chưa từng gặp hắn. Còn chưa nói, tiểu sinh lấy ở đâu ra nhiều bạc đến vậy để trả cho bọn chúng chứ?”

Tri Huyện gõ mộc bản quát.

“Trên công đường không được ồn ào!”

Sau đó Tri Huyện nhìn Mạnh Dực.

“Ngươi có bằng chứng gì không?”

“Bẩm đại nhân, trại của thảo dân có nhận được ba phong thư, bên trong có ghi rõ những gì thảo dân nói. Xin đại nhân minh xét.”

Mạnh Dực lấy ra ba phong thư từ trong ngực áo đưa cho Bổ Đầu, Bổ Đầu mang lên cho Tri Huyện.

Tri Huyện mở lần lượt ba bức thư ra đọc, sau đó đưa lên cho người bên dưới xem, nhìn La Thận Viễn nói.

“Bổn quan từ xem qua bút tích của ngươi. Đây đích thực là nét chữ của ngươi, ngươi còn gì để chối cãi nữa không?”

Đột nhiên sắc mặt Tri Huyện trở nên sa sầm. Chỉ thấy La Thận Viễn nhếch mép, khí thế cũng trở nên hiên ngang hơn vài phần. Y cười nói.

“Đại nhân, bút tích mà ngài xem có thật sự là của tiểu sinh không? Nét chữ trong thư trên tay ngài viết theo lối chữ Thảo, tiểu sinh lại là nho sinh, chỉ viết theo lối chữ Khải, lại chưa từng luyện lối chữ Thảo, sao có thể viết được? Còn chưa nói, thảo khấu là đám ô hợp, chữ bình thường còn chưa chắc đã đọc được, thư viết bằng chữ Thảo thế kia, bọn chúng có đọc được hay không?”

Mạnh Dực lên tiếng phản bác.

“Bẩm đại nhân, tuy thảo dân dựng trại làm thảo khấu, nhưng trước đó cũng là người đọc sách. Chữ nghĩa của thảo dân không tinh thông bằng nho sinh, nhưng đem so với người bình thường thì vẫn hơn vài phần. Chữ trong thư, thảo dân đương nhiên có thể đọc được.”

Tri Huyện điềm tĩnh nói.

“Chuyện này bổn quan biết rõ. La Thận Viễn, ngươi không tự hỏi tại sao ngươi chỉ mới đến huyện Hoài An được vài tháng, mà bổn đã có thể đọc được bút tích của người không?”

Bổ Đầu liền mang lên mấy tờ giấy cho Tri Huyện.

“Bổn quan đặc biệt sai người đến Lương Châu, tìm đến thư viện mà ngươi theo học trước đó, thông qua đồng bạn của ngươi lấy được số bút tích này. Đây chính là mấy bài thơ mà ngươi ngẫu hứng viết trong lúc uống rượu thưởng hoa.”

Tri Huyện giơ lên một tờ viết bốn dòng thơ bằng chữ Thảo.

“Còn nếu ngươi vẫn chối không nhận thì bổn quan vẫn còn một thứ có thể khiến ngươi không thể chối cãi.”

Tri Huyện giơ lên hai tờ giấy viết bằng chữ Khải. Một cái là bài luận của La Thận Viễn được cất giữ ở thư viện Tung Dương, là Tri Huyện đến tìm Đặng lão tiên sinh để hỏi thăm mà có được.

Cái còn lại chính là bức thư mà y gửi đến kinh kỳ hỏi ý kiến của quan nhân. Giờ khắc này thấy được bức thư trong tay của Tri Huyện, sắc mặt của La Thận Viễn lập tức trắng bệch, khí thế hiên ngang ban nãy cũng biến mất. Y không hiểu tại sao, rõ ràng là quan nhân đã nhận được thư thì mới có thể viết thư trả lời được, làm cách nào mà rơi vào tay của Trịnh Văn Cẩn?

Chẳng lẽ quan nhân bán đứng ta sao?

Tri Huyện gõ mộc bản, quát hỏi.

“Rốt cục, là ai sai khiến ngươi làm chuyện bất nhân bất nghĩa này? Ngươi nói đi!”

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Giới Thiên Hạ (Dịch)
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.