Chương 142: Có thể đối chất với ngươi.
Ngoài trời mưa bắt đầu rả rích.
Mấy người lính gác cổng thành cũng chỉ có thể tròn mắt kinh ngạc. Bọn họ chưa từng chứng kiến cảnh thời tiết thay đổi đột ngột như thế này.
Mây đen bao phủ cả bầu trời phía trên huyện Hoài An, thế nên dù cho có đang là giờ Mùi nhưng âm u không khác gì giờ Dậu cả.
Một người rời khỏi vị trí của mình để thắp đuốc soi sáng, thì thấy mơ hồ từ xa đi đến một đoàn người ngựa chừng mười mấy người, mà người lính gác cổng đoán là thương nhân. Người dẫn đoàn vội vả chạy đến cười nói.
“Quan gia, bọn ta có thể vào huyện thành không?”
Lính gác cổng đưa tay lên che nước mưa dội vào mặt, híp mắt cố nhìn qua màn mưa.
“Các ngươi thật là thương nhân sao? Đoàn có bao nhiêu người? Có lộ dẫn, công nghiệm và dẫn thư không?”
(Lộ dẫn: chứng minh thân phận; công nghiệm: giấy thông hành dành cho thương nhân; dẫn thư: dành cho các mặt hàng nhà nước độc quyền như muối, không có sẽ bị xem là buôn lậu.)
“Cái này…”
Mấy người lính gác cổng khác cũng đã đi đến xem xét mấy cỗ xe ngựa, thấy bên trong xe chất đầy rương tơ lụa, ngoài ra không có gì bất thường cả.
Lúc này bên trong truyền đến tiếng gọi.
“Quan gia, chờ đã!”
Một thư sinh che ô chạy đến. Y chắp tay với lính gác cổng, nói.
"Bọn họ là người của La gia phường Quy Minh. Ta có mang đủ giấy thông hành đây.”
Lính gác cổng nhận lấy mấy tờ giấy thông hành xem xét, xác thực đúng là của La gia thì gật gật đầu.
“Được rồi. Mau qua đi, trời mưa to thế này đi đường cẩn thận.”
Thư sinh chắp tay lần nữa với lình gác cổng, sau đó ra hiệu cho người dẫn đoàn theo mình vào huyện thành.
Thư sinh dẫn đoàn người vào con hẻm đi đến kho hàng của La gia. Khi đã khuất khỏi tầm nhìn của người ngoài, đoàn người lập tức tháo bỏ rương lựa, để lộ trong xe là giáp nhẹ vào binh khí.
Người dẫn đoàn sau khi thay đổi y phục, cầm đao đi đến nói với thư sinh.
“La nhị công tử, ngài quả thật là sáng suốt. Bọn ta còn tưởng ngài sẽ ngồi yên chờ chết chứ.”
Thư sinh lộ ra bộ mặt bất đắc dĩ, nói.
“Ngươi nói gì thế, người sắp chết chính là đại ca của ta kìa. Hiện tại là đang chờ bị xử trảm trên công đường, ta cũng không còn cách nào khác mới làm nội ứng cho các ngươi thôi.”
Người dẫn đoàn bật cười, nói.
“Ngài nghĩ bọn ta đến đây là để cứu ngài sao?”
“Ngươi lại nói gì nữa vậy, nếu không phải cứu bọn ta thì quan nhân sai các ngươi đến đây để làm gì?”
Người dẫn đoàn vung đao chém một nhát, cách tay cầm ô của thư sinh liền rơi xuống đất. Tâm thần của thư sinh vì chấn động nên phải một hồi lâu sau mới cảm nhận được cơn đau truyền đến, ngã xuống đất ôm lấy vai đang chảy máu.
“Đương nhiên là đến để giết La gia các ngươi rồi.”
Một đao chém vụt xuống, chỉ còn nghe tiếng thét kêu cứu thất thanh ở đâu đó giữa tiếng sấm vang trời.
Ở một quán trà nhỏ ở gần cổng trước của huyện nha, thời khắc này chỉ một người khách đang ngồi uống trà bên cửa sổ nhìn sang huyện nha. Tay nhấc chén trà đưa lên miệng, mắt thì liếc về hướng truyền đến tiếng thét.
Hắn lắc đầu cười khúc khích, sau đó chống tay lên bàn gác cằm nhìn sang huyện nha, cái miệng nhe răng nhọn cắn miếng bán ngọt. Đôi mắt sáng đỏ mở hờ hững như đang bị bắt phải làm một việc vô cùng nhàm chán. Cái bóng của hắn từ sau lưng lướt đến chiếc ghế bên cạnh, đưa tay ra muốn lấy một cái bánh thì bị hắn vỗ cho một cái phải rút tay lại. Cái bóng đen mắt đỏ nhìn hắn trợn mắt lè lưỡi, sau đó trở lại vị trí ban đầu.
Chưởng quầy đứng tuổi ngồi sau quầy thấy quán trà hôm nay vắng khách, trong lòng có hơi buồn rầu. Ông cũng không hiểu tại sao trời vừa đổ mưa thì người đi trên đường lẫn trong quán đều đi mất hút, có lẽ là về nhà hết rồi. Bây giờ chỉ còn một mình vị tiên sinh mặc trường sam đen ngồi cạnh cửa sổ mà thôi.
Chưởng quầy thở dài gọi tiểu nhị đến.
“Ngươi mang thêm một phần trà bánh cho vị tiên sinh kia đi, sau đó thì dọn dẹp sạch sẽ, chuẩn bị đóng cửa.”
Tiểu nhị quay đầu nhìn nam tử mặc trường sam đen ngồi cạnh cửa sổ một lúc, sau đó gật đầu với chưởng quầy.
Tiểu nhị này tuổi chừng mười bảy mười tám, là cháu trai trong họ của chưởng quầy, được gửi đến đây để nương nhờ. Ban ngày giúp chưởng quầy làm việc ở quán trà, bên đêm lại dùi mài kinh sử, mong muốn tham dự khoa cử đỗ đạt làm quan. Tất cả cũng chỉ là để rạng danh dòng họ. Câu “một người làm quan, cả họ được nhờ” cũng không phải là lời nói suông cho vui miệng.
Tiểu nhị từ trong bếp mang ra khay trà bánh đi đến bàn của nam tử mặc trường sam đen, cười nói.
“Khách quan, chưởng quầy của ta tặng cho ngài thêm một phần trà bánh. Ngài cứ dùng thong thả.”
Nam tử mặc trường sam đen quay đầu nhìn tiểu nhị, cũng nhìn ra là một người đọc sách, nhưng hắn không phản ứng nhiều, chỉ nhẹ gật đầu với tiểu nhị. Nhưng khi tiểu nhị quay lưng đi thì hắn liền gọi.
“Tiểu ca này, quán trà cũng sắp đóng cửa rồi có phải không?”
Tiểu nhị đáp.
“Đúng vậy. Hôm nay quán vắng khách quá nên chưởng quầy muốn đóng của sớm.”
“Vậy thì tiểu ca cũng chưởng quầy tốt nên là nên ở lại quán, chờ đến sau giờ Thân hẵng về nhà.”
Tiểu nhị gãi đầu, không hiểu nam tử mặc trường sam đen đang nói gì nhưng cũng gật đầu đáp ứng.
Bỗng nhiên hắn đưa đầu ra khỏi cửa sổ, nhìn chiếc xe ngựa đang tức tốc thúc ngựa từ xa phi trên con đường đá cuội vắng vẻ đến rồi dừng trước cổng huyện nha. Người bước xuống từ xe là La Mục Ninh, được Nha Sai đi đến che ô dẫn vào trong.
Đôi lông mày của người khách uống trà lập tức nhảy lên, đưa tay chỉnh lại chiếc kính một mắt, sau đó đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ nheo lại suy nghĩ gì đó, trên mặt lộ ra vẻ thích thú. Hắn để lại tiền trà, sau đó mờ mờ ảo ảo biến mất khỏi quán trà mà tiểu nhị không hay không biết.
Vậy mà trước khi hắn hoàn toàn biến mất, cái bóng của hắn của kịp vươn tay lấy đi toàn bộ số bánh ngọt trên bàn, giấu vào chỗ nào đó không biết.
----------
La Mục Ninh hôm nay trở về huyện Hoài An một phần là lên công đường để đối chất với La Thận Viễn, cũng để hỏi xem tên bất hiếu này thật sự muốn làm gì.
Quan hệ giữa La Mục Ninh và nhị đệ La Ngụy Quốc vốn không tệ. Trong nhà chỉ có hai huynh đệ là ruột thịt, cha mẹ cũng không thiên vị người nào quá mức. Chọn La Mục Ninh làm người thừa kế vị trí gia chủ này cũng không phải là cảm tính. Từ nhỏ hai huynh đệ họ La đã có tài ăn nói, đầu óc tính toàn không tệ, nhưng càng lớn La Mục Ninh càng tài giỏi hơn nhị đệ của mình. La Ngụy Quốc cũng không lấy đó mà ganh ghét, càng ngưỡng mộ đại ca của mình hơn. Vì vậy sau khi hỏi ý kiến của lão thái gia, cha của hai huynh đệ đã chọn con trưởng làm người thừa kế.
Đương nhiên cái vị trí gia chủ La gia này cũng không dễ ngồi chút nào, tự dưng ôm một đống gia sản lớn đến kinh người vào mình, khó mà làm quen được. Thất phu vô tội, hoài bích có tội. La Mục Ninh có thể giữ được gia sản đến ngày hôm nay đã trải qua bao nhiêu gian nan, La Thận Viễn làm sao mà biết được.
Trên công đường khi bị hỏi đến, La Thận Viễn liền nói bằng giọng điệu hằn hộc.
“Tại sao đại phòng của ông thì giàu có trong khi nhị phòng của ta lại phải làm ăn từ bàn tay trắng? Ông một mình nuốt món gia sản này không bị nghẹn hay sao?”
La Mục Ninh thái độ ung dung, thở dài nói.
“Nào dễ nuốt cơ chứ. Hơn hai mươi năm phải bảo quản món gia sản khổng lồ, muốn ngủ cũng không yên được. Người ngoài lăm le thèm thuồng, người nhà lại đi hại nhau như ngươi, muốn sống thật khó.”
La Mục Ninh thời khắc này không mặc áo gấm của gia chủ, mà chỉ mặc loại áo vải bình dân. Thời gian ngắn sống ở nhà cũ huyện Đạo Khẩu làm cho y nhớ lại khoảng thời gian cùng thê tử lập nghiệp, trước khi trở thành gia chủ La gia. Một người lo buôn bán, một người chăm nhà cửa, bình an biết bao.
La Mục Ninh sắc mặc u ám nhìn La Thận Viễn.
“Nếu ngươi muốn món gia sản này, ta nhường cho ngươi cũng được. Nhưng ngươi có thể thề với liệt tổ liệt tông, không làm ô nhục thanh danh bao đời của La gia ta không? Gia huấn để lại bắt buộc con cháu dù là đích hệ hay liệt hệ, phải tự mình gây dựng cơ nghiệp mới có thể được truyền cho vị trí gia chủ. Ta và cha của người phải lăn lộn trên thương trường suốt mười năm trời mới có thể gầy dựng được từng chút từng chút gia sản riêng của bản thân. Cha ngươi có thể trở nên giàu có như ngươi thấy, cũng đã như không biết bao nhiêu người đời trước tự mình làm nên.”
Y chỉ tay vào ngực mình.
“Ngay cả ta hiện tại, cũng đang sống bằng chính đôi tay của mình. Cửa hàng ruộng đất mà tổ tông để lại, tiền lãi đều quy về gia sản. Những cửa hiệu trong huyện Hoài An hiện tại, đều là tài sản của riêng ta. Chính số lãi này đang nuôi sống hơn bốn mươi người ở La phủ. Ngươi nghĩ có khối gia sản to như vậy trong tay, lấy ra tiêu không bị bỏng tay sao?”
La Thận Viễn trầm mặc không trả lời.
Những gia huấn này, những gì phụ thân đã trải qua hắn có thể không biết sao? Nhưng hắn và đệ đệ hoàn toàn không để trong lòng, xem như mắt mù tai điếc, cứ vậy mà hưởng thụ thôi. Tính cách này có lẽ là học từ mẹ của bọn họ, không ai rõ cả.
La Ngụy Quốc có thể là một người làm ăn lớn, nhưng lại không biết quản lý nhà của. Cha và tổ phụ của y nhìn ra được điểm này, đem so với La Mục Ninh thì kém hơn vài phần, đương nhiên người được chọn làm gia chủ là đại ca của y. Cha mẹ La Ngụy Quốc cũng đặc biệt dặn dò bà mai tìm giúp thiếu nữ khuê các thạo việc quản gia, giúp cho y có thể đảm đương nội vụ. Không hiểu bà mai làm việc kiểu gì, lại giới thiệu con gái họ Hoàng, cũng là thương gia. Hoàng thị ban đầu tỏ ra là vợ hiền dâu thảo, mọi sự của nhị phòng được nàng lo toan đâu ra đấy. Nhưng sau khi đại ca được chọn làm gia chủ thì nàng bắt đầu lộ mặt thật, quản lý nhà cửa cũng hời hợt hơn, suốt ngày chỉ hội họp cùng mấy phu nhân thương gia trong huyện chơi bài tứ sắc.
Một người làm ba người ăn như vậy, gia sản tích góp của La Ngụy Quốc vơ dần, cuối cùng phải bán hết mấy cửa tiệm để trả nợ của phu nhân, sau đó dọn đến đây, định bụng sẽ dùng số tiền còn lại để xây dựng lại cơ ngơi như ban đầu.
La Mục Ninh sau khi biết chuyện này đã hết lời khuyên đệ đệ hưu thê đi, bởi Hoàng thị rõ ràng đã phạm vào thất xuất(bảy lý do mà chồng có thể đơn phương bỏ vợ). Nhưng La Ngụy Quốc lại niệm tình cũ thuở còn khó khăn nên gạt lời khuyên của đại ca sang một bên. Hoàng thị càng được đằng chân lăn đằng đầu, La Mục Ninh thấy vậy cũng không muốn quản nữa.
Trịnh Văn Cẩn ngồi phía sau công án nghe được mấy lời nói này, trong lòng chợt nổi lên một trận gió. Chuyện gì xảy ra trong huyện Hoài An, ngoài chợ vừa nổi lên lời đồn là Trịnh Văn Cẩn đã nhận được tin tức chính thống do đội mật vệ của mình thu thập. Kể cả khi nắm trong tay mạng lưới tình báo như vậy nhưng không phải việc gì Trịnh Văn Cẩn cũng biết được. Dù sao có những chuyện là chuyện riêng của nhà người ta, y càng không muốn làm người nhiều chuyện, trong huyện nha đã có đủ người như vậy rồi.
Vì vậy y cũng là lần đầu nghe đến mấy chuyện nhà này của La gia. Trong lòng nảy sinh cảm giác ngưỡng mộ nam tử trung niên mặc áo vải đứng bên dưới. Nên biết huyện Hoài An tuy ở xa kinh kỳ, cũng không phải là vùng có vật giá đắc đỏ, bởi huyện vốn đã có thể tự cung tự cấp một phần. Nhưng để nuôi sống hơn bốn mươi người vẫn cần một số tiền tương đối lớn. Số tiền đó còn lớn hơn cả bổng lộc một năm của một Tri Huyện chính thống. Nếu so với bổng lộc hiện tại của Trịnh Văn Cẩn thì vẫn còn hơn một khoảng tương đối.
Người tài giỏi như vậy, Trịnh Văn Cẩn thật sự rất tán thưởng.
La Thái Dung đứng phía sau La Mục Ninh cũng dùng ánh mắt khác để nhìn phụ thân. Nàng bắt đầu suy ngẫm rất nhiều, nhưng lại không nói gì cả. Lúc này không thích hợp để nói ra những lời này, có lẽ đợi khi sóng yên biển lặng nàng mới chọn thời điểm để giải bày.
La Mục Ninh đã xác nhận có chuyện mình bị Hắc Phong Trại của Mạnh Dực truy sát. La Thận Viễn cũng đã thừa nhận bản thân đã thuê người đi giết người. Tri Huyện nghiêm giọng nói.
“La Thận Viễn, ngươi đã nhận tội thuê người truy sát đại bá, âm mưu chiếm đoạt gia sản. Vậy còn tội hãm hại đường muội La Ngọc Quỳnh, ngươi có nhận không?”
La Thận Viễn nhíu mày nhìn Tri Huyện.
“Đại nhân, ngài đừng có đổ tội lên người ta. Nếu là việc mà La Thận Viễn ta làm thì ta sẽ nhận, nhưng nếu ta không làm thì ngài ép ta nhận tội thế nào đây. Đừng nói là chuyện đường muội gặp nạn, ngay cả bỏ độc vào thuốc của Đổng Toàn cũng không phải do ta làm.”
Tri Huyện gõ mộc bản, sai người truyền gia nhân hộ tống La Ngọc Quỳnh duy nhất trở về La phủ vào công đường để làm chứng. Gia nhân liền thuật lại ngày hôm đó. Ngày hôm đó từ An Lạc Tự xuống núi quay về La phủ, giữa đường bị một tảng đá to lăn từ trên sườn núi va trúng xe ngựa, đẩy toàn bộ rơi xuống núi. Gia nhân này là người đánh xe, vì ngồi bên ngoài nên đã rơi ra bên ngoài bị mắc vào cành cây nơi vách núi, vì vậy mà may mắn sống sót. Những gia nhân khác thì không biết đã biến mất đi đâu rồi.
La Thái Dung mới nói thêm.
“Trong La phủ hiện tại có không ít người đã bị đường huynh mua chuộc, nói không chừng bọn chúng là người của đường huynh nên mới không cứu chủ nhân. Xin đại nhân làm chủ.”
Tri Huyện gõ mộc bản.
“Trên công đường không được suy đoán lung tung.”
Dù Tri Huyện nói là vậy nhưng lời này rất hợp lý, cũng đúng với những gì Mạnh Dực và Đào Nương thu thập được từ La phủ. Nhưng bây giờ không có bằng chứng trong tay, có nói gì cũng không thể khiến La Thận Viện tâm phục khẩu phục được.
Chợt có tiếng gọi khẽ truyền đến từ phía sau lưng. Bổ Đầu mới quay ra phía sau nhìn thử, thấy Đào Nương đứng sau vách bình phong sau công án, trên vách có họa tranh thủy triều dậy sóng, trên cao có trăng sáng chiếu rọi, vẫy tay gọi y đến. Đào Nương nói khẽ với y.
“Ngọc Quỳnh nói cô ấy có thể lên công đường để vạch tội La Thận Viễn, Trịnh đại ca có thể truyền cô ấy lên được rồi.”
Bổ Đầu gật đầu, sau đó đi ra nói nhỏ với Tri Huyện. Y suy nghĩ trong phút chốc thì gõ mộc bản lần nữa, nói.
“Bổn quan có người có thể đối chất với ngươi, đến lúc đó xem ngươi phản biện như thế nào. Truyền La Ngọc Quỳnh!”
Đề xuất Voz: Tai nạn đáng ngờ
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.