Chương 143: Khách qua đường.
La Thái Dung nghe tiếng truyền gọi tên của đại tỷ, trong lòng xen lẫn kinh ngạc và vui mừng. Hôm đại tỷ tỷ đi An Lạc Tự cầu phúc, trước khi rời phủ có đến tìm nàng. Hôm đó đại tỷ tỷ một mình đến viện của nàng, không nói gì nhiều, chỉ cẩn thận dặn dò.
“Nếu như năm ngày sau tỷ vẫn không về phủ thì muội tìm đến huyện nha báo án. Nhớ, càng ít người biết càng tốt. Hơn nữa phải đặt an toàn của bản thân lên đầu.”
Lúc đó La Thái Dung không nghĩ quá nhiều, không ngờ đây lại là kế hoạch của đại tỷ tỷ, bày ra một cái cớ có thể đường đường chính chính mang La Thận Viễn đến công đường. Người tỷ tỷ này vậy mà lại có tâm tư thâm trầm đến mức này, còn dám lấy bản thân ra làm mồi nhử. Nàng lại nhìn sang phụ thân, thấy người không có vẻ gì làm ngạc nhiên, càng không có biểu tình gì, nàng liền hiểu phụ thân sớm đã biết được chuyện này.
La Ngọc Quỳnh từ bên ngoài bước vào, trên gương mặt xinh đẹp có vài vết thương nhỏ, bàn tay phải cũng đang được băng bó. Không chỉ có vậy, bên trong lớp y phục còn có nhiều bết bầm chưa tan, thậm chí còn có vài ba cái xương sườn đã bị gãy đang hồi phục.
La Ngọc Quỳnh hành lễ với Tri Huyện, khi được hỏi, nàng đáp giống như những gì mà gia nhân đã nói khi nãy, chỉ là kể thêm tình tiết sau khi rơi xuống vách núi. Nàng kể lại, khi đá tảng đập vào thân xe khiến nàng chạm đầu vào vách gỗ mà ngất đi, khi tỉnh lại thì bên cạnh chỉ có tỳ nữ Tiểu Xuân vẫn đang bất tỉnh, còn bản thân thì đang ở nơi nào cũng không biết.
Nàng chờ đến khi Tiểu Xuân tỉnh lại thì chủ tớ mới dìu nhau đi tìm nơi nghỉ ngơi sau đó mới nghĩ cách quay về La phủ. Nơi đó núi rừng hiểm trở, lại không biết phương hướng, cuối cùng đã đi lạc, hai chủ tớ cứ nghĩ là phải vong mạng nơi hoang vắng thì được Nha Sai đang đi tìm cả hai tìm thấy đưa về huyện nha.
Thật ra trong lời kể của nàng nhiều nhất chỉ có năm phần là sự thật. Đào Nương vốn có thể thần không biết quỷ không hay cứu thoát cả hai ra khỏi xe ngựa, nhưng La Ngọc Quỳnh nói, đã diễn thì cũng phải chân thật một chút, nên mới liều mình như vậy. Đào Nương cũng không phải là để mặc chủ tớ La Ngọc Quỳnh bị thương, bởi nếu nàng không ra tay bảo vệ thì có khi chủ tớ La Ngọc Quỳnh đã thật sự bỏ mạng rồi.
Sau đó chính Đào Nương đã đưa cả hai về huyện nha trị thương, chờ La Thái Dung đến nộp cáo trạng. Đây cũng là La Ngọc Quỳnh đặt cược vào muội muội của mình. Nàng tin muội muội sẽ không bỏ mặc người nhà, nhưng nghe lời dặn dò của nàng thì chỉ tin được một nửa mà thôi. La Ngọc Quỳnh đã dự tính sẵn, nếu La Thái Dung không nộp cáo trạng thì đích thân nàng sẽ ra mặt.
La Ngọc Quỳnh hiểu nhị muội muội của mình không phải là kẻ ngốc, càng không phải là tiểu thư chỉ biết hưởng thụ. Thời khắc này có lẽ đã nhìn ra được ý định thật sự của mình rồi. Có lẽ cũng đang tự hỏi tại sao đại tỷ lại kéo mình vào chuyện này.
La Ngọc Quỳnh vừa nói hết, Tri Huyện lập tức đưa mắt nhìn La Thận Viễn, hỏi.
“Ngươi có gì để phản biện hay không?”
La Thận Viễn chắp tay với Tri Huyện, sau đó một tay đặt ra sau lưng, ngữ điệu hùng hồn trở lại.
“Trước tiên, đại đường muội nói chuyện đá tảng đẩy lật xe ngựa xuống núi là do ta làm, có chứng cứ gì không? Thứ hai, nhị đường muội nói giờ Thân bốn khắc mùng mười tháng này đã tận thấy ta đến phòng của Đổng Toàn, trong khi đó ta đang ở cạnh phụ thân, mẫu thân và đệ đệ, từ giờ Thân ba khắc đến giờ Dậu một khắc. Nếu dúng như muội nói thì ta làm gì có thời gian để rời khỏi chỗ đó để bị muội bắt gặp như muội nói. Chưa kể, ta lại ngu ngốc đến mức tự mình ra tay lộ liễu đến như vậy sao.”
La Ngọc Quỳnh có hơi kinh ngạc, trong lòng nảy sinh nghi hoặc với La Thận Viễn, nhưng nàng vẫn bình tĩnh nói.
“Tiểu muội có thể…”
La Ngọc Quỳnh mở miệng nói chưa được mấy chữ thì bên ngoài có một dân binh vội vả chạy vào công đường, hô to “quân tình khẩn cấp” ngắt lời nàng. Dân binh ôm quyền hành lễ nói.
“Bẩm đại nhân, cổng thành phía nam bị thảo khấu công đánh, số lượng hơn trăm đã xông vào được huyện thành. Hiện giờ Huyện Úy đại nhân đang cùng dân binh ra sức chống trả, nhưng thời gian gấp rút không điều động được nhiều. Xin đại nhân cho người tiếp viện.”
Trịnh Văn Cẩn trợn mắt chấn kinh, đứng bật dậy khỏi ghế. Đội mật vệ của y không có gửi bất kỳ tin báo gì, làm sao mà hơn trăm người có thể qua mắt của bọn họ tiếp cận huyện thành nhanh đến như vậy?
Y gỗ mộc bản nói.
“Tạm dừng xử án. Trọng Thiết, ngươi nhanh chóng điều động toàn bộ Nha Sai trong huyện nha cùng ta đi tiếp ứng cho Huyện Úy. Đỗ tiên sinh, phiền ngài hồi phủ báo cho người trong phủ biết để đề phòng bất trắc.”
Trịnh Văn Cẩn nói với Bổ Đầu và sư gia, sau đó mới nhìn xuống nói với người bên dưới công đường.
“Các ngươi ở lại nơi này, sẽ có Nha Sai trông chừng bảo vệ. Chờ bổn quan quay về sẽ tiếp tục thăng đường xử án.”
Lời vừa dứt, y cùng Bổ Đầu chạy như bay ra khỏi công đường, dẫn theo Nha Sai đang có mặt ở đây, cả Mạnh Dực cũng đi cùng, chỉ để lại bốn người. Sư gia cũng nhanh chóng đi ra phía sau, bước chân vội vã khuất bóng sau vách bình phong.
Đám người ở dưới công đường vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngơ ngác nhìn nhau. Ngoài trời mưa vẫn không có dấu hiệu sắp tạnh, âm u mù mịt khiến cho đám người trong đường lúc này cảm thấy bất an.
Việc huyện thành bị giặt cỏ quấy phá không phải là chuyện lạ. Dân binh trong huyện thành cũng được huấn luyện kỹ càng, rất dễ dàng đẩy lui kẻ địch. Nhưng rất ít trường hợp có thảo khấu vào được huyện thành, đã vậy còn không bị phát giác kịp thời chính là một chiêu giấu trong tay áo, vô cùng khó ứng phó. Nếu quan lại sở tại không kịp thời đánh lui thảo khấu khỏi huyện thành, chắc chắn thiệt hại sẽ không dừng lại ở tài sản. Nhà cửa bị đốt phá là chuyện nhỏ, bọn chúng còn có thể giết người, thậm chí còn có thể bắt dân nữ đưa về trại của bọn chúng. Mà khi này quan phụ mẫu sở tại sẽ là đầu sóng ngọn gió, bị luận tội thất trách không bảo vệ được con dân của mình, nhẹ thì giáng chức, nặng thì mất đầu.
Đương nhiên lần này huyện thành Hoài An bị công đánh vào đến bên trong nhanh đến như vậy, có chút bất thường. Trịnh Văn Cẩn nhận ra, Đào Nương cũng nhận ra. Nhưng nàng không giống Mạnh Dực lúc này đã trở thành thuộc hạ không chính thức của huyện nha, vậy nên nàng không có nghĩa vụ phải đi bảo vệ huyện thành. Mấy người La gia lúc này mới là người nàng cần bảo vệ, kể cả La Thận Viễn.
Đào Nương từ sau vách bình phong bước ra, ngồi xuống bậc thềm phía trước công án. Mấy Nha Sai ở lại liền hướng về phía nàng ôm quyền thi lễ. Nàng chỉ gật đầu đáp lại, không nói gì.
La Mục Ninh và La Ngọc Quỳnh nhìn nàng đồng loạt gật đầu chào. La Thái Dung từng gặp nàng mấy năm trước, có chút ấn tượng khi đối đáp với phụ thân. Nhưng nàng không biết tại sao Đào Nương lại có mặt ở huyện nha thời điểm này, còn được Nha Sai đối xử có phần cung kính như vậy. Điểm này của La Thái Dung lại giống với La Thận Viễn lần đầu gặp Đào Nương.
Đám người nhìn nhau không nói gì, cũng không biết nên nói gì vào lúc này. Mấy ngọn đèn bị gió lạnh lùa vào làm cho lập lòe khi tỏ khi mờ, mấy gương mặt tại đây cũng vì vậy mà lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối. Chợt có một con gió mạnh thổi ù vào trong, mang theo một ít nước mưa tạt trúng người La Mục Ninh đứng gần cửa lớn công đường nhất. Gió lạnh làm tắt hết mấy ngọn đèn, khiến cho công đường chìm trong bóng tối.
Một Nha Sai lấy ống lửa mang bên người ra đi thắp lại từng ngọn đèn. Đến khi thắp xong ngọn đèn cuối cùng ở gần cửa thì mới phát hiện có người đứng tại đây từ bao giờ. Nha Sai bèn hỏi.
“Ngươi đến đây xem xử án sao? Mau về đi, buổi xử án bị tạm dừng rồi. Cũng đừng lang thang bên ngoài, lúc này không an toàn đâu.”
Nha Sai cũng không nói rõ là tại sao, tránh để người này hoảng loạn. Nhưng đáp lại Nha Sai là một giọng điềm tĩnh.
“Vậy sao?”
Người đứng ở cửa đột nhiên đổ người ngã về phía trước, nằm bất động. Đằng sau còn có một người khác mở to đôi mắt đỏ đang phát sáng nhìn Nha Sai, sau đó mới nhìn những người khác bên trong công đường. Hắn nở một nụ cười hình trăng non, khóe miệng bị kéo cao đến tận mang tai, nhe ra bộ răng nhọn hoắc trắng sáng.
Nha Sai thấy cảnh tượng này thì kinh hãi lùi về sau, thu hút ánh nhìn của những người khác bên trong công đường. Tất cả bị ngoại hình quỷ dị của hắn dọa sợ, vô thức lùi về sau mấy bước. Riêng Đào Nương thì ngồi dậy đi tới chắn trước mọi người, dè dặt nhìn kẻ đang cười kia.
Nàng không cảm nhận được bất kì điều gì ở hắn, cũng không phát giác được khi hắn tiếp cận công đường này, hay nói đúng hơn là huyện nha không còn bao nhiêu người. Hắn là yêu tinh quỷ quái, hay tà ma, nàng không chắc chắn được. Nhưng trực giác của nàng đang reo lên báo hiệu nguy hiểm. Nàng tin vào trực giác của mình.
Kẻ đó vẫn không ngừng cười, hai mắt cong lên nhìn Đào Nương, nói bằng giọng thích thú.
“Thú vị.”
Một tia chớp lóe lên, giúp cho người bên trong có thể thấy rõ thân ảnh của hắn trong khoảnh khắc. Hắn cao chín thước, tóc búi cao, đeo kính một mắt, mặc trường sam đen, hai tay đang đặt sau lưng. Trong đám người ở đây, chỉ có La Thận Viễn có thể lờ mờ nhận ra, hắn chính là Lý tiên sinh, Lý Khắc bên cạnh Mạc đại nhân của y, dù cho gương mặt hiện tại có đáng sợ đến mấy thì La Thận Viễn vẫn có thể nhận ra.
Lý Khắc cúi xuống đưa tay phải ra nắm lấy cổ của người đang nằm bất tỉnh ở bậc cửa mà xách lên, sau đó bước vào bên trong, vừa đi vừa nói, nụ cười vẫn luôn hiện hữu trên gương mặt với làn da tái nhợt dưới ánh đèn ấm áp.
“Các vị đừng sợ. Tôi đến đây hôm nay không phải để làm hại các vị. Bình tĩnh, bình tĩnh. Được chứ?”
Hắn nói vậy khi thấy La Thái Dung sợ hãi đứng nép sau đại tỷ và phụ thân.
“Tôi chỉ cần một người trong số các vị đi theo tôi.”
Đào Nương nhíu mày, hỏi.
“Tại sao bọn ta phải nghe lời của ngươi? Ngươi là ai? Người này là ai?”
Đào Nương chỉ vào người đang bị Lý Khắc kéo lê. Hắn liền diễn điệu bộ ngạc nhiên, nói.
“Ô, đây là người mà các vị quen biết đấy, có muốn gặp mặt không?”
Lý Khắc giơ thân thể của người kia lên, đặt ngang mặt mình. Lập tức lông tóc mọi người dựng đứng lên hết, mấy Nha Sai thì kiềm chế nỗi sợ, tiến lên rút đao chĩa vào Lý Khắc. Chỉ có La Thận Viễn là đứng chết trân, miệng mấp máy khẽ thốt ra mấy chữ.
“Đệ đệ?”
“Đúng vậy, là đệ đây đại ca.”
Lý Khắc điều khiển cái xác bị mất một cánh tay của La Thận Hằng như con rối, giả giọng trêu đùa. Hắn cười khúc khích, sau đó nhìn gương mặt lạnh lẽo của La Thận Hằng nói.
“Ôi, đáng thương cho người đệ đệ, vì muốn cứu giúp huynh trưởng mà bị giặc cỏ chém chết. Hay là không nhỉ? Ai mà biết được. Dù sao thì, chính người đệ đệ này của La đại công tử đã giúp cho toán thảo khấu đầu tiên vào huyện thành làm nội ứng cho những kẻ bên ngoài. Có chết cũng là đúng người đúng tội rồi.”
Đào Nương nhanh như chớp lấy ra thanh trường thương kề vào cổ Lý Khắc, quát hỏi.
“Ngươi là thảo khấu? Ngươi đang có âm mưu gì? Mau giơ tay kia ra!”
Lý Khắc dường như không bất ngờ với thân thủ của Đào Nương, chỉ tròn mắt nhìn mũi thương đang cận kề cổ họng. Hắn bật cười, đưa ra tay trái đang cầm lấy cánh tay bị chặt của La Thận Hằng chậm rãi gạt mũi thương sang một bên, nói.
“Không không, tiểu thư à. Tôi không phải thảo khấu, cũng không phải kẻ đứng sau cuộc tấn công này. Tôi chỉ là một người qua đường thôi. Về lý là vậy.”
Mũi thương nhích sang một bên vài tấc đã bị Đào Nương kéo về ngay yết hầu của Lý Khắc.
La Thận Viễn tức tối chỉ tay vào Lý Khắc, hô lớn.
“Hắn là mưu sĩ của Mạc đại nhân ở kinh thành, là vị đại nhân mà ta và đệ đệ theo làm môn sinh. Ngươi đã giết chết đệ đệ của ta?”
“Hô hô, không phải tôi đã nói rồi sao, La nhị công tử là do thảo khấu giết chết sau khi vào được huyện thành. Tôi còn chẳng động một ngón tay nào vào người La nhị công tử ấy chứ. Trước khi đến đây tôi đã giúp cho công tử đây tắm rửa sạch sẽ máu trên người, còn thử gắn cánh tay lại.”
Lý Khắc đưa cánh tay bị chém đứt thử gắn vào vai, nhưng nói lập tức rơi xuống.
“Đấy, tôi đã cố mà.”
Cánh tay của La Thận Hằng rơi phịch xuống nền đá lạnh của công đường, được cái bóng cả Lý Khắc nhặt lên. Nó đứng sau lưng của Lý Khắc, cầm cánh tay hết vung vẫy lại đưa đến vị trí vốn nên ở đó, như thể đang lắp món đồ chơi bằng gỗ.
Lý Khắc nhìn cái bóng của mình, sau đó nhìn Đào Nương nhún vai, buông tay thả xác La Thận Viễn ra để cho cái bóng cầm lấy chơi đùa. Hắn cười nói.
“Như tôi đã nói, tôi cần một người trong số các vị theo tôi. Cụ thể hơn là La đại tiểu thư ở kia. Đúng vậy, là tiểu thư đấy. Về lý do thì thứ lỗi tôi không thể nói ra ở đây được.”
Nghe vậy, La Mục Ninh giang tay ra chắn trước La Ngọc Quỳnh và La Thái Dung. Lý Khắc hơi híp mắt nhìn ba cha con bọn họ hồi lâu, sau đó lại cười khúc khích.
Tức thì Lý Khắc biến mất ngay tại chỗ, để lại cái bóng của hắn đang cố nối lại cánh tay đã đứt cho La Thận Viễn, trông như một đứa trẻ đang sửa lại con rối bị hỏng, đôi mắt không có con ngươi độc một màu đỏ rực ánh lên vẻ chăm chút, cái lưỡi hơi lè một bên mép.
Đào Nương và mấy Nha Sai căng óc ra cảnh giác, cố gắng tìm kiếm hắn. Ngay cả khi nàng dùng thần thức quét qua cũng không cảm nhận được vị trí của hắn đang ở đâu. Đến khi hắn hiện thân thì đã đứng sau lưng La Ngọc Quỳnh, tay phải đặt lên vai của nàng.
“Đừng lo lắng, tôi sẽ trả La đại tiểu thư đây còn sống, nguyên vẹn không tổn hại gì cho các vị. Được rồi, tạm biệt!”
Tay trái hắn đưa lên búng tay một cái, cả người hắn và La Ngọc Quỳnh như bị màn đêm bao phủ, sau đó tan vào hư vô, biến mất không chút dấu vết. Quá trình này diễn ra nhanh đến mức mọi người có mặt chỉ nghe được lời cuối cùng của Lý Khắc mà không kịp quay đầu nhìn lại. Đào Nương lại quay đầu nhìn xác của La Thận Hằng, thấy cái bóng của Lý Khắc của đã làm xong việc của mình, vẫy tay chào Đào Nương rồi hòa lẫn vào bóng dưới chân của nàng mà biến mất.
Đề xuất Voz: Cách chinh phục gái hơn tuổi
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.