Chương 144: Thu nợ.

Sau khi Lý Khắc mang theo La Ngọc Quỳnh rời đi, tâm thần của đám người bên trong công đường lúc này vô cùng căng thẳng. Lý Khắc là yêu quái sao? Ngay cả La Thận Viễn trước đó lớn tiếng với Lý Khắc cũng đang run rẩy không ngừng. Mấy Nha Sai thì đỡ hơn vài phần, nhưng chung quy là vẫn bị làm cho kinh sợ.

Đến khi lấy lại bình tĩnh thì mới nhận ra La Ngọc Quỳnh đã bị bắt đi mất. La Mục Ninh định ra ngoài đi tìm liền bị Đào Nương giơ thương ra chặn lại. Nàng nói.

“Hiện tại bên ngoài rất nguy hiểm, nếu ta không nhằm, đám thảo khấu đó chính là nhắm vào La gia của ngài. Ngài một mình chạy ngoài phố như vậy có khác gì cá nằm trên thớt. Chi bằng cứ ở lại đây chờ đi.”

La Mục Ninh lo lắng nói.

“Nhưng còn Quỳnh Nhi. Nó bị yêu quái bắt đi rồi, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng sao?”

Đào Nương nhất thời khó mà trả lời được. Dù cho Lý Khắc có nói sẽ đưa La Ngọc Quỳnh an toàn trở về nhưng sao nàng có thể chắc chắn hắn sẽ nói lời giữ lời. Hơn nữa, hắn thật sự là yêu ma quỷ quái gì còn chưa rõ, ngay cả nàng cũng không nhìn ra chân tướng, sợ rằng tu vi đạo hạnh của hắn vượt xa nàng rồi, có đánh cũng không đánh thắng được.

Bên ngoài lại nổi lên trận gió lớn, khiến cho đám người giật mình sợ hãi, nghĩ là Lý Khắc quỷ dị kia quay trở lại. Nhưng chỉ thấy thân hình thon thả của một nữ tử dần hiện ra, chạy thẳng vào bên trong.

“Tỷ tỷ, chuyện…”

Thấy người đến là Linh Nhiễm, mấy Nha Sai lập tức thở phào. Linh Nhiễm còn chưa nói được một câu, thấy sắc mặt của đám người tái xanh, dưới chân nàng còn còn có xác một nam tử thì tò mò hỏi.

“Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Đào Nương mới đáp.

“Vừa nãy có một kẻ tên là Lý Khắc đến. Hắn nói nhảm một hồi liền bắt Ngọc Quỳnh đi rồi, ta cũng không kịp phản ứng.”

Linh Nhiễm tròn mắt lộ ra vẻ thất vọng.

“Hắn đã đến rồi sao? Cuối cùng vẫn là không kịp.”

“Muội cũng biết hắn?”

Linh Nhiễm gật đầu.

“Muội gặp hắn ở kinh thành, là ở tư trạch của tên Dương Bách Tử kia. Hiện tại hắn đã thay tên đổi họ thành họ Mạc, thi đỗ khoa cử, còn leo đến chức Lễ bộ Viên ngoại lang.”

Đào Nương nắm chặt hai nắm đấm, tức giận rặn ra từng chữ.

“Dương… Bách… Tử?”

Linh Nhiễm không cần nói hết, Đào Nương và La Mục Ninh liền đoán được tên Dương Bách Tử kia là kẻ giật dây chuyện lớn lần này. La Thái Dung thì ngẩn ngơ không rõ. La Thận Viễn thì chột dạ, quay mặt sang chỗ khác.

Hắn đã nghe phụ thân kể chuyện Dương Bách Tử vào mấy năm trước, vì dù sao đây cũng có liên quan đến mặt mũi của nhà họ La, cũng là thân thích, nên La Ngụy Quốc mới kể cho con trai nghe chuyện này, để hắn tránh làm ra chuyện xằng bậy như vậy. Có điều La Thận Viễn không biết mặt mũi của Dương Bách Tử ra sao, thế nên có gặp mặt trực tiếp Mạc đại quan nhân thì hắn cũng không thể nào biết được đó chính là Dương Bách Tử đã thay tên đổi họ.

Bỗng nhiên La Thận Viễn cảm thấy lạnh sống lưng. Thì ra là La Mục Ninh và hai tỷ muội Đào Nương đang quát mắt nhìn hắn, lộ vẻ tức giận.

Mà thông tin này cũng không phải là chưa truyền về huyện Hoài An. Chính Trịnh Văn Cẩn là người đầu tiên biết được, nhưng y lại không nói với ai khác, người duy nhất mơ mơ hồ hồ được y ẩn ý đoán được cũng chỉ có Tư Phong Hành, hiện giờ đang trên đường hồi kinh để giải quyết rồi.

Trịnh Văn Cẩn không phải là muốn che giấu Đào Nương và La Ngọc Quỳnh, chỉ là hiện tại Dương Bách Tử đã trở thành Viên ngoại lang, với lực của La Ngọc Quỳnh thì có biết cũng không làm gì được hắn. Thế nên y mới nghĩ, chi bằng làm La Ngọc Quỳnh phân tâm vào chuyện không nên thì hãy để nàng toàn tâm toàn ý giải quyết chuyện trong nhà. Còn Dương Bách Tử thì đẩy sang cho Phủ doãn kinh kỳ xử lý là ổn thỏa nhất.

Đào Nương lúc này nổi giận đùng đùng, nàng hận khi đó không một quyền đánh chết tên khốn khiếp kia trừ hậu họa sau này. Nhưng rất nhanh tâm tình của nàng đã khôi phục trở lại. Nếu đêm đó nàng thật sự đánh chết hắn, thì đừng nói là Thành Hoàng lão gia, ngay cả cha mẹ cũng sẽ không nể tình mà thẳng tay trừng trị nàng. Đây cũng không phải là làm cho người ngoài như Tống Thành Hoàng xem, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cũng như bao người làm cha làm mẹ trong thiên hạ, đương nhiên là phải bênh vực con cái, nhưng cũng phải bênh cái làm đúng, đặc biệt là Lưu Vân.

Cho dù đám nhi nữ của hắn có đắc tội với bao nhiêu người bên ngoài, chỉ cần các nàng không làm sai thì hắn sẵn sàng đứng ra che chở. Còn nếu các nàng ỷ thế hiếp người, làm chuyện trời đất không dung thì hắn sẽ là người đầu tiên ra tay trừng trị, không đến lượt người ngoài đâu. Những điều này Lưu Vân chưa từng nói ra hay thể hiện ra mặt, nhưng mấy tỷ muội Sở Uyển Đình, Đào Nương, Tưởng Du Nhi, Linh Nhiễm đều hiểu rất rõ.

Linh Nhiễm nhìn Đào Nương nói tiếp.

“Trên đường muội về đây, tứ phía huyện Hoài An có đến gần ba trăm người, đều mang theo binh khí. Hơn nữa, trong đó có một số người có tu vi không thấp, nhưng lại mang khí tức âm tà, đoán chừng cũng không phải người tốt lành gì. Tỷ tỷ, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?”

Linh Nhiễm nói đến đây, khẽ liếc nhìn mấy người kia. Đào Nương hiểu muội muội đang hỏi điều gì, trong lòng nàng cũng không muốn. Nàng nhìn Linh Nhiễm, nhẹ giọng nói.

“Thân bất do kỷ, tùy cơ ứng biến. Nếu thật sự lâm vào thế khó, vậy thì dốc hết sức ra thôi.”

Đào Nương điều chỉnh lại sắc mặt, nói với đám người.

“Đại cục biến chuyển, La gia chủ, ngài đưa La nhị tiểu thư trở về La phủ. Linh Nhiễm sẽ đi theo bảo vệ mọi người. Mấy vị tiểu ca này cũng sẽ đi cùng, xem như là huyện nha đang giám. Dù sao buổi xét xử này vẫn chưa chính thức bãi đường, làm như vậy đại nhân sẽ không bị khó xử.”

Nói nên đây, sắc mặt của nàng có chút khó coi, mắt nhìn xa xăm ra bên ngoài huyện nha. Nàng nói tiếp.

“Ta sẽ đi giúp cho đại nhân, trong lúc đó sẽ cố truy vết của tên có nụ cười đáng sợ kia, đưa Ngọc Quỳnh về.”

La Mục Ninh hơi do dự, nhưng sau đó đồng ý với sắp xếp của Đào Nương, cùng đám người trong công đường lúc này theo Linh Nhiễm quay về La phủ. Đào Nương không chần chừ, lập tức đi hội quân với Mạnh Dực, đối địch với đám thảo khấu làm loạn trong huyện thành.

Trên không, ngoài huyện thành Hoài An một dặm, có một tu sĩ trẻ chân đạp phi kiếm đưa mắt nhìn đám phàm phu đang chém giết nhau. Trên mặt hắn đeo mặt nạ quỷ, chính là thứ mà sư thúc của hắn đã đưa cho khi gặp nhau mấy ngày trước.

Khi đó hắn dẫn theo một nhóm hai mươi mấy tu sĩ tà tu, dừng chân ở biên giới Yên Đình và Đại Triệu. Sư thúc của hắn không biết từ đâu xuất hiện, nở một nụ cười đến tận mang tai, đôi mắt đỏ tươi hờ hững nhìn hắn nói.

“Chà chà, xem ra có người không chờ được rồi sao. Hừm… Thú vị thật.”

Hắn tò mò hỏi sư thúc là có ý gì, nam tử kia cười khúc khích một hồi mới nói.

“Không có gì. Chỉ là đang nghĩ đến một chuyện vui thôi. Tôi biết cậu đến Đại Triệu để làm việc gì, vậy nên tôi muốn nói đôi điều.”

Người kia nói tu sĩ trẻ tuổi có thể tùy ý làm gì cũng được, càng loạn càng tốt. Chỉ là người kia chỉ đích danh nhà họ La, nói rằng giết hết thì cũng tốt, không giết được cũng không sao, cảm thấy quá khó thì rút lui luôn cũng được, không cần để tâm quá nhiều. Khi được hỏi tại sao lại chỉ đích danh như vậy, người kia chỉ hờ hững nói bản thân có một giao kèo phải hoàn thành, cần một cái thúc nhẹ để đẩy tiến độ.

Tu sĩ trẻ tuổi trong lòng nghi hoặc. Dẫu sao nội cảnh Đại Triệu chỉ có hai đầu Chân Long trấn giữ, lại cách xa huyện Hoài An đến mấy ngàn dặm, cũng không có tiên môn tiên phủ nào, có gì mà không làm được. Bản thân hắn và đám thủ hạ có tu vi không thấp, hợp lực lại cũng có thể khiến cho một đầu Chân Long khó mà đả bại được.

Người kia mở to mắt nhìn tu sĩ trẻ tuổi cười hà hà chảy cả nước mắt, gương mặt thật sự rất gợi đòn. Người kia nói.

“Ôi thanh niên. Tôi có thể nói cho cậu biết, chuyến đi lần này đúng thật là cậu sẽ không gặp phải nguy hiểm. Hoàn thành nhiệm vụ, có lẽ. Nhưng dễ dàng làm loạn à, tôi xin lỗi khi phải nói thế này nhưng cậu muốn giết hết người nha họ La sẽ phải bước qua xác của hai người. Hai người mà cậu sẽ không muốn gây chuyện đâu.”

Người kia dừng lại thở lấy hơi, xoay lưng về phía tu sĩ trẻ tuổi nói.

“Thế thôi. Dù sao chúng ta cũng có việc cần làm ở cùng một nơi. Nếu cậu có thể giúp thì tôi rất cảm kích, không giúp được cũng không sao. Gửi lời chào của tôi đến quý phi nương nương nhé.”

Nói xong người kia biến mất không chút dấu vết, từ đầu đến cuối trên miệng vẫn mang một nụ cười đáng sợ. Tu sĩ trẻ tuổi cũng không biết từ khi nào trong tay mình lại cầm chiếc mặt nạ quỷ mà bản thân đang đeo, dù cho người kia không nói nhưng hắn vẫn ngầm hiểu mà đeo chiếc mặt nạ này khi hành sự.

Kể ra hắn đã theo sư phụ tu hành hơn mười lăm năm, cũng là bấy nhiêu thời gian biết đến sư thúc. Nhưng hắn chưa bao giờ biết được đọc được suy nghĩ của kẻ này. Cứ vài năm, người sư thúc này của hắn lại chạy ra ngoài một lần, sau đó một hai năm mới quay về. Chủ yếu là làm việc cá nhân, rất ít khi sư phụ của hắn giao việc cho sư thúc. Trên người của người sư thúc này cũng không có chút tu vi đạo hạnh nào, càng khiến cho hắn cảm thấy sư thúc mình có vài điểm khá đáng sợ, đương nhiên là ngoài cái ngoại hình kia ra.

Thế nhưng mấy năm trước, sư phụ của hắn sau khi từ Bắc Minh Huyền Châu trở về lập tức bảo sư thúc của hắn ra ngoài làm giúp một số việc. Cả hắn cũng nhận được lệnh đi cùng, cũng không rõ là sư phụ mình đang bày ra thế cục gì.

Mọi người cưỡi phi kiếm tiến đến hỏi cắt ngang suy nghĩ của tu sĩ trẻ tuổi.

“Công tử, chúng ta có thể hành động được chưa?”

Tu sĩ trẻ tuổi không nói gì, giơ một tay lên cao ra hiệu tất cả tiến lên, không trừ tu sĩ đang cười phi kiếm hay thảo khấu cưỡi người bên dưới mặt đất.

------------

Vạn Tường phủ, Đại Triệu.

Bầu trời phía trên kinh kỳ vẫn trong lành, khác với huyện Hoài An đang lâm nguy cách xa ngàn dặm kia.

Từ trong con hẻm gần dịch trạm bước ra hai thân ảnh, một nam một nữ. Nữ tử kia trông có vẻ sợ hãi thất thần, dường như nhận ra mình đã không còn ở huyện Hoài An nữa, lùi vào trong hẻm, cách xa nam tử mặc trường sam đen đi cùng.

Nam tử mặc trường sam, quay đầu khẽ liếc nử tử một cái, sau đó đưa tay lên chỉnh kính một mắt, nói.

“Đừng lo lắng như vậy, La đại tiểu thư. Chúng ta đang ở kinh thành nước Đại Triệu.”

Hắn vươn tay lên cao, như đang giới thiệu về nơi này. Hắn nhìn La Ngọc Quỳnh đang co rúm như mèo con ướt mưa, mới thu tay lại, một tay giơ ngang hông, một tay đặt trước bụng, cúi người chào.

“Xin tự giới thiệu, tôi là Lý Khắc. Thật là hân hạnh khi được gặp tiểu thư đây. Xin lỗi vì đã thất lễ nhưng tôi có một việc cần cô giúp đỡ, hay nói đúng hơn là có mặt cùng tôi. Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ đích thân hộ tống cô về nhà bình an, không chút tổn hại, như đã nói trước đó.”

Hành động này của Lý Khắc khiến La Ngọc Quỳnh ngẩn ngơ không biết nói gì.

Lý Khắc thì vẫn nói thao thao bất tuyệt, dường như không quan tâm là đối phương có lắng nghe hay không. Đến khi La Ngọc Quỳnh đã trấn tĩnh, hắn mới cười nói.

“Xem thời gian kìa, nếu không nhanh lên chúng ta sẽ trễ mất. Vẫn còn một màn hay phía sau, tôi không muốn mình bỏ lỡ đâu, ha ha ha. Giờ thì phiền tiểu thư phải cùng tôi đi bộ một đoạn rồi. Mời đi hướng này.”

Lý Khắc xoay người bước đi, hai tay chắp lại sau lưng. La Ngọc Quỳnh từ đầu đến cuối vẫn không nói lời nào, khi này dè dặt đi theo sau lưng Lý Khắc như cái đuôi nhỏ. Nàng đương nhiên là vẫn cảm thấy sợ hắn, nhưng lúc này nàng có thể làm được gì đây. Vả lại, lời hắn nói tuy khó có thể tin được, nhưng nhìn vào cách hành xử của hắn từ khi xuất hiện ở công đường huyện nha huyện Hoài An đến khi đưa nàng đến kinh thành thì có thể thấy hắn không có ý xấu với nàng. Ngoài mặt là vậy.

Linh Nhiễm từng kể về mấy chuyện ly kỳ ở quê nhà nàng tại Nam Dương Phúc Châu. Mấy lão già sống đã mấy đời lại rất thích đi lừa gạt đám tiểu bối, chơi trò giả heo ăn thịt hổ hay là diễn vai đạo mạo rồi tìm cớ chém giết người khác. Nhưng nàng không nói rõ mấy lão già đó là đại yêu hay đại tiên, chỉ nói chung chung như vậy.

La Ngọc Quỳnh theo đó mà đoán rằng Lý Khắc cũng có thể làm như vậy với mình, vì thế nàng vẫn không buông lỏng cảnh giác với Lý Khắc, dù cho hắn có lễ độ đến mức nào đi chăng nữa.

Trên đường đi, Lý Khắc không cố gắng bắt chuyện với La Ngọc Quỳnh nữa, chỉ dặn dò nàng vài điều, đặc biệt là có chuyện gì xảy ra thì chỉ cần đứng sau lưng hắn là được, càng không cần lo lắng gì khác.

Đi qua mấy con phố, cả hai dừng lại trước một tư trạch tương đối rộng lớn. Lý Khắc không giải thích thì, trực tiếp dẫn nàng đi vào bên trong. Hai người gác cổng dường như không thấy hai người đi vào, nên không chặn lại hỏi cũng không hành lễ gì cả. La Ngọc Quỳnh lần nữa không hỏi gì, chỉ lẳng lặng đi theo Lý Khắc vào bên trong.

Dương Bách Tử ngồi trong thư phòng xử lý công vụ của Lễ Bộ, thấy Lý Khắc từ bên ngoài đi vào mà không có ai báo, trong lòng có chút bực tức. Hắn buông bút nhìn Lý Khắc nói.

“Chẳng phải ngươi nói mình đi huyện Hoài An sao? Chưa được mấy ngày đã quay về, ngươi có thật sự làm được việc không?”

Lý Khắc vẫn giữ nụ cười trên mặt, đôi mắt khép hờ nhìn Dương Bách Tử, nhẹ chớp mắt một cái, nói.

“Đương nhiên là tôi có đến huyện Hoài An, hơn nữa còn mang về một người để chứng minh mình đã đến đó. Xin giới thiệu, La đại tiểu thư.”

Lý Khắc né sang một bên, để lộ ra La Ngọc Quỳnh luôn đứng sau lưng mình. Bởi vóc người của Lý Khắc cao lớn hơn nàng rất nhiều, một khi đứng chắn thì hoàn toàn che khuất La Ngọc Quỳnh vốn chỉ cao hơn bảy thước một chút.

La Ngọc Quỳnh và Dương Bách Tử tròn mắt nhìn nhau. Ánh mắt của hai người nhìn nhau rất nhanh đã biến chuyển. La Ngọc Quỳnh dùng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn chán ghét nhìn hắn. Còn hắn thì dùng ánh mắt căm phẫn nhìn nàng, dường như mọi uất ức trong đời hắn đều được đổ dồn lên thân ảnh của nữ tử yểu điệu trước mắt.

Dương Bách Tử cười lớn, đứng dậy xồng xộc bước đến gần La Ngọc Quỳnh. Hắn muốn dày vò người là nguồn cơn cho việc lưu đày năm xưa, khiến nàng phải từ từ gặm nhắm nỗi nhục mà hắn đã trải qua. Chỉ như vậy hắn mới có thể thỏa hận.

La Ngọc Quỳnh cũng cảm nhận được ý xấu từ Dương Bách Tử, lập tức lùi lại, nhưng vẫn không tránh được bàn tay mà hắn đưa ra định nắm lấy nàng. Nhưng ngoài dự tính của nàng, Lý Khắc đã can thiệp ngay tức thì. Hắn vỗ vào bàn tay của Dương Bách Tử, sau đó giơ ngón trỏ lên khẽ lắc.

“Đừng vô lễ như vậy. Tôi còn phải đưa La đại tiểu thư đây quay về. Người nhà của cô ấy không muốn cô ấy bị tổn hại gì, dù cho có là tinh thần đi chăng nữa. Phiền Mạc đại quan nhân lùi lại.”

Hắn vẫy tay làm động tác xua đuổi Dương Bách Tử. La Ngọc Quỳnh thấy vậy, lập tức đứng nép sau lưng hắn, tạm thời có thể tin được con người này.

Dương Bách Tử nhíu mày nhìn Lý Khắc, nói.

“Ngươi làm vậy là có ý gì?”

Lý Khắc tiến lên vài bước, tỏa ra khí thế áp đảo đối phương, khiến Dương Bách Tử vô thức chùn chân. Hắn cười nói.

“Tôi đến đây hôm nay là để kết toán giao kèo giữa hai ta. Đã đến lúc tôi nhận về những gì tôi nên nhận rồi. Tôi nói có đúng không, Dương đại quan nhân?”

Mấy chữ “Dương đại quan nhân” được Lý Khắc dùng giọng nói quỷ dị đã hù dọa Linh Nhiễm khi trước thốt ra, khiến cho La Ngọc Quỳnh và Dương Bách Tử sởn hết cả gai óc. Đồng thời, không gian trong thư phòng như bị màn đêm bao phủ, trở nên tối tăm tịch mịch. Cửa thư phong trước đó được mở toang bị đóng sầm lại. Nguồn sáng lúc này là những cây đèn ngọn nến trong phòng, bằng cách nào đó tự động thắp lên.

Lý Khắc đưa tay mời La Ngọc Quỳnh ngồi xuống chiếc ghế gần đó, sau đó xoay người bước từng bước chậm rãi về phía Dương Bách Tử, mở to đôi mắt đỏ phát sáng, hai khóe môi bị kéo đến tận mang tai, nhe bộ răng nhọn hoắc cười quỷ quyệt. Mà Dương Bách Tử có vẻ đã từng thấy qua bộ dạng này của Lý Khắc, vậy nên hắn chỉ không dám nhìn thẳng chứ không tỏ ra sợ hãi giống như đây là lần đầu chứng kiến.

Hắn tiếp tục dùng giọng nói quỷ dị, nhẹ nhàng nói.

“Hừm, có vẻ Dương đại quan nhân đã quên rồi nhỉ? Khi ngài chìm dưới vũng bùn, tôi đã đưa tay ra kéo ngài lên, giúp ngài có cơ hội bước lên quan lộ như hiện tại. Nhưng ngài đã kì kèo quá lâu rồi, đã đến lúc chúng ta hoàn thành cái giao kèo này để tôi có thời gian làm việc khác.”

Lý Khắc thẳng lưng ưỡn ngực, vừa nói vừa đi vòng quanh Dương Bách Tử. Lúc này Dương Bách Tử đã không còn khí thế của quan viên Lễ bộ nữa, mắt nhìn xuống đất, toàn thân run rẩy, thiếu điều muốn quỳ xuống nữa mà thôi.

La Ngọc Quỳnh trước đó đã ngồi xuống ghế, lần đầu thấy được bộ dạng này của kẻ vô pháp vô thiên từng có ý xâm hại nàng năm xưa, trong lòng không có chút gì là thỏa mãn cả. Nhưng nàng cũng không thương hại kẻ này.

Cái bóng của Lý Khắc không biết từ khi nào đã ngồi cách nàng một cái bàn trà, vui vẻ nhìn bản thể của mình thu nợ, còn lấy ra mấy cái bánh ngọt lấy từ quán trà trước cổng huyện nha Hoài An bỏ vào miệng nhai nuốt. Tròng mắt đỏ ngầu không có con người nhưng dựa theo hình dạng mắt có thể nhận ra nó đang khẽ liếc sang La Ngọc Quỳnh. Nó đưa bàn tay ra, trên đó có mấy cái bánh ngọt cho La Ngọc Quỳnh, còn khẽ đung đưa ra hiệu cho nàng tự nhiên ăn lấy.

La Ngọc Quỳnh cũng không từ chối, lấy một cái bánh đưa lên miệng cắn. Nàng nhận ra, cái bóng này đã không còn hình dạng con người như lúc nó hiện thân ở huyện nha Hoài An nữa. Trên đầu nó có đôi tai nhọn cùng cặp sừng nai đen xì mờ ảo. Thân nó thì như một khối đen có hai cánh tay chuyển động với quỹ đạo tùy ý, không giống như cánh tay có xương khớp của con người.

Mà dường như nó không có địch ý khi nàng cứ nhìn nó chằm chằm, chỉ cẩn thận chỉnh đầu nàng quay về phía Lý Khắc và Dương Bách Tử.

Đề xuất Linh Dị: Kẻ Bắt Chước Thần
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.