Chương 145: Là tu sĩ.

Chuyện giữa Lý Khắc và Dương Bách Tử phải truy ngược về mấy năm trước, khi Dương Bách Tử kết thúc ba năm lưu đày. Thời điểm đó hắn gần như suy sụp hoàn toàn. Tên bị gạch khỏi gia phả, bị song thân từ mặt. Trên người không có một xu dính túi. Hắn đã nghĩ mình sẽ chết trơ xương ở vùng thôn quê xa xôi kia.

Rồi một nam tử lạ mặt tìm đến hắn, tên là Lý Khắc, phong thái nho nhã. Lý Khắc đưa ra một lời đề nghị mà hắn không thể từ chối.

Khi Dương Bách Tử nhận lời, Lý Khắc liền lấy ra một quyển sách gấp khúc chỉ có vài trang, chủ yếu là ghi điều khoản thỏa thuận giữa hai bên. Lý Khắc không cần gì nhiều, hắn chỉ đưa ra một yêu cầu có hai vế. Dùng năng lực mình thi đỗ khoa cử và trở thành một vị quan tốt. Đó là những gì Dương Bách Tử phải làm, những chuyện còn lại sẽ do hắn xử lý.

Dương Bách Tử đã không còn gì để mất lập tức ký tên, lăn tay vào quyển sách gấp khúc đó. Chính vào lúc đó, Dương Bách Tử nhận ra mình vừa giao kèo với một kẻ không phải con người.

Trong hai năm tiếp theo, Lý Khắc không biết đã tìm ở đâu ra hộ tịch của một sĩ tử chết yểu, mang về thay tên đổi họ rồi bảo Dương Bách Tử dùng danh tính này để dự khoa thi, xem như là vấn đề hộ tịch bị đánh dấu đã giải quyết xong. Hắn cũng không phụ kỳ vọng của Lý Khắc, dù thành tích không đạt hạng nhất nhưng cũng có tư cách lên kinh thi Hội. Vấn đề lộ phí hay kinh thư đều được Lý Khắc giải quyết ổn thỏa thậm chí khi đến được kinh thành vẫn còn dư hơn hai mười lượng bạc, rương sách thì đầy ấp sách thánh hiền, văn phòng tứ bảo cũng thuộc hàng thượng phẩm.

Hơn nữa, đích thân Lý Khắc luôn ở bên cạnh Dương Bách Tử suốt từ lúc hắn bắt đầu thi Hương cho đến khi đề tên bảng vàng. Vừa làm tiên sinh, vừa làm hộ vệ, lại còn là người giữ của, vậy nên dù cho Lý Khắc trên đường có lấy hắn ra trêu chọc thì hắn mặc kệ không quan tâm. Lạ thay, không ai phát hiện ra thân phận hộ tịch của hắn là giả, ngay cả Phủ doãn đương thời là Tư Phong Hành cùng quê cũng không nhận ra. Dương Bách Tử từ đó yên tâm hơn nhiều.

Thế nhưng từ sau khi nhậm chức ở Lễ bộ, Dương Bách Tử dần trở về với bản tính khi xưa. Chỉ là hắn không để lộ ra bản chất thật với người ngoài như lúc còn ở huyện Hoài An mà thôi. Làm việc gì cũng rất kín kẽ, không có việc gì là tự mình làm. Vậy nên rất khó truy ra vết của hắn.

Làm quan, cúi trên đạp dưới không phải chuyện lạ. Dương Bách Tử cũng vậy. Hắn xây dựng thanh danh là quan thanh liêm, đối với bề trên thì kính cẩn trung thành, tâm tư cẩn mật, rất được Lễ bộ Thượng thư Ôn Tất Luân xem trọng. Đối với kẻ dưới là trái ý, tuy không mạt sát chèn ép thẳng mặt nhưng hắn lại để bụng, âm thầm cho người đi cảnh cáo, còn nếu không được sẽ thẳng tay giết chết.

Dường như hắn đã quên ai giúp hắn có được ngày hôm nay, ngược lại còn xem Lý Khắc thật sự là tay sai, liên tục đòi hỏi này kia. Lý Khắc không tức giận, còn vui vẻ đáp ứng, một tay hắn giúp cho quan lộ của Dương Bách Tử thông thoáng rất nhiều.

Đến khi hai huynh đệ nhị phòng La gia đến cửa xin làm môn sinh, Dương Bách Tử liền nảy sinh ý định trả thù, còn muốn khiến cho nhà họ La tự đấu đá lẫn nhau đến mức ngươi sống ta chết mới cảm thấy hài lòng.

Những điều này được Lý Khắc từ từ nhắc lại, không sót chuyện gì. Lại được cái bóng của Lý Khắc minh họa lại trước mặt, Dương Bách Tử càng chột dạ hơn. Mà cùng lúc này hắn mới nhớ ra mình đang giao kèo với ai.

Lý Khắc lấy từ trong tay áo ra quyển sách gấp khúc năm xưa, giọng nói vẫn quỷ dị như cũ nhưng mang ngữ điệu cười cợt.

“Chúng ta đã có một giao kèo công bằng. Nhưng có vẻ Dương đại quan nhân lại không nhận ra, việc tiếp tục thả một vật lên một bên cán cân, bắt buộc phải có thứ tương xứng đặt lên bên còn lại. Đó là cái giá phải trả khi thực hiện một giao kèo công bằng. Hô hô hô, Dương đại quan nhân sẽ không muốn biết đó là gì đâu.”

Nói xong, hắn lại đưa tay lên che miệng cười khúc khích, thở ra một hơi thỏa mãn, lại nói tiếp.

“Bởi vì tôi đã chủ động chấp nhận thay thế điều kiện, nên xem như ngài đã hoàn thành những gì đã hứa.”

Dương Bách Tử nghe vậy, thần sắc trở nên tốt hơn một chút liền bị Lý Khắc dột nước lạnh. Hắn chỉ tay vào một mục trong quyển sách gấp khúc được cái bóng của mình mở ra, nói.

“Ha ha! Đừng vội vui mừng như thế. Trí nhớ của ngài hơi kém đấy. Trước đó tôi đã thay thế vế sau của điều khoản cũ thành tôi đến huyện Hoài An một chuyến, đổi lại tôi sẽ đưa ra điều kiện khác mà tôi nói sẽ bàn sau khi trở về.”

Hắn khẽ liếc nhìn La Ngọc Quỳnh ngồi sau lưng, nói.

“Và như đã thấy, tôi đã đến huyện Hoài An một chuyến. Có La đại tiểu thư đây làm chứng. Có đúng không?”

Câu cuối của Lý Khắc lại dùng giọng điệu nhẹ nhàng hỏi La Ngọc Quỳnh. Nàng liền gật đầu lia lịa.

“Bây giờ tôi yêu cầu Dương đại quan nhân đây trả một cái giá tương xứng với những yêu cầu tôi làm cho ngài nằm ngoài giao kèo của chúng ta. Đó là điều kiện thay thế.”

Lý Khắc đứng tựa vào một cái bóng bên trái ngắm bộ móng vuốt sắc nhọn trên bàn tay phải của mình, trong khi cái bóng bên phải vẫn còn đang giơ cao quyển sách gấp khúc trước mặt Dương Bách Tử. La Ngọc Quỳnh nhìn cảnh tượng này, như nhận ra điều gì lập tức quay đầu nhìn sang cái ghế bên cạnh, trên ghế vẫn còn một cái bóng đang ăn bánh ngọt từ đầu đến giờ. Khi quan sát thì lại thấy ba cái bóng đều kết nối với mảng tối nhỏ dưới chân Lý Khắc.

Hắn như biết nàng nhìn ra, nháy mắt với nàng một cái rồi tiếp tục ngắm bộ móng vuốt bàn tay phải của mình. Mấy cái móng đều đều gõ vào nhau, tạo ra âm thanh như kim loại va chạm, vừa lạnh vừa sắc, làm cho tâm thần của Dương Bách Tử không ngừng bị hối thúc.

Dương Bách Tử vội vàng nói.

“Ngươi muốn gì? Bạc vàng, gấm lụa? Hay là quyền cao chức trọng, ta đều có thể cho ngươi hết.”

Nụ cười tựa như đã không thể rộng hơn của Lý Khắc lại cao thêm một chút, đôi mắt đỏ híp lại. Hắn đưa tay phải lên trở mặt lại, lập tức từ trong lòng bàn tay của hắn đổ ra vô số bạc vụn vàng vụn, thi thoảng còn có vài thỏi vàng to như ngón tay cái. Cứ vậy chảy như thác dốc mãi không dứt.

Sau lưng hắn lại có thêm năm sáu cái bóng bước ra. Một cái nhìn bản thể mỉm cười xảo quyệt rồi mới cùng những cái bóng khác tiến tới vây lấy Dương Bách Tử, dán chặt một bên má hắn xuống thư án. Lý Khắc bước tới, dùng một móng ngón trỏ gõ nhẹ xuống mặt bàn, cách con mắt của Dương Bách Tử chưa đến ba phân.

“Cái giá bây giờ đã quá lớn để có thể trả bằng vật chất thông thường rồi, Dương Bách Tử à. Có vẻ tôi sẽ phải lấy vật thế chấp rồi. Đoán xem nó là gì?”

Lý Khắc thu tay lại, thế vào đó là quyển sách gấp khúc. Dương Bách Tử có thể nhìn thấy trang đó ghi rõ “Bên còn lại, tức Dương Bách Tử, sẽ phải dùng hồn của bản thân để làm vật thế chấp. Nếu không hoàn thành được giao kèo hoặc không còn khả năng chi trả tương xứng, vật thế chấp sẽ thuộc về Lý Khắc.”

Đọc đến đây, con ngươi của Dương Bách Tử co lại. Hắn tức tối quát.

“Mấy dòng chữ này từ đầu không có ở đó. Ngươi lừa gạt ta! Ta không nợ ngươi gì hết!”

Lý Khắc bật cười ha hả bằng giọng quỷ dị, như đang có trăm ngàn giọng cười khác phát ra cùng lúc. Hắn cười đến chảy cả nước mắt, đưa một tay lên ôm trán nói.

“Ôi chao! Xem ai đang nói kìa. Tôi đã nói trí nhớ của ngài rất kém mà. Lúc đó tôi chỉ vừa mới nói sơ một chút ngài đã lập tức đồng ý. Thậm chí ngài còn không đọc một chữ nào trong đó đã ký tên, lăn tay. Ngài vội nắm lấy cọng rơm cứu mạng mà không cần nhìn ai là người nắm phía còn lại. Vậy thì ngài có tư cách gì để kêu ca ở đây đây, hử?”

Cái bóng đang ngồi ăn bánh cạnh La Ngọc Quỳnh như nhận ra điều gì, lập tức lướt ra sau lưng nàng, che mắt bịt tay nàng lại. Những lời cuối cùng nàng nghe được là từ Lý Khắc.

“Ngươi đã thuộc về…”

Sau đó không còn nàng không nghe được bất kỳ tiếng động nào nữa. Đến khi cái bóng thả ra thì nàng thấy trước mắt là công đường huyện Hoài An lúc này đã không còn bóng người nào, bên cạnh là Lý Khắc lau một vệt máu tươi nơi khóe miệng. Bộ móng với ở bàn tay phải đã biến trở lại thành bàn tay con người. Chỉ là đôi mắt phát sáng và nụ cười đến tận mang tai thì vẫn còn đó.

Lý Khắc bước tới vài bước, sau đó xoay người đối diện với La Ngọc Quỳnh, nói.

“Như đã hứa, chúng ta đã trở về huyện Hoài An, thưa tiểu thư.”

-------------

Lạc Tuyên phi ngựa trong mưa, ướt sũng từ đầu đến chân. Bên cạnh có Nhị đương gia, phía sau lại có toàn bộ huynh đệ trên dưới Hắc Phong Trại, tổng cộng hơn hai trăm người. Lạc Tuyên cùng Nhị đương gia dẫn đầu hướng thẳng về huyện thành Hoài An còn cách chưa đến mười dặm đường.

Chuyến này Lạc Tuyên đến Hắc Phong Trại, thật là được mở mang tầm mắt. Ban đầu khi mới đến nơi y còn bị đám người trong trại dè bỉu khinh thường, nhưng khi biết được mình quen biết với đại tỷ liền trở mặt nhận người thân, còn mời rượu thịt rất nhiệt tình.

Không chỉ vậy, trong trại còn rất sạch sẽ, không giống nơi ở của đám ô hợp chiếm núi làm vua. Đám người trong trại thì râu tóc được cắt tỉa gọn gàng. Khi hỏi thì Lạc Tuyên mới biết đây là lời mà đại tỷ họ Lưu dặn dò.

Thấy trên dưới Hắc Phong Trại đều như vậy, Lạc Tuyên không vòng vo nữa mà nói thẳng, đại tỷ của bọn họ đã giao lại quyền quản lý cho huyện nha huyện Hoài An, y cùng Nhị đương gia đến đây là để đưa người sang đấy. Còn nói sau này không cần làm thảo khấu nữa.

Lúc đầu nghe Lạc Tuyên nói chuyện này tuy là không có ai tỏ ra bất mãn, nhưng cũng rất dè dặt, sợ rằng đây là đang đi vào đường chết. Bọn hắn dù sao cũng đã làm thảo khấu nhiều năm, là cái gai trong mắt quan sai khắp nơi lân cận, còn có chuyện tốt như thu nhận bọn hắn sao?

Nhị đương gia mới nói một câu chân thật.

“Đại tỷ có hơi lạnh nhạt, nhưng cũng không có ý chán ghét, sẽ không đưa chúng ta vào đường chết. Lúc ở huyện nha, ta và Đại đương gia lại được đối xử rất tốt, không khác gì Nha sai hay Bổ đầu cả. Đại đương gia còn được Tri huyện đại nhân trọng dụng, giúp ngài phá án. Ta cảm thấy dù cho có không thu nhận được hết tất cả các người, đại nhân chắc chắn sẽ giúp an bài cho các ngươi một cuộc sống tốt, ít nhất sẽ không phải giết người cướp của nữa.”

Đám người ở Hắc Phong Trại biết rõ Nhị đương gia hiếm khi nói được lời tốt đẹp về ai ngoại trừ Đại đương gia. Nghe Nhị đương gia nói như vậy, đám người ở Hắc Phong Trại mới vững tâm quyết định theo Lạc Tuyên về huyện Hoài An quy hàng.

Khi cách huyện thành còn hai dặm, Lạc Tuyên có thể thấy được trong huyện thành có ánh lửa lớn, lại truyền đến mùi máu tanh, tâm tình lập tức trở nên khẩn trương. Trời đã tạnh mưa được một lúc. Lạc Tuyên lớn tiếng hô.

“Các huynh đệ phía sau! Huyện thành có biến, chuẩn bị binh khí ứng chiến!”

Một tay Lạc Tuyên đặt lên chuôi đao đeo ở hông, gót chân thúc mạnh vào bụng ngựa, phi nhanh về huyện thành.

-----------

Người dân trong huyện Hoài An hoàn toàn không có phản ứng gì với tiếng đao kiếm bên ngoài. Tất cả đều đã chìm vào giấc ngủ say, nằm mộng bản thân đang sinh hoạt như thường ngày. Chỉ có số ít người là còn tỉnh táo, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài, nơm nớt lo sợ khói lửa sẽ lan đến chỗ mình.

Trong quán trà đối diện cổng lớn huyện nha, lão chưởng quầy cùng tiểu nhị đã đóng chặt các cửa, đang quỳ trên đất vái lạy cầu xin Thành Hoàng gia phù hộ cho vượt qua kiếp nạn này. Nhà của lão chưởng quầy nằm ở khu gần cổng thành đông, hiện giờ hai bên đang giao chiến rất căng thẳng. Lão chưởng quầy mừng thầm vì đã nghe theo lời của vị tiên sinh mặc trường sam đen hồi sớm, nếu không thì chắc là không giữ được cái mạng già này rồi.

Tiểu nhị là người đọc sách, không mê tín như lão chưởng quầy, rất nhanh đã nhận ra vị tiên sinh mặc trường sam đen kia có thể có liên quan đến chuyện này. Nhưng hắn không nói gì, chỉ để trong bụng mà thôi. May mắn lọt vào mắt xanh của quý nhân, giữ được mạng nhỏ, không nên ngu ngốc đứng ra làm quân tử chính trực gì đó, đợt còn sống được hẵng tính tiếp.

Trong tiểu viện Nhiên Nghiên Cư, Tư lão phu tử ngồi ghế trúc ở hiên nhà, ngước mặt nhìn vùng trời được lửa to rọi sáng chỉ cách tiểu viện này ba bốn dãy nhà, tâm thần dao động không thôi. Tư phu nhân cùng ma ma và mấy nha hoàn không hiểu vì sao lại mơ mơ màng màng, tự động tìm về giường của mình ngã lưng ngủ say. Tư lão phu tử có lay thế nào Tư phu nhân cũng không dậy, vẫn say giấc nồng. Ông lão cũng không cố nữa, một mình ngồi ở hiên nhà lắng tai theo dõi động tĩnh bên ngoài.

Cửa lớn cổng viện bị đẩy vào, Tư Phong Hành nhanh chóng tiến vào, đến đối diện Tư lão phu tử, mặt mày xanh xao, toàn thân ướt đẫm nước mưa lẫn mồ hôi. Y lo lắng hỏi.

“Cha, mẹ không có vấn đề gì chứ?”

Ông lão thản nhiên đáp.

“Còn có vấn đề gì chứ, ngủ say rồi.”

Tư lão phu tử nhíu mày nhìn Tư Phong Hành, hỏi.

“Ta nói con, không phải con đã lên đường hồi kinh rồi sao. Sao lại quay về đây?”

Tư Phong Hành biết cha mẹ mình vẫn bình an, ngước mặt thở dốc. Nghe Tư lão phu tử hỏi vậy bèn nói.

“Hôm này con đã đi ra khỏi huyện Đạo Khẩu, nhưng đi chưa xa thì thấy phía trên huyện Hoài An đang trong lành thì đột nhiên xuất hiện mây đen. Con lo lắng nên cho quay đầu trở về đây.”

Y không thể nói rõ, bởi vì bản thân đã tiếp xúc với chuyện thần tiên nên mới nghi thần nghi quỷ như vậy. Thế mà không ngờ lại có biến thật. Tống Vân Chi cùng y trở về, hiện giờ đây cùng Đào Nương, Mạnh Dực, Nhạc Lang Phong trợ giúp quân binh thủ thành. Bên địch người đông thế mạnh, không nhờ mấy vị cao thủ này ra tay thì không chừng tình hình đã tệ hơn rất nhiều rồi.

Nhạc Lang Phong trước đó đánh xe đưa La Mục Ninh đến cổng huyện nha, không cùng La Mục Ninh đi vào mà dẫn ngựa đến một chỗ gần đó chờ đợi. Không lâu sau thì thấy Tri huyện dẫn theo Nha sai đi đâu đó, sắc mặt của mọi người đều không tốt. Đến khi Mạnh Dực nhìn thấy y thì mới kéo đi cùng, cũng kể sơ qua tình hình. Nhạc Lang Phong vốn tính trượng nghĩa, không ngại ra tay giúp quan phủ thoát phen nguy khốn này.

Thế nhưng càng đánh, địch lại càng đông. Chỉ với sức của y, Mạnh Dực và gần trăm dân binh, bốn mươi Nha sai lại không đủ. Sức người có hạng, dù có là đại cao thủ trên giang hồ thì vẫn là con người. Dù dang tiếng trên giang hồ có như thế nào thì cũng không thể một mình địch vạn quân được.

May là sau đó Đào Nương và Tống Vân Chi lần lượt xuất hiện, quân ta mới có thể tiếp tục chống đỡ. Tống Vân Chi nói, Tư Phủ doãn đã cho người thông báo cho các huyện lân cận, sẽ sớm có viện quân. Câu này khiến cho tinh thần của những quân binh Nha sai trở nên tỉnh táo, khí thế liền trở lại cao như sóng triều chục trượng, sát khí ngút trời.

Tống Vân Chi và Đào Nương sau một hồi tham chiến thì nhận ra có gì đó không đúng. Những kẻ đến sau không có gì là đồng minh của đám thảo khấu công thành lúc đầu. Bọn chúng không mặc giáp nhẹ, binh khí cũng không cùng loại. Có kẻ thậm chí còn chém giết đối phương. Tống Vân Chi và Đào Nương có thể khẳng định, đây là hai thế lực khác nhau.

Đang lúc chém giết, mấy giác quan của Đào Nương không ngừng rung động, liền kéo Tống Vân Chi ở cách đó ba bước chân lùi lại mấy trượng. Ngay tại chỗ cả hai đứng trước đó bị hỏa cầu bắn xuống làm cho con đường lát đá cuội bị hủy hoại nghiêm trọng.

Đào Nương thấp giọng nói với Tống Vân Chi.

“Cẩn thận, là tu sĩ.”

Đề xuất Voz: BẾN SÀI THÀNH
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.