Chương 146: Đại nạn sắp đến.

Hôm nay tư dinh của Hứa Đại học sĩ tiếp đón một vị khách đến từ phương xa. Hứa Đại học sĩ tiếp đón rất long trọng, bàn tiệc tuy không đến mức toàn là sơn hào hải vị, nhưng cũng là những món ăn mà thường dân có mơ cũng không nghĩ đến.

Sau khi dùng bữa, Hứa Đại học sĩ mời khách vào thư phòng, ra lệnh cho người hầu lui xa khỏi viện, nói là muốn hàn huyên với khách đến từ phương xa kia.

Khi toàn bộ người hầu đã lui, Hứa Đại học sĩ liền kính cẩn quỳ xuống hành lễ.

“Hứa Quân Thành bái kiến Phó giáo chủ đại nhân.”

Người khách từ phương xa kia là Tuyệt Thiên Hoang, Phó giáo chủ Hướng Thiên Giáo. Hắn quay lưng với Hứa Đại học sĩ, ngẩng đầu nhìn tấm bảng đàn hương được Hoàng đế ngự ban, đề bốn chữ “cô vân dã hạc”. Tuyệt Thiên Hoang nhìn quanh thư phòng, đúng với danh Đại học sĩ, vô cùng thanh nhã, khác với một số người đọc khác cùng địa vị.

Một tay hắn đặt sau lưng, một tay đặt trước bụng, khẽ quay đầu nhìn Hứa Đại học sĩ, hỏi.

“Ngươi có biết hôm nay ta đến đây là có việc gì không?”

Hứa Đại học sĩ không dám ngẩng đầu, kính cẩn đáp.

“Thuộc hạ vô năng, không dám đoán mò ý của Phó giáo chủ đại nhân.”

Tuyệt Thiên Hoang ngồi xuống chiếc ghế trước mặt, phất tay bảo Hứa Đại học sĩ đứng lên, thở dài một hơi rồi nói.

“Hiện tại Đông Thanh Hoa Châu sắp không còn bình yên nữa. Giáo ta cũng không thoát khỏi cảnh bị kéo vào đại cục. Giáo chủ sau khi từ Bắc Minh Huyền Châu trở về, tâm tư u ám, nói là đã bị ép tham gia vào liên minh. Người của liên minh cũng đã thâm nhập vào Đông Thanh Hoa Châu, bày mưu tính kế không ít.”

Hắn đưa chén trà lên nhấp một ngụm, nói tiếp.

“Giáo chủ không thể nhắm mắt làm ngơ, để yên cho người xứ khác muốn làm gì thì làm. Vậy nên muốn ngươi nâng đỡ một một hoàng tử dễ bảo lên ngôi, dựa vào khí vận của Đại Triệu, bảo toàn cho giáo ta, cũng như thu thập thêm giáo chúng, góm một phần sức mọn giúp Hướng Thiên Giáo nổi danh ở Đông Thanh Hoa Châu, tránh để bị người khác xem là đá kê chân.”

Tuyệt Thiên Hoang nhìn Hứa Đại học sĩ, hỏi.

“Ngươi có thể làm được không?”

Hứa Đại học sĩ trước giờ đứng ngoài tranh chấp hoàng vị, đứng một mình một cõi, dù cho hiền tế Ôn Tất Luân có ra sức phò trợ Nhị Hoàng tử lên lên ngôi, ông ta vẫn không nhìn lấy một cái. Một người như vậy đột nhiên đứng về một phía, xem chừng sẽ có không ít lão thần tinh mắt nhận ra ý đồ trong đó.

Nhưng Hứa Đại học sĩ cũng không từ chối. Nhị Hoàng tử không giống Thái tử giấu mình, thật sự là loại hữu dũng vô mưu, thích nghe lời nịnh hót. Đã vậy, ông ta có thể thông qua hiền tế đưa Nhị Hoàng tử lên ngôi làm bù nhìn mà không bị quần thần dị nghị.

Hứa Đại học sĩ chắp tay, nói.

“Thuộc hạ nguyện góp sức cho Giáo, sẽ không phụ lòng của Giáo chủ và Phó giáo chủ.”

Tuyệt Thiên Hoang gật đầu.

Nói cho cùng, đây cũng là ván cược Giáo chủ đặt ra. Khí số vương triều vốn là thứ dễ nắm bắt, nhưng khó thao túng. Vậy nên muốn mượn khí vận từ vương triều sẽ phải cân nhấc kỹ lưỡng. Quốc thịnh thì vận thịnh, người tu hành sẽ lấy được không ít lợi ích. Quốc suy thì vận suy, người tu hành có thể bị rút ngược khí vận bản thân. Tệ nhất là tự gắn mình vào khí số vương triều, sẽ đạt được lợi ích lớn nhất, nhưng cũng phải chịu phản phệ nặng nhất. Vong quốc thì đạo tan.

Ván cược này cũng không phải là Giáo chủ nhắm mắt làm bừa, tùy tiện đặt Hướng Thiên Giáo ra để mặc cho số trời định đoạt. Một phần do Đại Triệu có hai đầu Chân Long trấn giữ hai con sông lớn, hơn nữa còn có hai vị Chân Tiên chọn làm nơi ẩn cư tu hành. Phần khác là vì Giáo chủ Yến Tự Khâm hạ mình đến Thất Tinh Các, cầu một quẻ bói không nặng không nhẹ, biết được Đại Triệu sẽ có minh quân lèo lái, tránh được cục diện hiểm nguy.

Rủi ro tuy nhỏ, nhưng vẫn không phải là không có. Giáo chủ Yến Tự Khâm đương nhiên phải giúp cho thế cục Đại Triệu đi đúng hướng đã định, còn phải tìm ra được ai là minh quân trong quẻ bói kia mà ra sức phò tá, tránh để chết yểu trong thế đạo này.

Tuyệt Thiên Hoang cũng là được Giáo chủ chỉ định đi làm việc này. Nhưng việc này Tuyệt Thiên Hoang cũng là được Giáo chủ chỉ định đi làm việc này. Có điều hiện giờ hắn không có chút manh mối nào về “minh quân” cả. Tìm giữa biển người có khác nào mò kim đáy bể. Người của liên minh đã đổ không ít tâm tư vào Đông Thanh Hoa Châu. Cứ giậm chân tại chỗ mãi, sớm muộn gì cũng sẽ bị nuốt chửng. Giáo chủ Yến Tự Khâm và cả hắn đều không tin tưởng liên minh đó. Dù sao cũng là bị ép, không phải tự nguyện, trong lòng sẽ sinh ra tính dè chừng. Tìm ra bù nhìn để điều khiển chính là kéo dài thời gian cho hắn tìm được “minh quân”.

Nghe đồn đó là liên minh của mấy vị Chân Ma, Yêu Vương tu vi cường đại. Một Hướng Thiên Giáo nhỏ bé này, trong mắt bọn họ chỉ như sâu kiến trong vườn xanh.

Đông Thanh Hoa Châu là một châu vô cùng rộng lớn, cùng với Tây Lạc Diệu Châu, Nam Dương Phúc Châu, Bắc Minh Huyền Châu hợp thành Tứ Đại Châu. So với ba đại châu còn lại, Đông Thanh Hoa Châu như rừng sâu núi thẳm hoang vu vắng bóng người. Tài nguyên dồi dào nhưng không có bao nhiêu kẻ sử dụng đến. Kể cả các tiên môn tiên phủ lớn như Côn Luân, Thất Tinh Các cũng bị tu sĩ ở hai đại châu nam bắc xem là man di mọi rợ, không tính là đồng đạo. Đã vậy thì tán tu còn chẳng bằng sâu kiến.

Có điều chờ đến thời điểm này mới ra tay, theo Tuyệt Thiên Hoang là hơi muộn. Những tiên môn lớn đều có Chân Tiên trấn giữ. Thần đạo mờ mịt kia nghe đồn lại vững chắc hơn hẳn hai đại châu nam bắc. Còn có hai vị Chân Tiên tán tu không biết là chui từ đâu ra kia. Liên minh muốn ra tay thâu tóm Đông Thanh Hoa Châu này càng không phải là chuyện dễ dàng như bọn họ tưởng tượng.

Tuyệt Thiên Hoang nhẹ giọng nói.

“Vậy thì ngươi cứ tự xem mà làm. Chỉ cần có thể ổn định triều chính, ổn định lòng dân, bất kể giá nào cũng phải làm.”

Hứa Đại học sĩ lần nữa cúi đầu chắp tay.

“Thuộc hạ xin lĩnh tuân pháp chỉ.”

Tuyệt Thiên Hoang xua tay, bước ra cửa nói.

“Đây cũng không phải là pháp chỉ gì. Vận mệnh của Hướng Thiên Giáo đang nằm trong tay ta và ngươi. Cứ làm hết sức mình là được, cũng không cần phải thẹn với lòng. Đại hạn sắp đến, đi được đến đâu hay đến đấy. Ngay cả Giáo chủ cũng đã xem đây là chỉ là chút sức lực cuối cùng để vùng vẫy… Ài! Chỉ mong là trời giúp Hướng Thiên Giáo chúng ta.”

Tuyệt Thiên Hoang thở dài, thân ảnh hóa thành một đạo hắc quang lao vút lên trời rồi biến mất.

Hứa Đại học sĩ nghe được những lời vừa rồi, thần sắc sa sút, tâm tình phiền muộn.

Đích trưởng nữ của ông ta về thăm nhà, biết phụ thân có khách phương xa ghé thăm, trong lòng cũng phán đoán được đó là ai. Chờ khi đạo hắc quang bay đi xa, nàng mới đi vào thư phòng. Nàng hướng về phía Hứa Đại học sĩ hành lễ.

“Con gái Hứa Lệ Xuân, bái kiến phụ thân.”

Ông ta nhìn nhi nữ đã gả đi của mình tươi cười, nói.

“Đã về rồi sao? Lại đây ngồi đi.”

Hứa Lệ Xuân nhìn sắc mặt của phụ thân không được tốt, bèn hỏi.

“Phụ thân, vị khách vừa rồi có phải là…”

Hứa Đại học sĩ gật đầu.

“Là Phó giáo chủ. Ngài ấy đến giao việc, cũng tiết lộ một số chuyện liên quan đến thịnh suy của Giáo ta. Mà chuyện này phải nhờ đến phu quân của con rồi.”

Đôi mày liễu của Hứa Lệ Xuân hơi chau lại. Đôi mắt trong cũng chìm vào suy tư. Chốc lát sau, nàng mới lên tiếng hỏi.

“Chuyện nghiêm trọng đến mức độ này sao?”

Hứa Lệ Xuân hiểu tính cách của phụ thân mình. Bao nhiêu năm làm quan ông ta luôn khư khư giữ mình, tránh xa điều tiếng. Giờ phải giở dương mưu ra như thế này, chỉ có thể là chuyện không thể không làm mà thôi.

Hứa Đại học sĩ chỉ gật đầu, không nói gì thêm. Lòng ngẫm nghĩ, không biết Thiếu giáo chủ liệu khi biết được chuyện này sẽ làm như thế nào đây.

Ông ta suy nghĩ một lúc thì quay sang nói với con gái.

“Vài hôm trước ta nhận được tin báo, huyện Hoài An hôm nay sẽ có biến. Con về nhà tổ một chuyến trấn an tổ phụ, cũng để báo cho ông ấy biết quyết định của ta mà trình lên tổ tông.”

Hứa Lệ Xuân đứng dậy hành lễ.

“Vậy con gái xin phép cáo lui.”

Nàng đi ra cửa, nhoáng một cái thân hình đẫy đà liền biến thành quang độn bay đi.

---------

Ở huyện Hoài An, đám tu sĩ dưới sự dẫn dắt của tu sĩ trẻ đeo mặc nạ quỷ không trực tiếp tham chiến tấn công người của huyện nha mà ở ngoài áp trận. Chỉ có một vài kẻ tách khỏi đội ngũ đi đốt phá khắp huyện thành.

Lý Khắc vừa dẫn La Ngọc Quỳnh ra khỏi cổng huyện nha thì đã thấy có kẻ tiếp cận muốn phóng hỏa cầu thiêu rụi quán trà ở đối diện. Kẻ đó chưa kịp thi pháp đã bị một cái xúc tu đen như mực móc ra từ mái ngói của của quán trà tóm lấy ném ra xa. Mấy kẻ gần đó chứng kiến cảnh này tự động lui xa khỏi phạm vi huyện nha trăm trượng, không dám tiếp cận nữa.

“Thủ phạm” tận mắt thấy cảnh này lại bật cười khúc khích run cả người. Sau đó Lý Khắc nói với La Ngọc Quỳnh.

“Chúng ta có thể đi được rồi. Tiểu thư không cần để tâm với mấy kẻ này.”

Hai người tiến lên một bước, sau lưng truyền đến tiếng gọi.

“Tiên sinh, tiểu thư! Bên ngoài nguy hiểm lắm, mau vào đây lánh đi.”

La Ngọc Quỳnh quay đầu thì thấy lão chưởng quầy của quán trà bên kia đường mở cửa gọi lớn. Lý Khắc không quan tâm, chỉ tiếp tục bước đi. La Ngọc Quỳnh thấy vậy, bèn thi lễ với chưởng quầy rồi đuổi theo sau hắn.

Đào Nương bên kia phía chiến trường sau khi cứu thoát Tống Vân Chi khỏi hỏa cầu của mấy tên tà tu cũng đã tách ra đánh chặn bọn chúng, tránh để bọn chúng làm hại đến phàm nhân.

Nàng phóng mình bay lên không, chỉ trong nháy mắt đã áp sát một tên. Thương trong tay vung một hình bán nguyệt, mạnh đến mức bị uốn cong. Tên tà tu đó khi nhận ra Đào Nương ở trước mặt thì đã bị thương vụt vào bụng, lực đạo mạnh đến mức khiến cho hắn thổ huyết, gần như bất tỉnh tại chỗ. Cuối cùng bị đánh rơi mạnh xuống đất.

Đào Nương lấy Thiên Đấu Hồ ra, giơ lên cao. Tên tà tu bất tỉnh liền bị hút vào bên trong.

Tên tu sĩ trẻ tuổi đeo mặc nạ quỷ nhìn thấy cảnh tượng này, có chút kinh ngạc. Không phải Đại Triệu trước giờ không có tiên môn tiên phủ nào sao, từ đâu ra một nữ tu sĩ có thực lực mạnh đến như vậy? Chẳng lẽ là tán tu đi ngang?

Hắn càng không dám làm quá lớn chuyện, không khéo sẽ đánh động đến miếu Thành Hoàng. Đến lúc đó, dù cho Thành Hoàng gia của huyện này có tu vi không bằng Thành Hoàng gia của các huyện, phủ lớn thì hợp sức với nữ tu sĩ kia cũng có thể áp đảo bọn chúng, nói không chừng còn có thể bắt sống đưa về Âm Ty.

Trước khi đến Đông Thanh Hoa Châu, hắn rất xem thường thần đạo. Bởi ngay cả thần vị chính thức cũng không có, trăm năm chỉ có thể dùng hương hỏa ít ỏi để chống cự. Muốn đối đầu với đám tu sĩ như hắn cũng chỉ là châu chấu đá xe.

Nhưng thần đạo của Đông Thanh Hoa Châu lại có thần vị chính thức do Thiên Đạo sắc phong. Trong lãnh địa của bản thân, thực lực chắc chắn là tăng lên mấy phần. Vài năm trước hắn từng xâm phạm đến một vị Thủy Thần của một con sông nhỏ, vậy mà có được thần vị, đánh cho hắn suýt chút nữa là mất nửa cái mạng. Nếu không có sư thúc của hắn ra mặt hòa giải thì mười năm dưỡng thương vẫn là ít.

Sau đó sư thúc của hắn đã nhắc nhở, ở Đông Thanh Hoa Châu này ngọa hổ tàng long, tin lời đồn đại không có chứng cứ sẽ tự rước họa vào người. Từ đó hắn cũng kiêng dè mà tự kiềm chế đi mấy phần bản tính.

Thành Hoàng Tạ Đình Sơn đã sớm đứng trên mái ngói của miếu Thành Hoàng, đưa mắt nhìn cảnh hỗn loạn trước mặt. Lão vuốt râu cảm khái.

“Nếu không phải dân chúng vì thứ gì đó tác động mà tự về nhà ngủ say thì không biết sẽ còn loạn đến mức nào nữa.”

Văn phán quan ở bên cạnh hỏi.

“Thành Hoàng đại nhân, chúng ta có nên ra tay bắt những kẻ gây rối lại không?”

Lão Thành Hoàng cười cười, quay đầu nhìn Văn phán quan, tay chỉ về phía Đào Nương đang rượt đuổi mấy tên tà tu nói.

“Ngươi thấy chúng ta có cơ hội ra tay nữa không? Dù sao thì có chúng ta ở đây, sẽ tạo ra một loại áp lực vô hình lên bọn chúng. Bọn chúng sẽ không dám làm càn đâu. Đến khi tiểu nha đầu Đào Nương thất thế, chúng ta ra mặt cũng không muộn. Còn chưa kể, tiểu nha đầu Linh Nhiễm cũng đang ở trong huyện thành cơ mà. Lưu tiên sinh căn dặn, chuyến này là để hai nhi nữ này của ngài ấy rèn luyện, nên để chúng chịu khổ một chút.”

Lão Thành Hoàng nhìn về đường Minh Quy. Ở nơi đó Linh Nhiễm đã hộ tống mấy người La Mục Ninh về tới La phủ.

Thành Hoàng Tạ Đình Sơn cũng không phải là trơ mắt nhìn, đã sớm cho Nhật Dạ tuần du cùng nhiều Âm sai canh gác khắp nơi trong huyện thành, nếu thật sự có phàm nhân gặp nạn sẽ ra tay cứu giúp ngay. Lưu tiên sinh đã sớm cảnh báo, chuyện hôm nay là kiếp nạn mà huyện Hoài An phải hứng chịu. Không gây ảnh hưởng quá nhiều đến dân chúng nhưng cũng sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến triều đình.

Lão Thành Hoàng cứ suy nghĩ không thôi. Lời mà Lưu tiên sinh nói không thể không tin được. Dù cho lần đầu gặp mặt, Lưu tiên sinh trước mặt lão Thành Hoàng tự nhận là phàm nhân. Nhưng sau này lại thi triển không ít thần thông kinh người. Lão Thành Hoàng cũng không dám bắt bẻ lời của hắn, tự mình hiểu là được.

Hắn cũng nói, kiếp nạn này đến rồi tự dừng. Nếu không dừng lại, đích thân hắn sẽ hóa giải cho huyện Hoài An, trấn an lão Thành Hoàng cứ làm tốt việc của mình là được.

----------

La Ngụy Quốc biết được chuyện tốt mà con trai làm ra, tâm tình nóng nảy chỉ muốn một gậy đánh chết hắn. Nhưng khi nghe tin La Thận Hằng đã chết thì cơn tức giận liền thoái lui, đổi lại là lòng đau như cắt.

La Ngụy Quốc lập tức quát đuổi La Thận Viễn, nói đừng để y thấy mặt hắn nữa. La Mục Ninh chỉ đứng ngoài thở dài lắc đầu, không xen vào chuyện nhà của nhị đệ. Nhưng La Mục Ninh nhận ra, không biết Hoàng thị ở đâu mà lại không xuất hiện, bèn cho người đi tìm.

Linh Nhiễm không trò chuyện với bất kỳ ai. Sau khi vào phủ đệ, nàng nhún chân nhảy lên mái nhà. Lấy từ túi trữ vật ra bốn cờ trận, phóng về bốn góc của La phủ. Đây của riêng của Linh Nhiễm, là ngoại tổ phụ cho nàng. Ngoài ra, nàng còn không ít bảo vật, linh đan diệu dược, tất cả đều cho vào túi trữ vật mà Lưu Vân đưa cho.

Hai tay Linh Nhiễm đưa lên trước ngực kết ấn, miệng niệm khẩu quyết. Tức thì cờ trận phản ứng, dựng lên kết giới mờ ảo mà phàm không không thấy được. Trước lúc kết giới hoàn toàn đóng lại, Linh Nhiễm cảm nhận được có gì đó không đúng, liền dùng thần thức quét khắp La phủ.

Thấy La Thận Viễn một mình lẻn đến cổng nhỏ phía sau, Linh Nhiễm đạp trên mái nhà phóng tới, muốn bắt hắn lại. Trong nháy mắt, một bóng đen lướt qua cùng với một tia sáng sắc lẹm lóe lên, thân thể của La Thận Viễn như cổ thụ hư gốc, đổ sầm xuống đất. Cái đầu của hắn được người nọ cầm trên tay, máu tươi nhỏ giọt, chết không nhắm mắt.

Tâm thần của Linh Nhiễm không khỏi chấn động, lấy ra trường đao nhắm vào đầu người nọ bổ xuống. Người nọ lách người tránh đi, thân thủ nhanh nhẹn xoay một vòng, mượn đà phóng chuôi đao trúng vào vai Linh Nhiễm, khiến nàng phải lùi lại vài thước. Lúc này nàng mới nhìn rõ người nọ lại là Tiền quản gia.

Tiền quản gia này lao đến tóm lấy chuôi đao cong, lại tung người đạp một cước vào vai nàng, đẩy lùi thêm vài thước nữa. Cuối cùng Tiền quản gia nhảy lùi về sau, thoát ra khỏi kết giới ngay khi nó vừa kịp hoàn thành. Từ đầu đến cuối tay trái vẫn cầm cái đầu của La Thận Viễn.

Linh Nhiễm nhanh chóng lấy lại nhịp thở, định đuổi theo thì Tiền quản gia đã thu đao lại, giơ tay lên ra hiệu ngừng chiến. Ông ta nói bằng giọng trầm thấp nhưng trẻ trung hơn rất nhiều.

“Xin thứ lỗi nhưng vật này phải được giao nộp kịp lúc. Ta sẽ trả lại cho cô sớm thôi.”

Lời vừa dứt, thân ảnh của Tiền quản gia dần trở nên hư ảo rồi biến mất. Người đứng ở chỗ đó lúc này lại đang mặc một bộ giáp xanh trơ nhẫn, đầu đội mũ giáp che kín mặt. Linh Nhiễm ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì người kia lại nói.

“Tuy vậy, thời gian vẫn còn sớm. Tu tiên giả hiếm có người nào cứng rắn như cô, thật khiến cho ta cảm thấy mở mang tầm mắt.”

Hắn cất cái đầu của La Thận Viễn ra sau lưng, sau đó rút đao chĩa vào Linh Nhiễm, cao giọng nói.

“Đánh một trận đi! Phô diễn cho ta xem thực lực thật sự của cô.”

Linh Nhiễm nghiến răng tức tối, kéo lê lưỡi đao trên mắt đất chạy về phía người nọ. Liên tiếp một đao chém từ dưới lên, một đao chém từ trên xuống, vung đao nhẹ như cầm trường kiếm, nhanh như xé gió. Người nọ nhảy sang một bên tránh lưỡi đao, lại đạp một vào hông Linh Nhiễm, lần này lực đã lớn hơn cái trước đó rất nhiều.

Nàng cắn răng chịu đau, tóm lấy chân của người mặc giáp xanh, ném vào bức tường gần đó. Người mặc giáp xoay trở thân thể trên không, dùng chân nhẹ nhàng đáp lên mặt tường. Hắn bước đi trên mặt tường đó như đi trên đất bằng, đao gác lên vai, nói.

“Rất mạnh mẽ như kỹ thuật rất kém. Ta đoán mấy năm qua cô rất lười biếng phải không?”

Linh Nhiễm bị nói trúng tim đen, chau mày không nói gì. Nàng không nhìn thấu kẻ này, giống như Lý Khắc vậy.

Người mặc giáp xanh cười nói.

“Xem ra ta đoán đúng rồi. Vậy thì không cần mất thời gian ở đây nữa. Có đánh cô cũng không đánh thắng được ta đâu.”

Hắn lộn người lên đầu tường, định bỏ đi lại bị Linh Nhiễm mắng chửi.

“Con rùa rụt cổ ngươi là ai? Thật sự xem mình là trời rồi sao, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Còn giết người mà ta quản lý. Ngươi nghĩ ta thật sự không đánh lại ngươi sao…”

Hắn lập tức quay đầu, một tay kết ấn trước ngực giáp.

Thân ảnh của hắn từ một nhân thành ba, từ ba nhân thành năm, từ năm nhân thành bảy, từ bảy nhân thành chín đứng một hàng trên đầu tường, tất cả đều nắm chặt chuôi đao nhìn Linh Nhiễm. Nàng lúc này đã hơi hoảng loạn, hàng người mặc giáp xanh kia lại kết ấn lần nữa

Hàng người mặc giáp xanh đồng loạt phóng người tới, nhanh đến mức để lại dư ảnh phía sau, liên tiếp chém vào người Linh Nhiễm. Linh Nhiễm lúc này chỉ có thể đứng chịu trận, hoàn toàn không theo kịp tốc độ công kích để chống đỡ. May mà lân giáp cứng cáp của nàng chống đỡ nổi những công kích này, không chịu trầy xước gì, chỉ có y phục là bị chém rách lỗ chỗ.

Sau loạt tấn công đầu, người mặc giáp xanh thu lại phân thân. Lần này chẳng cần đưa tay kết ấn, hắn nhẩm niệm chú.

Không gian xung quanh tối sầm lại, nhưng Linh Nhiễm vẫn thấy rõ người mặc giáp xanh và bản thân mình. Một cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo rất nhiều cánh hoa mai tuyết. Người mặc giáp xanh không nói gì thêm, bước lên một bước. Những cánh hoa lơ lửng trong gió như nhận được lệnh, phi thẳng về phía Linh Nhiễm.

Cánh hoa sắc lẹm, liên tiếp cắt lên người nàng. Lần này thật sự có thể xuyên quan lân giáp cắt thẳng vào da, nhưng vẫn không thể xuyên thủng được cơ thể. Từng vết cắt lớn nhỏ xuất hiện, chảy máu ròng ròng. Linh Nhiễm không nhịn được mở miệng thở ra một ngụm khí, liền bị những cánh hoa phi đến đẩy lùi về sau. Đến năm hơi thở sau, cuộc công kích này mới ngừng lại.

Linh Nhiễm không chịu được nữa, ngã khuỵu xuống. Nàng thở dốc, cố mở đôi mắt đã bị mắt trên trán chảy xuống che tầm nhìn, nhìn người mặc giáp xanh đang chầm chậm tiến tới.

“Thân thể quả thật rất cứng rắn.”

Hắn xoay cổ tay, toang chém Linh Nhiễm thì bị một tiếng nói thúc giục.

“Sếp này, cậu có thể nhanh chân lên được không? Sắp hết giờ làm việc rồi. Tăng ca phải có lương đấy.”

Người mặc áo xanh lấy ra một lá bùa giấy trắng, đưa lên ngang miệng nói.

“Biết rồi. Tớ về ngay.”

Rồi hắn quay đầu nhìn Linh Nhiễm nói.

“Hãy xem đây là một bài học. Không phải ai cũng nhân từ như ta đâu.”

Nói xong, hắn nhún người phóng mình lên mái nhà, theo mái ngói nhảy lên từng mái nhà khác rồi biến mất vào trong bóng đêm.

Linh Nhiễm nhìn theo bóng lưng đó, cuối cùng ngã gục bất tỉnh.

Đề xuất Tiên Hiệp: Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.