Chương 147: Quả thật là rất khó.

Qua nửa canh giờ truy quét khắp huyện thành, Đào Nương mới bắt hết những tên tà tu gây rối. Nàng cầm hồ lô lên lắc nhẹ, cảm giác như đã chiếm gần một nửa rồi.

Thiên Đấu Hồ này là cái hồ lô thứ hai mà Lưu Vân luyện hóa, đựng rượu hay trà thì mới có thể chứa tới ngàn cân. Cái khả năng bắt người cũng chỉ là do Lưu Vân tùy tiện thi triển mà thôi, sau khi hắn luyện thành Tụ Lý Càn Khôn thì không còn dùng như vậy nữa.

Chưa nói tới việc người thi triển pháp lực nông cạn, kẻ bên trong hồ lô rất nhanh sẽ có thể tìm được cách thoát ra ngoài. Chất lượng của hồ lô không tốt còn có thể trực tiếp bị phá hủy từ bên trong. Người nghèo như Lưu Vân sẽ tiếc của, không tùy tiện thi triển như Đào Nương lúc này.

Nhưng đám tà tu này đều đã bị nàng đánh trọng thương ngất xỉu trước khi hút vào hồ lô nên khả năng phá hủy hồ lô rất thấp. Tuy vậy nàng cũng không chủ quan, không nên thu thêm nữa.

Mà phải nói, không phải cái Thiên Đấu Hồ nào cũng có thể hút vật sống vào trong như cái trong tay Đào Nương lúc này. Trình độ luyện khí của Lưu Vân từ sau khi lấy lại ký ức đã lên đến mới đại sư, chỉ là hắn không có nhiều tài liệu để luyện thành pháp bảo pháp khí tốt. Nếu không thì mỗi người trong mấy tỷ muội Đào Nương chắc chắn sẽ có một món làm vật phòng thân.

Nghĩ đến đây, Đào Nương vô thức cầm lấy túi trữ vật bằng gấm mà cha đưa cho mấy tỷ muội nàng trước khi xuất phát lịch luyện. Cha nói bên trong có vật phòng thân, cũng dặn là không được tùy tiện lấy ra nhưng nàng lại không biết nó thật sự là thứ gì, cũng không thể động tâm để lấy nó ra được như mấy món đồ khác mà nàng để vào trong túi trữ vật sau này.

Đào Nương nghĩ thầm.

‘Nói thế nào thì cha cũng là một đại năng hàng thật giá thật, dù cho có nghèo một chút thì vẫn không keo kiệt đến mức lừa con gái đấy chứ? Chắc chắn sẽ không. Cha có nói dối mình bao giờ.’

Nghĩ vậy, nàng mỉm cười cất túi trữ vật, xoay người định lên mái nhà quan sát tình hình thì chợt nghe tiếng khóc của trẻ con ở gần đây. Sau một hồi lắng nghe cẩn thận, nàng tìm đến được một ngôi nhà gần như đã đổ nát. Bên dưới đống gỗ vụn đang cháy có một cánh tay người thò ra. Có vẻ chủ của ngôi nhà này đã không qua khỏi rồi. Bởi nàng thấy thấp thoáng bóng dáng của Âm sai đã dẫn hồn của người này đi về phía miếu Thành Hoàng.

Bỗng tiếng khóc chuyển thành tiếng cười. Đào Nương mới quay đầu nhìn sang phần còn nguyên vẹn của ngôi nhà. Trên vách tường gỗ được lửa chiếu sáng có một cái bóng với đôi mắt đỏ, miệng cười cười đang làm mặt chọc cười đứa trẻ. Nó kéo khóe miệng, lè lưỡi lắc lư đầu. Sau đó lại tự vặn xoắn thân mình mấy vòng, để bị vặn ngược lại đến chóng mặt.

Đứa trẻ nằm trong nôi thấy vậy thì bật cười không ngớt.

Cái bóng thấy Đào Nương tiếp cận thì vẫy tay chào nàng, hai tay chỉ chỉ vào đứa trẻ rồi trườn khỏi vách tường đó đi mất.

Tâm tình của Đào Nương lập tức khẩn trương. Nàng nhận ra đó là cái bóng của Lý Khắc, bèn ôm đứa bé lên, sau đó phóng mình lên mái nhà quan sát. Thấy cái bóng đã ở xa cách hai mấy căn. Nó dừng lại, như đang ra hiệu cho nàng đi theo nó.

Cuối cùng Đào Nương cũng đuổi kịp, bắt gặp Lý Khắc và La Ngọc Quỳnh sắp đi vào đường Quy Minh. Đứa bé thấy thần sắc của Đào Nương lạnh tanh thì khóc ré lên, đánh động La Ngọc Quỳnh và Lý Khắc quay đầu lại. Nàng phải dịu mặt lại dỗ đứa bé đang bế trong tay.

Vừa thấy Đào Nương, La Ngọc Quỳnh mừng rỡ chạy đến. Lý Khắc cũng không cản.

“Đào tỷ tỷ! Đào tỷ tỷ!”

Đào Nương chuyển đứa bé sang tay La Ngọc Quỳnh, còn mình thì vác thương lao đến tấn công Lý Khắc. Từng cái vung thương xé gió, kình lực phát ra làm vỡ nát hai tường nhà hai bên đường. Nhưng Lý Khắc chẳng mảy may thương tích, thậm chí còn chẳng xê dịch chút nào.

Không biết hắn lấy từ đâu cây gậy đi đường dài chừng năm thước, đưa lên đỡ mũi thương chém tới. Nụ cười đáng sợ vẫn luôn hiện trên mặt kia càng khiến tâm tình của Đào Nương nóng nảy hơn, tay vung thương càng lúc càng nhanh, kình lực càng lúc càng mạnh.

Sau một đòn đánh vào đầu bị Lý Khắc đỡ được, Đào Nương liền thi triển hồi mã thương, nhằm vào mặt của hắn mà đâm. Lý Khắc chỉ dùng hai ngón tay kẹp mũi thương lại trong gang tấc, mở to đôi mắt đỏ cảm thán.

“Suýt trúng.”

Động tác của hắn vô cùng nhẹ nàng, như thể chỉ đang kẹp lấy cọng lông vũ. Nhưng lại vững chắc như núi, Đào Nương làm cách nào cũng không thể nhúc nhích thanh trường thương dù chỉ một li.

Lý Khắc dời mũi thương ra khỏi mặt mình, nhướn một bên mày lên hỏi.

“Chúng ta nói chuyện được rồi chứ?”

Hắn thả lỏng hai ngón tay ra để Đào Nương thu thương lại, nói tiếp.

“Nếu Lưu tiểu thư đây muốn biết thực sự đang có chuyện gì đang diễn ra thì xin thứ lỗi, hiện tại tôi vẫn chưa thể tiết lộ được. Nhưng nếu tiểu thư muốn biết tí ti thông tin thì tôi sẽ cân nhắc.”

Hai ngón tay trước đó cầm lấy mũi thương đưa lên trước mắt, khép hờ để lại một khe hở nhỏ đủ để ánh sáng đỏ từ mắt hắn có thể xuyên qua.

Đào Nương vẫn rất kiêng dè kẻ trước mắt này. Từ đầu đến giờ hắn vẫn chưa để lộ mục đích gì rõ ràng, cách hành xử lại rất cổ quái. Nàng lùi lại, đưa tay ra che chắn cho La Ngọc Quỳnh sau lưng.

Trái ngược với Đào Nương đang căng thẳng, La Ngọc Quỳnh lại khá là bình thản, dù chưa nàng không biết chuyện gì đã xảy ra với tên Dương Bách Tử kia, nhưng nàng vẫn không có ý định hỏi Lý Khắc. Cẩn thận đung đưa đứa bé trên tay, nàng nhẹ giọng nói.

“Đào tỷ tỷ, muội không sao. Hắn không làm gì muội cả.”

Đào Nương nghi hoặc nhìn nàng.

“Thật sao?”

“Thật.”

La Ngọc Quỳnh gật đầu.

“Bằng cách nào đó, hắn đã đưa muội đến kinh thành, dẫn đến tư trạch của tên Dương Bách Tử kia sau đó lại đưa muội về đây.”

Lý Khắc cười khúc khích, định lên tiếng thì bị Đào Nương quát khiến cho hắn có chút sượng.

"Ngươi im miệng!”

Hắn đảo tròn mắt một cái, đứng chống gậy nhịp mũi chân chờ hai cô nương trước mắt nói chuyện. Thi thoảng hắn liếc nhìn về phía chiến trường ở thành đông, không biểu cảm gì khác ngoài nụ cười trên mặt.

Đến khi Đào Nương hạ mũi thương xuống, Lý Khắc mới lần nữa lên tiếng.

“Tôi được phép nói chuyện rồi chứ?”

Đào Nương nghiêm giọng.

“Được. Nói cho ta biết ngươi là ai? Tại sao lại giúp Dương Bách Tử?”

Lý Khắc cười cười, nói.

“Xin tự giúp thiệu lại. Tôi tên Lý Khắc, một người không quá quan trọng. Rất hân hạnh được gặp tiểu thư đây.”

Hắn hơi nghiêng người chào.

“Tôi không giúp Dương Bách Tử. Chúng tôi trao đổi lợi ích cho nhau thông qua khế ước. Đây là giao dịch mua bán, là giao kèo, không phải xuất phát từ sự thiện lành của tôi đâu. Nếu thật sự xem đây là một cuộc mua bán thì trên thực tế tôi đã lỗ vốn, rất nhiều là đằng khác.”

Lời này của Lý Khắc tương đồng với những gì La Ngọc Quỳnh nghe được ở thư phòng trong tư trạch kinh thành kia. Đào Nương tạm thời tin tưởng điều này.

“Vậy chuyện gì đang diễn ra ở đây?”

Lý Khắc vừa dùng cây gậy đi đường hất một viên gạch từ bức tường đổ nát cạnh chân, vừa nói.

“Nói ngắn gọn thì, do hai huynh đệ họ La, xin thứ lỗi, làm việc quá ăn hại nên Dương Bách Tử đã dùng một biện pháp trực tiếp hơn. Tìm một trại giặt cỏ, thuê chúng gây náo loạn huyện Hoài An, nhân lúc đó diệt cả nhà họ La và cả hai môn sinh của mình. Không chỉ vậy, nếu có thể làm loạn lòng dân thì Tri huyện ở nơi đây sẽ bị khiển trách. Như vậy những người đã khiến hắn phải chịu khổ cực năm đó phải trả giá. Đó là nhóm vũ trang đã công thành và giết La Thận Hằng. Còn về nhóm người vây thành và tu sĩ thì… mạn phép cho tôi giữ yên lặng.”

“Tại sao? Ngươi là đồng lõa với chúng à?”

“Cũng không hẳn. Không phải là tôi không muốn nói, nhưng tiết lộ tình tiết trước vở diễn thì thật là thất lễ.”

Lý Khắc thành thạo xoay cây gậy bằng một bàn tay, say đó đặt ra sau lưng.

“Hàn huyên như vậy cũng đủ rồi. Tôi nghĩ chúng ta nên tiếp tục hộ tống La đại tiểu thư đây về như đúng lời hứa của tôi.”

Đột nhiên Lý Khắc khựng lại, quay đầu sang trái. Sau đó hắn nói.

“Xin thứ lỗi, tôi có việc gấp phải làm.”

Cây gậy đi đường sau lưng Lý Khắc lần nữa được đặt xuống mặt đường, gõ nhẹ vài cái. Hắn gọi.

“Tĩnh Tử.”

Một nữ tử tầm tử La Ngọc Quỳnh xuất hiện phía sau lưng hắn. Nàng ta mặc váy áo đỏ tươi, vẫy tay chào Đào Nương và La Ngọc Quỳnh đang ngơ ngác.

“Tĩnh Tử đây!”

“Phiền cô giúp tôi hộ tống hai tiểu thư đây về nhé. Đây là thù lao cho việc ngoài giờ.”

Lý Khắc lấy ra một thỏi bạc nhỏ đưa cho cô nương Tĩnh Tử, sau đó xoay người bỏ đi, không nói thêm lời nào. Cô nương Tĩnh Tử vui vẻ nhận lấy thỏi bạc, nói “vâng” sau đó không nhìn Lý Khắc thêm khắc nào nữa, tươi cười nhìn Đào Nương và La Ngọc Quỳnh

Nhìn cô nương dáng vẻ hoạt bát trước mắt, Đào Nương và La Ngọc Quỳnh đã dần quen với cách thoát ẩn thoát hiện của Lý Khắc, suy nghĩ đầu tiên về cô nương này không phải là nàng từ đâu chui ra. Mà là nàng là người như thế nào, tại sao lại nghe lời Lý Khắc như vậy.

Cô nương hoạt bát tên Tĩnh Tử vẫn không nói gì, một lúc sau nụ cười tươi trên gương mặt dần chùn xuống, rồi lộ ra vẻ ngại ngùng. Không gian xung quanh thiếu ánh sáng nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra hai má của nàng đang đỏ ửng vì xấu hổ.

Tĩnh Tử nói.

“Xin lỗi. Ta bị ông chủ kéo từ nơi khác đến, không rõ đường xá ở đây. Hai vị tiểu thư có thể dẫn đường không?”

----------

Trong từ đường Hứa phủ, Hứa lão thái gia thắp hương vái lại tổ tiên xong, xoay người đi ra ngoài. Ở ngưỡng cửa sớm đã có phu nhân trẻ tuổi đứng chờ.

Hứa lão thái gia nhìn nàng, nói.

“Đã lâu không về, đợi đến khi có chuyện mới sai bảo nha đầu ngươi về báo tin. Phụ thân của ngươi thật sự xem ta là lão già lẩm cẩm rồi sao?”

Phu nhân trẻ tuổi cúi đầu nhận lỗi thay phụ thân, sau đó nói.

“Phụ thân cũng có nổi khổ riêng của người. Hiện tại triều đình rối ren, chiến sự ở phía nam vẫn còn chưa dứt. Phụ thân lần này là muốn bước chân về một phía, chỉ sợ sau này liên lụy đến tổ phụ lão nhân gia nên mới hạn chế qua lại như vậy.”

Hứa lão thái gia thở dài xua tay.

“Bỏ đi. Không nói nữa.”

Hứa lão thái gia ngẩng đầu nhìn trời. Mưa đã tạnh như mây đen vẫn không tan, ngược lại còn u ám hơn vài phần.

Phu nhân trẻ tuổi nhìn theo ánh mắt của tổ phụ, bèn nói.

“Đám mây này không bình thường. Là thủ đoạn của cao nhân. Con không nhìn ra sâu cạn.”

Hứa lão thái gia không nói gì, gật đầu mấy cái rồi đi về phía hàng lang có mái che vắt ngang hai viện, đi về viện của mình.

Bản thân ông lão chỉ là phàm nhân, nhưng lại biết rõ trưởng tử và đứa cháu gái này là tu sĩ, còn là giáo chúng của một giáo, địa vị không thấp. Chuyện bản thân không rõ, Hứa lão thái gia cũng không tùy tiện nói gì, tránh nói bậy rồi mạo phạm tiên nhân.

Phu nhân trẻ tuổi không đi theo Hứa lão thái gia. Nàng nhún chân phóng lên mái nhà, nhanh chóng nhảy đến mái chính sảnh, mái nhà cao nhất trong Hứa phủ. Sau đó phóng mắt nhìn về phía ngoài thành phía đông, nơi đám tu sĩ tà tu cưỡi phi khí lơ lửng trên không, án binh bất động.

Phu nhân trẻ tuổi không có ý định xen vào chuyện này. Vậy nên dùng ánh mắt bàng quang mà xem náo nhiệt là được.

Nàng là Hứa Lệ Xuân, tính đến nay nàng đã tu hành được hai mươi năm, nhờ thiên tư trác tuyệt mà tu vi đạo hạnh không tệ, sớm đã đuổi kịp phụ thân. Phụ thân của nàng cũng là tu sĩ, nhưng lại không phải là người truyền đạo cho nàng. Sư phụ của nàng lại là một tán tu.

Năm nàng mười tuổi, có một tán tu ngao du khắp Đông Thanh Hoa Châu, dừng chân ở kinh thành Đại Triệu. Nàng may mắn lọt vào mắt xanh của vị tán tu kia, mở lời với phụ thân của nàng nhận nàng làm đồ đệ.

Vị tán tu này cũng không quan tâm phụ thân nàng có phải là người đồng đạo hay không, phụ thân nàng cũng như thế nên mới gật đầu đồng ý. Sau năm năm truyền dạy đạo pháp, vị tán tu kia lại tiếp tục lên đường. Trước khi đi không quên để lại mấy lời xương máu, nhắc nhở trong giới tu tiên tàng long ngọa hổ, chớ hấp tấp hồ đồ mà trở thành đá lót đường cho người khác.

Những lời này nàng vẫn nhớ. Dù cho sau này không ngao du thiên địa giống như sư phụ mà xuất giá, sinh con. Nàng vẫn nhớ.

Trên thực tế, nàng không phải giáo chúng của Hướng Thiên Giáo như phụ thân, cùng lắm chỉ là khách khanh, địa vị cao hơn giáo chúng thông thường. Thế nên tồn vong của Hướng Thiên Giáo đối với nàng không quá quan trọng. Nhưng với phụ thân nàng thì khác.

Nửa đời người ông ấy đứng ngoài tranh đấu trong triều, chuyên tâm giúp vua lo việc nước cùng với tu hành. Giờ lại phải vì Giáo mà suy tính thiệt hơn, còn mất với quốc gia. Trong lòng hẳn là rất khó xử.

Nàng muốn giúp phụ thân một tay. Không phải vì thứ gì khác, chỉ vì nàng là con gái của phụ thân mà thôi.

----------

Trận tuyến bên phía thành đông thời điểm này đã ngã ngũ. Nhờ có người của Hắc Phong Trại do Lạc Tuyên và Nhị đường gia kịp thời tiếp ứng, quân binh và Nha sai của huyện nha đã phá được thế công, đẩy lùi bọn thảo khấu ra khỏi thành. Khi này mọi người mới có thể đứng lại lấy hơi thở dốc, tâm thần vẫn không buông lỏng, đề phòng đối phương lần nữa tiến công.

Một Nha sai ngồi phịch xuống đất, ngước mặt thở thì thấy trên đầu thành không xa có nhóm người lơ lưng, giống như thuật ngự khí của những cao thủ giang hồ trong lời đồn, bèn chỉ tay cho một người bên cạnh.

Người xung quanh liền nhìn theo hướng chỉ tay của y, tâm thần chấn động không thôi.

“Đó là tông sư ngự khí sao?”

“Ta thấy không giống lắm.”

Trịnh Văn Cẩn trước đó ở xa cùng Huyện úy chỉ huy mọi người chiến đấu, khi này mới đi ra đến bên cạnh mấy người Tống Vân Chi, Mạnh Dực, Nhạc Lang Phong. Thấy người xung quanh bắt đầu bàn tán, bọn họ mới đưa mắt nhìn thử.

Tống Vân Chi thấp giọng nói với Trịnh Văn Cẩn.

“Đào Nương nói chúng là tu sĩ, không phải dạng tốt lành. Chúng ta vẫn nên cảnh giác thì hơn.”

Trịnh Văn Cẩn gật đầu không nói gì, ánh mắt nhìn xa xăm, chất chứa rất nhiều suy tư.

Y vẫn không hiểu được tại vì sao, thời gian gần đây lại xảy ra nhiều chuyện đến như vậy. Dù có là mười năm cộng lại cũng không bằng những tháng này. Nếu có Lưu tiên sinh ở đây, có lẽ y còn có người đủ thông tuệ để xin chỉ giáo.

Cũng không phải là y xem thường nhi nữ của Lưu tiên sinh là Đào Nương và Linh Nhiễm. Nhưng có cha mẹ là tu sĩ, y phần nào biết được chênh lệch giữa hai nàng và Lưu tiên sinh lớn đến mức nào. Với lại, hai nàng dù có học từ Lưu tiên sinh nhưng cũng sẽ có những chuyện chưa thông hiểu, chuyện của phàm nhân lại càng như vậy.

Làm quan đã khó, làm tiên nhân cũng không khá hơn. Quả thật là rất khó a.

Đề xuất Voz: [Review] Kể chuyện vợ chồng trẻ
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.