Chương 148: Buổi diễn chính thức khai màn!
Trên đường đi Đào Nương luôn để ý quan sát cô nương hoạt bát tên Tĩnh Tử này. Vẻ ngoài của cô nàng còn rất trẻ, đoán chừng không lớn hơn La Ngọc Quỳnh bao nhiêu. Bước chân hỗn loạn không giống người tập võ. Trên thân cũng không có khí tức kỳ lạ gì, giống hệt như Lý Khắc.
Nhưng Lý Khắc thì nàng đã thử thăm dò thực lực, kết luận rằng, hắn là một kẻ quái dị có sức lực kinh người, lại thêm cái bóng có thể hóa thực thể nữa. Chưa kể, làm cách nào mà hắn có thể đưa La Ngọc Quỳnh đến kinh thành rồi quay về chỉ trong nửa canh giờ? Người bên cạnh hắn chắc chắn cũng không tầm thường.
Tĩnh Tử mặc áo váy đỏ tươi tung tăng trên đường như nữ hài năm sáu tuổi. Vì không phải dẫn đường nên cô nàng này có phần lơ đãng, ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, vẻ mặt vô cùng thích thú.
Khi thì ghé vào chỗ này, lúc thì ngó vào góc kia. Cuối cùng khi tuột lại một khoảng liền vội chạy theo.
La Ngọc Quỳnh thì tương đối bình thản. Nàng đã có thể khẳng định Lý Khắc không có ý định làm hại đến nàng và người nhà nên đã không còn tâm lý đề phòng đối với hắn nữa. Trên tay nàng vẫn còn bế đứa trẻ mà Đào Nương mang đến. Không biết vì sao, từ khi nàng bế trên tay, đứa trẻ trước đó sợ hãi khóc ré lên liền nín khóc, hiện giờ đang ngủ rất ngon lành.
Thấy Tĩnh Tử sánh vai cùng mình để quan sát đứa trẻ, La Ngọc Quỳnh tò mò hỏi.
“Cô và Lý Khắc kia có quan hệ như thế nào vậy?”
Tĩnh Tử đáp tỉnh bơ.
“Ông chủ với người làm thuê thôi.”
Tĩnh Tử chạy lên phía trước hai người, xoay người đi lùi, nói tiếp.
“Ông chủ sẽ đặt ra lịch làm việc cho ta. Ta hoàn thành công việc và nhận lương. Mấy chuyện làm ngoài giờ như thế này sẽ được ông chủ trả thêm tiền.”
Đào Nương càng thêm nghi hoặc, hỏi.
“Nói như vậy, cô đã gặp hắn như thế nào?”
Tĩnh Tử trầm ngâm, sau đó nháy mắt cười đáp.
“Bí mật.”
Nàng xoay người đi thẳng, hai tay ôm sau đầu, nói tiếp.
“Bí mật này không chỉ liên quan đến ông chủ, còn liên quan đến bọn ta nữa, nên không thể tùy tiện nói ra được. Với cả…”
Tức thì trường thương trong tay Đào Nương và dao găm trong tay áo của Tĩnh Tử đồng thời đâm trúng một tên thảo khấu lọt lưới nấp sau xe đẩy. Khi Đào Nương tiến đến thu hồi trường thu mới thấy dao găm vậy mà đâm trúng giữa trán. Dao dài chỉ dài nửa thước, thì gần như toàn bộ chiều dài đã nằm trong đầu của tên thảo khấu này rồi.
Đào Nương phá hiện ra tên này dựa vào khí tức, hơn nữa còn phải nhìn mới có thể xác định chính xác vị trí. Cô nương hoạt bát mặc áo váy đỏ kia lại chẳng cần quay đầu nhìn lấy một cái đã có thể phóng dao chính xác như vậy. Dựa vào điểm này Đào Nương có thể khẳng định, Tĩnh Tử này có thực lực ít nhất là ngang nàng.
Tĩnh Tử cười nói tiếp.
“Với cả, tính cách của ông chủ có chút kỳ lạ nên mấy người bọn ta cũng không muốn làm phật lòng ông ấy. Hai người nghĩ xem, người gì mà lúc nào cũng cười, không bao giờ thấy nổi giận, còn rất lễ độ nữa. Nhưng mà ta nói cho hai người biết, ta từng thấy ông chủ ăn thịt người rồi đấy.”
Tĩnh Tử đột ngột quay người làm mặt đáng sợ hù dọa La Ngọc Quỳnh. La Ngọc Quỳnh lại không giật mình, chỉ dừng bước nhìn Tĩnh Tử, tò mò hỏi.
“Thật là không bao giờ nổi giận sao?”
Tĩnh Tử lắc đầu.
“Ta không biết. Bằng hữu làm cùng cũng không biết. Bọn ta chưa thấy ai có thể chọc giận được ông ấy cả. Cái lần mà ta thấy ông ấy ăn thịt người thì khi ta đến, ông ấy đang ăn rồi, cũng không rõ vì sao lại thành ra như vậy.”
Tĩnh Tử xua tay nói.
“Không nói đến mấy chuyện đáng sợ nữa. Chúng ta sắp đến nơi chưa? Ta muốn ăn tối đúng giờ.”
La Ngọc Quỳnh cuời nói.
“Sắp đến rồi. Chỉ cần đi qua con phố này rồi rẽ phải ở kia.”
Ba người tiếp tục lên đường.
Tại cổng sau của La phủ, Linh Nhiễm vẫn chưa tỉnh lại. Lý Khắc từ xa bước đến bên cạnh, chống gậy cúi người xem xét thương tích trên người Linh Nhiễm. Quả thật không nhẹ, nhưng may là không tổn thương đến gân cốt.
Nụ cười trên mặt của hắn vẫn không biến mất, có điều trong ánh mắt lại có chút phiền muộn. Hắn dùng ngón tay điểm lên ấn đường của Linh Nhiễm một cái, nói thầm.
“Chắc như vậy là được rồi.”
Thân thể Linh Nhiễm đột nhiên co giật dữ dội khiến cho Lý Khắc cũng phải tròn mắt nhìn. Nàng liền biến trở lại chân thân bạch mãng, dài đến đến năm mười trượng, lắc mình mấy cái rồi mở to đôi mắt lưu ly nhìn xung quanh, dường như đã lấy lại được tỉnh táo.
“Hơi quá rồi.”
Lý Khắc nói xong, nhanh chóng hóa thành mảng bóng tối lướt đi, từ từ trườn lên mái ngói cách đó vài khu phố rồi mới hiện thân. Bên cạnh hắn là người mặc giáp xanh, khi này đã trả lại cái đầu của La Thận Viễn.
Lý Khắc mở mắt hờ hững nhìn Linh Nhiễm trong bộ dạng bạch mãng to lớn đang ngơ ngác, nói với người mặc giáp xanh.
“Cậu bị trừ lương. Kèm khoản thưởng.”
Người mặc giáp xanh thở dài. Bộ giáp nhoáng lên một cái rồi biến mất, chỉ còn lại người mặc giáp là nam tử trẻ tuổi mặc y phục vừa thân, bó ống cổ tay như võ phu. Hắn biết lần này mình làm hơi quá rồi.
Động tĩnh mà bạch mãng tạo ra lớn đến mức đánh động đến đến tất cả mọi người trong huyện thành lúc này. Mà ba người Đào Nương đang tiến về La phủ là ở gần nhất, cũng phản ứng nhanh nhất.
Đào Nương nhìn qua liền nhận ra bạch mãng to lớn này chính là Linh Nhiễm. La Ngọc Quỳnh biết Linh Nhiễm là yêu hóa hình nhưng không biết chân thân của nàng là gì, lúc này có chút kinh sợ bạch mãng trước mắt. Tĩnh Tử lại là người lộ ra vẻ nhát gan nhất, lập tức trốn ra sau lưng La Ngọc Quỳnh, chỉ dám hé đầu nhìn.
Thành Hoàng Tạ Đình Sơn cùng Văn phán quan đồng thời đưa mắt nhìn. Cả hai biết đó là Linh Nhiễm vậy nên vẫn rất bình thản. Chỉ cảm thấy hơi lạ, tại sao Linh Nhiễm lại vô cớ hiện ra chân thân như vây?
Hứa Lệ Xuân thân hình đẫy đà đứng trên mái ngói chính sảnh, ánh mắt khó tả nhìn bạch mãng, trong lòng chấn động. Nàng tu hành lâu năm, nhưng lại chưa từng đi ra bên ngoài. Ở bên trong thành trấn có Thành Hoàng tọa trấn rất hiếm có yêu tinh quỷ quái nào có tu vi cao làm loạn. Kể cả vùng hoang dã cũng có Sơn Thần, Giang Thần, Thổ Địa Công. Số lần nàng gặp được yêu tinh quỷ quái đã ít, tu vi cao như bạch mãng to lớn này lại càng ít hơn, nhất thời không biết phải đối phó như thế nào nếu nó phá hoại đến nhà tổ Hứa gia.
Ở thành đông, mấy người Trịnh Văn Cẩn vẫn đang suy nghĩ nên làm thế nào với những tu sĩ vẫn đang án binh bất động trên trời ngoài thành kia thì bị động tĩnh do bạch mãng tạo ra cắt ngang. Một con bạch mãng to lớn đến như vậy đột nhiên xuất hiện trong huyện thành thật sự quá kinh người, khiến cho không chỉ mấy người Trịnh Văn Cẩn mà cả những quân binh, Nha sai và Hắc Phong Trại cũng phải sợ hãi.
Mấy cao thủ Tống Vân Chi, Mạnh Dực, Nhạc Lang Phong dù không nén được nổi sợ vẫn thử tiếp cận bạch mãng xem xét tình tình. Bọn họ vận dụng khinh công phóng lên mái nhà, thân hình nhấp nhô lên xuống khi nhảy sang mái nhà khác. Mười hơi thở sau, ba người đã đứng trên đường Quy Minh.
Bạch mãng lắc mình vài cái, thử biến trở lại hình người nhưng lại không thể được. Nó nhìn quanh, con ngươi co giản vài lần liền trườn đi, đến trước mặt mấy người Đào Nương. Nó mở miệng nói.
“Tỷ tỷ, muội không biến lại được.”
Đào Nương nghe được trong giọng nói của muội muội có phần hoảng loạn, liền trấn an.
“Không sao, muội có thể đi ra khỏi huyện thành được không? Thành Hoàng gia gia và Thổ Địa Công biết rõ muội, sẽ không làm khó muội đâu."
Bạch mãng gật đầu, định trườn đi thì bị một đạo kiếm khí xé gió đến đánh trúng, mất thăng bằng ngã vào La phủ bên cạnh. May mà trúng đó Linh Nhiễm đã dựng lên cấm chế bảo vệ, vậy nên bạch mãng chỉ va người vào cấm chế mà thôi. Có điều người bên trong La phủ trước đó đã sợ hãi vì bạch mãng, giờ thì càng phát hoảng.
Kẻ chém ra đạo kiếm khí vừa rồi là tu sĩ trẻ tuổi đeo mặt nạ quỷ vẫn còn đang cưỡi phi kiếm lơ lửng trên ngoài thành đông. Hắn cùng thuộc hạ điều khiển phi kiếm bay vào trong huyện thành, bây vây lấy bạch mãng.
Vốn dĩ lần này hắn chỉ là tiên phong, gây náo loạn trong huyện thành để chờ người khác đến. Giờ đã có kẻ có thể gây náo loạn còn hơn cả dự tính của hắn, vậy thì chi bằng mượn nước đẩy thuyền, khiến cho cục diện càng loạn càng tốt. Đúng vậy, càng loạn càng tốt!
Tu sĩ trẻ tuổi đeo mặt nạ đột nhiên bật cười, rút kiếm lao vào tấn công bạch mãng. Vài tên khác cũng lao vào theo, số còn lại thì vẫn giữ vững thế trận, có thể tùy thời trợ giúp người ứng chiến bên trong.
Chân thân cũng Linh Nhiễm trước khi là bạch xà, qua thời gian tu hành, cộng thêm sử dụng không ít thiên tài địa bảo nên đã nhanh chóng tiến thăng hóa thành bạch mãng như hiện tại. Lân giáp trên người càng thêm cứng cáp, đao kiếm bất nhập, thủy hỏa bất xâm. Nhưng trước đó nàng bị người mặc giáp xanh công kích trọng thương, lân giáp toàn thân đã bị hư tổn nên hiệu quả phòng ngự không còn ở trạng thái đỉnh cao nữa.
Mà tu sĩ trẻ tuổi kia không phải là kiếm tu, sát lực không lớn bằng Sở Uyển Đình. Kiếm ý lại không cần bằng đến. Có điều sát ý lại rất sắc bén, tạo ra không ít thương tích trên thân thể đã có chi chít vết thương trước đó. Vết thương lần này đã nặng hơn rất nhiều.
Bạch mãng rống lên đau đớn, vung đuôi đánh trúng một tên, lại há miệng cắn nuốt một tên khác. Đối với tên tu sĩ trẻ tuổi đang kịch liệt tấn công, bạch mãng thân hình linh hoạt, bò trườn giữa các ngôi nhà, tiếp cận phản công, khiến cho mặt đất chấn động không nhẹ, nhưng các ngôi nhà xung quanh vẫn còn đứng vững được.
Đào Nương không nói gì, trực tiếp đạp gió lao đến cùng bạch mãng vây công tu sĩ trẻ tuổi. Nàng nhận ra, hắn đây là đang muốn vờn bạch mãng, kéo dài trận chiến để gây náo loạn. Hơn nữa, trong nữa ngôi nhà bên dưới đều có người, nếu cứ kéo dài thì sẽ có thêm người vô tội mất mạng, giống như mẹ của đứa trẻ nằm trong nôi kia vậy.
Chiến trường của cả ba trải dài khắp huyện thành. Từ trung tâm xuống thành nam, từ thành nam sang thành tây rồi lại lên thành bắc. Mấy cao thủ giang hồ như Tống Vân Chi không thể theo kịp tốc độ giao chiến này của tu sĩ tu tiên, bèn dừng lại không đuổi theo nữa.
Đám thuộc hạ của tu sĩ trẻ tuổi kia thì vẫn giữ vững thế trận bao vây mà đuổi theo cả ba. Có kẻ muốn nhân lúc Đào Nương hay bạch mãng mải lo giao chiến mà không đề phòng đánh ra một chiêu, liền bị phản kích chết tươi. Mấy kẻ còn lại ý thức được bản thân không phải đối thủ, không muốn vẽ rắn thêm chân mà mất mạng, bèn an phận không dám tùy tiện tấn công như vậy nữa.
Cả ba đánh đến Hứa phủ. Đào Nương và bạch mãng cẩn thận không để đòn tấn công của mình làm hư hại công trình xung quanh. Tên tu sĩ kia lại không như vậy, hắn điên cuồng triệu hoán phi kiếm ra công kích, mặc cho chúng có trúng hay không. Kết quả là vài thanh phi kiếm thiếu chút nữa là đánh trúng một viện của Hứa phủ.
Hứa Lệ Xuân lấy ra một cái gương đồng lớn hơn lòng bàn tay, phóng ra chặn phi kiếm bay đến. Gương đồng vừa rời tay chủ nhân lập tức biến lớn, che chắn cả bầu trời của một viện.
Sau khi thu lại gương đồng, Hứa Lệ Xuân nghiêm giọng hô to.
“Hứa phủ không muốn can dự vào ân oán của mấy người các ngươi. Các ngươi tốt nhất là tránh xa Hứa phủ ra. Nếu không đừng trách ta vô tình.”
Tu sĩ trẻ tuổi chặn được một thương của Đào Nương vung đến, quay đầu nhìn Hứa Lệ Xuân cười nói.
“Tán tu đạo hạnh nhỏ bé như ngươi dám lên giọng ở đây? Để xem ta có đánh sập Hứa phủ của ngươi không!”
Hắn tránh thoát truy kích của Đào Nương, sau đó xoay người vung kiếm chém ra một đạo kiếm khí. Lần này uy lực đã cao hơn đạo kiếm khí chém vào bạch mãng mấy phần.
Một kiếm chém dọc này từ đường bên ngoài đánh vào bên trong sân viện, khiến Hứa Lệ Xuân thất kinh, vội vàng lao đến giơ gương đồng ra chống đỡ. Kiếm khí va chạm vào mặt gương đồng rung lên dữ dội, đẩy lùi Hứa Lệ Xuân về chục trượng, vượt qua cổng lớn khiến nó bị chém sập trong chốc lát.
Bạch mãng bèn vung đuôi đánh tan đạo kiếm khí giải nguy cho Hứa Lệ Xuân, sau đó tiếp tục lao vào tấn công tu sĩ trẻ tuổi kia. Hứa Lệ Xuân thấy vậy cũng không nhiều lời, ngươi đã muốn đánh thì ta đánh với người. Lập tức lao vào cùng Đào Nương và bạch mãng giao chiến với tu sĩ trẻ tuổi.
Khi này La Ngọc Quỳnh được Tĩnh Tử đưa về La phủ an toàn mới nhận ra bạch mãng chính là Linh Nhiễm, trong lòng lo lắng bất an. Tĩnh Tử đã xong việc của mình thì xoay người rời đi ngay trước khi người của La gia kịp đến nơi này, thân thủ nhanh nhẹn nhảy qua từng mái nhà đến bên cạnh Lý Khắc và nam tử ăn mặc giống võ phu.
Nàng thúc chỏ vào hông nam tử, trêu chọc.
“Không ngờ cũng có ngày mình thấy được sếp phạm sai lầm đấy. Cũng bị khiển trách như người khác thôi.”
Nam tử nhấn đầu Tĩnh Tử một cái.
“Cậu nên nhớ tớ cũng là cấp trên của cậu đấy. Cậu nghĩ tớ có nên trút giận lên cậu không?”
Tĩnh Tử phồng to hai má, giọng điệu giận dỗi.
“Không được sờ đầu người khác, sẽ không cao lên được nữa!”
Nam tử thấp hơn Lý Khắc nửa cái đầu. Tĩnh Tử lại chỉ cao chưa đến vai của nam tử. Bây giờ nàng muốn làm gì nam tử cũng không với tới được.
Tĩnh Tử đột nhiên đổi giọng, nói.
“Việc của chúng ta ở đây ở xong rồi phải chưa vậy ông chủ?”
Lý Khắc không rời mắt khỏi trận chiến, nhẹ giọng nói.
“Ở đây đã không còn việc của cô cậu nữa. Hai cô cậu có thể nghỉ ngơi trước khi có nhiệm vụ tiếp theo. Tôi sẽ đến gặp cô cậu sau.”
Nam tử gật đầu, cùng Tĩnh Tử nhoáng lên một cái rồi biến mất.
Cuối cùng chỉ còn một mình Lý Khắc đứng trên mái nhà. Hắn đang suy nghĩ, nhưng hắn đang nghĩ về điều gì? Không ai đoán được. Tại sao hắn lại giữ nụ cười đáng sợ này trên mặt? Cũng không ai biết được, kể cả mấy người thân cận Tĩnh Tử cũng không biết. Tên sư điệt đang đánh nhau với hai nữ tu một bạch mãng kia cũng không tài nào biết được.
Lý Khắc hơi quay đầu, liếc mắt nhìn qua tầng mây đen phía trên bầu trời huyện Hoài An. Khóe miệng của hắn lại cao hơn một chút, thì thầm.
“Đến rồi.”
Hắn đưa tay không chống gậy lên búng một cái. Một âm thanh như tiếng chuông ngân rất khẽ lan truyền đi khắp huyện thành, đánh thức những người còn sống đang say giấc. Rất nhanh sau đó, tiếng ồn ào do kinh ngạc, tiếng khóc than khi thấy người thân thiệt mạng, cả tiếng thì thầm bàn tán. Tất cả đều truyền đến được tai của hắn.
Tay kia của hắn giơ gậy đi đường chỉ lên trời, xoay cổ tay như đang khuấy nước. Đám mây đen phía trên thì như mặt nước yên tĩnh bị một cây gậy thọt vào khuấy động, từ từ cuộn vào trung tâm rồi biến mất.
Đầu giờ Thân, nắng mùa hè vẫn chói chang nóng bức chiếu xuống làm sáng bừng một huyện thành trước đó vẫn còn đang chìm trong bóng tối.
Lý Khắc vẫn cười, nhưng trong ánh mắt đã có phần phấn khích, nói bằng giọng quỷ dị.
“Diễn viên đã đủ. Khán giả có mặt. Buổi diễn chính thức khai màn!”
Đề xuất Voz: Gặp gái trên xe khách..
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.