Chương 149: Con gái của Lưu mỗ.
Thiên tượng chuyển biến, tất cả mọi người đều tận mắt chứng kiến. Sau khi mây đen biến mất, ánh nắng trở lại, trên trời lại xuất hiện một nhóm người phong thái phiêu diêu thoát tục, chầm chậm hạ xuống.
Cảnh này khiến cho dân chúng huyện Hoài An đang sợ hãi bạch mãng và mấy người đang bay lượn giao chiến, cảm thấy như tiên nhân hạ phàm, cứu độ bọn họ vậy. Bọn họ quỳ xuống dập đầu, miệng không ngừng cất tiếng cầu xin.
Đào Nương, Hứa Lệ Xuân và bạch mãng cũng dừng lại ngước nhìn xem là có chuyện gì, liền bị tu sĩ trẻ tuổi thừa cơ đánh tới, cười nói.
“Tập trung đi, nếu không sẽ mất mạng đấy!”
Đào Nương mặc dù tức giận nhưng vẫn kiềm chế mà truyền âm nói với Linh Nhiễm.
‘Xem chừng đó là người phe hắn. Muội lúc này lại không dùng pháp lực được. Ta sẽ phá vòng vây, giúp muội thoát ra ngoài.’
Linh Nhiễm không đồng tình.
‘Còn tỷ thì sao? Không lẽ tỷ định ở lại đánh với bọn chúng?’
Đào Nương chưa kịp trở lời, trên trời đã rơi xuống một cây châm, ban đầu nói chỉ như cây kim châm bình thường, nhưng khi cách mặt đất năm trượng thì đột ngột biến to. Bạch mãng không kịp phản ứng bị cây châm đâm xuyên người ghim chặt xuống đất.
Một tiếng quát truyền đến.
“Nghiệt súc! Ngươi dám xông vào huyện thành quấy phá phàm nhân, xem ta có trị tội ngươi không!”
Người ngự phong hạ xuống là Trịnh Tú Sương, bên cạnh còn có hộ pháp Hồng Tinh cũng mấy nha hoàn.
Trịnh Văn Cẩn đã cùng Nha sai trở về huyện nha thấy mẹ mình xuất hiện lại không cảm thấy vui mừng, ngược lại còn sinh lòng ngờ vực. Y luôn cảm thấy có gì đó không đúng, bèn leo lên lưng một con ngụa gần đó, phi ngựa về phía bạch mãng.
Trong lúc cưỡi ngựa, Trịnh Văn Cẩn cẩn thận suy đi nghĩ lại một hồi, cảm thấy mẹ phần nhiều là vì mình mà đến.
Năm xưa khi Trịnh Văn Cẩn và Yến Khinh Yên vẫn còn nhỏ, cha và mẹ của cả hai không biết vì đâu mà nảy sinh mâu thuẫn khó mà hòa giải. Cuối cùng, Trịnh Tú Sương mang theo y và bốn hộ pháp trong giáo rời đi.
Thời gian đó Trịnh Văn Cẩn không nghĩ đến chuyện mẹ sẽ rời bỏ cha. Sau này càng không nghĩ đến.
Tư chất Trịnh Văn Cẩn không bằng muội muội Yến Khinh Yên, tu hành rất chậm chạp. Vì thế y dành nhiều thời gian để đọc sách Nho gia, ý định tham gia khoa cử thử một phen. Trên đường lên kinh ứng thí, không biết muội muội vì sao lại tìm đến mình. Trịnh Văn Cẩn mấy lần dò hỏi, muội muội chỉ trả lời qua loa, nên y cũng không hỏi nữa, đành dắt nàng đi cùng. Hai huynh muội từ đó sum họp.
Thật lâu sau này khi muội muội qua đời thì Trịnh Văn Cẩn mới biết, mẹ của mình dần đi vào ma đạo. Hướng Thiên Giáo bị giới tu hành Đông Thanh Hoa Châu gọi là ma giáo, phần nhiều vì cách hành xử của người trong giáo không hợp lẽ thường, còn có phần cực đoan. Nhưng Giáo chủ Yến Tự Khâm không cho phép người trong giáo làm hại đến phàm nhân, càng không tranh chấp với tu sĩ khác.
Khi Lưu Vân kể về chuyến đi đến núi Bất Chu, cũng kể cho Trịnh Văn Cẩn nghe chuyện Trịnh Tú Sương lập đã lập ra một nhánh khác của Hướng Thiên Giáo, thu thập giáo đồ làm việc cho mình. Kẻ đứng đằng sau âm mưu nuôi tà vật trong người Sở Uyển Đình cũng là nàng ta.
Nàng ta không ngại tốn công thu thập không ít thiên tài địa bảo. Sô Ngô và Thái Dương Tinh hạ phàm chỉ là hai trong số đó vô tình rơi trúng người Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân mà thôi. Lưu Vân khi đó có nói.
“Lưu mỗ không dám nói quá. Nhưng hỏi ai có cơ duyên trở thành Chân Ma đầu tiên của Đông Thanh Hoa Châu thì đó chính là mẹ của ngài.”
Theo như Lưu Vân nói, gốc gác của Trịnh Tú Sương là tu sĩ tiên gia, có tổ sư gia là tu sĩ tiên đạo có tiếng, vậy nên năm xưa mới có tư cách tham dự tiên hội ở Tiên Phủ Động Thiên, gặp được muội muội hắn là Dao Trì Thánh nữ Uyển Cấm. Nhưng vì sao lại chuyển sang ma đạo, Lưu Vân không dám đoán mò. Nàng ta có đang nhập ma không, Lưu Vân cũng không khẳng định. Những chuyện này chỉ có trong lòng Trịnh Tú Sương mới biết rõ mà thôi.
Trịnh Văn Cẩn phi ngựa vượt qua đám đông đang đang tụ tập. Có người vái lạy, có người bàn tán, nhưng chung quy đều xem Trịnh Tú Sương ra tay trấn áp bạch mãng là tiên nhân.
Đến nơi, Trịnh Văn Cẩn vừa xuống ngựa chưa kịp nói lời nào thì Hồng Tinh đã chắp tay hành lễ.
“Thuộc hạ tham kiến Thiếu giáo chủ, tham kiến Thánh nữ.”
Mấy nha hoàn bên cạnh cũng làm theo. Mà khi hành lễ với Thánh nữ, tất cả đều hướng về Đào Nương. Chuyện này làm cho nàng hơi ngây người tại chỗ.
Đào Nương chỉ tay vào Hồng Tinh, nói.
“Ta là Lưu Hồng Đào, không phải Thánh nữ Yến Khinh Yên của các người. Đừng có nhận nhầm người.”
Hồng Tinh vẫn giữ tư thế hành lễ nói lạc đề, như không hề nghe lời Đào Nương vừa nói.
“Thánh nữ ra tay trấn áp yêu vật. Chúng thuộc hạ chậm trễ tiếp ứng, xin Thánh nữ thứ lỗi.”
Hứa Lệ Xuân trước đó mải lo giao chiến, giờ khắc này mới nhìn kỹ Đào Nương. Nàng nhận ra dung mạo của Đào Nương thật sự rất giống với tranh của Thánh nữ Yến Khinh Yên mà nàng xem qua. Dù trong lòng vẫn còn điều nghi hoặc, nàng vẫn hành lễ.
“Tham kiến Thiếu giáo chủ, tham kiến Thánh nữ.”
Đào Nương nhất thời không nói nên lời.
Tu sĩ trẻ tuổi đeo mặt nạ quét mắt nhìn quanh, thấy đã có rất nhiều thường dân tụ tập cách xa chỗ này một khoảng để xem náo nhiệt. Khi “tiên nhân” xuất hiện trấn áp bạch mãng, bọn họ đã tiến đến gần hơn thêm một chút.
Hắn mỉm cười sau chiếc mặt nạ quỷ, chỉ tay quát lớn.
“Các ngươi là ai mà dám đả thương sủng vật của ta?”
Hồng Tinh lúc này mới ưỡn ngực dõng dạt nói.
“Hướng Thiên Giáo chúng ta trừ ma vệ đạo. Tà ma như ngươi lại dám đưa sủng vật vào huyện thành làm hại phàm nhân, có biết tội chưa?”
Tu sĩ trẻ tuổi bật cười.
“Mạng của phàm nhân chỉ là kiến cỏ, đem so với sủng vật của ta được sao? Mau thả sủng vật của ta ra, nếu không đừng trách ta ra tay quá đáng!”
Hồng Tinh nhíu mày, quát.
“Ngươi…”
“Hồng Tinh, lui ra.”
Hồng Tinh đành đứng sang một bên. Trịnh Tú Sương lấy ra một cây kim châm khác ném ra, kim châm lập tức biến lớn đâm xuyên mõm bạch mãng. Bạch mãng trước đó thân mang đầy thương tích, bây giờ lại tạm thời mất hết pháp lực, không thể vận khí hộ thể nén đau. Nỗi đau đâm xuyên người này, nó không chịu đựng nổi nữa, đôi mắt lưu ly sớm đã đầy nước mắt.
Đào Nương thấy vậy, trong lòng rất thương xót muội muội, định lên tiếng thì Trịnh Tú Sương lại vung tay đưa Trịnh Văn Cẩn đứng dưới đất đến bên cạnh cạnh, toàn thân dường như bị trói trụ, cố gắng mở miệng của không thể. Y đưa mắt nhìn Đào Nương, ánh mắt giống như đang tạ lỗi vậy.
Tu sĩ trẻ tuổi làm bộ tức tối, cầm kiếm lao đến tấn công Trịnh Tú Sương, liền bị nàng ta thi triển thần thông trấn áp, sau đó vung tay một cái đánh hắn rơi xuống đất. Mấy tên thuộc hạ của hắn cũng đã bị nha hoàn của Trịnh Tú Sương đánh rơi, không rõ sống chết.
Trịnh Tú Sương dịu dàng nhìn Đào Nương, đưa tay ra gọi.
“Yên Nhi, đến đây với mẹ. Chờ mẹ diệt trừ yêu vật này xong, cả nhà chúng ta sẽ được đoàn tụ.”
Đổi lại sự dịu dàng ấy là ánh mắt ghê sợ của Đào Nương. Năm đó nàng thôn phệ thần hồn của Yến Khinh Yên để tụ hình nhanh chóng, nên mới có dung mạo của Thánh nữ Hướng Thiên Giáo này. Nếu biết trước có ngày này, nàng thà chờ thêm mười năm, trăm năm nữa cũng không làm vậy.
Trịnh Tú Sương dường như mất kiên nhẫn, dùng pháp thuật kéo Đào Nương về phía mình. Không biết từ đâu xuất hiện một ông lão râu tóc bạc trắng, trên người mang theo cỗ đàn hương nhàn nhạt, nắm vai Đào Nương giữ lại.
Ông lão nhẹ giọng nói.
“Trong địa phận của Tạ mỗ, các hạ chớ làm chuyện quá đáng.”
Tạ Thành Hoàng vung tay đánh vỡ hai kim châm to lớn đâm xuyên người bạch mãng, lập tức máu tươi chảy ròng. Nhưng rất nhanh sau đó đã được cầm máu lại.
Sắc mặt của Tạ Thành Hoàng tối sầm lại. Vốn nghĩ chỉ là đám tà tu không yên phận, đến huyện thành gây chuyện, không ngờ lại là ma giáo âm mưu lôi kéo lòng người. Thật là xem Thành Hoàng ta chết rồi sao?
Trịnh Tú Sương mặt lạnh tanh, nói.
“Thành Hoàng một huyện nhỏ nhoi cũng dám lên mặt với ta? Muốn lần nữa chia cách ta và con gái? Ngươi đúng là không biết sống chết!”
Tức thì, Trịnh Tú Sương vung tay chém ra một đạo hắc quang, nhắm vào tay đang đặt lên vai Đào Nương. Tạ Thành Hoàng vội đẩy Đào Nương ra, lao vào giao chiến với Trịnh Tú Sương một trận. Cảnh tượng tiên nhân đấu pháp lọt vào mắt của dân chúng thật sự là quá mức tráng lệ.
Chỉ nghĩ tiên nhân chỉ là trong truyền thuyết, giờ lại xuất hiện bằng xương bằng thịt. Lại còn có ông lão được gọi là Thành Hoàng kia, không lẽ là Thành Hoàng gia trong miếu của huyện? Nhưng mà sao lại đánh nhau với tiên nhân kia?
Dân chúng huyện thành Hoài An bàn tán không ngớt, thiếu điều đặt bàn rót trà nữa là có thể nói đến tối.
Trịnh Tú Sương đánh một chưởng trúng vào ngực Tạ Đình Sơn, trong lòng ngực lập tức vang lên tiếng vỡ nát. Dù sao đây cũng chỉ là hóa thân tượng đất, không phải nhục thân thật sự. Đánh nhau với tu sĩ tu vi cao hơn, dù có đánh không thua nhưng hóa thân sẽ không chịu nổi áp lực, chưa đánh xong không chừng đã vỡ thành từng mảnh rồi.
Nhưng đó là chưa tính đến trong địa phận quản hạt của mình, Thành Hoàng sẽ có hương hỏa nguyện lực của dân chúng tích góp trợ giúp sức lực. Một khi hiện ra chân thân pháp tướng thì thực lực ít nhất cũng xấp xỉ với Chân Tiên.Thế nhưng không phải vị chính thần nào cũng sẽ có thể làm được như vậy. Quan trọng là phải có tu vi nhất định, hương hỏa nguyện lực tích góp đủ dày. Nếu không thì cũng chỉ là thủ đoạn mượn lực tầm thường, lợi thì ít mà hại thì gấp bội.
Thành Hoàng huyện Hoài An trước mặt đây lại không phải loại chính thần kia. Huyện Hoài An xa xôi nhưng lại rất trù phù, còn là một huyện tương đối lớn. Bách tính đối với Thành Hoàng gia này vô cùng tín ngưỡng, đương nhiên hương hỏa không chỉ dày, mà còn rất đậm. Tại sao lão Thành Hoàng không dùng chân thân để đối chiến với mình, Trịnh Tú Sương không rõ.
Có lẽ chính Trịnh Tú Sương cũng không nghĩ đến, một khi Tạ Đình Sơn dùng chân thân ứng chiến giữa huyện thành như vậy thì sẽ ảnh hưởng như thế nào đến bách tính. Đã là kẻ đi khác đường, suy nghĩ càng không cần nói, rất khác biệt.
Nhân lúc lão Thành Hoàng không chú ý, nàng ta vung tay chém ra một đạo hắc quang, toang cắt đầu bạch mãng đang kiệt sức xuống. Tốc độ này nhanh đến mức Tạ Đình Sơn không kịp phản ứng, chỉ có thể đánh một chưởng đẩy lùi Trịnh Tú Sương, sau đó vội ngự phong lao đến ngăn cản.
Đào Nương lại là người phản ứng nhanh nhạy nhất. Vừa lúc Trịnh Tú Sương trong lúc giao chiến với Tạ gia gia khẽ liếc mắt nhìn bạch mãng, nàng đã sớm lao đến bên cạnh rồi.
Đạo hắc quang xé gió chém đến, bị Đào Nương giơ thương đỡ lấy. Nên biết, chất liệu của thanh trường thương này không phải thượng phẩm nhưng vẫn là thứ mà tu sĩ trong những tông môn giàu có ở Nam Dương Phúc Châu có mơ cũng không dám nghĩ đến. Vì nó mà Uyển Tình cô cô của nàng đã phải bỏ ra không ít vốn liếng mới giành giật được. Uyển Tình chưa lấy ra bán để kiếm lời đã đem làm quà tặng cho mấy đứa cháu gái rồi.
Vậy mà thanh trường thương chỉ chống đỡ được trong chốc lát đã bị chém gãy đôi.
Đào Nương không tránh né trực tiếp dùng thân mình ngăn cản.
Lúc này, cây đào trong sân nhà trên đỉnh núi nọ không gió mà vẫn lay động dữ dội. Điền Trí Lâm đang quét sân thấy cảnh tượng này, trong lòng không khỏi hoang mang.
Lần này nếu Đào Nương bị thương, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến gốc rễ. Kể cả có quay về chân thân cây đào cũng sẽ tốn không ít thời gian điều dưỡng. Nhưng đó là khi nàng vẫn còn sống sau một đòn này.
Đột nhiên từ trong túi trữ vật của Đào Nương bay ra một thứ mảnh như sợi tóc, tức khắc hóa thành hình người đưa tay nắm lấy Đào Nương kéo ra sau lưng, tay kia hai ngón trỏ và ngón giữa khép lại thành chỉ, vung nhẹ một đường liền hóa giải được pháp thuật kia.
Ở phương xa, Lưu Vân như cảm ứng được. Khi này hắn đang ngồi thả câu trên chiếc thuyền ô bồng giữa con sông rộng lớn tĩnh lặng. Lưu Vân trầm ngâm một hồi, tặc lưỡi một cái, sau đó lấy ra bức Càn Khôn Họa Quyển ném lên trời. Càn Khôn Họa Quyển lập tức hóa thành tia sáng, bay vút về phía đông.
Ở chiến trường huyện Hoài An, khi gió bụi tan đi, mọi người mới thấy có một nam tử tóc trắng búi nửa cài trâm ngọc đen, mặc trường sam đen đứng bên cạnh Đào Nương và bạch mãng. Hắn đưa tay chạm vào một vết thương còn ướt máu của bạch mãng, khẽ vận chuyển pháp lực, giúp bạch mãng biến trở lại hình người.
Đào Nương nhìn thấy nam tử thì không kiềm được, nước mắt chảy lã chã, nức nở gọi “cha”.
Nam tử bế Linh Nhiễm trên tay, lại xoa đầu Đào Nương, nói.
“Để hai đứa chịu khổ rồi.”
Hắn giao Linh Nhiễm cho Đào Nương chăm sóc, còn mình đạp lên mây, bay lên ngang hàng với Thành Hoàng Tạ Đình Sơn. Tạ Đình Sơn định hành lễ thì hắn đưa tay ngăn lại, cũng không nói gì.
Tâm thần Trịnh Tú Sương có chút căng thẳng. Cảm giác khi đối mặt với hắn lần này rất khác với lúc ở núi Bất Chu, hay lúc ở nhà nhỏ của hắn. Nàng ta gần như đã chuẩn bị tâm thế chiến một trận. Dù sao đây cũng chỉ là cái hóa thân nhỏ bé không khác lão Thành Hoàng kia là bao, hắn cũng không thể thi triển hết thần thông vi diệu của mình được.
Hóa thân của Lưu Vân lạnh nhạt nhìn Trịnh Tú Sương, tay áo khẽ nâng. Mấy tên tà tu bị đánh rơi trước đó liền bay đến bên cạnh hắn. Riêng tu sĩ trẻ tuổi kia là bị Lý Khắc từ đâu xông ra cướp lấy. Lý Khắc nhẹ gật đầu chào, sau đó cũng biết điều mà tránh một bên. Hóa thân của Lưu Vân cũng lười quan tâm tên quỷ cười lạ mặt này, chỉ tay vào Trịnh Tú Sương hô một tiếng “định” thân thể nàng ta liền bị định trụ không thể cử động, cũng không thể thi pháp được.
Mấy người Hồng Tinh vốn đã biết thực lực thật sự của Lưu Vân thì không nói, ngay cả mấy nha hoàn luôn theo hầu bên cạnh Giáo chủ phu nhân mắt cao hơn đầu này cũng bị khí thế áp đảo của hóa thân của Lưu Vân dọa sợ, không dám cử động mạnh.
Một tia sáng bay đến từ phía tây, dừng lại trên đầu đám người Trịnh Tú Sương. Nó tự động mở ra, để lộ bên trong bức vẽ thủy mặc sông núi triền miên. Lập tức toàn bộ người dưới bức vẽ bị hút vào trong, kể cả Trịnh Văn Cẩn. Hóa thân vung tay, mấy tên tà tu cũng bị ném vào trong đó.
Tạ Đình Sơn lúc này mới thở một hơi, chắp tay với hóa thân, nói.
“Tiên sinh, bên ngoài thành vẫn còn đồng bọn của bọn chúng. Nhưng chỉ là phàm nhân mà thôi. Xin phép tiên sinh giao lại cho bổn huyện giải quyết.”
Hóa thân của Lưu Vân gật đầu không nói gì, xoay người trở lại bên cạnh Đào Nương và Linh Nhiễm.
Khi ở bên trong bức họa, Trịnh Tú Sương mới có thể cử động lại. Nàng ta nhìn quanh, thấy không gian xung quanh như bức tranh thủy mặc, hư hư thực thực.
Một giọng điềm đạm nhưng không có nhiều phần ôn hòa vang lên.
“Các hạ muốn làm gì con gái của Lưu mỗ?”
Đề xuất Voz: [Không thể ngủ] Hình như mới gặp ma trong nhà tắm
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.