Chương 150: Người không đi, còn muốn ta tiễn?
Sau khi xong chuyện ở huyện Hoài An, Càn Khôn Họa Quyển nhanh chóng bay về bên cạnh chủ nhân. Lúc này Lưu Vân vẫn còn ngồi trên thuyền ô bồng, trong lòng chán nản vì mải mà không có cá cắn câu, giơ tay lên cao chụp lấy họa quyển trở về.
Hắn cũng không nhìn qua lấy một cái mà cất vào trong tay áo, sau đó tiếp tục chờ cá cắn câu.
Hơn nửa canh giờ sau, trên chiếc thuyền ô bồng lại xuất hiện thêm một người. Người này cung kính chắp tay hành lễ với Lưu Vân, nhẹ giọng nói.
“Yến mỗ đến đây tạ lỗi với tiên sinh.”
Lưu Vân không nhìn Yến Tự Khâm, cũng không trả lời, chỉ chăm chút nhìn dây câu đang khẽ rung động. Tức thì hắn kéo lên được một con cá trắm đen nặng đến hai mươi cân.
Lưu Vân nhìn Yến Tự Khâm tấm tắc nói.
“Sông lớn, cá cũng lớn.”
Hắn chèo thuyền đưa Yến Tự Khâm vào bờ. Ở một khoảng đất trống cạnh bờ sông có một chiếc liều vải tạm bợ, gần đó là đống lửa mà Bạch Nguyệt Quân đã nhóm từ khi nào.
Thấy Lưu Vân lúc này mới quay về, Bạch Nguyệt Quân có chút giận dỗi. Lưu Vân vừa chặt cá, vừa dỗi dành. Bạch Nguyệt Quân thì ở bên cạnh trách yêu đấm nhẹ. Cả hai hoàn toàn không quan tâm đến Yến Tự Khâm.
Trước đây Yến Tự Khâm cũng đã từng nhìn thấy hai người thân mật nên cũng không lấy làm lạ. Có điều, lúc này y lại không dám lên tiếng chen ngang.
Đến khi Lưu Vân đặt mấy miếng thịt cá đã được tẩm ướp gia vị, dùng que trúc xiên qua để lên lửa nướng thì hắn mới lên tiếng hỏi Yến Tự Khâm.
“Hôm nay Giáo chủ đến là để cứu người nào? Là con trai, hay là thê tử, hay là thuộc hạ của nàng ta?”
Yến Tự Khâm vội chắp tay nói.
“Yến mỗ không dám. Nhưng Yến mỗ có chuyện muốn nói. Tiên sinh nghe xong mới quyết định xử trí lão bà nhà ta cũng chưa muộn.”
Lưu Vân không đáp mà nhìn sang Bạch Nguyệt Quân. Nàng lạnh nhạt nói.
“Nói đi.”
Yến Tự Khâm không dám tự nhận là hiểu rõ tính cách của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân. Nhưng y biết, khi gặp phải chuyện liên quan đến người thân, vị tiên tử trước mặt này sẽ không phí nước bọt hay kiên nhẫn được như lúc này mà nghe y giải thích đâu.
Y không chần chừ kể lại chuyện mình gặp ở Bắc Minh Huyền Châu, về liên minh của Chân Ma và Yêu Vương, về âm mưu thâm nhập vào Đông Thanh Hoa Châu. Toàn bộ đều kể hết ra không giấu gì.
“Chuyện này cũng là do Yến mỗ không quản được lão bà này. Sau khi Yên Nhi mất, lão bà cứ điên điên khùng khùng, vẫn cho rằng Yên Nhi còn sống trong thân thể của Lưu Hồng Đào. Chấp niệm này lấn át cả chấp niệm cũ kia. Ngay cả khi Văn Cẩn gửi thư nói sẽ về thăm nhà, lão bà cũng không quan tâm.”
Nói đến đây Yến Tự Khâm thở dài.
“Bà ấy bỏ đi, đưa theo Hồng Tinh đến Bắc Minh Huyền Châu. Rất lâu sau vẫn không có tin tức nên Yến mỗ mới phải đích thân đi tìm. Không ngờ lại bị bà ấy lừa gạt vào cái liên minh ấy. Yến mỗ tề gia không nghiêm, cúi đầu xin tiên sinh và phu nhân thứ lỗi.”
Yến Tự Khâm lần nữa chắp tay, hướng về Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cúi đầu thật sâu. Lưu Vân lại lạc đề, nói.
“Có phải trong liên minh có mười Chân Ma và mười Yêu Vương phải không?”
Yến Tự Khâm thoáng vẻ kinh ngạc, sau đó lại nhớ ra bản lĩnh thâm sâu của Lưu Vân, nói.
“Tiên sinh thần thông quảng đại, không có chuyện gì giấu khỏi pháp nhãn của tiên sinh. Đúng thật là vậy.”
Bạch Nguyệt Quân cười khinh, nói.
“Từ bao giờ Yến Giáo chủ học được cách nịnh nọt này vậy?”
Lưu Vân không nói thêm gì nữa, đưa tay vào trong tay áo kia lấy ra Càn Khôn Họa Quyển, sau đó đi ra chỗ trống giũ mạnh một cái, hất hết những người đã bị bắt vào trong ra.
Trước đó hắn có thử truyền âm tra hỏi Trịnh Tú Sương bên trong họa quyển. Thế nhưng nàng ta lại cứng đầu không khai nhận, còn mắng chửi hắn và Bạch Nguyệt Quân đã cướp con gái của mình, bị Lưu Vân thi pháp đảo lộn thiên địa trong bức họa, chịu dày vò không ít.
Hắn lại hỏi sang Hồng Tinh. Hồng Tinh sau lần nặn nhục thân cho Yến Khinh Yên, càng kính sợ Lưu Vân hơn. Hắn hỏi đến, nàng liền thành khẩn khai báo. Lời khai này tương đồng với lời kể của Yến Tự Khâm. Lưu Vân tạm thời tin là thật.
Hồng Tinh khai ra mọi chuyện không hẳn là do nàng không có lòng trung thành với Trịnh Tú Sương mà bán đứng Giáo chủ phu nhân. Là do nàng biết rõ Giáo chủ phu nhân hiện tại đã cách nhập ma không còn xa nữa, nên mới thành thật nói hết, còn cầu xin Lưu Vân cứu giúp cho Trịnh Tú Sương. Lưu Vân vẫn chưa hồi đáp lời cầu khẩn này.
Đám người bị hất ra từ bức họa đầu óc quay cuồng, mất một khoảng thời gian mới tỉnh táo được.
Lưu Vân sau khi làm xong thì cất Càn Khôn Họa Quyển đi, sau đó trở lại bên cạnh Bạch Nguyệt Quân dùng bữa, có cơm trắng, rau muối khô và cá vừa nướng xong, không quan tâm đến mấy người kia nữa.
Sau khi lấy lại được tỉnh táo, mấy người Trịnh Tú Sương vẫn không có ý định rời đi, dù cho trong lòng nàng ta lúc này đang dao động dữ dội. Một Lưu Vân thâm sâu khó lường được cho là Chân Tiên thì không nói, bên cạnh còn có một Bạch Nguyệt Quân là Chân Tiên hàng thật giá thật. Cho dù là tổ sư gia của Trịnh Tú Sương có mặt ở đây cũng không rét mà run.
Bạch Nguyệt Quân ngước định, tay lùa cơm vào miệng nhai nuốt, sau đó nói.
“Các ngươi còn nhìn cái gì? Tha cho các ngươi một mạng rồi còn phải tiễn nữa sao?”
Lưu Vân đút cho Bạch Nguyệt Quân miếng cá nướng, tránh để nàng nói lời khó nghe hơn. Hắn nhìn Trịnh Văn Cẩn trên người vẫn còn mặc quan phục, vẻ mặt khó xử, nói.
“Trịnh đại nhân, ngài không cần cảm thấy áy náy. Trong chuyện này vốn không có lỗi của ngài.”
Sau đó hắn nhìn Yến Tự Khâm.
“Yến giáo chủ, nếu ngài muốn dựa vào Đại Triệu để sinh tồn, Lưu mỗ không có gì để dị nghị. Có điều, khí số hoàng triều Đại Triệu bây giờ như đèn sắp cạn dầu, thoi thóp chưa đến năm mươi năm. Còn có chính thần khắp nơi, đặt biệt là Giang Thần sông Thịnh Dương, là con sông lớn nhất Đại Triệu. Muốn truyền bá giáo lý, thu thập giáo chúng thì nên cân nhắc cách làm. Tránh động chạm đến chư vị thần linh, sẽ không tốt cho kế hoạch của ngài.”
Hắn buông đũa, cầm lấy một nhánh củi khô vẽ mấy chữ “thân bất do kỷ” lên đất.
“Hiện tại, ngài đang đứng ở lằn ranh của chính và tà. Trước kia Hướng Thiên Giáo có thể tùy ý làm gì, những tiên môn tiên phủ không để tâm đến, bởi vì thấy được Giáo chủ là ngài không phải người trong ma đạo, chỉ là đi khác đường với bọn họ. Nhưng giờ Hướng Thiên Giáo đã trở thành một bộ phận của ma đạo, là tay chân của những Chân Ma Yêu Vương kia ở Đông Thanh Hoa Châu. Những tiên môn tiên phủ trước giờ mắt nhắm mắt mở sẽ không ngại mà thẳng tay tiêu trừ Hướng Thiên Giáo đã thật sự trở thành ma giáo.”
Lưu Vân ngẩng đầu nhìn Yến Tự Khâm sắc mặt âm trầm.
“Đông Thanh Hoa Châu vô số vương triều lớn nhỏ. Ba hồ lớn, năm hồ nhỏ. Số lượng tiên môn tiên phủ chưa đến mười. Nếu ngài muốn thoát khỏi tình thế hiện tại, chỉ còn cách dứt khoát cắt đứt quan hệ với ma đạo, giữ mình trong sạch. Không những thế, còn phải kết minh với Côn Luân, Bồng Lai, Thất Tinh, ba tiên môn đứng đầu tiên đạo ở Đông Thanh Hoa Châu. Sở dĩ nhưng Chân Ma, Yêu Vương kia chưa dám đích thân tiến vào Đông Thanh Hoa Châu là bởi vì tiềm lực của đại châu này quá lớn mạnh, sánh ngang với Tây Lạc Diệu Châu có Đại Không Trí Phật tọa trấn. Chèo thuyền nước nông, khó đi nhưng an toàn. Chèo thuyền nước sâu, dễ đi nhưng lại là nguy hiểm trùng trùng, khó mà đoán định.”
Yến Tự Khâm trong lòng mừng rỡ, nói.
“Nói vậy tiên sinh đã cho phép Yến mỗ truyền giáo vào Đại Triệu?”
Lưu Vân xua tay cười nói.
“Lưu mỗ không nắm quyền Đại Triệu, cũng không khai sơn lập phái. Cùng lắm chỉ làm dạy cho mấy nha đầu trong nhà trưởng thành, đâu có quyền hạn gì mà cho phép với không cho phép. Người mà Yến Giáo chủ nên hỏi, chính là hai đầu Chân Long tọa trấn ở Đại Triệu, trong đó có một vị là Giang Thần sông Thịnh Dương. Bọn họ không sợ khí số của Đại Triệu tận, nhưng sẽ không có phép ai làm càn trong nội cảnh Đại Triệu. Trong thần đạo Đại Triệu, Giang Thần sông Thịnh Dương cũng là có tiếng nói nhất. Có thể thuyết phục được người này, thì chính thần các nơi cũng sẽ đồng ý.”
Lưu Vân cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm, chợt nhớ ra một chuyện liền nói.
“Phải rồi, khi nói chuyện với Giang Thần nương nương kia, không được nhắc đến tên của Lưu mỗ hay Nguyệt Quân. Nếu không hậu quả phải tự gánh lấy.”
Yến Tự Khâm cảm thấy khó hiểu, bèn hỏi.
“Tiên sinh, đây là có chuyện kiêng kị phải không?”
“Không giấu Yến Giáo chủ. Ta và Nguyệt Quân có chút quan hệ với vị Long Quân kia. Nếu nói tên của hai người bọn ta ra, có lẽ sẽ dễ nói chuyện hơn một chút. Nhưng Lưu mỗ lại không thích chuyện này. Đến lúc đó nếu làm trái, Lưu mỗ sẽ không niệm tình chỗ quen biết mà khiến cho Hướng Thiên Giáo vạn năm không ngóc đầu lên được.”
Trịnh Tú Sương bên kia làm vẻ mặt khinh khỉnh, tỏ vẻ không tin hắn có thể làm được gì. Lưu Vân mới lạnh giọng nói.
“Mấy năm trước thù cũ của nha đầu Linh Nhiễm tìm tới, khiêu khích cả ta và Tạ Thành Hoàng. Nếu không phải vì đang ở nơi Âm Ty, thiên kiếp giáng xuống sẽ đánh sập miếu Thành Hoàng, nát Âm Ty, thần vị của Tạ Thành Hoàng cũng sẽ không còn thì ta đã thẳng tay ném hắn vào nơi Cửu U. Nếu ngươi vẫn còn không sợ chết mà làm hại đến con gái ta, ta sẽ đạp thẳng ngươi xuống Cửu U, vĩnh viễn không thể luân hồi. Đến lúc đó sẽ thật sự là sống không bằng chết.”
Hai chữ Cửu U này lọt vào tai người khác ngoài Thành Hoàng các nơi, dường như không quá nghiêm trọng. Vậy nên Trịnh Tú Sương vẫn giữ vẻ mặt khiêu khích nhìn Lưu Vân. Ngay cả mấy người Yến Tự Khâm cũng không nghe hiểu sức nặng trong đó.
Lưu Vân liền nắm lấy chuôi Thanh Phong kiếm lơ lửng bên cạnh Bạch Nguyệt Quân, đứng dậy bước tới rạch một đường dài trên mặt đất, sau đó hắn giậm chân một cái, đường dài lập tức mở rộng, khiến âm khí nồng đậm tràn lên Nhân Gian. Mà từ cái thông đạo tạm thời này, dương khí xung quanh bị hút ngược vào trong. Yến Tự Khâm, Hồng Tinh và mấy nha hoàn đứng gần đó cảm nhận được thân thể mình bắt đầu suy yếu lạ thường, lập tức vận pháp lực hộ thể.
Trên trời mây đen ùng ùng kéo đến, sấm nổ vang trời. Lưu Vân tức giận ngước mặt lên trời quát.
“Thiên kiếp đáng sợ lắm sao? Ta đây đã chịu không ít rồi. Lão thiên, hôm nay ta đòi lại công bằng cho công gái của ta, ngươi có gì bất mãn?”
Trên miệng thông đạo dẫn xuống Cửu U, có không ít quỷ hồn bị đày trong đó chen chúc chui ra. Chúng nhìn thấy người sống như chết đuối với được cọc, vội vàng chui ra, muốn nhập vào để có thể đầu thai kiếp mới. Lưu Vân lại nhìn xuống quát.
“Ta đã cho các ngươi ra ngoài chưa?”
Đám quỷ hồn bị Lưu Vân quát, sợ hãi bò vào lại. Chuyện này khiến mấy người có mặt tâm thần chấn động. Trên đời còn có người nào dám mắng trời mắng như hắn nữa sao? Đây nào có giống Chân Tiên tiên phong đạo cốt, nhìn hắn bây giờ thật giống một ma đầu hơn.
Từ đầu đến giờ Lưu Vân cũng như Bạch Nguyệt Quân, luôn kiềm nén lửa giận trong lòng. Người khác nhìn vào còn tưởng Lưu Vân tính tình rất tốt, nhưng thật ra hắn còn đáng sợ hơn Bạch Nguyệt Quân rất nhiều.
Lưu Vân thường hành xử nho nhã lễ độ với người xung quanh, vô hình trung khiến bọn họ lầm tưởng hắn không biết nổi giận hoặc ít nhất cũng không lỗ mãng như võ phu, điều này lại càng đúng với những tu sĩ từng tiếp xúc tương đối thân cận với hắn. Bởi vì bị xem là cao nhân Chân Tiên, họ lại nhìn Lưu Vân như một thánh nhân. Nhưng họ lại quên Lưu Vân cũng là con người, có hỉ nộ ái ố.
Một khi Lưu Vân thật sự nổi giận, trời cũng không ngăn được hắn. Đến lúc đó hắn sẽ không quan tâm đến phép tắc, quy củ gì nữa.
Bạch Nguyệt Quân hiểu tính cách này của hắn, vội chạy đến giữ hắn lại, giật Thanh Phong kiếm ra khỏi tay hắn, tránh cho hắn một kiếm san phẳng nơi này.
Trong lều vải đột nhiên thò ra một gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn, hai mắt nhắm lại, dùng giọng nói trong trẻo nói.
“Cha, mẹ. Có chuyện gì vậy? Con hỏi nhưng tỷ tỷ không chịu nói.”
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đồng thời quay đầu nhìn tiểu cô nương vừa bước ra khỏi lều vải, mắt vẫn không mở, hai tay đưa đến trước cần thận dò đường. Bạch Nguyệt Quân thả Lưu Vân ra để bước bên cạnh tiểu cô nương, ngăn cô bé tiến thêm mấy bước nữa sẽ bị âm khí ảnh hưởng.
Lưu Vân quay đầu trừng mắt nhìn Trịnh Tú Sương, vung tay đóng thông đạo, lại truyền âm cho nàng ta.
“Nể tình Trịnh đại nhân, ta sẽ bỏ cho ngươi lần này. Đừng có thử thách sự kiên nhẫn của ta. Ta không quen kiên nhẫn với người ngoài đâu. Cũng đừng để ta gặp lại ngươi. Sau này, nếu ta biết được ngươi làm hại con gái của ta lần nữa, thì dù ngươi có Thập Ma Thập Yêu chống lưng, có chạy đến chân trời góc bể cũng đừng mong thoát khỏi lòng bàn tay của ta.”
Không đợi Trịnh Tú Sương kịp phản ứng, Lưu Vân phất tay thi pháp, đưa nàng ta và mấy nha hoàn chưa hoàn hồn ra xa ngàn dặm, chỉ để Hồng Tinh ở lại.
Hắn nhìn Hồng Tinh, nàng so với lần cuối cùng cả hai gặp mặt lại càng thêm tuyệt sắc. Nói một câu thật lòng, nếu không tính hai muội muội của mình, Hồng Tinh có lẽ là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân. Ít nhất là trong trăm kiếp gần nhất của Lưu Vân, nàng là một trong những mỹ nhân mà hắn từng gặp. Nếu hỏi Bạch Nguyệt Quân ở đâu trong số đó, tất nhiên là đứng đầu trong lòng hắn rồi.
Lưu Vân nhẹ giọng nói.
“Đây là câu trả lời của ta. Ngươi có gì bất mãn có thể nói ra.”
Hồng Tinh vốn không mong đợi điều gì, chắp tay với Lưu Vân nói.
“Tiểu nữ đa tạ tiên sinh.”
Lưu Vân ngước mặt nhìn mây đen đang tan dần, nói.
“Ta biết nàng ta có ơn với ngươi. Nhưng nếu ơn này phải trả bằng cả tính mạng, tu vi, đạo hạnh cộng lại, ngươi có dám trả không?”
Hồng Tinh kiên quyết đáp.
“Dám.”
Lưu Vân mỉm cười, nói nàng có thể đi. Hồng Tinh cung kính hành lễ, sau đó cưỡi gió đi tìm Trịnh Tú Sương.
Hắn quay sang nói với Yến Tự Khâm và Trịnh Văn Cẩn, lần đầu giở giọng bề trên với hai người.
“Ta đã nói hết những gì cần nói, hai vị tự liệu mà làm. Phải rồi. Khi đi nói chuyện với Giang Thần nương nương sông Thịnh Dương, nên phân chia rạch ròi quan hệ với nhánh Hướng Thiên Giáo của nàng ta. Nếu không sẽ không biết họa từ đâu rơi xuống đầu lần nữa đâu.”
Nói xong, hắn phất tay đuổi cả hai đi.
Cha con hai người cũng không dám nán lại, bèn cáo từ rời đi.
Yến Tự Khâm ngự phong đưa Trịnh Văn Cẩn về huyện Hoài An. Y thật sự không biết, nếu không có Lưu Vân thì đứa con trai này của y sẽ bị lão bà biến thành thứ gì nữa.
Cha bên cạnh còn lo bóng lo gió, Trịnh Văn Cẩn lại tự mình mỉm cười. Yến Tự Khâm thấy lạ, bèn hỏi thử thì y cười nói.
“Lần đầu con nghe nói tiên sinh nổi giận là vì một lão bằng hữu và cháu gái của ông ấy, còn ra tay đánh người. Bây giờ cô nương đó đã trở thành nghĩa nữ của tiên sinh. Đây lại là lần đầu con chứng kiến tiên sinh nổi giận, còn bị giận cá chém thớt nữa. Lưu tiên sinh thật sự rất khó lường.”
Yến Tự Khâm nghe vậy cũng bật cười, nói.
“Lúc trước ta nghe nói tiên sinh vẫn còn ghi thù hắn từ sau lần bị trúng độc thủ, còn tự nhận là người lòng dạ hẹp hòi. Lúc đó ta không tin, dù sao tiên sinh cũng là người có pháp lực thông thiên, hôm nay cũng đã tận mắt chứng kiến, danh xứng với thực. Nói ra có ai tin được không?”
Y cười xong thở lấy hơi, lại nói tiếp.
“Ta biết tính tình của mấy lão Chân Tiên kia thực sự rất cổ quái, nhưng tiên sinh thì lại khác. Dù sao tiên sinh cũng là người đọc sách, nói đạo lý không động tay chân. Tiên sinh đúng thật là như vậy, nhưng nếu đối phương đã không nói đạo lý, ngài ấy cũng lười nói. Phải rồi, không nên truyền ra ngoài chuyện này, tiên sinh không thích chuyện thị phi.”
Trịnh Văn Cẩn đột nhiên nhớ tới một chuyện, tò mò hỏi.
“Lúc nãy tiên sinh nói cha muốn dựa vào Đại Triệu. Chuyện này là sao vậy?”
Yến Tự Khâm nói thẳng không giấu giếm. Trịnh Văn Cẩn nghe xong thì trầm ngâm rất lâu không nói gì.
Hướng Thiên Giáo muốn truyền giáo vào Đại Triệu, y không có ý kiến. Nhưng chính miệng Lưu tiên sinh nói, khí số của Đại Triệu đã sắp tận. Về chuyện này Trịnh Văn Cẩn không hiểu quá nhiều về khí số, khí vận của một nước, nhưng y cũng cảm thấy lần này cha y giống như đang đánh một canh bạc lớn gần như không có cửa thắng.
Sắc mặt Yến Tự Khâm trầm tư, nói.
“Lưu tiên sinh đối với bà ta đã chán ghét đến tột cùng rồi. Trong Thập Ma kia lại có một người mà bà ta vừa bái sư cách đây không lâu, không có lý do gì để làm phản như ta cả. Vốn là bà ta vì tình nghĩa mà muốn giúp ta, nhưng sau chuyện này e là sẽ trở mặt thôi. Ngoài Hồng Tinh ra, ba tên Hoắc Khang, Xuyên Khung, Chu Lương cũng không còn nghe lệnh của ta nữa.”
Y nhìn Trịnh Văn Cẩn nói.
“Ban đầu ta giao việc truyền giáo cho Tuyệt Thiên Hoang. Hắn đề cử một cách khả thi không làm kinh động đến triều đình. Hắn nói trong giáo có một người làm quan nội các trong triều, có thể mượn tay của người này để khiến Hoàng đế chấp thuận việc truyền giáo. Ta nhớ là họ Hứa.”
Trịnh Văn Cẩn tròn mắt kinh ngạc.
Yến Tự Khâm lại nói.
“Nhưng mẹ của con lại tự tiện ra tay như vậy. Còn nhờ một người trong liên minh Yêu Ma giúp đỡ. Cũng may mà tên đó hành động độc lập với mấy Chân Ma Yêu Vương kia. Nếu không là lớn chuyện rồi.”
“Nói như vậy tức là hắn cũng là một trong số Thập Ma Thập Yêu sao?”
Yến Tự Khâm lắc đầu.
“Nói ra có chút nực cười, nhưng hắn là bằng hữu của một lão đại Chân Ma. Hắn đứng ngang hàng với Thập Ma Thập Yêu nhưng nằm ngoài số đó. Theo ta biết được thì hắn không quan tâm đến việc làm của liên minh. Chỉ khi người bằng hữu của hắn nhờ vả thì hắn mới ra tay giúp. Về thực lực thì cũng chỉ có người bằng hữu của hắn mới biết được, bình thường hắn không thích phô diễn. Phải rồi, hắn luôn cười, nụ cười rất rộng. Răng thì sắc nhọn xếp san sát nhau khít đến mức không có kẽ hở. Mắt thì như hai ngọn đèn màu đỏ. Ta chỉ vô tình gặp hắn vài lần, không qua lại nhiều nên chỉ biết đến bấy nhiêu thôi.”
Hai cha con không nói gì thêm nữa. Chỉ im lặng cho đến khi về đến huyện Hoài An.
Khi này bách tính trong huyện thành cũng đã giải tán hết. Những lời đồn về tiên nhân thì vẫn còn được truyền miệng đi khắp nơi.
Mấy người Tống Vân Chi, Mạnh Dực, Nhạc Lang Phong, Lạc Tuyên cùng vài Bổ đầu lúc này mới có thể tiếp cận chiến trường. Vừa thấy hóa thân của Lưu Vân có mặt, ngoại trừ Mạnh Dực và Nhạc Lang Phong thì những người còn lại đều chắp tay hành lễ, gọi một tiếng “tiên sinh”.
Nhạc Lang Phong thì ôm quyền.
“Lưu đại ca, đã lâu không gặp. Hóa ra hai vị tiểu thư này là người nhà của huynh.”
Hóa thân cũng Lưu Vân không nói gì, chỉ gật đầu đáp lễ.
Mạnh Dực nghi hoặc, nhỏ giọng hỏi Lạc Tuyên.
“Người tóc trắng đó là ai vậy?”
Lạc Tuyên dè dặt đáp.
“Là phụ thân của hai vị Lưu tiểu thư. Thì ra ngài ấy là tiên nhân, cũng may trước đây ta chưa từng đắc tội ngài ấy.”
Không chỉ Lạc Tuyên, mấy Bổ đầu khác cũng có suy nghĩ giống như vậy.
Hóa thân của Lưu Vân nhìn Linh Nhiễm đã được trùm một tấm vải che đi bộ áo váy rách nát, sau đó thì quay đầu nhìn Lý Khắc đang một tay nắm lưng áo tên tu sĩ trẻ tuổi vẫn còn đang ngất xỉu, nói.
“Ngươi không đi, còn muốn ta tiễn sao?”
Lý Khắc vẫn cười cười không nói gì. Sau một tiếng “phạch” một đôi cánh có bộ lông đen tuyền như quạ, rộng đến bốn trượng mọc ra từ sau lưng hắn. Hắn hơi co chân khom người như thể lấy đà, sau đó đập cánh lao vút lên không bay về phương nam. Trên đường bay đó có một số lông vũ đen tuyền rụng ra, tự tan biến vào hư không.
Hóa thân của Lưu Vân ngẩng đầu nhìn theo, nghĩ thầm.
“Xem ra không cần tiễn.”
Đề xuất Voz: Tán Gái Cùng Trường
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.