Chương 151: Đồng bệnh tương liên.

Yến Tự Khâm và Trịnh Văn Cẩn chẳng mấy chốc đã về đến huyện Hoài An. Hai người trước tiên đi tìm Đào Nương và Linh Nhiễm đang nghỉ ngơi ở La phủ để hỏi thăm tình hình.

Yến Tự Khâm vốn định lấy ra vài túi thảo dược trị thương để bù đắp cho Linh Nhiễm thì biết được trên người của Linh Nhiễm có rất nhiều dược liệu thượng phẩm ở Nam Dương Phúc Châu. Đem so với mớ thảo dược của y không khác gì đào tiên với quả dại.

Cũng từ miệng của hai tỷ muội Đào Nương biết được tên quỷ dị Lý Khắc kia thật sự ra tay trợ giúp cho Trịnh Tú Sương, chỉ là không nhiều. Lúc Trịnh Tú Sương bị Càn Khôn Họa Quyển của Lưu Vân bắt đi, hắn cũng không ra tay cứu, chỉ cứu mỗi tên tu sĩ đã giao đấu với tỷ muội Đào Nương mà thôi.

Hóa thân của Lưu Vân vẫn chưa biến mất, tâm trí lúc này đang kết nối với bản thể ở phương xa, không khác gì Lưu Vân thật sự giáng lâm. Hắn đặc biệt chú ý trên người Linh Nhiễm có những vết thương nhỏ khá sâu, bèn truy hỏi nguồn gốc. Linh Nhiễm chỉ lắc đầu nói không nhớ, cũng không biết tại sao mình lại biến thành dạng chân thân. Lưu Vân cũng không hỏi tiếp.

Hắn quan sát tình hình hiện tại, nói với Đào Nương và Linh Nhiễm dừng lần lịch luyện này ở đây, ba ngày sau lập tức trở về nhà.

Trịnh Văn Cẩn sau đó đã một mình trở về huyện nha. Vì nhận được tin báo La Thận Viễn và La Thận Hằng đều đã bị chết, vụ án của nhà họ La buộc phải khép lại mà không có kết quả. Về chuyện của Dương Bách Tử thì y cũng đã nghe qua lời kể của La Ngọc Quỳnh, đoán chừng khả năng hắn đã bị Lý Khắc giết là rất cao. Nhưng y vẫn trông chờ Tư Phong Hành hồi kinh điều tra rồi mới có thể đưa ra kết luận.

Ngoài chuyện này ra, Trịnh Văn Cẩn còn phải xử trí cho hơn hai trăm người của Hắc Phong Trại, cấp cho họ hộ tịch hợp pháp, sau đó an bài cho một công việc. Những ai muốn làm Nha sai cho huyện nha, Trịnh Văn Cẩn sàng lọc rất khắc khe, cuối cùng chỉ có chưa đến hai mươi người.

Đến ngày hôm sau Lạc Tuyên tìm đến báo, phát hiện đội mật vệ đã bị trói treo lên xà nhà trong nhà kho của huyện nha. Vậy nên mới không có tin báo về thảo khấu tiếp cận huyện thành.

Quân tiếp viện của huyện Đạo Khẩu khi này mới đến nơi thu dọn tàn cuộc, bắt sống được một số ít những kẻ bao vây huyện thành. Bọn chúng không phải thảo khấu, lại giống tử sĩ hơn. Vốn dĩ là bắt được gần trăm tên, nhưng sau đó phần lớn đã cắn độc tự sát, số ít này là do kịp thời ngăn cản. Bọn chúng không khai gì, cũng không nói lời nào, không ăn không uống. Huyện nha cũng hết cách với chúng.

Cũng may là trước đó Thành Hoàng gia hiện thân trấn áp mấy tên này, nếu không thì bọn chúng đã sớm xông vào huyện thành khi bách tính “tỉnh giấc” rồi. Sau đó Tạ Đình Sơn không can thiệp vào chuyện dương thế nữa, giao lại cho Trịnh Văn Cẩn giải quyết mà trở về Âm Ty.

Yến Tự Khâm sau đó có đến miếu Thành Hoàng cầu kiến, được Tạ Đình Sơn hiện thân chào hỏi. Ban đầu Yến Tự Khâm tạ lỗi với lão Thành Hoàng, sau đó lại thành tán gẫu, bàn trên trời dưới đất. Yến Tự Khâm cũng nói với lão Thành Hoàng về chuyện truyền giáo, bởi về mặt nào đó Thành Hoàng gia là vị chính thần gắn kết với vương triều một nước nhất.

Về chuyện này Tạ Đình Sơn chỉ cười cười không đưa ra nhận xét, có điều trong lòng đã có chút thiện cảm với vị Giáo chủ này. Sau đó cả hai lại bàn về Lưu tiên sinh, Yến Tự Khâm không nhịn được, nói về khả năng thông u của Lưu tiên sinh, mới biết được lần trước trong miệng hắn chính là ở đây.

Tạ Đình Sơn nói, sau lần đó có nghe một Phán quan dưới U Minh kể lại, hầu hết những kẻ bị đày dưới Cửu U hiện tại là do một tay Lưu Vân đày vào. Mấy vị quỷ thần cai quản U Minh cũng không dám thả ra, bởi tất cả những kẻ đó đều bị Lưu Vân bài xích, sợ thả ra rồi sẽ bị hắn tìm đến làm loạn. Vị Phán quan nọ còn nói một câu khiến cho Yến Tự Khâm nghe xong phải run sợ.

“Tên đó chưa từng ra tay giết người, nhưng ai triệt để đắc tội hắn thì sẽ không còn kiếp sau nữa, vĩnh viễn bị đày vào Cửu U muốn không được, muốn chết không xong. Dù là mấy vị trên ta cũng không cản được, Thiên Đạo cũng không làm gì được. Với lại, con người hắn rất nhỏ nhen, đừng nghĩ là hắn tỏ ra rộng lượng thì chuyện gì hắn cũng cho qua.”

Những lời này nếu nói cho người khác thì chắc chắn sẽ không ai tin được. Nhưng Yến Tự Khâm và Tạ Đình Sơn lại vô cùng tin tưởng. Có lẽ tên Lý Khắc kia cũng lờ mờ biết được chuyện này nên đã chủ động không gây thù với Lưu Vân.

Cả hai trò chuyện thêm một lúc thì từ biệt. Một người đi đến huyện nha, một thần trở về Âm Ty.

Đối với Yến Tự Khâm, cuộc trò chuyện này rất có ý nghĩa. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên y nói chuyện với một vị chính thần. Trước giờ giới tu sĩ và thần đạo ở Đông Thanh Hoa Châu rất hiếm khi qua lại. Dù có là Thanh Viễn Chân Nhân núi Côn Luân cũng chưa chắc đã có thể nói chuyện trực tiếp với một vị Thành Hoàng như thế này.

Khi Yến Tự Khâm tự giới thiệu là cha ruột của Trịnh Văn Cẩn, mấy Bổ đầu Nha sai ở ngoài thư phòng hóng chuyện rất kinh ngạc. Vậy là lời đồn đại nhân nhà ta là Thiếu giáo chủ thật sao? Vậy chẳng nhẽ đại nhân cũng là tiên nhân?

Tư Phong Hành và Trịnh Văn Cẩn lại không lấy làm bất ngờ. Hai người đều đã tiếp xúc với Đào Nương và Linh Nhiễm, nếu không muốn nói là Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân. Nói không chừng, trên đời không còn chuyện gì có thể làm hai người này kinh ngạc được nữa.

Trò chuyện không lâu, Hứa Lệ Xuân tìm đến tham kiến Giáo chủ Yến Tự Khâm. Chuyện cũng đã lộ, nàng ta không giấu mình là tu sĩ nữa, trực tiếp cưỡi gió đáp xuống trước cửa thư phòng, đi qua trước mắt mấy Bổ đầu Nha sai bên ngoài.

Trịnh Văn Cẩn, Tư Phong Hành và Tống Vân Chi lập tức nhận ra nàng là con gái của Hứa Quân Thành, là Lễ bộ Thượng thư phu nhân. Ba người chưa kịp nói gì thì Hứa Lệ Xuân đã chắp tay hành lễ với Yến Tự Khâm, sau đó là Trịnh Văn Cẩn, lần nữa gọi y là Thiếu giáo chủ.

Trước đó ở chiến trường vì quá hỗn loạn, cũng vì ở quá xa nên với thị lực của phàm nhân, Trịnh Văn Cẩn không nhận ra Hứa Lệ Xuân. Lại nghe Yến Tự Khâm nói trong số giáo chúng có một người làm quan nội các họ Hứa. Xâu chuỗi lại mọi chuyện, Trịnh Văn Cẩn cảm thấy Hứa Quân Thành vì biết mình là con trai của Giáo chủ nên mới chủ động nhường nhịn trên quan trường, còn dặn dò Hứa gia ở huyện Hoài An này không nên đắc tội.

Có điều y không nghĩ Hứa Quân Thành sẽ kính sợ mình. Dù sao Hứa Quân Thành kia cũng là tu sĩ tu vi không thấp. Kể cả có không xem thường một Thiếu giáo chủ phàm nhân như mình thì cũng chỉ xem mình như bao nhiêu người khác thôi. Quan trọng vẫn là cái danh “con trai của Giáo chủ”.

Hứa Lệ Xuân không nói gì nhiều, chủ yếu là đến để chào hỏi Giáo chủ cho phải phép, sau đó liền quay về Hứa phủ.

Yến Tự Khâm cũng không nán lại huyện nha, y đi tìm hóa thân của Lưu Vân để cáo từ sau đó cưỡi gió quay về thánh điện.

Ở kinh thành nước Yên Đình, tu sĩ trẻ tuổi hôm nay mới tỉnh lại. Hắn vặn người vài cái, sau đó đứng dậy. Thấy sư thúc ngồi chờ trong phòng, hắn không nhịn được mà than thở mấy câu.

“Không ngờ lại ra tay mạnh như vậy. Suýt chút nữa là gãy vài cái xương rồi.”

Lý Khắc khi này ngồi gác chân trên ghế tựa lưng, tay cầm chén trà nhẹ lắc lư, nói.

“Đã diễn thì phải làm cho giống thật. Như có vẻ sự cống hiến của cậu không mang lại bao nhiêu lợi ích. Ít nhất thì nó cũng giúp cậu giữ được cái mạng nhỏ của mình.”

Hắn đưa chén trà lên miệng uống một ngụm, sau đó đặt chén trà xuống rồi đứng lên, đi đến bên cửa sổ của phòng trọ, nhìn về phía hoàng cung, nói mỉa mai.

“Trịnh Tú Sương bị bắt đi giáo huấn một trận, trong lòng uất ức nên đã thay đổi chủ ý. Muốn giúp Yên Đình bắc thượng đánh Triệu, đã sai ba hộ pháp của mình đi áp trận cho đại doanh ở tiền tuyến rồi. Bây giờ cậu không còn việc ở đây nữa, có thể về tìm sư phụ của cậu rồi. Tôi còn một chút việc ở đây. Sau đó sẽ đi dạo một vòng Đông Thanh Hoa Châu. Nói với sư phụ của cậu vài năm nữa tôi sẽ trở về, nếu có chuyện cần giúp thì cứ gửi thư là được.”

Tu sĩ trẻ tuổi từ chối.

“Sư thúc, con muốn về thăm quê một chút. Nghe nói năm sau Côn Luân tổ chức tiên hội, con sẽ đến đó xem, sau đó mới đi tìm sư phụ.”

Lý Khắc cười cợt nói.

“Quê? Cậu cũng còn quê sao? Nếu cậu muốn đến đó để thăm mấy bộ xương trắng thì tôi không có ý kiến gì. Nhưng tiên hội ở núi Côn Luân… tôi bắt buộc phải đi cùng cậu. Đến lúc đó sẽ có rất nhiều cao nhân từ các tiên môn ở Đông Thanh Hoa Châu tham dự. Cậu mà có mệnh hệ gì, sư phụ của cậu sẽ cạch mặt tôi mất.”

Tu sĩ trẻ tuổi im lặng không đáp gì.

-----------

Ba ngày sau, thương thế của Linh Nhiễm đã khá hơn một chút, đã chuẩn bị hành lý cùng Đào Nương lên đường trở về nhà. Cũng vào ngày này, Tư Phong Hành và Tống Vân Chi chuẩn bị lên đường hồi kinh.

Hai bên chạm mặt nhau ở cổng thành, bèn chào nhau một tiếng. Tống Vân Chi có hỏi Lưu tiên sinh đâu nhưng hai tỷ muội không trả lời. Hóa thân của Lưu Vân đã biến trở lại thành một sợi tóc trắng, trở về trong túi trữ vật.

Lại hỏi cả hai có thể cưỡi mây đạp gió, tại sao lại cất công đi bộ ra đến cổng thành làm gì. Đào Nương định đáp thì xe ngựa của La gia đã chạy đến. La Ngọc Quỳnh vén tấm vải bước xuống xe, hành lễ với hai người Tư Phong Hành và Tống Vân Chi.

Đào Nương mới chỉ vào La Ngọc Quỳnh nói.

“Cô ấy nói muốn tiễn hai người bọn muội đi một đoạn.”

Tống Vân Chi cũng không hỏi gì thêm, khẽ huých chỏ vào Tư Phong Hành đang nhìn trộm La Ngọc Quỳnh, nói khẽ.

“Đã gặp rồi thì nói với người ta một câu đi.”

“Ta có gì phải nói sao?”

Tống Vân Chi cười gian trá, nói.

“Ví dụ như, ta thích nàng chẳng hạn?”

Tư Phong Hành lập tức cho Tống Vân Chi một đạp.

Đoạn đường hai xe đi cùng nhau khá dài. Hai xe lại đi song song nên người trên hai xe cũng có trò chuyện qua lại với nhau. Chủ yếu là Đào Nương và Tống Vân Chi đánh xe nói chuyện. La Ngọc Quỳnh và Linh Nhiễm thi thoảng mới chen vào nói vài câu. Tư Phong Hành thì câm như hến không nói câu nào.

Vì chuyện này mà y bị Tống Vân Chi trêu chọc suốt. Đào Nương dường như hiểu ý của Tống Vân Chi, cũng bắt đầu trêu chọc La Ngọc Quỳnh nhà mình, khiến cho nàng cảm thấy ngượng ngùng không thôi.

Đi được ba dặm thì Đào Nương và Linh Nhiễm xuống xe, nhường lại cho người đánh xe của La phủ luôn đi theo sau. Xe của Tống Vân Chi cũng dừng lại. Hai tỷ muội nói lời từ biệt với La Ngọc Quỳnh, sau đó hành lễ với hai người Tống Tư rồi cưỡi mây rời đi.

Khi này La Ngọc Quỳnh mới thử nhìn trộm Tư Phong Hành đang ngẩng đầu nhìn theo hai tiên nữ cưỡi mây, ánh nhìn công chính. Đây cũng là lần đầu nàng nhìn kỹ gương mặt của y, cảm thấy y cũng không quá tệ.

La Ngọc Quỳnh cũng hành lễ với hai người sau đó lên xe quay về huyện thành. Hai người Tống Tư cũng đáp lễ, sau đó tiếp tục lên đường hồi kinh.

-----------

Ban đêm, Lý Khắc một mình đi vào hoàng cung nước Yên Đình. Hắn như con lươn trơn tuột, trờn vào những khoảng tối, không ai biết được hắn đang ở đó, cũng chỉ cảm thấy như gió lùa qua mà thôi.

Hắn đi một mạch đến cung của Quý phi nương nương, dừng lại trước cửa gõ cửa vài cái. Đến khi nhận được lời chấp thuận thì hắn mới đẩy của đi vào.

Lúc này trong cung chỉ có một mình Quý phi. Thấy Lý Khắc đến, nàng ta tỏ vẻ chán ghét, nói.

“Ngươi đến đây để làm gì, sao không ra ngoài chơi trò chơi của người đi?”

Lý Khắc nở một nụ cười như thường lệ, nói.

“Tôi đến đây là có một lời đề nghị. Một lời đề nghị mà nương nương sẽ không muốn từ chối.”

Quý phi cáu gắt nói.

“Ta từ chối!”

Lý Khắc chỉnh lại cái kính một mắt, bước đến ngồi xuống một cái ghế, nói.

“Sắp tới họ Trịnh mà nương nương không có mấy cảm tình kia sẽ cho người giúp đại quân của Yên Đình đánh Đại Triệu. Tôi nghĩ nương nương cũng mong muốn Yên Đình thắng, phải chứ?”

Quý phi híp mắt nhìn Lý Khắc, hỏi.

“Thế nào, ngươi muốn ta hợp tác với ả ta?”

“Không không, đó lại chính là điều mà tôi nghĩ nương nương sẽ làm mà không cần tôi gợi ý. Tôi đây là muốn giúp nương nương. Tôi có thể cho nương nương mượn người.”

Lý Khắc búng tay một cái, từ trong bóng tối có một nam tử bước ra.

“Đổi lại, tôi muốn nương nương thực hiện một việc cho tôi. Thế nào?”

Lý Khắc ngoẹo cổ nhìn Quý phi.

Nàng ta liền bật cười, tức thì lao đến dùng tay không đâm xuyên ngực nam tử.

“Chỉ có bấy nhiêu thực lực mà cũng muốn cho ta mượn. Ngươi nghĩ ta là đồ ngốc sao? Lý Khắc, ta nói cho ngươi biết, nếu không phải lão tổ muốn ta lễ độ với ngươi thì nói không chừng ta đã giết ngươi từ lần đầu gặp rồi.”

Lý Khắc cười khúc khích.

“Ôi, thật đáng mong chờ.”

Thân thể của nam tử vẫn bị Quý phi đâm xuyên ngực đột nhiên biết thành bó rơm. Tiếp sau là lưỡi đao kề sát cổ. Sau lưng Quý phi lúc này là một người mặc bộ giáp che mặt màu xanh trơn nhẫn. Loại giáp này không giống giáp trụ mà binh lính hay võ tướng sử dụng. Nó có phần gọn nhẹ hơn, ôm sát người hơn.

Nam tử bằng giọng trầm.

“Tấn công bất ngờ nhưng quá tự cao. Cẩn thận chết trên chiến trường đấy.”

Hắn thu đao về cho vào vỏ ở hông, bước lui vào trong bóng tối rồi biến mất.

Lý Khắc trề môi, nhún vai nói.

“Xem ra nương nương đắc tội với người có thực lực cao nhất của tôi rồi. Nhưng tôi có thể cho nương nương mượn người khác, chỉ là…”

Quý phi tức giận quát.

“Ta không cần! Cút đi cho ta!”

Lý Khắc nhẹ giọng hừ một cái.

“Vậy thì thôi.”

Lý Khắc cũng hóa thành bóng tối rồi biến mất.

Quý phi nghĩ rằng Lý Khắc đến đây để trêu tức mình. Không ngờ rằng vài ngày sau Trịnh Tú Sương thật sự tìm đến. Nàng ta cũng không ngại mà thử giao hảo một phen, cũng để chứng minh cho Lý Khắc thấy, không cần hắn mình cũng có thể giúp Yên Đình đánh thắng Đại Triệu.

Mãi đến khi một cái hóa thân bị Tưởng Du Nhi và Sô Ngô hợp sức giết trên chiến trường, nàng ta vẫn không nghĩ lựa chọn của mình khi đó là sai lầm. Khi Quý Cung Mộng đang chửi rủa nha đầu đã “giết” mình, Lý Khắc không biết từ xó nào chui ra, cười cợt nói.

“Xem ai đang tức giận vì mất một đuôi kìa.”

“Cút!”

Lý Khắc đưa một ngón tay lên lắc lư, nói.

“Không được. Tôi ở đây là để chuyển lời từ vị lão tổ của nương nương cho nương nương. Có muốn nghe không?”

Quý Cung Mộng im lặng không nói gì. Lý Khắc mới hắng giọng nói.

“Bởi vì khí số của Yên Đình sắp tận, ngài ấy muốn nương nương lập tức quay về, tránh hậu họa phía sau. Nếu nương nương còn vương tình với tên Hoàng đế bất tài đó thì cứ tạm thời bỏ mặc, chờ khi hắn nước mất nhà tan hẳn đưa về. Hoặc là cứ vậy mà bắt về cũng được.”

Quý Cung Mộng nghe xong vẫn không nói gì, tâm tình đã hòa hoãn hơn vài phần. Nàng nghĩ thầm, bản thân không còn ở chiến trường, tên Hoắc Khang và Xuyên Khung chắc chắn sẽ vì nể sợ vị Chân Tiên kia mà rút lui. Yên Đình sớm sẽ bị Đại Triệu thâu tóm. Bản thân nàng có ở lại hay không cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Đột nhiên nàng hỏi Lý Khắc.

“Ngươi sẽ về cùng ta sao?”

Hắn lắc đầu.

“Tôi vừa ở đó đến đây. Tôi vẫn còn việc khác phải làm. Chỉ là thuận đường nên được nhờ chuyển lời thôi. Nương nương biết mà, phi kiếm truyền tin đâu có nhanh bằng tôi được.”

Quý Cung Mộng thở dài nói.

“Được, ta biết rồi.”

“Vậy thì tạm biệt.”

Lý Khắc lần nữa hóa thành bóng tối rồi biến mất.

----------

Chưa đến nửa ngày, Sô Ngô đã đưa Tưởng Du Nhi về đến nhà. Cơ thể nàng rệu rã, nặng nhọc trèo xuống lưng Sô Ngô đi đến bàn đá rồi ngồi xuống. Sô Ngô biến nhỏ, chạy đến trèo lên bàn, khẽ liếm vết bỏng ở hai tay nàng, tỏ vẻ thương sót.

Điền Trí Lâm ở trong bếp thấy vậy thì mang ra một chậu nước mát, nói với nàng hãy nhúng tay vào trong. Sau đó hắn chạy đi tìm thuốc bôi cùng băng vải.

Đào Nương và Linh Nhiễm nghe tin thì vội chạy ra xem, hỏi nàng đã bị ai làm cho bị thương. Tưởng Du Nhi chỉ cười không trả lời.

Nàng đặc biệt chú ý đến hai tiểu cô nương đứng nép ở cửa nhà, bèn hỏi Đào Nương. Đào Nương không vội đáp, xoay người vẫy tay gọi hai tiểu cô nương lại gần, sau đó mới giới thiệu.

“Đây là Lưu Xảo Xảo, còn đây là Lưu Nhã Nhã. Hai muội ấy là tỷ muội song sinh.”

Tưởng Du Nhi hơi nghệch mặt ra. Họ Lưu, chẳng lẽ là con của cha và mẹ. Nhưng mà mình đi ra ngoài chưa đến một năm, bọn họ không thể sinh con nhanh đến như vậy chứ.

Đào Nương như hiểu Tưởng Du Nhi đang nghĩ gì, liền gõ đầu nàng một cái, nói.

“Hai muội ấy cũng là nghĩa nữ giống chúng ta. Bây giờ chính là muội muội của ba người chúng ta.”

Linh Nhiễm mỉm cười, kéo Nhã Nhã lại ôm lấy. Còn Xảo Xảo thì đứng nép sau Đào Nương. Tưởng Du Nhi lúc này mới nhận ra bản thân có chút đáng sợ, hai tay bị lửa thêu bỏng, ở cổ còn có vết cắt đã khô máu. Nơi khóe miệng cũng có chút máu lau chưa sạch. Nàng vội giấu hai tay đi, dùng vai lau miệng sau đó mỉm cười nhìn Xảo Xảo.

Nàng quan sát thấy, Xảo Xảo và Nhã Nhã có nước da hơi ngâm đen, hẳn là trước khi gặp cha mẹ đã phải chịu không ít khổ cực. Nàng cũng nhận thấy hai mắt Nhã Nhã cứ nhắm nghiền không mở ra, Xảo Xảo thì cứ kéo kéo vạt áo của Đào Nương mà không chịu nói gì, trong khi Nhã Nhã đang trò chuyện với Linh Nhiễm ngồi gần đó.

Tưởng Du Nhi bèn hỏi, mới kinh ngạc nghe được từ miệng Đào Nương.

“Xảo Xảo không nói được, còn Nhã Nhã thì không nhìn thấy gì. Ta và Linh Nhiễm cũng rất tò mò chuyện này nhưng khi hai người bọn ta về đến thì hai muội ấy đã ở đây rồi. Cha mẹ thì không biết là đã đi đâu, chỉ có Điền đại ca hình như là biết được đôi chút nhưng huynh ấy không chịu kể.”

“Không phải là ta không chịu kể, là tiên sinh và phu nhân không cho ta kể.”

Điền Trí Lâm từ trong nhà đi ra, tay cầm theo hộp đựng thuốc. Hắn cẩn thận lau khô, bôi thuốc cho Tưởng Du Nhi, sau đó băng bó vết bỏng ở hai tay của nàng lại. Trong khi làm hắn vẫn nói.

“Nếu là về tính trạng của hai tiểu thư đây thì ta có thể nói đôi chút. Theo lời của Lưu Thanh, huynh ấy từng xem qua cho hai vị tiểu thư, nói rằng đây là dị tật bẩm sinh không chữa được. Ta cũng có kiểm tra qua. Đối với Xảo Xảo thì là do hầu bị tổn thương, không thể nói thành lời được. Còn với Nhã Nhã thì đôi mắt giống như vật trưng bày, không có phản ứng gì khi bị khích thích, cũng không cử động được, đương nhiên là không dùng được.”

Băng bó xong, hắn nhắc nhỏ Tưởng Du Nhi.

“Có thể uống đan dược để đẩy nhanh tốc độ trị thương. Nhưng kiêng động nước. Thời gian này tốt nhất là không nên tắm rửa. Có thể nhờ người khác lau sơ người được. Chờ lần sau tháo băng xem tình hình hồi phục như thế nào rồi mới tính tiếp.”

Nói xong hắn xách hộp thuốc đi vào trong nhà.

Điền Trí Lâm hiện giờ đã ra dáng lang trung hơn trước. Thời gian rảnh rỗi hắn lại đi xuống trấn nhỏ dưới núi làm lang trung chữa bệnh. Mọi người trong trấn đều gọi hắn là Điền lang trung. Tuy không thể nói là hắn chữa được bách bệnh, nhưng các ca bệnh nhẹ hoặc tương đối thì hắn đều có thể chữa được.

Xảo Xảo tuy có chút sợ bộ dạng hiện tại của Tưởng Du Nhi, nhưng khi được Đào Nương khích lệ thì đã chủ động bước tới trước mặt Tưởng Du Nhi. Nhưng cô bé không thể nói chuyện, cũng không biết nên làm gì, chỉ đành đứng tại chỗ nhìn nàng.

Tưởng Du Nhi thấy vậy thì mỉm cười, nói.

“Ta là Lưu Vãn Du, là muội muội của Lưu Hồng Đào, là tỷ tỷ của Lưu Linh Nhiễm, cũng là tỷ tỷ của hai muội.”

Nhã Nhã khi này đã đến bên cạnh Xảo Xảo, nói bằng giọng trong trẻo.

“Vậy là muội lại có thêm một người tỷ tỷ nữa rồi.”

Cả Đào Nương, Du Nhi và Linh Nhiễm đều bật cười thành tiếng. Không khí vui vẻ này, quả thật chỉ có ở nhà mới có được.

Đề xuất Voz: Khiêu vũ giữa bầy Les
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.