Chương 152: Mái tóc trắng này có chút quen thuộc.
Không lâu sau đó, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân trở về nhà, nói là đi tìm Uyển Tình mua chút đồ. Như thế biết trước Du Nhi bị thương, Lưu Vân lấy ra hai lọ thuốc, một lọ bôi, một lọ uống đưa cho Du Nhi.
Hắn xoa đầu nàng, nói.
“Dùng đến phép chặt đầu không chết thì đúng thật là có nguy hiểm. Không sao là tốt rồi.”
Du Nhi muốn kể là đã gặp Thân Ngoại Hóa Thân của Lưu Vân, nhưng nhớ lại lời của người kia dặn nên nàng đành nuốt những lời đã ra đến miệng vào trong bụng. Lưu Vân chỉ nhìn nàng mỉm cười, không nói gì thêm.
Bạch Nguyệt Quân thì đi thẳng đến bế Xảo Xảo và Nhã Nhã lên. Hai cô bé năm nay đã bảy tuổi nhưng thể trạng lại kém xa bạn cùng trang lứa, thấp hơn hẳn một cái đầu. Vậy nên Bạch Nguyệt Quân có chút vội trong việc bồi bổ cho hai cô bé bị khiếm khuyết này.
Nàng bế cả hai đi đến chiếc ghế tựa lưng bằng trúc mà Lưu Vân thường ngồi, ngồi lên đó với hai tiểu cô nương trong lòng. Sau đó lấy trong tay áo ra hai hộp gỗ nhỏ, dịu dàng nói.
“Đang là đan dược giúp hai đưa bồi bổ. Mỗi bảy ngày mới được uống một viên, không được xem như kẹo mà tùy tiện ăn. Rõ chưa?”
Hai tiểu cô nương gật đầu, nhận lấy hộp gỗ nhỏ trong tay mẹ.
Lưu Vân thấy ba nha đầu còn lại có vẻ ghen tị, nghĩ thầm.
'Linh Nhiễm lúc nhỏ được nàng ấy chăm có khác gì đâu. Đào Nương thì lúc tụ hình đã là thiếu nữ tuổi xuân thì, không cần chăm sóc nhiều. Du Nhi thì…'
Nghĩ đến đây, hắn lần lượt xoa đầu ba nàng, nói.
“Bản năng làm mẹ của nàng ấy rất lớn. Chỉ là ba đứa các con đều đã lớn, nàng ấy có muốn chăm sóc giống như vậy cũng không được. Nhưng nếu cả ba làm nũng thì có lẽ nàng ấy sẽ mềm lòng.”
Đào Nương và Linh Nhiễm nghe vậy liền chạy đến bên ghế làm nũng với Bạch Nguyệt Quân, cũng không quan tâm đến hình tượng nữa trước mặt hai muội muội nữa. Du Nhi vẫn ngồi yên không đi.
Bản thân nàng từ nhỏ đã chịu khổ, phải trưởng thành từ rất sớm, dần dần nảy sinh tính cách cứng rắn, ít khi dựa dẫm vào người khác. Có lẽ cũng chỉ có Tưởng lão, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân là những người mà nàng thật sự mở lòng được.
Du Nhi bất giác quay đầu nhìn Sô Ngô ngồi trên bàn đá, há miệng ngáp một cái, rồi dùng chân sau gãi gáy, hành xử không khác gì một con mèo. Cũng vì vậy mà trong thời gian cả hai ở cùng nhau nàng cũng kể với nhớ nhiều chuyện của mình. Nàng biết nó có linh tính nhưng lại không để tâm lắm, bởi nó cũng có mở miệng nói lại câu nào với nàng đâu. Nàng cũng không sợ nó sẽ đi kể với người khác. Lợi ích khi nuôi thú cưng bầu bạn là vậy mà.
Du Nhi đứng dậy đi vào trong nhà để thay bộ y phục bị hư hại trên người, cũng để lau sạch người một lần. Sô Ngô thấy vậy cũng đi theo sau. Nhưng khi nó vừa nhảy khỏi bàn đá chưa kịp chạm đất đã bị Lưu Vân chụp lấy cổ. Hắn chỉ tay vào mũi Sô Ngô nói.
“Tiểu gia hỏa ngươi đừng có chiếm tiện nghi của con gái ta. Nếu ngươi có ý gì thì cứ hóa hình sau đó đến trước mặt ta hỏi rõ ràng. Nói không chừng ta sẽ cho phép. Còn nếu ngươi muốn làm kẻ trộm thì chắn chắn ta sẽ cắt của ngươi.”
Sô Ngô nghe hiểu nhưng giả ngốc, kêu vài tiếng “meo” còn làm mặt đáng yêu. Đối với mấy cô nương trong nhà thì có lẽ còn có chút tác dụng, nhưng với Lưu Vân thì hoàn toàn vô hiệu. Hắn chỉ vào cái bụng tròn hơi quá khổ của Sô Ngô bắt đầu mắng.
Bốn tỷ muội Đào Nương cùng Bạch Nguyệt Quân thấy vậy thì bật cười. Không lâu sau, Du Nhi đã thay một bộ y phục sạch sẽ bước ra, thấy Lưu Vân mắng Sô Ngô thì tò mò hỏi. Nhã Nhã liền cướp lời của Đào Nương.
“Cha mắng nó có ý đồ xấu với tỷ. Sau đó lại mắng nó chỉ biết ăn ngủ không lo tu hành không xứng với tỷ, chờ sau khi hết thời hạn giao ước mười năm chắc chắn sẽ đuổi nó đi.”
Lưu Vân sau khi mắng xong thì bước đến gần, Sô Ngô thì hắn đặt cho ngồi lên vai của mình. Hắn nhìn Nhã Nhã nói.
“Tiểu nha đầu con tai thính như vậy. Sau này chuyện trong nhà sẽ không có chuyện gì thoát khỏi con rồi.”
Hắn lại nhìn sang Sô Ngô nói.
“Tiểu gia hỏa này ăn bám nhà ta đã lâu rồi, sợ là bị đuổi đi sẽ không chịu được khổ mà thôi.”
Sô Ngô vẫn không chút phản ứng. Bạch Nguyệt Quân cũng phải công nhận da mặt của tiểu gia hỏa này còn dày hơn cả Lưu Vân nữa. Nàng nói.
“Đuổi nó đi, cũng phải xem Du Nhi có nỡ không đã.”
Du Nhi không hiểu ẩn ý trong lời nói của mọi người, mặt tỉnh bơ nói.
“Nếu cha mẹ không muốn giữ nó lại thì con cũng không tiếc.”
Sô Ngô nghe vậy thì tỏ vẻ giận dỗi, mở miệng nói tiếng người.
“Được được được. Ta là kẻ ăn bám trong cái nhà này. Ta đi là được rồi.”
Nó trèo xuống người Lưu Vân nhưng bị hắn chụp lại, nói.
“Ngươi không giả ngốc nữa, xem ta mắng ngươi như thế nào.”
Trong lòng Sô Ngô nổi lên trận sóng lớn. Thân thể nó vùng vẫy kịch liệt nhưng vẫn không thoát khỏi tay Lưu Vân. Hắn mang Sô Ngô vào thư phòng, đóng sầm cửa lại, còn dựng lên cấm chế cách âm. Lời cứu cùng mà Sô Ngô kịp nói trước khi cửa phòng đóng lại là “Du Nhi cứu ta”.
Lúc này tâm tình Du Nhi có chút kích động, bèn hỏi Bạch Nguyệt Quân.
“Mẹ, cha sẽ không làm gì Sô Ngô chứ?”
Bạch Nguyệt Quân thản nhiên nói.
“Tiểu gia hỏa đó thì có gì đáng để cha con làm gì. Chỉ giáo huấn nó thôi, sẽ không làm hại nó đâu.”
Linh Nhiễm tựa đầu lên tay Bạch Nguyệt Quân lại hỏi.
“Cha mẹ định nhận nuôi bao nhiêu người nữa vậy? Tính hết mấy tỷ muội bọn con là đã là năm người rồi.”
Bạch Nguyệt Quân trầm ngâm.
“Cha mấy đứa nói, nhiều quá chàng ấy nuôi không nổi cũng không dạy dỗ hết được. Cùng lắm là thêm một người nữa. Như vậy bảy tỷ muội mấy đứa vừa đủ sức nuôi dạy của chàng ấy, sẽ không dạy ra đứa nào gây họa.”
Du Nhi đã ngồi xuống bên chân Bạch Nguyệt Quân, gác đầu lên đùi nàng, nghe được lời này thì có chút khó hiểu.
“Bọn con có năm người, cộng thêm một sao lại thành bảy rồi?”
Đào Nương gõ nhẹ lên đầu Du Nhi.
“Không phải chút ta còn thiếu một người nữa sao. Cộng lại là vừa đủ bảy rồi.”
Du Nhi cười nói là mình quên mất Sở Uyển Đình luôn tự nhận bản thân là họ Lưu. Bạch Nguyệt Quân mỉm cười dịu dàng, nói.
"Lưu Vân chàng ấy nói, đợi khi nào Uyển Đình chịu gọi chàng ấy một tiếng cha, chịu gọi ta một tiếng mẹ, thì khi đó con bé mới thật sự là con gái của chúng ta. Còn không thì cứ như bây giờ là được. Chuyện này không được nói với Uyển Đình, có biết chưa?”
Năm tỷ muội đồng loạt gật đầu.
Năm tỷ muội, chưa tính đến Sở Uyển Đình đều được Lưu Vân đặt tên. Thật ra cách đặt tên của hắn có hơi tùy tiện, cũng không dựa trên bối tự nào. Hắn cảm thấy thích hợp thì cứ vậy mà đặt, Bạch Nguyệt Quân cũng không có ý kiến gì.
Về cách nuôi dạy của đôi đạo lữ này càng khác người thường. Thay vì nói Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân tiên nhân nuôi dạy con cái, hai người bọn họ lại giống phu tử ở trường tư thục hơn. Trước tiên sẽ cho đọc sách viết chữ, kết hợp với thuật luyện khí dưỡng sinh, từ từ hấp linh khí vào đan điền nhưng chỉ là cất trữ, chưa luyện hóa.
Sau khi hoàn thành bài kiểm tra đầu cuối của Lưu Vân mới bắt đầu tu hành. Từ đây mới chính thức bên lên con đường tu tiên. Vốn dĩ Lưu Vân dạy như vậy là để hình thành đạo tâm và tâm cảnh ổn định, để cho cách nàng có thể tự vẽ ra một con đường đúng đắn cho bản thân.
Quá trình này Sở Uyển Đình, Đào Nương, Du Nhi và Linh Nhiễm đều đã trải qua. Tuy thời gian học tập của mỗi người là khác nhau, nhưng trung quy là như vậy. Ví như Sở Uyển Đình vốn là công chúa của hoàng thất Yên Đình, từ nhỏ đã học lễ nghi chữ nghĩa, biết được nhiều đạo lý. Bạch Nguyệt Quân sau khi nhận đồ đệ chỉ cần giảng giải giống Sở Uyển Đình thấu suốt những đạo lý, kèm thêm một số điều đúng đắn là được.
Du Nhi và Linh Nhiễm thì học từ đầu nên mất khá nhiều thời gian. Đào Nương thì không cần bàn đến, tuy lúc mới tụ hình có chút nghịch ngợm nhưng tâm tính vốn đã trong như giếng cổ không chút vẫn đục, ngộ tính còn cao hơn cả Sở Uyển Đình. Lưu Vân chỉ cần trị cái bệnh lười biếng ham chơi của nàng cũng Linh Nhiễm là được.
Còn Xảo Xảo và Nhã Nhã tạm thời cần phải quan sát thêm. Cả hai được khuất cái nhận nuôi từ nhỏ, lại là hai tiểu cô nương. Có thể sống sót đến bảy tuổi đã là phúc lớn mạng lớn rồi. Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không kỳ vọng nhiều ở hai tỷ muội song sinh này, chỉ mong là có thể khỏe mạnh hơn là tốt rồi.
Bạch Nguyệt Quân đang trò chuyện với các con gái, thì Lưu Vân truyền âm bảo nàng vào thư phòng. Nàng không hỏi nhiều, liền đứng dậy khỏi ghế đi vào trong nhà.
Điền Trí Lâm lúc này lại đi ra, tiến về phía nhà bếp.
Linh Nhiễm bèn gọi.
“Trí Lâm ca, Trí Lâm ca!”
Điền Trí Lâm quay đầu nhìn Linh Nhiễm, hỏi.
“Cái gì?”
“Hôm nay Du Nhi tỷ đã về rồi, hay là chúng ta bày tiệc đi.”
“Không.”
Linh Nhiễm chạy đến kéo tay áo đung đưa làm nũng, hỏi tại sao. Điền Trí Lâm thờ dài nói.
“Tiểu thư thân mang thương tích chưa khỏi, còn nhớ là tại sao không? Tiên sinh chưa phạt cấm túc tiểu thư là may rồi. Giờ còn đòi hỏi nữa sao?”
Linh Nhiễm mím môi, hai mắt lưu ly rưng rưng. Điền Trí Lâm đành nhỏ giọng nói.
“Nhưng có thể chọn món. Không quá bảy món được đâu.”
Cả ba tỷ muội Đào Nương, Linh Nhiễm, Du Nhi đồng thanh reo lên vui sướng. Nhã Nhã nghe vậy cũng reo lên theo, nhưng có hơi chậm nhịp.
Trong thư phòng, Lưu Vân ngồi trên ghế dựa, quỳ trước mặt hắn là một nam tử mặc y phục xám. Bạch Nguyệt Quân vừa bước vào, thấy vậy thì hô lên.
“Hóa ra tên ăn nhờ ở đậu này cũng khá tuấn tú.”
Nam tử mặc y phục xám ngượng ngùng nhìn Bạch Nguyệt Quân, nói.
“Nhạc…”
“Đừng có gọi ta là nhạc mẫu. Ta không có đứa con rể nào như ngươi.”
Nói đến đây Bạch Nguyệt Quân tỏ vẻ bực dọc.
“Giao Du Nhi cho ngươi bảo vệ, lại suýt chút nữa đầu lìa khỏi cổ mà chết rồi. Còn có mặt mũi hỏi cưới con bé sao?”
Nam tử bị nói cho cứng họng.
Bạch Nguyệt Quân thấy vậy thì khịt mũi một cái, đi đến ngồi xuống cạnh Lưu Vân. Lưu Vân cười khẽ, nhìn nam tử nói.
“Thời hạn mười lăm năm vẫn còn. Trong khoảng thời gian còn lại này, ngươi phải dùng thân người theo sát Du Nhi, không để con bé gặp nguy hiểm đến tính mạng. Còn nếu ngươi thương sót không muốn con bé bị thương tổn thì ngươi có tùy ý mà làm. Nhưng nếu ngươi lúc nào cũng bảo bọc Du Nhi, con bé sẽ không thể phát triển. Ta nói như vậy ngươi hiểu rồi chứ.”
Nam tử gật đầu. Lưu Vân chỉ tay ra bên ngoài về phía hiên nhà, nói.
“Còn về chuyện của ngươi và Du Nhi, sau giao ước mười lăm năm hẵng nói đến. Nếu Du Nhi nảy sinh tình cảm với ngươi thì xem ngươi qua được cửa đầu tiên, sau đó bọn ta lại xét đến ngươi có làm tốt việc mình không. Nếu không thì không cần nói chuyện cưới xin nữa.”
Nam tử vui mừng, chắp tay dập đầu với Lưu Vân.
“Cổ Thịnh Phong xin lĩnh tuân pháp chỉ.”
Bạch Nguyệt Quân nhíu mày suy nghĩ một lát, hỏi.
“Ai đặt tên cho ngươi vậy?”
“Bẩm tiên tử, là ta tự đặt.”
Bạch Nguyệt Quân đứng dậy hừ lạnh, nói.
“Xem như ngươi cũng có chút chữ nghĩa.”
Nàng đi qua sát vai hắn, đi ra ngoài gọi Du Nhi vào thư phòng. Trong khoảng khắc, Cổ Thịnh Phong cảm thấy khí tức lạnh lẽo trước đó đã trở nên nhẹ hơn nhiều.
Du Nhi vào trong thư phòng, nghi hoặc nhìn Cổ Thịnh Phong đang quỳ trên sàn trước, sau đó mới hỏi Lưu Vân là có chuyện gì cần gọi. Lưu Vân đưa tay chỉ vào Cổ Thịnh Phong, nói.
“Con có nhận ra hắn là ai không?”
Du Nhi cẩn thận quan sát Cổ Thịnh Phong, sau đó dò xét khí tức của hắn, cảm thấy có chút giống với Sô Ngô liền kinh ngạc hỏi.
“Ngươi là Sô Ngô?”
Hắn đứng dậy chỉnh trang y phục, sau đó chắp tay thi lễ kiểu nho sinh, nói.
“Tại hạ Cổ Thịnh Phong, cũng chính là Sô Ngô, tham kiến tiểu thư. Kể từ giờ, tại hạ sẽ là hộ vệ chính thức của nàng.”
Du Nhi trầm ngâm một lúc, muốn nói lại thôi, đưa tay lên muốn đấm Cổ Thịnh Phong một cái cũng rút lại. Cuối cùng giận dỗi đi ra ngoài.
Cổ Thịnh Phong nghệch mặt ra, không hiểu Du Nhi là đang có ý gì. Hắn nhìn Lưu Vân như muốn hỏi ý kiến. Lưu Vân chỉ phất tay bảo hắn đuổi theo, không nói gì thêm.
---------
Trầm Thừa Vũ lúc trước hiếm khi ra ngoài làm nhiệm vụ, một phần là do tu vi thấp kém bị đình trệ, lại thiếu người sai vặt nên hắn chỉ được giao việc gánh nước chẻ củi. Sau này tu hành thông suốt, tu vi tăng cao liền được quản sự giao cho mấy nhiệm vụ trừ yêu diệt quái dưới núi.
Lần này xuống núi Trầm Thừa Vũ đi cùng Hòa Linh, là sư tỷ của hắn ở Côn Luân. Thực lực của nàng ta chỉ kém Giang Bân chừng nửa bước chân, thực ra cũng là một kiểu dưới một người trên vạn người. Cũng vì vậy Hòa Linh không có thiện cảm mấy với Giang Bân sư huynh của mình.
Tuổi trẻ ganh đua, tốt mà cũng không tốt. Còn may Hòa Linh không đến mức ganh ghét tài năng của Giang Bân, trái lại nàng còn rất tán thưởng. Nhưng nàng không thích tiếp xúc với y mà thôi.
Nhiệm vụ lần này là Hòa Linh được phân cho đi cùng Giang Bân. Nhưng mối quan hệ của hai người này, trong núi Côn Luân có ai không biết là rất tệ. Thế mà đệ tử của Quản Sự Đường vẫn phân chia cho được. May mà lúc đó Trầm Thừa Vũ trở về trả nhiệm vụ, liền bị mấy đệ tử Quản Sự Đường kéo đến ép cho cái nhiệm vụ này.
Hòa Linh đối với vị sư đệ này tương đối hòa nhã, lập tức đồng ý. Kết quả là Trầm Thừa Vũ chưa kịp nghỉ ngơi đã phải đi làm nhiệm vụ tiếp.
Cả hai đạp phi kiếm đi xuống phía nam, cách núi Côn Luân ba trăm dặm có một thôn trang họ Sử. Gần đây có vật không sạch sẽ quấy nhiễu, liền cho người đi tìm pháp sư về trừ tà. Liên tiếp mấy người đến thử sức nhưng vẫn không làm gì được, còn bị tà vật đó dọa cho bán sống bán chết.
May mà vị cuối cùng là một tán tu, đạo hạnh hơi thấp nhưng vẫn có chút hiểu biết, gợi ý cho trưởng thôn đi đến núi Côn Luân mời tiên sư thật sự.
Hòa Linh và Trầm Thừa Vũ đến nơi, lập tức báo danh là đệ tử núi Côn Luân. Người gác cổng thôn nhìn thấy bộ dạng của cả hai, trong lòng nghi hoặc, không rõ có thật sự là tiên sư trên núi thật hay không. Dù sao thần tiên cũng chỉ là truyền thuyết, không ai tin là thật cả.
Hòa Linh và Trầm Thừa Vũ cũng không lấy làm tức giận, chỉ đứng ở cổng cùng người gác cổng chờ trưởng thôn đến giải quyết. Không lâu sau, trưởng thôn già cùng vị tán tu đã gợi ý đến Côn Luân nhờ giúp đỡ kia đi đến cổng thôn.
Vị tán tu này đã đứng tuổi, mặc đạo bào rách rưới, lưng đeo đào mộc kiếm, còn đeo một cái túi da đựng bùa chú cùng mấy đồ nghề dùng để lăn lộn trên giang hồ. Ông ta híp mắt nhìn hai người đến từ Côn Luân kia, thân mặc đạo bào trắng chung một kiểu dáng, bên hông còn đeo một miếng ngọc, một mặt khắc chữ “Côn Luân” mặt còn lại khắc chữ “Nội mô”.
Dù cho vị tán tu này có ngốc đến mấy cũng không thể không nhận ra đây thật sự là đệ tử của núi Côn Luân, còn là nội môn đệ tử. Ông ta lập tức chắp tay hành lễ.
“Tiểu đạo tham kiến hai vị tiên sư.”
Trưởng thôn và người gác cổng thấy vậy cũng làm theo. Trước đó chỉ có vị tán tu này là thể hiện được một chút năng lực thực sự của tu sĩ, tạm thời đánh lui được tà vật, nhưng bản thân cũng bị thương không nhẹ. Vậy nên trưởng thôn rất là tin tưởng vị tán tu này. Ông ấy đã nói hai người trẻ tuổi trước mặt là tiên sư thì chắc chắn là tiên sư, không nói hai lời.
Hòa Linh gật đầu đáp lễ, không nói lời nào bước thẳng vào trong thôn. Trầm Thừa Vũ thì chắp tay đáp lễ, sau đó cũng đi theo sau sư tỷ.
Trên đường đi, vị tán tu bắt đầu kể lại những gì mình biết về tà vật đang quấy nhiễu. Nhưng không thể nói hết trong một hai lời. Trầm Thừa Vũ lại đang mệt mỏi, Hòa Linh cũng không vội. Vậy nên Hòa Linh quyết định đi đến nhà trọ mới ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.
Trong lòng Trầm Thừa Vũ rất cảm kích vị sư tỷ không tiếp xúc nhiều này. Hắn định đến nhà trọ nghe kể lại tình hình xong sẽ lập tức đi nghỉ ngơi, hồi phục lại tinh lực rồi mới cùng sư tỷ đi điều tra.
Vừa bước qua cửa nhà trọ, bọn họ lập tức hướng mắt nhìn nữ tử tóc trắng cài lược ngọc cũng có màu trắng tinh. Nàng ta ngồi quay lưng với bọn họ nên không ai thấy được dung nhan của nàng ta. Mấy người bọn họ nhìn thêm một lúc, sau đó dời mắt đi làm chuyện của mình.
Chỉ là trong một thoáng nữ tử tóc trắng khẽ quay đầu lại nhìn. Hắn dừng lại, đổi hướng đi đến chỗ nữ tử tóc trắng khiến Hòa Linh và vị tán tu kia cảm thấy khó hiểu. Từ khi mới bước vào, Trầm Thừa Vũ đã cảm thấy mái tóc trắng này có chút quen thuộc, đến khi thoáng thấy qua dung mạo hắn mới lò mờ nhận ra.
Trầm Thừa Vũ nhẹ giọng hỏi.
“Sở sư muội?”
Sở Uyển Đình quay đầu nhìn, gương mặt vẫn lạnh tanh không cảm xúc, nói.
“Thì ra là Trầm sư huynh. Ta còn tưởng là người giống người.”
Nàng đứng dậy chắp tay thi lễ. Quả thật mấy năm nay Trầm Thừa Vũ đã thay đổi không ít, không chỉ tu vi mà diện mạo cũng có phần trưởng thành hơn.
Trầm Thừa Vũ mững rỡ. Hắn đáp lễ sau đó quay sang nói với Hòa Linh sư tỷ.
“Đây là Sở Uyển Đình, là đệ tử của vị Bạch tiên tử quen biết với Chưởng môn Chân nhân.”
Gương mặt của Hòa Linh không chút biểu tình, chắp tay với Sở Uyển Đình. Nàng nói.
“Nếu như đã là tu sĩ, còn đến đây trước cả chúng ta. Chắc là Sở sư muội đã điều tra được gì đó rồi phải không?”
Sở Uyển Đình gật đầu, đưa tay mời Hòa Linh, vị tán tu và trưởng thôn đến ngồi vào bàn của mình.
Đề xuất Voz: Gấu hơn mình 6 tuổi
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.