Chương 153: Kiếm đạo mà người sở hữu.

Sở Uyển Đình rót trà vào chén của mình, đưa lên uống một ngụm, rồi lạnh nhạt nói.

“Ta ghé vào thôn trang này hơn mười ngày trước, cũng từng chứng kiến vị pháp sư này đánh nhau với tà vật. Tà vật này, có chút không tệ.”

Hòa Linh nhíu mày nhìn Sở Uyển Đình băng lãnh ngồi đối diện, nói.

“Nếu như cô đã có mặt lúc tà vật quấy phá, sao lại không ra tay diệt trừ? Còn nói là không tệ nữa.”

Vị tán tu định mở miệng phụ họa, lúc đó ông ta phải rất chật vật mới có thể đánh lui tà vật, thương thế đến giờ vẫn chưa khỏi. Trong lòng ông ta khi này có chút bực dọc, nhưng khi thấy gương mặt băng lãnh của Sở Uyển Đình lại không dám nói gì nữa, bèn nuốt hết những lời muốn nói vào bụng. Nói thế nào người ta cũng là tu sĩ có thế lực, có thể ngang hàng với Chưởng môn núi Côn Luân chắc chắn không phải dạng tầm thường. Tốt nhất vẫn là không nên đắc tội.

Sở Uyển Đình lạnh nhạt nói.

“Tại sao ta phải giúp? Ta cũng không phải là Bồ Tát cứu nhân độ thế, rộng lượng giúp người rồi rước họa vào mình. Đáng sao?”

Nói đến đây, Sở Uyển Đình lạnh lùng liếc nhìn trưởng thôn, nói.

“Ta nói như vậy, người nào làm thì sẽ tự hiểu. Người làm trời nhìn, gieo gió gặt bão. Nhân quả như vậy, ta không muốn nhúng tay vào.”

Hòa Linh, Trầm Thừa Vũ cùng vị tán tu đứng tuổi cũng đưa mắt nhìn trưởng thôn già. Ông lão trưởng thôn liền giả ngốc.

“Vị nữ tiên sư này nói những thứ này, lão phu không hiểu được. Các vị cứ tự mình trò chuyện. Lão phu còn có chuyện cần phải giải quyết. Xin phép cáo lui.”

Lão trưởng thôn vội vàng rời khỏi nhà trọ. Mấy người Sở Uyển Đình chỉ nhìn không đuổi theo. Hòa Linh lại hỏi.

“Cô biết được nội tình của thôn trang này rồi à?”

Sở Uyển Đình lắc đầu.

“Chỉ là vô tình thấy qua, không dám nhận là biết rõ. Nhưng ta biết một người có thể kể rõ nội tình của thôn trang này.”

Hòa Linh nghi hoặc hỏi.

“Là ai?”

Sở Uyển Đình thản nhiên đáp.

“Thổ Địa Công.”

Canh ba đêm đó Sở Uyển Đình cùng hai đệ tử Côn Luân và vị tán tu đứng tuổi muốn mở tầm mắt đi đến trước miếu Thổ Địa nhỏ ở đầu thôn. Đến nơi, ngoài vị tán tu đứng tuổi tu vi nông cạn thì ba người còn lại đều cảm nhận được âm khí nơi này có chút nặng.

Sở Uyển Đình lật bàn tay lấy ra một tấm phù lực giấy vàng, vẫy một cái khiến cho tấm phù lục bốc cháy, tốc độ cháy chậm rãi. Nàng tiếp tục niệm chú, sau đó ném phù lục xuống đất, rồi một chân đạp mạnh lên tấm phù lục hô lên.

“Cho mời Thổ Địa Công đến đây gặp mặt.”

Bên cạnh miếu Thổ Địa có hòn đất nhô lên, sau đó hiện hình là một ông lão dáng người thấp bé, thần sắc u ám. Thổ Địa Công trước mắt lại hơi nhỏ bé so với Thổ Địa Công ở huyện Hoài An là một ông lão thân hình bình thường. Ông lão chắp tay với Sở Uyển Đình. 

“Thổ Địa Sử thôn trang, bái kiến tiên trưởng.”

Không chỉ vị tán tu đứng tuổi, ngay cả Hòa Linh và Trầm Thừa Vũ cùng phải tròn mắt nhìn. Thủ pháp này hai người chưa từng thấy qua, dường như không phải đạo pháp chính thống. Thuật Câu Thần chính thống, đến Chưởng môn Chân nhân cũng chỉ làm được một vài lần. Nhưng đó là với thần linh hoang dã, không phải chính thần một phương.

Thuật Câu Thần chính thống vô cùng tinh diệu. Có điều yêu cầu người dùng quá khắc khe. Trước tiên phải có pháp lực rất cao, càng cao càng tốt. Tốt nhất là cao hơn vị thần bản thân muốn mời. Tiếp theo còn phải xem vị thần đó có chịu đến hay không. Thần linh hoang dã chưa có thần vị chính thức, đạo hạnh thấp kém đương nhiên sẽ kính sợ mà đến ngay.

Nhưng đối với chính thần đã có thần vị như Thành Hoàng một huyện lớn, hoặc Sơn Thần núi cao thì rất khó nói. Bọn họ có tâm tình tốt thì không đáp lại, bọn họ có tâm tình xấu thì khiến cho pháp thuật phản phệ người dùng, cũng rất nguy hiểm. Trừ khi là người có pháp lực thông thiên, người như vậy có thể cưỡng ép triệu gọi thần linh đến trước mặt. Nhưng người như vậy, trên khắp Tứ Đại Châu này có mấy ai.

Thủ pháp câu thần này của Sở Uyển Đình là thuật pháp của thuật sĩ hoang dã, là Lưu Thanh dạy cho nàng. Nó không yêu cầu pháp lực cao như Thuật Câu Thần chính thống, nhưng chỉ mời được thần linh hoang dã đạo hạnh thấp mà thôi. Sau khi tiễn thần cũng chỉ cần thắp ba nén nhang thơm, dâng chút lễ vật là được.

Trường hợp này, vừa hay có thể dùng được.

Sở Uyển Đình chắp tay thi lễ với Thổ Địa Công, sau đó im lặng, cẩn thận quan sát ông lão thấp bé trước mặt. Hương hỏa rất vượng nhưng âm khí lại lảng vảng không tan, xem chừng thật sự có nội tình không tốt.

Nàng bèn hỏi tại vì sao trên thân Thổ Địa Công làm sao mà bị âm khí bám lấy như vậy. Ông lão thấp bé thở dài, tay chống trượng đi đến bên đường đất vắng, nhìn về phía nhà thôn trưởng. Sau đó lại nhìn Sở Uyển Đình, nói giọng ai oán.

“Hơn trăm năm trước tiểu thần còn hưởng âm thọ ở Âm Ty, thì được Văn Phán quan báo tin, tiểu thần đã được người trong thôn trang dựng miếu thờ, tôn làm Thổ Địa Công, cho tiểu thần rời Âm Ty trở lại thôn trang này hưởng hương hỏa, tạo phúc cho người dân trong thôn trang, còn có hi vọng nhận được thần vị. Chỉ là chuyện không như mơ, bọn họ cầu bình an, chút đạo hạnh này của tiểu thần còn có thể làm được. Nhưng họ lại cầu tài lộc, tiểu thần biết phải ban như thế nào đây.”

Ông lão giơ trượng chỉ vào nhà trưởng thôn, nói.

“Tên tiểu tử đó, không biết mời ở đâu về một tên yêu đạo, thay đổi phong thủy sông núi mười dặm quanh thôn. Hắn khẳng định chắc nịch, chỉ cần làm xong tiền tài sẽ vào như nước. Nhưng có tên tiểu tử đó không ngờ được, tên yêu đạo dùng khí vận sông núi của thôn trang nuôi tà vật. Chuyện làm ăn không phất lên được còn bị lỗ thê thảm. Trẻ con thì chết yểu, rất ít đứa trẻ có thể sống qua năm tuổi. Người lớn thì mắc bệnh nan y, không đại phu nào chữa được. Ngay cả tiểu thần cũng bị liên lụy, hương hỏa ít ỏi bị rút cạn dần, đạo hạnh mà bản thân tiểu thần tích góp được cũng bị bòn rút gần sạch. Tiểu thần sắp không trụ nổi nữa, nên mấy tháng trước có báo mộng cho tiểu tử trưởng thôn, nói về tình hình của thôn hiện tại. Thế nên tiểu tử trưởng thôn mới chịu đi mới pháp sư về đây để trừ tà.”

Ông lão lần nữa thở dài, lắc đầu nói.

“Đáng tiếc là đã quá muộn. Tà vật được bồi bổ như vậy, e là đã sắp thành tinh rồi.”

Hòa Linh nghi hoặc hỏi.

“Sao ngay từ đầu ông không nói cho lão trưởng thôn biết mà lại để cho đến khi bản thân sắp tiêu tán mới báo mộng?”

Ông lão bất đắc dĩ nói.

“Ngay từ đầu tiểu thần cũng nhận đó là tà vật hại người. Nếu không tiểu thần đã báo cho Âm Ty biết để họ diệt trừ tà vật rồi. Nhưng mà, tên yêu đạo đó chưa từng rời đi. Tiểu thần có muốn rời khỏi thôn trang cũng không được.”

Hòa Linh hỏi.

“Tu vi hắn cao lắm sao?”

Ông lão lắc đầu.

“Tiểu thần không nhìn ra sâu cạn như thế nào. Chỉ biết lần đó hắn vung tay một cái thì suýt chút nữa đã đánh sập cái miếu nhỏ này của tiểu thần rồi. Dọa cho tiểu thần sợ đến mất mật.”

Sở Uyển Đình thấy không còn khai thác được thông tin gì từ Thổ Địa Công nữa, bèn lấy ra ba nén nhang thơm, khẽ vung vẫy một cái lần cho chúng đồng loạt cháy, sau đó cắm vào cái lư hương trước miếu nhỏ của Thổ Địa Công. Nàng quay sang nhìn Thổ Địa Công nói, dù lời lẽ là quan tâm nhưng giọng điệu và biểu cảm lạnh nhạt như băng khiến cho Thổ Địa Công có chút không thoải mái.

“Mấy ngày tới ông cứ ở yên trong miếu là được. Dù có động tĩnh gì cũng đừng đi ra ngoài. Nếu không ta cũng không chắc sẽ bảo toàn được cho ông đâu.”

Ông lão cung kính đáp.

“Tiểu thần lĩnh tuân pháp chỉ.”

Nói xong thân hình của Thổ Địa Công từ từ chìm xuống đất rồi biến mất.

Sở Uyển Đình cũng không nói thêm lời nào, xoay người trở về nhà trọ.

Hòa Linh không nói nên lời. Nàng và Trầm Thừa Vũ mới là người được nhờ vả đến trừ tà, cuối cùng lại thành người đứng ngoài xem chuyện. Trong lòng nàng có chút khó chịu, không nhịn được mà chạy lên trước mặt Sở Uyển Đình, nói.

“Sở sư muội, cô vốn không cần dây dưa vào chuyện này. Sao lại thay bọn ta điều tra vậy?”

Sở Uyển Đình mặt lạnh tanh đáp.

“Ta thấy chuyện chướng mắt không nhịn được mà xen vào. Có gì không hợp lẽ không?”

Hòa Linh cứng họng không biết phải nói gì. Trầm Thừa Vũ bèn lên tiếng giải vây.

“Nhưng nếu tu vi của tên yêu đạo đó cao hơn ba người chúng ta thì sao? Lỡ như…”

“Huynh biết rõ ta không phải người tham sống sợ chết mà vẫn có thể nói ra câu này sao? So với năm đó, huynh vẫn còn hơi ngây thơ.”

Sở Uyển Đình rút thanh Du Lâm từ túi trữ vật trong tay áo, lập tức chém ra một đạo kiếm khí thẳng đứng lên trời. Hành động này khiến cho Hòa Linh và vị tán tu đứng tuổi phải sửng sốt. Loại kiếm khí ngập trời này còn không phải là kiếm tiên hay sao?

Nhưng rất nhanh Hòa Linh đã nhận ra, kiếm khí dù có tràn ngập không gian nhưng vẫn không đủ sức nặng để trấn áp một tu sĩ có đạo hạnh thấp kém như vị tán tu đứng tuổi, mà nàng cũng không cảm nhận được kiếm ý sắc bén như tưởng tượng. Nàng đoán, trừ khi bản thân Sở Uyển Đình đang cố tình thu liễm, bằng không luồng kiếm khí vừa rồi chỉ được cái vẻ ngoài mà thôi.

Luồng kiếm khí xé gió bay lên cao, bỗng nhiên dừng lại như chạm phải thứ gì đó, vang lên tiếng ầm ầm đinh tai. Không lâu sau, luồng kiếm khí đã tiêu tan mà không vượt qua được vách chắn vô hình.

Sở Uyển Đình thu kiếm vào trong túi trữ vật ở trong tay áo, nói.

“Ngay từ khi chúng ta bước vào phạm vi mười dặm quanh thôn trang này, chúng ta đã bị kẹt bên trong trận pháp rồi. Nếu không thì mấy ngày trước ta cũng đã rời đi, cần gì phải phí tâm vào chuyện này.”

Vị tán tu đứng tuổi bắt đầu sợ sệt, chỉ tay vào mũi mình hỏi.

“Vậy tiểu đạo có thể ra ngoài được không?”

Sở Uyển Đình lắc đầu.

“Nếu là sau khi ngươi đánh nhau với tà vật mang một thân thương tích ra ngoài thì còn cơ hội. Nhưng đêm nay ngươi đã biết được chân tướng chuyện hắn làm, e rằng ngươi sẽ không có cơ hội trở ra đâu.”

“Cái này…!”

Sở Uyển Đình không nói gì thêm, lần này đi thẳng về nhà trọ.

Trên đường quay về nhà trọ, Hòa Linh lần đầu tiên chủ động trò chuyện với Trầm Thừa Vũ. Trước đó dù đi đường xa, Hòa Linh vẫn chưa từng bắt chuyện với người sư đệ này.

“Trầm sư đệ, đệ quen biết Sở sư muội từ lúc nào vậy?”

Trầm Thừa Vũ gãi đầu, ấp úng kể lại lần đi lịch luyện ở núi Bất Chu mấy năm trước. Trầm Thừa Vũ kể xong cũng vừa đúng lúc đến cửa nhà trọ. Hắn ngước mặt nhìn lên hàng lang tầng hai thì thấy bóng lưng của Sở Uyển Đình đi vào phòng rồi đóng cửa lại, có điều vẫn chưa tắt đèn.

Hòa Linh nghe xong câu chuyện, cảm thấy người sư đệ này của mình đúng thật là vẫn còn chút ngây thơ. Tuy từ trước đến nay nàng ít khi tiếp xúc với những đệ tử gia nhập sau, chỉ chuyên tâm tu hành nhưng với một số người nổi bật thì nàng vẫn nghe ngóng một chút thông tin.

Trầm Thừa Vũ là một trong số đó. Từ sau lần lịch luyện cùng Giang Bân và Lâm Tuyết, tu vi của Trầm Thừa Vũ tinh tiến nhanh chưa từng thấy. Chỉ trong vài năm mà đã gần bắt kịp Hòa Linh nàng rồi.

Nàng từng lặng lẽ quan sát người sư đệ này làm việc. Theo nàng đánh giá thì hắn là một người biết trước biết sau, so với đám đệ tử có tâm kiêu ngạo thì hắn lại vô cùng lễ độ. Có điều Hòa Linh không biết gì về con người của Trầm Thừa Vũ trước đây nên không biết hắn con người hắn đã thay đổi như thế nào.

Giờ đây nghe được chuyện xưa của Trầm Thừa Vũ, Hòa Linh khẽ mỉm cười thầm nghĩ.

‘Xem ra tên sư đệ này không đáng ghét cho lắm.’

Nàng nói với Trầm Thừa Vũ.

“Ta cảm thấy Sở sư muội nói ngươi vẫn ngây thơ như lúc đó là đúng lắm. Ta chỉ vừa hỏi đến thì ngươi đã kể ra hết rồi.”

“Nhưng mà sư tỷ hỏi thì đệ trả lời thôi.”

Hòa Linh đột nhiên cười khoái trá.

“Thế nào? Ta hỏi thì ngươi phải trả lời sao? Hay là… ngươi có ý gì với ta?”

Mặt của Trầm Thừa Vũ vẫn tỉnh như không, lắc đầu từ chối. Hòa Linh lại hỏi.

“Hay là ngươi có ý với Sở sư muội kia? Ta thấy lúc còn ở núi ngươi chững chạc lắm cơ mà. Sao đứng trước mặt người ta thì lại lo người ta bị làm sao vậy?”

Trầm Thừa Vũ như đang chột dạ, vội xua tay.

“Không có! Không có! Không có!”

Hòa Linh hiểu ra, cũng không làm khó Trầm Thừa Vũ nữa, bèn bảo hắn về phòng nghỉ ngơi. Còn mình cũng về phòng, ngồi trên giường nhắm mắt tĩnh tọa.

Đối với vị Sở sư muội vừa mới gặp đã mang lại ấn tượng tương đối tốt này, nàng muốn quan sát thêm một chút. Không chỉ vì thực lực của Sở Uyển Đình mà còn ở vị Lưu tiên sinh trong lời kể của Trầm sư đệ, vị sư phụ có quan hệ thân thiết với Chưởng môn chân nhân của nàng.

Nếu đúng như lời Trầm Thừa Vũ kể lại, Lưu tiên sinh kia đã phải một mình chống lại ba Hộ pháp của Hướng Thiên Giáo để đám Trầm Thừa Vũ, Giang Bân, Lâm Tuyết và Sở Uyển Đình chạy đến Côn Luân, sau đó lại không chút thương tích đến Côn Luân đón Sở Uyển Đình về. Tu vi đạo hạnh của vị Lưu tiên sinh này thật là sâu không lường được.

Lần diệt yêu trừ ma này có thêm Sở Uyển Đình giúp đỡ thì Hòa Linh cũng không có gì bất mãn. Nàng không phải người thích tranh công. Có thể giải quyết nhanh gọn để nàng về núi tu hành thì vẫn tốt hơn là cứ dây dưa ở đây mãi.

Sở Uyển Đình trong phòng của mình lúc này cũng đang ngồi xếp bằng trên giường, trên đùi đặt thanh trường kiếm tên Du Lâm nằm ngang.

Khi nãy xuất kiếm, nàng cảm thấy dường như kiếm khí của bản thân có chút đình trệ không rõ nguyên do. Trước giờ khi xuất kiếm, kiếm khí của nàng sẽ tuôn trào như thác đổ. Dù thần không đủ nhưng hình vốn là như vậy.

Sau đó nàng bắt đầu suy đoán, cuối cùng kết luận nguyên do chính là thanh Du Lâm này. Sở dĩ nàng không nghi ngờ là do trận pháp của tên yêu đạo kia áp chế, là bởi vì nếu chỉ là kiếm khí xuất phát từ thân của nàng thì vẫn rất dồi dào, nhưng chỉ khi truyền vào trong Du Lâm để xuất ra thì mới phát sinh hao hụt.

Thanh Du Lâm này vốn nằm trong mớ binh khí mà Lưu Vân ném ra cho đám các nàng trước khi đi lịch luyện. Hắn cũng không nói rõ xuất xứ từ đâu, chỉ nói là mang về từ bảo các của Uyển Cấm cô cô. Trong số đó lại chỉ có một thanh trường kiếm Du Lâm này, trong khi đó các loại binh khí khác lại có ba bốn thanh.

Như thể Lưu Vân biết nàng là người duy nhất luyện kiếm nên cố tình chọn ra một thanh kiếm này để cho nàng “vô tình” chọn trúng vậy. Như vậy chắc chắn thanh kiếm này có vấn đề.

Nhưng Lưu tiên sinh chắc chắn sẽ không có ý xấu hãm hại nàng. Nếu không thì sư phụ nàng cũng sẽ nhắc nhở nàng vài ba câu ẩn ý.

Nàng lắc đầu nghĩ thầm.

‘Sư phụ và tiên sinh lại thông đồng với nhau rồi.’

Sở Uyển Đình rút Du Lâm ra khỏi vỏ, tỉ mỉ quan sát thân kiếm. Nàng không biết chất liệu đúc kiếm là gì nhưng nàng khá chắc là rất tốt, kỹ thuật rèn đúc cũng thượng thừa, không hổ là thần binh. Nếu không đã không được bán trong bảo các của Uyển Tình cô cô.

Có điều trong tay của nàng, nó lại không thể hiện được cái danh “thần binh” đó. Từ lần đầu cùng nàng giao chiến với Hoắc Khang, đến lần xuất kiếm khi nãy. Nàng cảm thấy nó còn thua đôi kiếm bình thường được đặt rèn ở huyện Hoài An của tiên sinh và sư phụ nữa.

Sở Uyển Đình đột ngột đứng dậy đi ra giữa phòng, vỏ kiếm ném sang một bên, sau đó dùng ngón tay vuốt dọc thân kiếm, vận chuyển kiếm khí của bản thân vào trong Du Lâm kiếm. Loại kiếm khí tự thân này của Sở Uyển Đình có thể không sắc bén bằng kiếm khí của kiếm tiên chân chính, nhưng lại miên miên không dứt.

Nàng bắt đầu luyện kiếm ngay sau khi hoàn thành bước đầu tu hành. Nàng chọn kiếm cũng vì khi đó sư phụ nàng có thể một kiếm chém tan tà vật ký sinh trong người nàng không biết bao nhiêu năm, hình bóng đó thật sự rất bá đạo, tiêu sái.

Sau đó khi được tiên sinh bảo vệ, giúp nàng chặn đứng ba hộ pháp Hướng Thiên Giáo truy bắt, nàng lần đầu tiên thấy được phong thái mà Kiếm Tiên nên có. Một mình một kiếm đánh địch, không sợ hãi không chùn bước. Trong tay không có kiếm nhưng kiếm vẫn luôn ở trong tay. Như vậy dọa cho ba hộ pháp của Hướng Thiên Giáo vốn không mấy kiêng dè Chưởng môn núi Côn Luân phải co giò bỏ chạy tìm đường thoát.

Đương nhiên Sở Uyển Đình không biết Lưu Vân lúc đó đã mệt bở hơi tai, buộc phải lấy ra chiêu trò kiếm ý ngưng thực để dọa bọn chúng. Nếu thật sự đánh nhau thì không chắc sẽ có thể lưỡng bại câu thương được.

Nhưng Sở Uyển Đình rất ngưỡng mộ Lưu Vân lúc đó. Nàng muốn bản thân trở nên thật mạnh mẽ để sau này tiên sinh và sư phụ không cần phải bảo vệ nàng nữa. Vậy nên nàng quyết định theo đuổi kiếm đạo. Thứ kiếm đạo mà Lưu tiên sinh sở hữu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tái Sinh Vô Hạn Trong Thế Giới Quỷ Dị
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.