Chương 154: Chuyện sau này để sau này tính.

Sở Uyển Đình không dám nhận kiếm pháp của bản thân đã luyện đến hàng cao thâm. Nhưng có một thứ nàng rất tự hào, đó chính là kiếm ý của nàng đã vượt xa những kiếm tu cùng trang lứa, thậm chí vượt trên Hoắc Khang kia một bậc.

Chỉ với điều này đã đủ vốn liếng để nàng kiêu căng rồi. Có điều Sở Uyển Đình hiện tại lại không có cảm giác đứng trên người khác. Có lẽ là tác dụng của Đoạn Trần Sơ vẫn còn đó, giúp nàng tránh được phần nào đó tính kiêu ngạo cố hữu của những đệ tử mới lớn trong các tiên môn tiên phủ. Nhưng chỉ là phần nào đó thôi.

Trong phòng lúc này nổi lên trận gió nhẹ, khiến cho ngọn đèn trên bàn cùng mấy tấm rèm khẽ lung lay. Kiếm khí mà nàng trút vào Du Lâm kiếm như thác chảy mạnh, nhưng Du Lâm thu nạp vào lại không có nhiều, như bị nghẽn lại ở cổ vậy.

Thấy vậy, Sở Uyển Đình càng quyết tâm phá chỗ bị nghẽn kia hơn. Trước đây không nói, nhưng giờ đã là kiếm của ta thì phải nghe lệnh của ta.

Kiếm khí truyền vào Du Lâm càng lúc càng lớn, trận gió trong phòng cũng càng lúc càng mạnh, thổi ngã cây nến, cửa sổ bật mở tung. Cả căn phòng như bị một lực lượng vô hình tác động rung chuyển dữ dội.

Trầm Thừa Vũ ở trong phòng bên cạnh cảm nhận được, liền bước ra khỏi phòng. Vừa mở cửa hắn đã thấy vị tán tu đứng tuổi đứng ở đó.

“Ngươi đứng đây làm gì?”

“Tiểu đạo hãi quá nên dọn đồ từ nhà trọ kia sang đây. Ở cùng các vị, tiểu đạo mới an tâm hơn. Có điều tiểu nhị với chưởng quầy đã đi nghỉ cả rồi, nên tiểu đạo định ngủ nhờ phòng của công tử. Tiểu đạo chưa kịp gõ cửa thì công tử đã mở cửa rồi.”

“Ngươi không cảm thấy gì lạ sao?”

Vị tán tu đứng tuổi lắc đầu.

Trầm Thừa Vũ quay đầu nhìn sang phòng của Sở Uyển Đình, cảm thấy kiếm khí kia vẫn không ngừng gia tăng, vách tường kêu lên keng két, như thể đang muốn bật tung căn phòng lên vậy.

Vị tán tu lúc này mới nghe thấy động tĩnh không nhỏ từ trong phòng bên cạnh, đưa mắt nhìn sang. Hòa Linh cũng từ phòng mình bước ra, đi đến hỏi.

“Có chuyện gì vậy?”

Cả ba cùng đi đến trước của phòng, nhẹ gõ một cái. Hòa Linh lên tiếng hỏi.

“Sở sư muội. Sở sư muội! Cô đang làm gì trong đó vậy?”

Trong phòng vang lên tiếng đáp lạnh nhạt, động tĩnh khi nãy cũng ngừng lại.

“Không có gì. Ta chỉ đang luyện kiếm thôi.”

“Vậy à. Trời đã khuya rồi, cô cũng nên nghỉ ngơi đi.”

“Được.”

Trầm Thừa Vũ nghi hoặc nhìn Hòa Linh, muốn hỏi tại sao không hỏi là có thể đi vào không. Hòa Linh khẽ lắc đầu, muốn đáp cô ta lạnh nhạt như vậy ta còn cần phải hỏi nữa sao.

Cả hai đi về phòng của mình. Trầm Thừa Vũ cuối cùng vẫn cho vị tán tu đứng tuổi nghỉ lại một đêm, ngày mai tự thuê một phòng khác.

Chờ đến khi bên ngoài không còn động tĩnh nữa, Sở Uyển Đình mới đi đến dựng chân nến đứng thẳng rồi thắp đèn. Sau đó nàng mới quay sang hỏi nam tử cao lớn đứng ở giữa phòng.

"Ngươi là kiếm linh của Du Lâm kiếm?”

Nam tử cao lớn này khí chất thoát tục, phong thái điềm đạm nho nhã, tóc đen xõa dài, y phục đỏ bồng bềnh phiêu diêu như đang ở trong mây. Y gật đầu đáp.

“Đáng nhẽ vẫn chưa đến lúc ta xuất thế nhưng kiếm khí này của cô quá dồi dào, ta không cắn nuốt hết được nên mới bị ép ra thôi.”

Sở Uyển Đình nhìn nam tử tự xưng là kiếm linh nhưng trên người lại không mang chút kiếm khí nào, nghi hoặc hỏi.

“Cớ gì ngươi phải che giấu bản thân?”

Nam tử cao lớn vẫy tay kéo một chiếc ghế đến rồi ngồi xuống, tầm mắt ngang với Sở Uyển Đình. Y từ tốn đáp.

“Đây là dụng ý của Lưu tiên sinh. Tiên sinh chỉ bảo ta không được hiện thân, nếu cô gặp nguy hiểm thì ta mới bất đắc dĩ mà xuất hiện cứu cô. Có điều ta chưa có cơ hội đó.”

Sở Uyển Đình muốn nhắc lại lần bị Hoắc Khang dùng thần thông giam giữ, nhưng muốn nói lại thôi. Hắn là kiếm linh mà tiên sinh tiên tưởng giao phó, sẽ không phải kẻ bất tài vô năng đâu. Còn chưa nói, kiếm linh vốn là thứ hiếm có. Tìm được khí linh đặt vào trong kiếm hiếm có một. Tự bản thân thanh kiếm tự thai nghén ra kiếm linh lại hiếm có gấp trăm ngàn lần. Một thanh kiếm như vậy thanh kiếm đủ được xưng là tiên kiếm rồi.

Sở Uyển Đình không rõ kiếm linh này thuộc loại nào, nhưng nàng vẫn cảm thấy món quà mà Lưu tiên sinh tặng cho này đã rất khoa trương rồi.

Nghĩ đến nghĩ lui, Sở Uyển Đình không muốn truy cứu nữa. Nàng bèn hỏi.

“Nếu ngươi đã hiện thân rồi thì sẽ không ẩn mình nữa phải không?”

Nam tử suy nghĩ một lát, đáp.

“Không cần nữa. Nhưng nếu cô muốn ta ra tay giúp thì không được. Tiên sinh đã dặn, trước khi cô đạt đến thực lực ngang với ta, ta chỉ có nghĩa vụ bảo vệ cô không chết yểu mà thôi.”

“Vậy ngươi mạnh đến mức nào?”

“Mạnh hơn tất cả Chân Tiên còn sống hiện nay.”

“Kể cả tiên sinh và sư phụ của ta.”

Nam tử lại suy tư một hồi.

“Mạnh hơn tiên sinh thì đúng, nhưng sư phụ của cô, hai vị cô cô của cô đều mạnh hơn ta.”

Sở Uyển Đình nghi hoặc nhìn kiếm linh. Tại sao lại mạnh hơn tiên sinh, nhưng lại thua Uyển Tình cô cô và Uyển Cấm cô cô?

Nam tử không đợi nàng hỏi, bèn nói.

“Tiên sinh hiện tại chưa phải là một Chân Tiên danh xứng với thực. Nhưng Uyển Tình tiên tử và Uyển Cấm tiên tử thì đúng thật là Chân Tiên. Chỉ là cô không nhận ra mà thôi.”

Nam tử vung vẩy ngón tay, bình trà trên bàn tự động lơ lửng rót trà vào chén, sau đó chén tự bay đến tay nam tử. Y uống một ngụm trà, rồi nói tiếp.

“Nói tiên sinh yếu hơn ta cũng không đúng. Thực lực của tiên sinh hiện giờ đã ngang bằng một Chân Tiên của thời đại này. Chỉ là tu vi chưa đạt đến mức ngang một vị Chân Tiên mà thôi. Chờ khi ngài ấy chứng đạo thành tiên, chắc chắn sẽ đạt đến thực lực cao hơn nhưng Chân Tiên của thời đại cũ bọn ta, trong đó có sư phụ của cô.”

Gương mặt vốn lãnh đạm không cảm xúc của Sở Uyển Đình hơi nghệch ra, không hiểu kiếm linh đang nói gì. Nam tử chỉ khẽ mỉm cười, ôn tồn giảng giải cho nàng.

“Cách gọi Chân Tiên, chính là gọi những tu sĩ đã chứng đạo trường sinh, trở thành tiên thực thụ. Chân Tiên cũng có phân cao thấp. Có người giỏi đánh nhau, có người lại giỏi luyện đan. Không ai giống ai. Tu vi của Chân Tiên cũng có cao thấp. Tiên sinh có nói, tu trường sinh chính là tranh đoạt tạo hóa của thiên địa, sẽ bị Thiên Đạo quở phạt, phải chịu ba tai kiếp đúng không?”

Sở Uyển Đình gật đầu, cái này tiên sinh có nhắc qua vài lần với đám các nàng, đặc biệt là trước khi xuất phát chuyến lịch luyện này. Có điều, tiên sinh chưa từng nói rõ sẽ gặp phải tai kiếp gì, hay số lượng cụ thể.

Nam tử nói tiếp.

“Họa đầu tiên là họa sét đánh, chính là lôi đình vạn trượng đánh thẳng xuống đầu. Chỉ có kẻ sống hơn ba trăm năm mới gặp phải họa này. Nếu vượt qua được thì sau năm trăm năm sẽ gặp họa lửa thiêu. Pháp lực trong đan điền sẽ hóa thành âm hỏa, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng mà chết. Nếu vượt qua được thì sau năm trăm năm nữa sẽ gặp họa gió thổi. Gió mạnh thổi ra từ óc sẽ thổi thân thể cho đến khi tan xương nát thịt.”

Nam tử đứng dậy đi đến bên bàn đặt chén trà xuống, sau đó quay đầu nhìn Sở Uyển Đình.

“Người tu hành không nhất thiết phải có tu vi cao mới có thể chứng đạo thành tiên. Nhưng sẽ cần tu vi để cùng đạo hạnh chống đỡ ba tai kiếp này. Có điều, người có tu vi cao cũng chưa chắc có thể vượt qua được. Như sư phụ của cô, hai vị cô cô của cô sống đến nay đều đã hơn mấy vạn năm. Bọn họ là Chân Tiên? Đúng. Bọn họ có thực lực cao thâm? Cũng đúng. Nhưng chênh lệch giữa ba người bọn họ như thế nào thì lại khó nói hơn. Trở lại với tiên sinh. Tiên sinh bay giờ có thực lực bằng Chân Tiên thời đại này, chính là những tu sĩ nhiều nhất chỉ một ngàn tuổi. Họ là số ít còn sót lại có thể vượt qua hỏa tai, thực lực chắc chắn sẽ không thấp. Đến khi tiên sinh chứng đạo trường sinh, thì thực lực sẽ tăng vọt lên, cao hơn sư phụ của cô có thể là vài bậc. Nhưng đó là ngài ấy chịu chứng đạo mà thôi.”

“Còn có chuyện từ chối trường sinh bất lão nữa sao?”

Nam tử cười nhẹ.

“Đương nhiên là có, tiên sinh của cô đấy. Nhưng chỉ riêng ngài ấy thôi. Tu hành để trường sinh, nếu không cần trường sinh thì tu hành để làm gì?”

Nam tử đột ngột xua tay.

“Cô đừng nghi ngờ tại sao ta lại biết nhiều như vậy. Hôm đó tiên sinh và sư phụ của cô đến tìm Uyển Tình tiên tử thu mua một đống binh khí, ta cũng ở gần đó nên nghe được cuộc trò chuyện phiếm này của họ thôi. Sau đó tiên sinh và sư phục của cô để mắt đến ta, bắt ta ra ngoài đàm đạo một lát, cuối cùng chọn ta làm tiên kiếm cho cô. Nói đúng ra, ta nên gọi cô một tiếng chủ nhân mới phải.”

Nam tử cúi đầu chắp tay hành lễ với Sở Uyển Đình. Nàng tỉnh như không, đứng yên nhận cái lễ này như thể hiển nhiên. Nam tử cũng không có ý kiến gì.

Nam tử đứng thẳng người lần nữa, nói.

“Chủ nhân, tiên sinh đã dặn dò ta không được thay mặt cô giải quyết bất cứ chuyện gì trừ khi là nguy hiểm đến tính mạng. Ngoài chuyện này ra, tiên sinh cũng không hạn chế hoạt động của ta. Nếu cô cho phép, ta có thể đồng hành cùng cô. Thanh Du Lâm kiếm này, toàn bộ khả năng của nó, chỉ cần cô có thể khai phá được thì điều có thể sử dụng.”

Sở Uyển Đình gật đầu. Nàng lần nữa vận chuyển kiếm khí vào Du Lâm, toàn bộ kiếm khí hiện giờ đã thông suốt, không còn bị tắc nghẽn như trước nữa.

Tâm tình của Sở Uyển Đình cũng vì vậy mà tốt lên trong thấy, dù cho không được biểu hiện ra ngoài thì nam tử cao lớn vẫn có thể cảm nhận được.

Đột nhiên nàng nhìn kiếm linh hỏi.

“Tại sao ngươi lại chọn ta làm chủ nhân? Đáng lẽ nên là tiên sinh mới đúng.”

“Về chuyện này, ta đã có thời gian quan sát cô. Trước đó tiên sinh từng bảo cô là một hạt giống kiếm tiên. Ta từng ở nằm trong bảo các của Uyển Tình tiên tử không biết bao nhiêu năm, chưa từng thấy ai có thiên tư đủ để trở thành kiếm tiên cả. Nghe một kiếm tiên như tiên sinh nói như vậy, ta lấy làm tò mò, mới xem thử thế nào. Quả thật tiên sinh không lừa ta. Ta cũng từng có ý định nhận tiên sinh làm chủ nhân, nhưng ngài ấy lại thẳng thừng từ chối, nói rằng bản thân đã có một thanh kiếm, không cần thêm nữa. Sư phụ của cô cũng nói như vậy.”

Nam tử cao lớn khom người ngang tầm mắt Sở Uyển Đình, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh nhạt của nàng, nói.

“Chủ nhân, để trở thành một kiếm tiên sẽ không dễ dàng như phàm nhân luyện kiếm thông thường. Bậc đại cao thủ dù có luyện kiếm đến xuất thần nhập hóa cũng cách biệt với kiếm tiên chân chính rất xa. Chỉ cần chủ nhân có thể chịu được khổ cực này, ta nguyện cùng chủ nhân vượt qua mọi nguy nan, để có một ngày người có thể nắm giữ ta trong tay là một kiếm tiên chân chính, danh xứng với thực.”

Sở Uyển Đình không nói gì chầm chậm lùi lại vài bước.

“Xem ra ta có hơi hấp tấp rồi. Không sao, cô vẫn là chủ nhân của ta. Du Lâm vẫn là kiếm của cô. Dù chủ nhân có phải là kiếm tiên hay không, ta cũng đã nhận cô làm chủ nhân rồi, sẽ không thay đổi nữa.”

Nam tử cũng lùi lại vài bước, chắp tay nói.

“Ta không quấy rầy chủ nhân nghỉ ngơi nữa. Nếu chủ nhân có cần chỉ điểm kiếm thuật thì cứ gọi ta, ta sẽ xuất hiện ngay.”

Nói xong, thân hình cao lớn của nam tử hóa thành khói trắng, sau đó nhập vào trong Du Lâm.

Sở Uyển Đình cảm thấy kiếm linh đang giận dỗi, nhưng nàng không thèm để tâm nữa. Chuyện luyện kiếm đó để từ từ rồi tính vậy. Hiện giờ Du Lâm đã không còn rào cản như trước nữa, lần tiếp theo nàng xuất kiếm sẽ là toàn lực.

Sở Uyển Đình ngắm nghía Du Lâm thêm một lát, sau đó tra vào vỏ. Nàng định cất nó vào túi trữ vật, nhưng lại nhận ra kiếm linh có thể sẽ cảm thấy khó chịu khi ở trong đó. Sở Uyển Đình suy tư một lát, bèn thử thả tay ra. Đúng như dự đoán, Du Lâm lơ lửng giữa không trung, sau đó tự động cân bằng bay đến phía sau lưng Sở Uyển Đình.

‘Kiếm tiên nhận chủ quả thật khác biệt với binh khí bình thường.’

Sở Uyển Đình thổi tắt đèn lên giường đi ngủ.

Sáng hôm sau nàng là người dậy sớm nhất. Từ trước khi người làm trong nhà trọ thức dậy làm việc thì nàng đã bỏ ra ngoài. Nàng dùng Trướng Nhãn Pháp che giấu bản thân, sau đó đi vào nhà của trưởng thôn già điều tra một phen.

Có điều lại không điều tra được gì. Xem ra ngay cả trưởng thôn cũng đã bị lừa. Biểu hiện chột dạ hơn qua là do chuyện này cũng nên.

Khi Sở Uyển Đình trở lại nhà trọ thì cũng là lúc nhà bếp vừa đốt lò. Nàng liền gọi một bát cháo trắng cùng hai đĩa rau thịt muối nhỏ ăn kèm làm bữa sáng.

Không lâu sau Hòa Linh xuống tầng cùng ăn sáng với nàng. Đến khi cả hai ăn xong thì Trầm Thừa Vũ mới đi xuống. Xem ra đêm hôm qua hắn đã ngủ rất ngon, đến khi ăn sáng vẫn còn hơi mơ màng.

Hòa Linh mới giải thích cho Sở Uyển Đình biết việc Trầm Thừa Vũ làm nhiệm vụ về chưa kịp nghỉ ngơi đã bị bắt đi làm nhiệm vụ cùng nàng. Sở Uyển Đình chỉ gật đầu không đáp, nhẹ lay người Trầm Thừa Vũ để gọi hắn tỉnh táo lại.

Sở dĩ hai đệ tử núi Côn Luân này không hỏi gì về chuyện tối qua là bởi cả hai hay nói đúng hơn là không ai nghe thấy cuộc của nói chuyện của Sở Uyển Đình và kiếm linh cả. Ngay từ khi bản thân lên tiếng, kiếm linh đã dựng lên một cấm chế cách âm. Y không muốn người ngoài biết đến sự tồn tại của mình.

Một kiếm linh, nói như thế nào thì vẫn là quý hiếm. Trong tay người không đủ năng lực thì không khác gì mỡ treo miệng mèo, sẽ kéo phiền phức không đáng có đến cho Sở Uyển Đình.

Du Lâm kiếm từ tối qua đến giờ vẫn luôn lơ lửng bên cạnh Sở Uyển Đình. Nó vẫn như trước, hoàn toàn không có chút kiếm kiếm hay kiếm ý nào phát ra, cũng giống như kiếm linh khi xuất hiện không mang theo chút kiếm khí nào trên người cả. Không chỉ vậy, nó còn tự che giấu sự tồn tại của bản thân. Vậy nên Hòa Linh và Trầm Thừa Vũ không cảm nhận được sự hiện diện của nó.

Điểm này của Du Lâm kiếm có nét tương đồng với Thanh Phong kiếm bên cạnh Bạch Nguyệt Quân. Có điều Thanh Phong kiếm dù cho có linh tính nhưng vẫn chưa ngưng thực thành kiếm linh như Du Lâm mà thôi.

Kiếm đạo chỉ là một phần nhỏ trong đạo pháp huyền diệu. Sở Uyển Đình chưa đủ hiểu biết để thấy được sự huyện diệu trong đó. Những gì nàng có được hiện tại cũng chỉ là được truyền dạy. Phải còn rất xa nàng mới có thể tự bước đi trên đạo lộ của bản thân.

Kiếm linh vẫn không ngừng quan sát nữ chủ nhân trẻ tuổi này. Y chỉ mong, thật sự mong một ngày nào đó, khi chủ nhân đứng trên đỉnh cao của kiếm đạo, y có thể ở bên cạnh cùng chủ nhân kề vai sát cánh. Như vậy thì ba vạn năm ngủ vùi cũng đáng.

Thoáng nghĩ như vậy, y lại tự hỏi, liệu bản thân có quên mất điều gì quan trọng không. Y cũng không nhớ được, không tài nào nhớ được. Có lẽ, ở hiện tại, nữ chủ nhân trước mắt đã là đủ rồi. Còn sau này cứ để sau này tính vậy.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Quốc Chi Thượng
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.