Chương 155: Sách là để đọc, cần gì phải suy nghĩ nhiều.
Sau bữa sáng, Sở Uyển Đình quay về phòng. Hòa Linh cứ nghĩ nàng sẽ cùng hai người bọn họ điều tra thôn trang, nhưng nàng nói, ngoại hình của bản thân có hơi nổi bật, sẽ thu hút nhiều ánh mắt vào Hòa Linh và Trầm Thừa Vũ nếu đi cùng.
Hòa Linh nghe vậy cũng không có ý kiến gì. Trầm Thừa Vũ thì có hơi mất mát. Cả hai cùng rời nhà trọ để đi hỏi thăm tin tức.
Chỉ có vị tán tu đứng tuổi là còn ở lại nhà trọ. Ông ta tìm chưởng quỹ thuê một phòng ở cuối hàng lang tầng hai, sau đó trốn trong đó suốt chẳng chịu ra ngoài. Ông ta sợ rằng khi mình đi ra khỏi cửa, không cẩn thận sẽ bị tên yêu đạo điều khiển tà vật đến giết mình.
Ở trong phòng, Sở Uyển Đình lấy hết đồ trong túi trữ vật ra. Ngoài Du Lâm kiếm, tài sản của nàng còn có một sấp giấy bùa vàng trống cùng vài lá bùa được đích thân Lưu Thanh vẽ cho, chủ yếu là ngũ lôi phù, khu mị phù với một ít Môn Thần phù, tổng cộng hai mươi tấm phù lục.
Còn có đan dược có sẵn trong túi trữ vật lúc Lưu Vân đưa cho, phần nhiều là thuốc trị thương. Đồ lặt vặt có một cây bút lông vẽ bùa nàng được Lưu Thanh tặng từ trước đó, khi nàng học mấy pháp thuật của đạo sĩ giang hồ, cùng với một thỏi mực chu sa.
Theo lời Lưu Thanh nói, trình độ vẽ phù lục của hắn không được cao, thuật vẽ phù của hắn cũng không phải đạo thuật chính thống, chỉ là đạo pháp thô thiển của thuật sĩ giang hồ mà thôi. Hắn cần phải lập pháp đàn, thỉnh nhờ thần linh sông núi mới vẽ được bùa linh nghiệm.
Nói đạo pháp thô thiển là vậy nhưng nếu chỉ dùng để xua đuổi tà mị, yêu tinh quỷ quái tu vi thấp thì vẫn có chút tác dụng. Nếu không thì thuật sĩ giang hồ cũng không truyền lại loại pháp môn này.
Thời gian, nguyên tắc và nguyên liệu chuẩn bị để vẽ bùa quá phức tạp trong tình cảnh hiện tại nên Sở Uyển Đình không có ý định tự mình vẽ thêm. Nàng cũng không chắc bùa mà bản thân vẽ ra có linh nghiệm hay không, thế nên có tận dụng những gì có sẵn vẫn là tốt nhất.
Sở Uyển Đình tiếp tục lục lọi trong túi trữ vật, lôi ra được ba quyển sách không biết từ đâu ra. Kiếm linh đã ngồi đối diện nàng từ đầu đến giờ chỉ nhìn không lên tiếng, khi thấy nàng lấy ra ba quyển sách thì mở to mắt, cướp sách trong tay nàng để xem thử.
Kiếm linh bắt đầu đọc sách, thi thoảng lại gật gù khen hay. Sở Uyển Đình cũng không ngờ kiếm linh cũng có biểu cảm đa dạng như vậy.
Đọc xong, kiếm linh trải ba quyển sách ra trước mặt Sở Uyển Đình, nói.
“Chủ nhân, ba quyển sách này phải bảo quản cho cẩn thận đấy.
Sở Uyển Đình cầm quyển ở giữa lên mở ra đọc thử, miệng lại hỏi.
“Có gì thú vị sao?”
Kiếm linh đưa tay chỉ vào trang sách đang được mở ra, nói.
“Đây là kiếm phổ, tuy kiếm thuật trong đó có chút tầm thường nhưng kiếm ý ẩn trong đó rất tuyệt diệu. Kiếm thuật có thể không luyện nhưng kiếm ý trong đó phải lĩnh ngộ cho bằng được. Nhất định sẽ giúp cho kiếm ý của chủ nhân đột phá lên tầng cao mới.”
Sở Uyển Đình xem thử, chợt thấy kiếm thuật này có chút quen mắt, bèn nói.
“Hình như ta từng thấy tiên sinh tùy tiện đánh ra mấy kiếm chiêu này lúc nhàm chán.”
Kiếm linh nắm nắm đấm đập xuống lòng bàn tay kia, nói.
“Thảo nào kiếm ý lại tuyệt diệu như vậy. Không hổ là kiếm tiên."
Sở Uyển Đình cầm quyển bên trái lên, hỏi.
“Quyển này thì sao?”
Kiếm linh đáp.
“Đây chỉ là sách ghi chép về các loại dị thú kỳ lạ, cũng có ghi về các yêu loại, tinh mị, quỷ quái. Tất cả đều tương đối chi tiết. Nhìn vào nét chữ cũng tương đồng với kiếm phổ kia. Nếu kiếm phổ đã là do tiên sinh đích thân viết thì quyển này và quyển còn lại cũng vậy.”
Kiếm linh chỉ vào quyển còn lại trên bàn.
“Quyển này ghi chép mấy truyện lạ cổ xưa, dường như là tổng hợp lại từ nhiều nguồn. Chủ yếu là truyện viết về người, thần, tiên, yêu. Cũng có vài truyện viết về vị Bồ Tát, La Hán nào đó không rõ pháp hiệu.”
Sở Uyển Đình nghi hoặc hỏi.
“Tiên sinh để lại quyển sách này cho ta để làm gì?”
Kiếm linh trầm ngâm rất lâu, cũng không thể đưa ra được câu trả lời hợp lý, đành lắc đầu.
“Cái này, ta cũng không đoán ra. Nhưng chắc chắn tiên sinh có dụng ý trong đó.”
Sở Uyển Đình cầm quyển tạp thư lên lật qua vài trang đọc thử. Giữa những trang giấy liền rơi xuống một mảnh giấy nhỏ có viết vài chữ “sách là để đọc, cần gì phải suy nghĩ nhiều”.
Kiếm linh thấy vậy chỉ biết cười trừ nhìn Sở Uyển Đình. Sở Uyển Đình cũng chỉ lạnh nhạt nhìn y không chút cảm xúc, cũng không nói gì.
Sở Uyển Đình cất hết đồ vào túi trữ vật, chỉ để lại quyển tạp thư trên bàn. Sau đó bắt đầu lật trang đầu tiên để đọc. Hơi thở của nàng trong lúc đọc sách có chút chậm rãi hơn so với bình thường.
Truyện viết về rất nhiều thứ. Có người kết duyên với yêu, có yêu lạm sát người, cũng có người lạm sát yêu. Có tiên không ra tiên, cũng có tiên thật sự tiên phong đạo cốt, trừ hại an dân. Có người sau khi chết trở thành thần linh, bảo hộ cho một vùng, cuối cùng lại tiêu tán không còn chút vết tích.
Sở Uyển Đình đọc rất say sưa, từng con chữ như hiển hóa thành ảnh, hiện ra trước mắt nàng từng khung cảnh được ghi chép trong sách, sống động như thực, khiến nàng quên mất thời gian. Từ sách đến tối đã đọc gần nửa quyển sách. Nếu kiếm linh không nhẹ lay vai đánh thức nàng thì có lẽ nàng sẽ mãi chìm trong đó.
Kiếm linh bảo nàng hãy nghỉ ngơi thư giãn đầu óc, tạm thời không nên đọc tiếp nữa. Sở Uyển Đình lắc đầu từ chối. Nàng cất quyển sách vào túi trữ vật trong tay áo, sau đó mở cửa đi ra ngoài xuống lầu ăn tối. Kiếm linh cũng nhập trở lại Du Lâm kiếm lơ lưng bên cạnh Sở Uyển Đình.
Lúc này Hòa Linh và Trầm Thừa Vũ cũng vừa về đến, tâm tình có hơi tệ. Ba người cùng ngồi ăn tối. Trong lúc ăn, Sở Uyển Đình hỏi thử hai người kia có tìm hiểu được gì không. Hòa Linh không nhịn được bực dọc nói.
“Ta thấy người trong thôn này đã không muốn sống nữa. Ta và Trầm sư đệ đi hỏi khắp thôn về tên yêu đạo kia, không ai nói được gì có ích. Sau đó bọn ta lần theo tà khí tìm đến một giếng nước, nước bên trong đã đen ngòm bốc mùi hôi thối không chịu được. Vậy mà người trong thôn vẫn dùng nước đó sẽ sinh hoạt. Ta định đánh sập cái giếng đó thì người trong thôn liền bao vây ngăn cản bọn ta lại. Còn mắng hai người bọn ta là phá hoại nữa.”
Trầm Thừa Vũ tiếp lời.
“Sau đó ta và sư tỷ có tìm đến nơi vị đạo sĩ kia giao chiến với tà vật. Nơi đó tà khí nhàn nhạt không tan, phạm vi cũng rất rộng. Căn bản là không thể lần ra phương hướng nó chạy trốn.”
Về chuyện này, Sở Uyển Đình từng đứng ngoài quan sát cuộc chiến nên cũng biết được phương hướng mà tà vật rút lui bỏ chạy. Nàng nói với hai đệ tử núi Côn Luân chuyện này. Bàn với nhau một hồi, cả ba quyết định đêm nay sẽ đi lùng diệt tà vật đó. Còn về tên yêu đạo thì tạm thời không có manh mối có thể điều tra tiếp, từ từ tìm hiểu tiếp vậy.
Nửa đêm canh ba, ba bóng người từ trong nhà trọ lướt ra. Thân hình nhấp nhô trên mấy mái nhà, không lâu sau đã đến trước một ngôi nhà lớn trong con ngõ nhỏ.
Bên ngoài có tường bao quanh, cao hơn đầu người lớn một chút. Hai cánh cổng gỗ còn hơi mới, bên trên có dán hai bức tranh môn thần đã bị nắng mưa làm cho rách nát. Trước khi đi vào, Sở Uyển Đình lấy ra một tấm môn thần phù, phòng lên phía trên khung cổng gỗ. Tấm phù lục chạm vào khung gỗ lập tức dính lấy như dán keo.
Ba người chậm bước vào trong sân. Quả nhiên nơi này tà khí rất đậm, dù không nhìn thấy bằng mắt nhưng cũng có thể ngửi được một mùi hắc xộc vào mũi vô cùng khó chịu. Không chỉ vậy, còn có âm khí rất lạnh bao phủ khắp sân.
Cẩn thận nhìn quanh thật lâu, cuối cùng vẫn không có thứ gì xông ra. Hòa Linh xung phong đi vào nhà lụt soát, nếu có gì nàng sẽ hô lớn để báo hiệu.
Lúc này chỉ còn lại Sở Uyển Đình và Trầm Thừa Vũ trong sân. Cả hai đứng tựa lưng vào nhau, không lơi lỏng cảnh giác. Tay cả hai nắm chặt chuôi kiếm, tay kia của Sở Uyển Đình ẩn trong tay áo còn đang kẹt một tấm ngũ lôi phù.
Trầm Thừa Vũ muốn nói gì đó để xua tan không khí căng thẳng. Nhưng cuối cùng hắn lại vì căng thẳng quá mà chẳng nói được gì. Sở Uyển Đình nhận ra mới lên tiếng hỏi.
“Những năm này huynh sống tốt chứ?”
Trầm Thừa Vũ có chút ngập ngừng.
“Cũng… cũng tốt. Sau khi ta được tiên sinh chỉ điểm, tu vi tăng lên nhanh chóng, cũng không còn bị bắt làm việc vặt trong sơn môn nữa. Đã vậy, Tam Trưởng Lão còn rất xem trọng ta, giao cho ta rất nhiều nhiệm vụ quan trọng.”
“Như vậy huynh không mệt sao? Cũng như lần này, vừa về núi đã bị bắt đi làm nhiệm vụ tiếp.”
Trầm Thừa Vũ cười khổ.
“Ta mệt lắm chứ. Nhưng ta cũng rất vui vì đã giúp ích cho núi Côn Luân. Những năm trước đó ta đã không khác gì kẻ ăn bám trong sơn môn, giờ ta đã có năng lực làm gì đó thì ta cảm thấy mình phải làm hết sức mình.”
Sở Uyển Đình lẩm bẩm một tiếng “đồ ngốc” thật nhỏ. Trên mặt cũng không có biểu cảm gì.
Nàng đột ngột tựa lưng của mình vào lưng của Trầm Thừa Vũ, làm hắn giật mình một cái, khẽ quay đầu nhìn nhưng không dám nhúc nhích dù chỉ một cái. So với lúc ở núi Bất Chu, Trầm Thừa Vũ đã cao hơn không ít, tấm lưng cũng đã rộng hơn, đủ để che cả thân người Sở Uyển Đình.
Hơi ấm truyền đến lúc này không chỉ là cái nắm tay khi đó nữa. Trong phút chốc, cả hai cảm thấy cái lạnh từ âm khí của nơi nà đã tiêu tán, chỉ còn lại sự ấm áp mà thôi.
Phải lấy hết can đảm, Trầm Thừa Vũ mới dám hỏi.
“Những năm này, muội sống có tốt không?”
Sở Uyển Đình gật đầu.
“Sống cùng tiên sinh, sư phụ, cùng các muội muội thật sự rất tốt. Tốt hơn khi sống ở hoàng cung. Ta cũng đã gặp không ít chuyện. Cứu dân nữ bị ức hiếp, bị phạt trượng trên công đường, nghe Phật giảng đạo, chứng kiến sinh tử chia lìa,… Những chuyện này muốn kể ra cũng sẽ tốn mất ba buổi tối.”
Khi Sở Uyển Đình nói ra, thân thể của nàng khẽ rung động theo từng nhịp thở lấy hơi, từng lời được nói ra, cũng có vài cử động nhỏ trong lúc nói. Tất cả đều được Trầm Thừa Vũ cảm nhận qua tấm lưng thon thả của Sở Uyển Đình. Trầm Thừa Vũ chưa từng nghĩ bản thân sẽ được tiếp xúc thân cận với một nữ nhân như thế này. Đặc biệt, còn là nữ nhân mà hắn mến mộ.
Cả hai đứng tựa lưng vào nhau, thật lâu không nói gì. Mắt thì vẫn không ngừng quan sát động tĩnh xung quanh. Nhưng tâm trì thì đều được đặt cả vào đối phương.
Bỗng, từ trong nhà có một vật lao ra phá hủy cửa sổ. Hòa Linh cũng xuất hiện ngay sau đó, lướt đến đâm kiếm xuống, ghim chặt nó xuống nền đất. Tà vật gào lên một tiếng chói tai, gọi ra một đám tà vật khác, lúc nhúc như dòi bọ bò ra khỏi mặt đất. Dưới chân Sở Uyển Đình và Trầm Thừa Vũ cũng có tà vật trồi lên, nhưng đã bị dương khí trên người Sở Uyển Đình thiêu đốt đau đớn mà phải chui ngược vào lòng đất. Mấy tà vật khác khi đến gần cũng bị thiêu đốt, không dám đến gần.
Hòa Linh thở hồng hộc, nói.
“Ta không muốn chen ngang nhưng uyên ương hai người có thể đến giúp ta một tay không?”
Sở Uyển Đình không chối cũng không giải thích, nói.
“Được.”
Nàng xoay ra vung kiếm chém về phía vách tường trước mặt. Nơi đó có mấy tà vật đang trồi lên từ mặt đất. Một đạo kiếm khí xé gió lập tức chém tan thân thể của bọn chúng.
Trầm Thừa Vũ thấy vậy, có hơi xấu hổ. Tay cầm chặt chuôi kiếm hơn, một thân đạo bào lướt tới phía trước lộn người vung kiếm. Ở vị trí hắn chuẩn bị đáp xuống có một cái đầu người hốc hác đang khẽ rên rỉ, bị một kiếm của Trầm Thừa Vũ chém lìa.
Sau khi hắn chạm đất, xung quanh lại có thêm tà vật chui lên từ lòng đất. Đối với những thứ này, Trầm Thừa Vũ dư sức chém giết. Chỉ là số lượng quá nhiều, chém mãi không hết.
Trầm Thừa Vũ bấm tay niệm pháp quyết, triệu hoán ra vô số thanh phi kiếm. Những thanh phi kiếm này theo điều khiển của hắn đồng loạt lướt đi, tru sát những tà vật trên đường bay.
Có con hoảng sợ muốn chạy ra khỏi cổng, liền bị một cỗ lực lượng vô hình hất ngược về sau. Tấm môn thần phù dán trên khung gỗ lúc này phát ra linh quang, chiếu sáng một đoạn đường trong ngõ nhỏ.
Sở Uyển Đình đang chém giết bên kia, tay vận hàn khí ngưng kết thành phi dao, vung tay phóng đi cùng với tấm ngũ lôi phù. Đám tà vật gần cổng bị phi dao băng đâm trúng, trong thoáng chốt đứng bất động, bị ngũ lôi phù bay đến sau triệu hoán ra lôi điện đánh trúng mà không thể tránh né, đều bị lôi điện giật cho cháy khét, sau đó hóa thành tro bụi tan biến khỏi thế gian.
Hòa Linh vẫn đang vật lộn với tà vật xông từ trong nhà ra, cũng là tà vật to lớn nhất. Nó chính là tà vật đã giao chiến với vị tán tu đứng tuổi, đánh cho ông ta thân tích đầy mình, nhưng bị ông ta đánh lui phải chạy về đây.
Nó rống lên một tiếng rợn người, hất văng Hòa Linh ra. Sau đó chồm người bò đi, định chui xuống đất trốn. Trầm Thừa Vũ lập tức điều khiển phi kiếm găm vào thân thể tà vật, nó gần như đã mất hết sức lực.
Sở Uyển Đình khép hai ngón tay thành kiếm chỉ, vuốt dọc thân Du Lâm. Tức thì kiếm khí bộc phát bao trùm cả sân, kiếm khí lần này đã có sức nặng, đè ép hai người Trầm Thừa Vũ và Hòa Linh đến mức nghẹt thở, tay chân cứng đờ. Mà không chỉ hai người, đám tà vật trong sân cũng bị trấn nhiếp chẳng hơn.
Nàng vung một kiếm hình vòng cùng từ dưới lên, chém ra luồng kiếm khí thẳng lên trời. Sát lực của nhát kiếm này quả thật rất lớn, quét sạch đám tà vật trong sân. Sau đó không dừng lại, chém tan vách trận mà tên yêu đạo kia dựng lên.
Cách năm dặm ngoài thôn trang có một lão già lừng còng, tóc bạc, thân mặc đạo bào ngồi xếp bằng dưới gốc đại thụ. Lão luồng kiếm khí phá trận kia đánh động, giật bắn mình một cái, trán ướt đẫm mồ hôi. Lão già kích động đứng dậy, ngước nhìn luồng kiếm khí vẫn chưa tan, thầm rủa.
“Con mẹ nó, tại sao ngay cả nơi chó ăn đá gà sỏi này cũng có cao nhân? Đã vậy còn là kiếm tiên. Không xong rồi, gây sự với người ta rồi. Đừng có tìm đến đây, ta không biết gì hết!”
Lão già xoay người chạy như gió, không dám ngoái cổ nhìn lại lần nào nữa.
Lão chính là yêu đạo đã nuôi tà vật bằng địa mạch của thôn trang họ Sử. Vốn dĩ chờ thêm khoảng vài tháng nữa là đã có thể thu hoạch, không ngờ người trong thôn lại đi mời đệ tử núi Côn Luân đến. Lão cũng không biết làm sao cho phải, định bụng sẽ thao túng đám tà vật cắn nuốt tu vi đạo hạnh của hai tên đệ tử trên núi này, sau đó sẽ gom của rồi bỏ chạy.
Chỉ là lão không lường trước được trong thôn còn có một tu sĩ khác. Đã vậy còn là kiếm tiên.
Ở Nam Dương Phúc Châu, lão từng gặp không ít kiếm tu, không ai dễ nói chuyện cả. Sau đó lão theo xu thế đi đến Đông Thanh Hoa Châu. Cứ nghĩ nơi này sẽ dễ sống hơn, không ngờ tiên đạo lại hưng thịnh như vậy. Một câu trừ yêu, hai câu diệt ma.
Tu sĩ tà đạo như lão khi còn ở Nam Dương Phúc Châu còn có thể sống tốt hơn một chút. Đến Đông Thanh Hoa Châu rồi, phải chui rúc như chuột nhắt, không dám để lộ đuôi ra.
Lão già lưng còng còn đang suy nghĩ phải chạy đi đâu thì phía sau lưng đã có một bóng trắng thướt tha cưỡi gió đuổi theo sát nút, thần sắc lãnh đạm đằng đằng sát khí khiến lão già không rét mà run. Lão vội dùng thuật độn thổ chui vào lòng đất. Khi này tốc độ đã nhanh hơn vài phần.
Lão cứ cắm đầu độn thổ, không thèm nhìn phương hướng, sợ rằng chỉ chậm một chút thì sẽ bị một kiếm chém chết ngay.
Chợt, một tiếng “xoẹt” xé gió vang lên. Động tác độn thổ của lão già cũng dừng lại. Khi này lão mới phát hiện bản thân đã bị chết ngang hông chia làm hai khúc. Lại thêm một tiếng “xoẹt”. Lần này lão thấy đất đá trên đầu bị tách ra.
Trên không cách mặt đất vài thước, một thân áo bào tay áo rộng cùng váy mã diện bay phất phới trong gió. Tay phải cầm trường kiếm có kiếm khí vờn quanh, khẽ vung thành hình bán nguyệt chém thêm một nhát xuống đất, cắt ngang cổ lão già bị kẹt bên dưới.
Đến cuối cùng, lão già vẫn không thoát được. Nếu được chọn một lần nữa, có thể lão sẽ không đến Đông Thanh Hoa Châu này đâu.
Đề xuất Voz: Chuyến đi kinh hoàng
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.