Chương 156: Có thể kể cho ta nghe không?
Trầm Thừa Vũ và Hòa Linh bị kiếm khí trấn áp, chỉ có thể đứng yên bất động nhìn Sở Uyển Đình đạp gió bay đi. Phải mất đến mười hơi thở thì cả hai mới bình tâm lại được, lập tức đạp phi kiếm đuổi theo.
Khi đến nơi đã thấy Sở Uyển Đình đứng khoanh tay nhìn xuống mặt đất bị cày nát, bên cạnh là thanh trường kiếm của nàng đang lơ lửng.
Hòa Linh vội hỏi.
“Sở sư muội, cô làm gì vậy, tự dưng bay đi mất?”
Sở Uyển Đình lạnh nhạt nhìn Hòa Linh, tay chỉ xuống đất.
“Ta dùng thần thức quét qua, tìm thấy nơi tên yêu đạo này ẩn nấp nên đuổi đến. Nhưng hắn cứ chạy nên ta lỡ tay chém chết hắn rồi. Không có chuyện gì chứ?”
“Lỡ… lỡ tay chém chết?”
Sở Uyển Đình gật đầu.
“Dù sao cũng là kẻ đáng chết. Chết sớm hay chết muộn thì cũng như vậy thôi, phải không?”
Nàng cầm lấy chuôi Du Lâm kiếm, dùng nó hất đất đá trên thân lão già ra, để lộ ra lão đã bị chém thành sáu mảnh, chết không nhắm mắt, biểu cảm trên mặt rất không cam tâm. Sở Uyển Đình cầm ngược Du Lâm ra phía sau, hít một hơi vào miệng sau đó thổi ra một ngụm khí nóng đụt như tro.
Đám tro này vừa chạm vào thân xác của lão già liền bùng cháy dữ dội, nhiệt lượng tỏa ra vô cùng áp bức. Trầm Thừa Vũ và Hòa Linh không nhịn được mà lùi về sau mấy trượng mới cảm thấy khá hơn. Chưa đến hai hơi thở sau, thân xác của lão già đã bị thiêu thành tro, xương cốt cũng không còn.
Hòa Linh chứng kiến cảnh này, trong lòng khẽ dao động. Sở muội muội này quả nhiên không tầm thường. Không nên chọc vào thì tốt hơn.
Trầm Thừa Vũ thì cảm thấy phong thái hôm nay của Sở Uyển Đình có chút giống với Lưu tiên sinh. Không chỉ ở cách thi triển pháp thuật hay kiếm pháp, cả cách ăn nói hay động tác cất đồ vào trong tay áo cũng giống nữa.
Cả ba cùng trở về thôn trang, đến trước giếng nước bốc mùi hôi thối mà Hòa Linh nhắc đến lúc sớm. Sở Uyển Đình lấy ra ba tấm khu tà phù duy nhất kẹp giữa hai ngón tay, sau đó vẫy nhẹ một cái làm cho chúng bốc cháy rồi ném thẳng xuống giếng nước.
Sở Uyển Đình khẽ gật gù.
“Như vậy là được rồi. Ta không còn việc ở đây nữa, xin phép cáo từ. Chuyện lần này xin như ta cướp công của hai người. Chờ đến khi tiên hội ở núi Côn Luân mở ra, ta sẽ đến bù đắp. Phải rồi, phiền hai người trả phòng trọ giúp ta. Xin đa tạ.”
Sở Uyển Đình chắp tay với Trầm Thừa Vũ và Hòa Linh, sau đó đạp gió bay đi. Dáng vẻ này, phong thái này mới đúng là tiên nữ. Hòa Linh nhìn đến ngây ngất. Đến lúc này nàng mới nhận ra, Sở Uyển Đình dù có lãnh đạm lạnh lùng đến đâu thì dung nhan vẫn rất kiều diễm. Xem như lần này xuống núi không trở về tay không.
Hòa Linh xoay người bước đi thì thấy Trầm Thừa Vũ vẫn còn đứng đó nhìn theo bóng dáng dần xa của Sở Uyển Đình. Nàng đành cười khổ, nói.
“Trầm sư đệ, đệ nói kể từ lần gặp trước đến giờ đã mười năm rồi phải không? Nếu vậy thì chỉ hai ngày gặp lại thì đúng thật là không đủ. Đệ… cứ đuổi theo cô ấy đi. Ta sẽ báo với Tam Trưởng Lão đệ có việc bên ngoài tạm thời chưa về được. Chờ đến khi trên núi tổ chức tiên hội, đệ hẵng cùng Sở sư muội về núi.”
“Chuyện này có chút không hợp lẽ thì phải?”
“Cái gì mà hợp lẽ với không hợp lẽ. Sơn môn không cấm đệ tử có tình cảm nam nữ. Với lại, ta nghe nói mấy năm nay đệ luôn tận lực vì sơn môn. Xem như lần này đi nghỉ ngơi đi.”
Thấy Trầm Thừa Vũ còn chần chừ không đi, Hòa Linh nổi giận bước tới định đá cho tên ngốc này một cái, thì hắn đã cúi đầu chắp tay, nói.
“Đa tạ sư tỷ.”
Trầm Thừa Vũ tức tốc điều khiển phi kiếm đuổi theo Sở Uyển Đình. Hòa Linh nhìn theo khẽ mỉm cười, thầm nói.
“Sau này đừng quên ta tác hợp cho hai người đấy.”
---------
Phương hướng bay của Sở Uyển Đình lúc này có chút vô định. Lúc này dùng có hơi nhiều sức, bay giờ không thể dùng thuật phi cử trơn tru được. Xem ra phải tìm một chỗ nghỉ ngơi trước đã.
Nghĩ vậy, Sở Uyển Đình liền hạ độ cao, đáp xuống một khoảng đất trống. Nàng không có ý định thổi lửa sưởi ấm, chỉ ngồi xếp bằng xuống cạnh thân cây. Việc canh gác để thì mặc cho kiếm linh.
Sở Uyển Đình cứ vậy nhắm mắt định thần, điều hòa hơi thở.
Đến sáng hôm sau, nàng mới mở mắt. Hai nắm đấm đặt trên chân khẽ thu nắm. Khi này sức lực đã hồi phục đến năm phần rồi.
Ban đầu Sở Uyển Đình không định ra tay khoa trương như vậy. Với thực lực của ba người lúc đó, nhất định có thể thu dọn đám tà vật đó một cách gọn gàng, không đánh động đến lão già yêu đạo ẩn nấp bên ngoài thôn trang. Sau đó chỉ cần chia ra hai hướng đánh gọng kìm là có thể bắt sống được.
Nhưng không biết vì sao, Sở Uyển Đình có hơi nổi nóng. Nàng chưa từng cảm thấy tức giận kể từ khi bị tên Dương Bách Tử chọc giận trên công đường huyện Hoài An năm đó. Sau này lại trải qua không ít chuyện lớn nhỏ, cảm xúc của nàng hiếm khi dao động mạnh. Tác dụng của Đoạn Trần Sơ ảnh hưởng với nàng vẫn là quá lớn. Xem chừng cả đời này nàng cũng không thể lấy cảm xúc như lời Bạch Nguyệt Quân nói.
Có điều Sở Uyển Đình muốn, rất muốn thể hiện cảm xúc với những người quan trọng. Nàng muốn làm nũng với sư phụ, cũng muốn cùng đám Đào Nương, Linh Nhiễm vui đùa, càng muốn mỉm cười với một thanh niên nam tử. Có lẽ ngày đó vẫn còn xa lắm.
Nàng trầm tư một hồi, khẽ giơ hai ngón trỏ đặt lên khóe môi đẩy nhẹ lên, nhìn như nàng đang mỉm cười dù cho có hơi thiếu tự nhiên.
Ngay lúc này, ánh mắt Sở Uyển Đình chạm vào ánh mắt của nam tử trước mặt. Trầm Thừa Vũ trên tay ôm một bó củi, thấy Sở Uyển Đình như vậy thì vội quay mặt đi, cứ như đang nhìn thấy cảnh không nên thấy vậy.
Sở Uyển Đình thì vẫn giữ nguyên tư thế, nhìn chằm chằm Trầm Thừa Vũ, tự hỏi tại sao hắn lại ở đây, sau đó lại mở miệng hỏi.
“Ta khó coi lắm sao?”
Trầm Thừa Vũ lập tức chối.
“Không có.”
“Vậy sao huynh không nhìn ta, chẳng lẽ khi ta cười sẽ rất xấu?”
“Không có, muội mỉm cười rất…”
“Rất?”
Trầm Thừa Vũ xấu hổ không dám nói tiếp. Tính ra năm nay hắn đã hai mươi bảy tuổi nhưng khi đối diện với nữ nhân thì vẫn cư xử như thiếu niên mười mấy tuổi vậy. Sở Uyển Đình cũng biết không phải nam nhân nào cũng giống Lưu Vân hay Lưu Thanh, hoàn toàn không biết xấu hổ là gì. Vậy nên nàng cũng không ép hắn nữa.
Sở Uyển Đình thả tay ra, cầm lấy que củi gần đó ném vào đống lửa mà không biết Trầm Thừa Vũ đã đốt từ khi nào. Trong lúc này nàng nghe kiếm linh kể sơ qua chuyện lúc tối.
Không lâu sau khi Sở Uyển Đình ngồi tĩnh tọa ở đây, Trầm Thừa Vũ đã đuổi đến. Kiếm linh không biết tại sao hắn lại đuổi theo, nhưng lại biết hắn sẽ không có ý đồ xấu nên mới để hắn đến gần. Trầm Thừa Vũ đã thử gọi Sở Uyển Đình nhưng nàng không tỉnh lại. Vậy nên hắn đã đốt một đống lửa trước mặt nàng, sau đó ngồi xuống đối diện hộ pháp. Suốt đêm qua, hắn chỉ ngồi đó nhìn đống lửa, ngay cả ngắm nhìn nàng cũng chỉ dám liếc qua một chút lại tiếp tục nhìn đống lửa cháy.
Kiếm linh đây cũng là lần đầu thấy có người chất phác như vậy. Có điều hơi ngốc một chút. Nhưng nếu hắn thật sự có tình cảm với chủ nhân nhà mình thì kiếm linh không có ý kiến gì. Kiếm linh có thể nói là Trầm Thừa Vũ không xứng, nhưng chủ nhân của y có chịu nghe không lại là chuyện khác. Vậy thì ngay từ đầu cứ im lặng vậy.
Chờ khi Trầm Thừa Vũ thêm củi vào đống lửa rồi ngồi xuống đối diện, Sở Uyển Đình mới lên tiếng hỏi.
“Huynh đuổi theo ta làm gì? Không phải làm xong nhiệm vụ thì phải trở về núi hay sao? Hơn nữa sắp tới núi Côn Luân tổ chức tiên hội, huynh cũng không cần giúp chuẩn bị tổ chức à?”
Trầm Thừa Vũ gãi đầu cười nói.
“Thời gian sắp tới ta không có việc gì phải làm. Công việc chuẩn bị cho tiên hội đã được sơn môn chuẩn bị ổn thỏa từ năm ngoái rồi, cũng không cần ta làm gì hết. Ta đuổi theo muội là vì… là vì…”
“Nhớ ta?”
Trầm Thừa Vũ như bị nói trúng, liền á khẩu không nói nên lời. Hắn không muốn chối nhưng cũng không dám nhận. Sở muội muội trước mặt hắn lại là ai cơ chứ. Người ta là đệ tử chân truyền của một, à không, là hai Chân Tiên. Địa vị của hai người này có thể nói là ngang hàng với Chưởng môn chân nhân của mình.
Chưa kể dung nhan tuyệt sắc như vậy, nếu truyền ra ngoài thì không biết bao nhiêu người ngưỡng mộ, còn đến lượt một đệ tử nhỏ nhoi trong núi Côn Luân như hắn sao.
Núi Côn Luân tuy là tiên môn có danh tiếng lớn nhất Đông Thanh Hoa Châu, cũng là tiên môn chính đạo đứng đầu nhưng lại có rất ít đệ tử nổi danh trong giới tu hành. Nếu so với Thất Tinh Các thì kém xa một trời một vực. Đám đệ tử đứng đầu như Giang Bân sư huynh còn không thể nổi danh được thì nói gì đến Trầm Thừa Vũ hắn chứ?
Chuyện này mà đồn ra ngoài, không khéo hắn sẽ bị người ta nhổ nước bọt dìm chết. Mắng hắn rằng đĩa đeo chân hạc, tên phế vật như hắn cùng đòi làm quen với tiên nữ người ta sao?
Du Lâm kiếm tự động bay đến gõ mạnh vào đầu Trầm Thừa Vũ một cái làm hắn đau điếng, đưa hai tay lên ôm lấy chỗ đau, cứ như vậy cắt ngang suy nghĩ không đâu của hắn. Kiếm linh không nhịn được mà hiện thân, lần nữa dùng nắm tay gõ một cái vào đầu Trầm Thừa Vũ, lớn tiếng nói.
“Tiểu tử ngươi có định trả lời không?”
Trầm Thừa Vũ không biết từ đâu ra một nam nhân lạ mặt gõ đầu mình, lại hỏi mình câu hỏi bất ngờ như vậy thì phát hoảng, vội vàng đáp.
“Có.”
“Vậy thì ngươi có nhớ chủ nhân của ta không?”
“Có!”
“Chủ nhân nhà ta có xinh đẹp không?”
“Đẹp! Rất xinh đẹp!”
“Ngươi có thích chủ nhân nhà ta không?”
“Có! Rất thích!”
Kiếm linh mỉm cười hài lòng, không nói gì nữa nhập vào Du Lâm kiếm. Trước khi biến mất, y còn nhìn Sở Uyển Đình gật đầu một cái.
Sở Uyển Đình vẫn dửng dưng nhìn y, nhưng y biết nàng không ngạc nhiên mà còn rất hài lòng. Sở Uyển Đình nhìn Trầm Thừa Vũ, hỏi lại.
“Huynh rất thích ta?”
Trầm Thừa Vũ nhận ra mình đã lỡ lời, đưa tay che miệng lại, cũng không dám nhìn Sở Uyển Đình. Thấy vậy, nàng cũng không nói gì thêm.
Cả hai rơi vào im lặng đến hơn nửa ngày thì Sở Uyển Đình mới lần nữa lên tiếng.
“Bây giờ đã rảnh rang thì huynh muốn đi đâu?”
Trầm Thừa Vũ dè dặt hỏi lại.
“Muội không có nơi muốn đi sao?”
Sở Uyển Đình lắc đầu.
“Ta đang không biết phải đi đâu. Sau khi rời khỏi nhà thì ta bắt đầu đi xuống phía nam, thi thoảng lại dừng chân ở một trấn hay một thôn. Chúng ta gặp nhau ở Sử thôn trang cũng là tình cờ mà thôi.”
Trầm Thừa Vũ ngẫm nghĩ một hồi, đáp.
“Ta có một nơi muốn đi.”
“Vậy ta sẽ đi cùng huynh.”
Một người đạp gió, một người cưỡi phi kiếm cùng đi về phía tây nam năm trăm dặm. Gần hai canh giờ sau thì cả hai đáp xuống đi bộ trên con đường mòn dọc bờ sông.
Trầm Thừa Vũ nói đây là tiểu trấn quê nhà của hắn. Tuy cha mẹ đều đã mất nhưng nhà tổ vẫn còn ở đây, mộ phần cha mẹ cũng đều ở đây. Từ khi được nhận vào núi Côn Luân tu hành thì hắn chưa từng về đây thăm nhà, cũng không biết hàng xóm láng giềng có giúp quét dọn không. Vậy nên hắn muốn về đây một lần.
Sở Uyển Đình không bình luận gì, cả quãng đường chỉ im lặng lắng nghe Trầm Thừa Vũ tâm sự. Ngữ điệu của hắn lúc này trong sáng chân thật, giống hệt như một thiếu niên chân đất nhà quê, lần đầu đi xa trở về quê nhà. Nàng còn thấy trong đáy mắt của hắn hiện lên một sự mong đợi không tên, cũng không rõ là gì. Nàng không hỏi.
Chỉ là khi càng đi đến gần, một mùi tử khí càng nồng đậm. Ánh mắt của Trầm Thừa Vũ dần chuyển sang vẻ lo lắng bất an. Cả hai nhìn nhau, hiểu rằng có chuyện không ổn liền tăng tốc chạy đi như gió.
Cuối cùng, hiện ra trước mắt Trầm Thừa Vũ không phải là tiểu trấn dân dã mà chỉ là đống đổ nát. Có căn nhà chỉ còn sót lại cột nhà cháy xém, có căn thì còn sót lại một phần vách tường nhà. Dường như tiểu trấn đã bị một trận lửa lớn quét ngang, thiêu đốt không sót góc nào.
Sở Uyển Đình đi đến một đóng tro đã hóa đất, ngồi xuống dùng dùng tay bới đất, lộ ra hộp sọ người khá nhỏ, ước chừng lúc còn sống khoảng mười tuổi. Nàng lại bới phần đất bên cạnh, lần này là hộp sọ người lớn, tuổi chừng ba mươi, hình như là nữ nhân. Sau đó nàng lại tìm thấy một hộp sọ nam nhân. Một nhà ba người đều chết dưới đống tro, có lẽ đã chết trong đám cháy đó.
Nàng ngẩng mặt tìm kiếm Trầm Thừa Vũ, thấy hắn đứng chết lặng trước một nơi từng là cổng nhà hắn. Hắn biết trong nhà cũng chẳng còn ai, chỉ là nhà tổ bị đổ sập mà thôi. Nhưng hắn vẫn buồn man mác.
Mùi tử khí nồng đậm như thế này, xem chừng toàn bộ tiểu trấn không ai sống sót được. Hắn cũng không nhìn thấy có quỷ lệ lang thang, có lẽ cũng đã được Âm Ty sở tại đưa về rồi. Nhưng hắn cũng không chắc. Với tu vi này của hắn, muốn nhìn thấy oan hồn quỷ lệ cũng không phải chuyện dễ. Ngay cả cảm nhận tử khí hắn cũng chỉ có thể ngửi được mùi đặc trưng trong không khí chứ không phải chân thực nhìn thấy.
Trầm Thừa Vũ không nói gì, thẩn thờ đi qua cây cầu đá vắt ngang sông, đi đến một khu mộ. Tại đó hắn dừng lại trước ba ngôi mộ, đều là mộ phần người họ Trầm, chỉ là hai tấm bia đá có khắc chữ, một bia trống trơn.
Sở Uyển Đình luôn đi theo sau lưng hắn như hình với bóng, im lặng nhìn bóng lưng cô độc hệt như lần đầu nhìn hắn ngồi dưới gốc cây đào trong sân nhà mình. Lúc này nàng mới nhìn ba phần mộ trước mặt Trầm Thừa Vũ, bèn bước lên đứng cạnh hắn, hỏi.
“Là người nhà của huynh sao?”
Trầm Thừa Vũ gật đầu.
“Là cha, mẹ và tỷ tỷ của ta.”
“Ta không biết là huynh cũng có tỷ tỷ đấy.”
“Ta cũng không biết nữa. Từ khi ta có ý thức thì tỷ tỷ đã không còn ở trong nhà. Cha mẹ cũng chưa từng nhắc đến tỷ ấy. Đến năm năm tuổi thì ta nghe được từ Lan thẳm, nói rằng cha mẹ ta bán tỷ ấy lấy tiền nuôi cả nhà, lúc đó còn có gia gia đã già yếu. Tỷ ấy bị bán cho một gã đồ tể ở trên trấn lớn. Lan thẳm nói, tỷ ấy không chịu được, vài ngày sau đã treo cổ tự sát.”
Trầm Thừa Vũ ngồi xổm xuống, hai tay ôm chân, đưa mắt nhìn mộ phần của tỷ tỷ mình, nói tiếp.
“Trong nhà không có bài vị của tỷ tỷ. Xác tỷ ấy cũng không được đưa về. Phần mộ này là sau khi cha mẹ ta mất, ta đắp lên để cúng bái, nhưng ta không biết tên của tỷ tỷ nên ta không biết khắc gì cả.”
Sở Uyển Đình cũng ngồi xuống, giọng lạnh lùng nhưng nhẹ nhàng.
“Ta muốn nghe chuyện lúc nhỏ của huynh. Có thể kể cho ta nghe không?”
Đề xuất Voz: [Review] Kể chuyện vợ chồng trẻ
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.