Chương 157: Mồ tập thể.
Trầm Thừa Vũ không từ chối, nhưng không lên tiếng ngay. Hắn ngồi đó suy nghĩ rất lâu, như thể đang cố lụt lại mớ ký ức xưa cũ. Có cái hắn chỉ còn nhớ mang máng, có cái thì vẫn còn rõ như vừa mới xảy ra.
Trầm Thừa Vũ hắn là kẻ không giỏi ăn nói, trước khi nói gì quan trọng cũng thường hay suy nghĩ rất lâu để chuẩn bị câu chữ. Đối với người khác là vậy, đối với cô nương bên cạnh lại càng phải cẩn thận hơn. Không chỉ vì nàng là người mà hắn mến mộ, mà nàng còn từng là một công chúa, dù cho bây giờ không phải nữa nhưng vẫn là đệ tử của Bạch tiên tử và Lưu tiên sinh. Bạch tiên tử thì hắn không rõ, nhưng Lưu tiên sinh chắc chắn là một người đọc sách, là một nho gia. Người như vậy chẳng lẽ không giáo huấn vãn bối trong nhà lễ nghĩa.
Hắn không muốn mình bất cẩn tự làm xấu mặt bản thân với cô nương bên cạnh. Sau một lúc lâu, Trầm Thừa Vũ mới lên tiếng, giọng điệu bồi hồi.
“Lúc ta còn nhỏ, nhà của ta không tính là khó khăn nhưng cũng không khá giả gì. Cha ta là thợ mộc, làm thuê cho một xưởng gỗ trong trấn. Số tiền cha ta kiếm được đều dùng để nuôi ba người trong nhà. Có ta, có mẹ ta, còn có gia gia đã già yếu nữa. Lúc đó ta bảy tuổi, ngày thường không có việc gì làm thì ta lại đi vào rừng hái nấm dại, rau dại. Hôm đó khi ta từ trong rừng trở về thì nghe tin cha ta tranh cãi với người làm cùng trong xưởng gỗ, bị người ta dùng một khúc gỗ đánh mạnh vào đầu, chết ngay tại chỗ.”
Trầm Thừa Vũ không chủ đích kể câu chuyện này. Chỉ là hắn không biết nên bắt đầu từ đâu. Vốn dĩ cuộc đời của hắn không có gì đáng nói cả, kể cả sau khi gia nhập núi Côn Luân tu hành cũng như vậy. Vậy nên hắn dùng một giọng điệu khá thản nhiên, không quá bi thương cũng không quá bình thường, tránh để Sở Uyển Đình hiểu lầm hắn đây là đang kể khổ.
“Mẹ của ta ban đầu muốn báo quan, nhưng sau khi nghe nói phải có chút phí thì quan gia mới xử, bèn im lặng lo tang lễ cho cha, không truy cứu nữa. Từ đó mẹ ta trở thành trụ cột trong nhà. Hàng ngày đi làm đủ chuyện trong trấn để kiếm miếng ăn. Ta vẫn đi vào rừng hái nấm dại rau dại, thi thoảng cũng ra sông bắt cá. Nhưng tần suất đã giảm đi nhiều, vì ta còn phải chăm sóc cho gia gia. Năm ta chín tuổi, gia gia mất. Sau đó vài tháng thì mẹ ta cũng bạo bệnh qua đời.”
Sở Uyển Đình ôm chân, ngã đầu lên đầu gối nhìn Trầm Thừa Vũ, giọng lanh lùng hỏi, nhưng lại không khiến hắn cảm thấy phản cảm, có thể là đã quen rồi.
“Sau đó huynh làm thế nào để sống tiếp?”
“Ta đi chạy việc vặt cho các đại nương, đại thẳm trong xóm. Gánh nước, chẻ củi, nhổ cỏ, giúp việc đồng áng,… ta đều làm hết. Xong việc, bọn họ trả ta rất hậu. Dù ban đầu tay chân lóng ngóng, làm không ra gì thì bọn họ cũng chỉ nhắc nhở đôi lời, sau đó dạy cho ta cách làm. Nhờ vậy mà ta có thể sống đến khi gặp được Tam Trưởng Lão.”
Tam Trưởng Lão trong lời Trầm Thừa Vũ chính là Hạo Nhiên Tử, cũng là người nuôi tà vật trong người Sở Uyển Đình. Sở Uyển Đình đương nhiên là biết rõ, chỉ là Trầm Thừa Vũ vẫn chưa biết đến chuyện này. Nàng cũng không muốn kể lại. Dù sao thì người chết cũng đã lâu, không cần nhắc lại làm gì.
Trầm Thừa Vũ thở dài.
“Lúc Tam Trưởng Lão muốn thu nhận ta về núi Côn Luân, người trong tiểu trấn tâm tình rất phức tạp. Bọn họ đều là dân thôn quê, không quen tiếp xúc với người đọc sách hay tiên nhân trên núi, cách ăn nói có chút thẳng thắn lỗ mãng. Vậy nên nghĩ gì thì bọn họ đều nói ra miệng hết, không che giấu gì cả.”
Thật ra bọn họ cũng không phải là xấu miệng. Tiên đạo mờ mịch xa vời có mấy ai biết được. Nếu lúc đó Hạo Nhiên Tử không thi triển một ít pháp thuật nho nhỏ thì người dân của tiểu trấn này cũng không tin ông ta là tiên nhân. Mấy đại nương, đại thẳm quen biết với Trầm Thừa Vũ chẳng những không ghen tị với vận khí của hắn, còn mừng cho hắn nữa.
Nhưng cũng không phải ai cũng được như bọn họ. Người từng đánh chết cha hắn cùng đồng bọn mới ganh ghét Trầm Thừa Vũ, mắng rằng.
“Nó chỉ là tiểu tử vắt mũi chưa sạch, dựa vào đâu mà chọn nó chứ? Có chọn thì cũng phải chọn con của bọn ta mới phải.”
Hạo Nhiên Tử lúc đó nghiêm mặt lại không nói gì với bọn họ, quay sang bảo Trầm Thừa Vũ đi thu dọn rồi đến cổng trấn tìm ông ta. Từ đó hắn mới rời khỏi tiểu trấn, lên núi tu hành.
Sở Uyển Đình hỏi.
“Bọn họ đều đã chết, huynh có cảm thấy hài lòng không? Thù giết cha vẫn chưa tự tay báo được, huynh lại cảm thấy như thế nào?”
Trầm Thừa Vũ thản nhiên nói.
“Ta không cảm thấy tốt, mà còn có chút thương cảm. Những đại nương, đại thẳm đó đối xử với ta rất tốt. Ta vốn định một thời gian nữa sẽ trở về báo đáp bọn họ. Họ giúp ta một, ta sẽ báo đáp họ gấp mười. Còn những người khác hay kể cả kẻ đã giết cha ta, ta cũng không muốn ra tay giết ông ta. Ta chỉ muốn đưa ông ta đến quan phủ, để cha ta không phải chết oan uổng thôi. Mẹ ta trước khi mất cũng đã căn dặn ta, nếu như sau này bọn họ còn tìm đến làm khó ta thì thù mới nợ cũ cứ tính hết một thể. Còn như bọn họ không quan tâm gì đến ta thì cứ kệ thây bọn họ là được. Sống qua ngày đã khó thì nói gì đến báo thù.”
Sở Uyển Đình gật gù đồng tình. Một đứa trẻ bảy tuổi non nớt một thân một mình sống qua ngày thôi đã là một vấn đề. Nếu còn ôm thù hận trong lòng thì còn có thể quan tâm đến chuyện gì nữa. Nàng cảm thấy mẹ của Trầm Thừa Vũ thật là người thông hiểu đạo lý nếu đem so với dân phụ quê mùa khác.
Sở Uyển Đình đột ngột đứng dậy, xoay người đi về phía cây cầu đá. Trầm Thừa Vũ nghi hoặc hỏi.
“Sở sư muội, muội định đi đâu?”
“Không phải huynh nói phải báo đáp cho bọn họ sao. Giờ giúp họ nhập thổ vi an cũng xem là một kiểu báo đáp. Cũng không thể để họ nằm phơi sương mãi được.”
Trầm Thừa Vũ “ồ” một tiếng, sau đó đứng dậy đi theo Sở Uyển Đình đi vào nơi từng là tiểu trấn.
Sở Uyển Đình cởi áo bào trắng tay áo rộng cất vào trong túi trữ vật, xắn tay áo lên cao hơn khuỷu tay. Mái tóc dài trắng bạc được buộc đuôi ngựa. Làm hết những việc này, Sở Uyển Đình mới bắt tay vào thu dọn hài cốt của người dân tiểu trấn.
Trầm Thừa Vũ cảm thấy kỳ lạ. Chuyện này đáng ra là do một mình hắn làm. Nàng vậy mà không để tâm đến hình tượng lại đi giúp hắn thu dọn hài cốt. Sở Uyển Đình trong tưởng tượng của hắn có thể là người hòa nhã, không kiêu ngạo tự cao nhưng mấy tiểu thư quyền quý hay nữ đệ tử của những tiên môn khác. Nhưng hắn không ngờ nàng lại chịu giúp hắn làm chuyện mà người người xem là xui xẻo này.
Kiếm linh cũng có suy nghĩ tương tự. Nhưng y cũng không dám lên tiếng nói gì.
Hai người bọn hắn đương nhiên là không biết, lúc trước nàng từng cùng Đào Nương đi theo Lưu Thanh quật mộ, đào lên tên cương thi Điền Trí Lâm hiện giờ. Những chuyện như thu gom hài cốt này, nàng càng không xem là chuyện gì to tát cả.
Dường như sống cùng hai đại năng có thể xem là kỳ lạ như Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân làm cho nàng cảm thấy, cho dù trời có sập thì cũng có hai người bọn họ chống đỡ, vậy nên nàng không sợ trời cũng không sợ đất. Thần linh quỷ quái gì đó càng là như vậy.
Nhưng thành thật mà nói, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân hiếm khi nhúng tay vào chuyện của đám nha đầu các nàng. Ngươi tự gây họa thì ngươi tự đi mà giải quyết, Lưu Vân từng nói như vậy khi nàng vô tình xung đột với một Sơn Thần hoang dã. Sau đó nàng phải tự mình đi xin lỗi, dù sao nàng cũng là người sai trước, đã đuối lý trước thì còn có thể làm được gì nữa. Chẳng lẽ vác kiếm đi chém người ta? Nếu nàng thật sự làm như vậy thì Lưu Vân sẽ giáo huấn nàng một trận thật nặng tay.
Sở Uyển Đình từ lâu đã không còn dựa dẫm vào tiên sinh và sư phụ. Chỉ là có hai đại năng như vậy chống lưng thì nàng sẽ được tăng thêm mười phần tự tin. Chỉ cần hai người bọn họ không cho rằng nàng sai, thì nàng tin chắc mình sẽ không sai. Trong hành xử thường ngày hay đối nhân xử thế đều là như vậy.
Sở Uyển Đình năm nay đã tròn hai mươi tư tuổi, tâm tính đã trưởng thành, chững chạc hơn mấy năm trước. Ngoài phong thái ra, nàng còn học được ở Lưu Vân nhiều tính tốt lẫn tính xấu. Vì việc này mà Bạch Nguyệt Quân không ít lần trách hắn, nói rằng đệ tử của mình lại bị hắn ảnh hưởng nhiều đến như vậy. Lại trách sang Sở Uyển Đình, học gì không học, lại đi học theo Lưu Vân.
Bạch Nguyệt Quân không nói như vậy là tốt hay xấu, chỉ là nàng ghen tị vì đệ tử thân truyền của mình lại trở thành đệ tử của không chính thức của người khác, cho dù đó có là đạo lữ của nàng đi chăng nữa.
Mà trong mấy tính tốt xấu mà Sở Uyển Đình học được ở Lưu Vân, da mặt dày và xem nhẹ hư danh là hai thứ nàng học tốt nhất, cũng phát huy tốt nhất. Chính vì vậy nàng không ngại để làm việc mà người khác cho là thấp kém dơ bẩn, hay để người khác thấy mình trong bộ dạng không được trang trọng.
Nàng đã thật sự vứt bỏ được tâm tính công chúa ẩn sâu trong bản tính rồi.
Trầm Thừa Vũ thì lại khác. Hắn không ngại làm những việc này bỏ vì hắn đã từng làm rất nhiều việc tương tự. Chịu khổ đã quen, không còn cảm thấy ghê tay nữa.
Cả hai thu gom, rồi sắp xếp mấy bộ hài cốt lại đến tận nửa đêm mà vẫn chưa xong. Trầm Thừa Vũ bèn dừng tay, đi vào rừng chừng một khắc, sau đó quay về với vài con thỏ béo tốt trên tay.
Hắn đi đến bảo Sở Uyển Đình đi nghỉ ngơi, rửa tay sạch sẽ chờ ăn khuya. Nàng cũng không làm tiếp nữa, đi theo sau hắn đến bên đống lửa đang nướng thịt thỏ bên trên.
Khi này, Trầm Thừa Vũ không còn cảm thấy Sở Uyển Đình ở nơi quá cao xa nữa, dần dần can đảm trò chuyện với nàng. Cả hai nói về rất nhiều chuyện, lại kể về chuyện đã xảy ra trong mười năm không gặp cho đối phương. Càng nói, khúc mắc trong lòng hắn với Sở Uyển Đình càng được thả lỏng. Không biết từ lúc nào, hắn đã trở nên rất thân thiết với nàng.
Sở Uyển Đình không bất ngờ, cũng không lấy làm khó chịu. Đáng lẽ ngay từ khi gặp lại phải nên thế này mới đúng. Tuy cả hai quen nhau không tính là lâu, số lần trò chuyện có thể đếm trên đầu ngón tay nhưng cũng đã cùng nhau trở qua sinh tử thực thụ, từ lâu đã có thể xem là bằng hữu rồi. Chỉ là Trầm Thừa Vũ tâm tư quá sức đơn thuần nên mới không nhận ra mà thôi.
Sau vài khắc nghỉ ngơi, cả hai lại bắt đầu làm việc. Đến khi mặt trời lên cao thì công việc phân biệt, sắp xếp từng bộ hài cốt mới xong. Sau đó cả hai chia ra đi mua quan tài ở những thành trấn lân cận, thu thập đủ hai trăm ba mươi bảy quan tài. Lúc nghỉ ngơi nàng đã hỏi qua nhân khẩu của tiểu trấn là bao nhiêu. Hắn đáp lúc mình rời đi là khoảng hai trăm người.
Qua thời gian hơn mười năm, chắc chắn con số sẽ chênh lệch đi ít nhiều. Đến khi thu gom hết các bộ hài cốt thì mới xác định được con số chính xác này.
Cả hai nhanh chóng trở lại khâm liệm cho từng bộ hài cốt.
Cái này nàng từng xem Điền Trí Lâm làm qua ở tiểu trấn dưới núi nhà mình. Điền Trí Lâm không chỉ là lang trung chữa bệnh, hắn còn hay chủ trì tang lễ cho người mất, đích thân khâm liệm, làm phép siêu độ vong linh. Mà những cái này hắn lại học từ Lưu Thanh. Có thể xem hắn chính là một nửa đạo sĩ giang hồ rồi. Một nửa còn lại thì hắn phải phiêu bạt giang hồ mới có thể xem là chính thức.
Sở Uyển Đình cũng từ hắn học được một ít thứ, dù chỉ là quan sát mà thôi. Có điều, thể chất thuần dương của nàng không thích hợp để làm việc này. Vì dương khí của nàng tương đối đặc thù, không cẩn thận sẽ làm tổn hại đến di cốt của người đã mất, không chỉ vậy còn làm tổn hại đến âm hồn của họ ở Âm Ty nữa. Vậy nên nàng chỉ ở bên cạnh hướng dẫn Trầm Thừa Vũ chứ không tự mình làm.
Việc này có hơi mất thời gian. Phải đến hai ngày sau thì mới hoàn thành việc khâm liệm. Sau đó cả hai đào một cái hố thật lớn, xếp ngăn nắp hai trăm ba mươi bảy cỗ quan tài vào, lập thành mộ tập thể. Khi này mới có thể xem là xong việc.
Trầm Thừa Vũ cầm theo bó hương khói bay nghi ngút, lần lượt cắm xuống trước bia đá của mộ tập thể, cố gắng mãi mà vẫn không nói được lời nào. Hắn đành không nói vậy.
Sở Uyển Đình đứng bên cạnh cũng im lặng.
Bỗng, kiếm linh truyền âm cho nàng, giọng khẩn trương.
“Chủ nhân, ta cảm nhận được khí tức lạ. Kẻ này không có thiện ý.”
Sở Uyển Đình lập tức cảnh giác nhìn quanh, cũng dùng thần thức quét qua một lượt, mới phát hiện kẻ đó ở trên không. Vừa ngước mặt lên, nàng đã thấy một luồng kiếm khí rơi xuống, tốc độ cực nhanh. Nàng chỉ kịp đưa tay kéo Trầm Thừa Vũ lùi lại tránh khỏi tầm xung kích của kiếm.
Ầm một tiếng. Đất đá nổ tung, bụi bay mờ mịt. Đến khi bụi tan thì ngôi mộ tập thể của toàn bộ người trong tiểu trấn đã bị phá tan, hài cốt bên trong cũng không còn nguyên vẹn.
Kẻ trên trời rít một tiếng, nói.
“Trầm Thừa Vũ. Ta không ngờ ngươi vẫn là con người nhàm chán như vậy.”
Kẻ đó đeo mặt nạ quỷ, tay phải cầm trường kiếm, chân đạp phi kiếm, lướt xuống thấp hơn cho hai người bên dưới nhìn rõ.
“Ai chà! Rời đi lâu như vậy, còn mang về một mỹ nhân. Là đạo lữ của ngươi sao? Ta thấy hình như không phải. Mấy ngày qua ta thấy hai người các ngươi không thân thiết đến mức độ đó. Thế nào, không nhớ ta là ai à? Chậc, thật uổng công ta làm bằng hữu của ngươi.”
Sở Uyển Đình khẽ liếc Trầm Thừa Vũ. Sắc mặt của hắn lúc này có chút khó coi. Nàng có thể nghe được tiếng nghiến răng thật khẽ phát ra từ phía hắn. Như vậy nàng cũng có thể đoán được sáu bảy phần kẻ này là người quen của Trầm Thừa Vũ. Còn rất có thể, liên quan đến chuyện gì đã xảy ra ở tiểu trấn này.
Trầm Thừa Vũ lớn tiếng hỏi.
“Dịch Triết, ngươi đã làm gì tiểu trấn?”
Kẻ đeo mặt nạ quỷ cười nói.
“Ngươi thật sự nhớ ta là ai. Tốt, tốt lắm. Câu hỏi của ngươi, chờ ngươi đánh thắng ta thì ta sẽ trả lời. Đến đây!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Đan Đạo Trường Thanh
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.