Chương 159: Có tiền trong tay, thiên hạ bình an.

Sở Uyển Đình không dùng lực quá nhiều, Trầm Thừa Vũ vẫn không đứng dậy được. Không phải hắn không thể, mà là hắn không dám. Hắn không dám động chạm vào Sở Uyển Đình băng thanh ngọc khiết. Những lần trước đó điều là Sở Uyển Đình chủ động.

 

Nàng thấp giọng hỏi.

 

“Ta mỉm cười có đẹp không?”

 

Trầm Thừa Vũ cũng là lần đầu bị Sở Uyển Đình ép hỏi thế này, lại rơi vào tình thế hiện tại, muốn giả ngốc cho qua cũng không thể, đành lấy hết dũng khí, kiến quyết đáp.

 

“Đẹp, rất xinh đẹp.”

 

“Vậy huynh có trong mười năm qua, huynh có nhớ ta không?”

 

Trầm Thừa Vũ trầm tư lựa lời rồi đáp.

 

“Không thể nói là ta luôn nhung nhớ đến muội. Nhưng mỗi lúc rảnh rỗi, hay trước lúc tu luyện, ta lại nhớ đến muội.”

 

Nói đến đây hắn xua tay giải thích.

 

“Ta không có suy nghĩ bậy bạ đâu. Chỉ là hình ảnh của muội cứ vậy hiện lên trong đầu ta. Đôi lúc đi làm nhiệm vụ, ta có suy nghĩ, nếu như muội có mặt tại đây, trong tình cảnh này thì sẽ giải quyết mọi chuyện như thế nào. Những lúc gặp thứ mới lạ, ta lại hỏi liệu muội có biết đến thứ này hay không. Đương nhiên, ta cũng rất muốn gặp lại muội một lần, dù chỉ là thoáng qua thôi cũng được.”

 

Giọng của Sở Uyển Đình càng lúc càng nhỏ, nàng hỏi.

 

“Vậy huynh tại sao huynh lại thích ta?”

 

Trầm Thừa Vũ nắm lấy bàn tay của Sở Uyển Đình đặt lên ngực mình. Sở Uyển Đình không lấy làm kinh ngạc, lùi lại một chút để cho hắn ngồi dậy. Trầm Thừa Vũ vẫn không buông tay, nhìn thẳng vào mắt nàng nói.

 

“Ban đầu ta thấy muội rất xinh đẹp. Sau đó lại cảm thấy muội lạnh lùng, cao ngạo. Sau đó nữa, khi muội cùng ta chém giết hung thú trong núi tuyết, ta lần nữa nhìn thấy một mặt khác của muội, tốt bụng, quyết đoán. Đến lúc ta nhận ra thì đã không biết đã cảm mến muội từ bao giờ. Ta cũng không biết rõ lý do là gì nữa. Nhưng thích một người cũng cần lý do sao?”

 

Hắn tròn mắt kinh ngạc. Gương mặt vốn lạnh lùng kể từ lần đầu gặp mặt, giờ đây hai má hơi đỏ ửng, nhưng đôi mắt vẫn hững hờ. Nàng lắc đầu.

 

“Không cần.”

 

Sở Uyển Đình như đã thỏa mãn, cẩn thân dìu Trầm Thừa Vũ đứng dậy. Cả hai đưa mắt nhìn ngôi mộ tập thể đã bị hủy, đứng lặng không nói gì.

 

Sau đó cả hai quyết định dọn dẹp lại lần nữa, mất thêm ba ngày mới hoàn thành.

 

Thương thế của Trầm Thừa Vũ không quá nặng, chỉ là chút thương tích ngoài da. Có điều, vết thương nhiều, máu chảy cũng không ít. Khí huyết hao hụt cần phải được bổ khuyết. Vì chuyện này mà Sở Uyển Đình không tiếp tục du ngoạn như dự định trước đó mà đi thẳng đến Côn Luân sắp hơn dự định.

 

Trầm Thừa Vũ như đã dùng hết dũng khí để thổ lộ. Trên đường về, hắn không dám đến gần Sở Uyển Đình, nói chuyện càng thêm khách khí. Sở Uyển Đình đương nhiên là không chấp nhận, nhưng cũng không thể làm gì hơn, có muốn ép hắn cũng không nỡ.

 

Đến núi Côn Luân, hai người không cần phải kiểm tra thư mời mà trực tiếp đi vào bên trong động thiên. Khung cảnh lúc này so với trong trí nhớ của Sở Uyển Đình thật sự rất khác biệt.

 

Trong lúc Sở Uyển Đình vẫn còn đang ngắm nhìn xung quanh, một nam đệ tử trẻ núi Côn Luân cưỡi phi kiếm bay đến. Tuy còn trẻ nhưng nuôi râu ria rất rậm, người khác nhìn vào còn tưởng gã đã hơn ba mươi, bốn mươi tuổi rồi.

Gã đi đến vỗ lưng Trầm Thừa Vũ, cười nói.

 

“Trầm sư huynh, huynh đi làm nhiệm vụ lâu như vậy mới về. Thế nào, đi cùng Hòa sư tỷ có gì vui thú không?”

 

Trầm Thừa Vũ khẽ liếc Sở Uyển Đình, biết nàng đang chú ý đến mình, bèn gạt tay gã sư đệ ra, nói.

 

“Vũ sư đệ, đệ đừng có nói linh tinh. Bọn ta đi làm nhiệm vụ sơn môn, không phải đi chơi đâu.”

 

Gã sư đệ nhìn theo ánh mắt Trầm Thừa Vũ, liền thấy một nữ tử tóc trắng, dung mạo tuyệt sắc, thần sắc lãnh đạm. Gã suýt xoa, nói.

 

“A! Hòa sư tỷ nói huynh có việc bên ngoài, thì ra là đi chơi cùng với mỹ nhân kia sao? Ta lại không ngờ huynh có số đào hoa như vậy đó.”

 

Trầm Thừa Vũ liền đưa tay nhấn đầu gã sư đệ một cái, bảo gã ăn nói cho cẩn thận.

 

Sở Uyển Đình đứng cách đó không xa, nghe được cuộc trò chuyện của sư huynh đệ Trầm Thừa Vũ, cũng thấy cảnh vừa rồi. Nàng lập tức nhận ra, Trầm Thừa Vũ chỉ tỏ vẻ khách khí tự ti với mình mà thôi. Nàng cảm thấy có hơi khó chịu, bước đến gần, lạnh giọng nói.

 

“Trầm Thừa Vũ, số đào hoa này là như thế nào? Huynh còn chưa kể với ta.”

 

Trầm Thừa Vũ đưa tay đẩy gã sư đệ ra chỗ khác, vội giải thích.

 

“Sở sư muội, muội đừng nghe hắn ta nói bậy. Ta không có.”

 

“Ta nào có nói bậy. Cô nương có điều không biết, Trầm sư huynh rất là đào hoa, đã có mấy vị hồng nhan rồi. Hòa sư tỷ chính là người mới nhất.”

 

Trầm Thừa Vũ ngớ người, hỏi gã sư đệ.

 

“Vũ Cát, mau nói cho ta biết! Ta có mấy vị hồng nhan từ bao giờ. Ngươi cùng với Giang sư huynh đã tung tin đồn bậy bạ gì về ta thế hả?”

 

Trầm Thừa Vũ kẹp cổ gã sư đệ râu rậm, nghiêm giọng tra hỏi. Gã sư đệ chỉ biết đưa tay vỗ vỗ bảo sư huynh thả ra, miệng cứ chối đây đẩy.

 

Sở Uyển Đình mặt không đổi sắc, vẫn lãnh đạm như thường. Nhưng không khí xung quanh cơ hồ ẩn chứa sát khí, khiến hai sư huynh sư đệ kia phát lạnh sống lưng.

 

Nàng không nói gì, tặc lưỡi một cái rồi cưỡi gió bỏ đi, không quan tâm đến Trầm Thừa Vũ nữa. Nàng không nhịn được, nhỏ giọng nói vài lời ra miệng.

 

“Đồ ngốc Trầm Thừa Vũ, vậy mà vẫn gọi mình là sư muội, còn thân thiết với sư đệ hơn cả mình. Đồ ngốc Trầm Thừa Vũ!”

 

Trầm Thừa Vũ và gã sư đệ râu rậm Vũ Cát đương nhiên là không nghe được mấy lời này, vẫn hiểu nhầm nàng giận chuyện hắn đào hoa. Hắn liền trút giận lên người sư đệ, nhưng thân thể nhanh chóng mất sức lực, phải thả Vũ Cát ra để thở lấy hơi.

 

Vũ Cát thấy vậy, lo lắng hỏi.

 

“Sư huynh, huynh bị thương à?”

Trầm Thừa Vũ xua tay.

 

“Thương tích ngoài da, không có gì to tát. Chỉ là có chút mệt mỏi. Không nói với đệ nữa, ta phải dẫn muội ấy đến chỗ khách xá.”

 

Nói rồi, hắn đạp phi kiếm đuổi theo Sở Uyển Đình. Vũ Cát cũng đi theo sau.

 

Sở Uyển Đình khi này đã đến khu chợ tu sĩ trên đỉnh núi phía dưới lôi đài, tâm tình đã hòa hoãn trở lại. Nàng là lần đầu đi chợ tu sĩ, cũng là lần đầu gặp nhiều tiên tu đến mức này.

 

Số lượng này cũng không phải là tất cả tiên tu trên Đông Thanh Hoa Châu. Đông Thanh Hoa Châu không chỉ có mười tiên môn tiên phủ, mà còn có tán tu sơn dã nữa. Dĩ nhiên tiên hội núi Côn Luân chỉ được mở cửa cho chúng đệ tử của các tiên môn, vì vốn dĩ đây là nơi để bọn họ giao lưu với nhau.

 

Thế nhưng tiên hội năm nay có chút đặc thù, vậy nên núi Côn Luân đã mở cửa cho những tán tu có thể tham dự. Cũng không phải là ai cũng có thể tham dự. Chỉ những tán tu có tu vi đạo hạnh tương đối, chứng minh được thân phận trong sạch mới được vào trong động thiên này.

 

Khu chợ tu sĩ này chính là du những tán tu sơn dã mở ra, lại thu hút thêm những bảo các bảo phường có tiếng, nên mới tụ tập đông người đến thăm quan chọn lựa. Muốn bày sạp bán hàng ở đây đương nhiên là phải trả tiền cho núi Côn Luân. Núi Côn Luân tốt tính, chỉ thu phí tượng trưng tương đối ít. Dù vậy số lượng lại nhiều nên thu về một khoản kha khá.

 

Ngoại hình của Sở Uyển Đình khi đặt trong đám đông lại khá bắt mắt, vậy nên đi đến đây nàng lại thu về nhìn ánh nhìn. Có tò mò, có ngưỡng mộ, có thèm thuồng. Nhưng cư nhiên không ai dám đến trước mặt bắt chuyện nữ tử tóc trắng lãnh đạm này cả. Một phần ít tu sĩ nhìn ra được tu vi của nàng không thấp, không dám dây vào. Một nữ tiên tử có thể đi vào đây, hoặc là đệ tử của tiên môn tiên phủ lớn ở Đông Thanh Hoa Châu, hoặc là đệ tử của các tông môn hải ngoại. Nếu không thì cũng là tán tu có thực lực hơn người. Người như thế không gây hấn, nếu không sẽ rước họa vào thân.

 

Đạo lý “không đắc tội người không rõ lai lịch” rất được giới tán tu sơn dã khắc cốt ghi tâm. Tu hành không dễ, chớ vì phút hồ đồ nhất thời mà hủy đi hết. Giả sử như động chạm vào người của tông môn, tiên môn thì còn dễ nói chuyện. Nếu không may đắc tội mấy lão ma đầu không nói đạo lý thì xem như không còn gì nữa.

 

Một vài kẻ có thể sẽ xem núi Côn Luân như lá chắn, ở trong động thiên núi Côn Luân mà vẫn có kẻ dám làm loạn sao? Nhưng nếu đó là một người có tu vi cao thâm thì sao, ra tay rồi thì ngươi còn sống để nói lý nữa không. Núi Côn Luân có thể quản, nhưng không phải chuyện gì cũng sẽ quản. Một số chuyện có thể sẽ mắt nhắm mắt mở làm ngơ. Ta đã rà soát thân phận người vào đây, ngươi đã đắc tội ai thì là do ngươi tự mình quản thân.

 

Thế nên, dù cho những kẻ này ở bên ngoài có thể ngang tàng thế nào. Đã vào trong nơi này cũng sẽ phải thu liễm lại.

 

Sở Uyển Đình vì thế mà có thể yên bình đi dạo chợ mà không bị làm phiền.

 

Nàng dừng chân trước một sạp hàng có đông người tụ tập. Nàng đưa mắt nhìn qua mấy đầu người, thấy Lưu Thanh ở giữa đám người, đứng ngoài còn có Uyển Tình và Uyển Cấm.

 

Uyển Tình liếc thấy Sở Uyển Đình bèn truyền âm cho nàng, bảo nàng im lặng đi đến quán trà phía trước một đoạn chờ. Hai khắc sau, Lưu Thanh, Uyển Tình và Uyển Cấm cùng nhau đi đến ngồi vào bàn.

 

Uyển Tình điểm chỉ một cái, dựng lên cấm chế ngăn cách với bên ngoài. Sau đó Sở Uyển Đình lại thấy pháp lực trên thân ba người khẽ vận chuyển, dường như là đã thu hồi pháp thuật.

 

Lưu Thanh tâm tình vui vẻ, rót trà cho hai muội muội. Xem ra hắn đã thu về không ít. Uyển Tình thì nói lại lời dặn của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, lại nói thêm.

 

“Đối với con, những chuyện này không bắt buộc. Ta không rõ đại ca ca và đại tẩu tẩu đang suy tính chuyện gì, nhưng chắc chắc sẽ có dụng ý. Con cứ tùy cơ ứng biến là được.”

 

Nàng nhìn sang Du Lâm kiếm mờ ảo lơ lửng sau lưng Sở Uyển Đình, nói.

 

“Xem ra kiếm linh đã bị lộ. Không uổng công đại ca ca hao tổn tâm trí cho việc này.”

 

Du Lâm hiện thân, kiếm linh không ra ngoài mà chỉ ngân lên vài tiếng chào hỏi.

 

Sở Uyển Đình nghe xong mấy lời của Uyển Tình cô cô thì gật gật đầu. Sau đó đưa mắt nhìn ra phía con đường lớn, bắt đầu suy tư.

 

Đến khi thấy Trầm Thừa Vũ và Vũ Cát đi cùng nhau, bộ dáng tìm kiếm người thì nàng hừ lạnh một cái, quay mặt đi nơi khác.

 

Ba huynh đệ tỷ muội Lưu Thanh thấy vậy, nhìn ra đường lớn xem thử có chuyện gì. Lưu Thanh nhận ra Trầm Thừa Vũ, mới chỉ tay thấp giọng nói với Uyển Tình. Nàng liền đưa tay ra vẫy nhẹ một cái, kéo Trầm Thừa Vũ vào bên trong cấm chế.

 

Vũ Cát thấy sư huynh của mình đột nhiên biến mất, có hơi hoảng liền lớn tiếng gọi.

 

Trầm Thừa Vũ thì vẫn chưa kịp hoàn hồn, ngơ ngác nhìn quanh. Thấy Sở Uyển Đình ngồi trước mặt thì mừng rỡ gọi.

 

“Sở sư muội, thì ra là muội đang ở đây.”

 

Sở Uyển Đình vẫn không nhìn hắn, tay nâng chén trà lên miệng hớp từng ngụm nhỏ.

 

Lưu Thanh nói.

 

“Tiểu tử, mau ngồi xuống đi.”

 

Trầm Thừa Vũ nhìn sang Vũ Cát vẫn đang hô lớn tên mình, thu hút không ít ánh mắt của người đi đường, chỉ tay nói.

 

“Vậy còn sư đệ của…”

 

“Không có chết đâu mà sợ. Ngồi đi!”

 

Trầm Thừa Vũ bèn vâng lời ngồi xuống ghế, đối diện Uyển Tình và Uyển Cấm. Hắn ngồi như vậy, đã là cách xa một khoảng với Sở Uyển Đình đang ngồi đối diện Lưu Thanh. Sở Uyển Đình cũng vì vậy mà càng không muốn nhìn mặt hắn.

 

Trầm Thừa Vũ lúc này nhầm tưởng Lưu Thanh là Lưu Vân, tự hỏi tại sao hôm nay cách nói chuyện của Lưu tiên sinh lại khác đến vậy. Lưu Thanh mới lên tiếng.

 

“Ngươi đừng có nhầm ta với đại ca. Ta là tam đệ của huynh ấy, tên là Lưu Thanh. Đây là tứ muội Uyển Tình, ngũ muội Uyển Cấm.”

 

Trầm Thừa Vũ nhất thời không dung nạp kịp lượng thông tin này, ngẩn người ra. Sau đó lại bị mị thể của Uyển Tình thu hút, tâm trí thiếu chút nữa đã mất tỉnh táo rồi. Cũng may là hắn tự véo vào chân mình một cái thật đâu, trên gương mặt có chút nhăn nhó nhưng đã lấy lại được bình tĩnh.

 

Hắn đứng dậy, lần lượt hành lễ với ba người. Hắn lại không ngờ Lưu tiên sinh còn có đệ muội, đệ đệ lại có ngoại hình giống hệt như hai giọt nước. Trầm Thừa Vũ còn nghĩ, nếu tiên sinh đã thần thông quảng đại như vậy thì đệ muội chắc chắn không phải dạng tầm thường. Trong lòng dần nảy sinh sự tôn kính với ba người mới gặp này.

 

Lưu Thanh không phải nhất thời cao hứng mà giới thiệu bản thân cặn kẽ như vậy. Hắn biết tên Trầm Thừa Vũ này có liên hệ với đại ca và Sở Uyển Đình, nói cho hắn biết cũng không mất gì.

 

Hắn cầm chén trà lên uống một ngụm, rồi hỏi.

 

“Hai người các ngươi… có gì đó giấu bọn ta phải không?”

 

Trầm Thừa Vũ lập tức lắc đầu, nhưng sau đó đổi thành gật đầu. Sở Uyển Đình thì vẫn không nói gì, cũng không nhìn Trầm Thừa Vũ lấy một cái.

 

Lưu Thanh thấy vậy cười gian trá, nhìn sang hai muội muội nháy mắt ẩn ý. Uyển Tình và Uyển Cấm cũng nhẹ mỉm cười. Mấy chuyện tình cảm nam nữ này, cả ba người chưa từng trải qua, nhưng không hẳn là mù tịt. Đương nhiên, chỉ cần nhìn qua là biết ngay Trầm Thừa Vũ đã làm Sở Uyển Đình giận dỗi. Mà nàng vì tác dụng của Đoạn Trần Sơ mà không biểu hiện ra mặt, cách gọi giận dỗi này cũng chỉ là ước lệ mà thôi, không phải là chính xác hoàn toàn với những gì nàng cảm nhận.

 

Lưu Thanh mới đập bàn một cái, nhìn Trầm Thừa Vũ lớn tiếng nói.

 

“Tiểu tử ngươi đã làm gì Uyển Đình nhà ta?”

 

Trầm Thừa Vũ xua tay lắc đầu nói “không có”.

 

Lưu Thanh lại đổi giọng.

 

“Nữ nhi tình trường, vướng vào ngươi không sợ sẽ làm ảnh hưởng đến chuyện tu hành sao?”

 

Trầm Thừa Vũ đáp.

 

“Sẽ không ảnh hưởng.”

 

Ngữ điệu này của Trầm Thừa Vũ tương tự như khi nói chuyện với Vũ Cát, nhưng có phần cung kính hơn. Quả nhiên là hắn chỉ giở cái giọng tự ti kia với Sở Uyển Đình.

 

“Nhưng tu vi đạo hạnh của ngươi quá thấp. Xứng với cháu gái của ta sao?”

 

Trầm Thừa Vũ quả quyết.

 

“Vãn bối nhất định sẽ bắt kịp Sở sư muội, dù cho có là trăm năm đi chăng nữa cũng sẽ không bỏ cuộc.”

 

Uyển Cấm nói.

 

“Trăm năm là quá dài rồi. Ngươi có thể không quan tâm đến thanh xuân, nhưng Uyển Đình nhà ta năm nay đã hai mươi tư tuổi rồi. Đúng tuổi xuân thì. Ngươi bắt con bé phải chờ ngươi đến trăm năm sao?”

 

Trầm Thừa Vũ thoáng vẻ lúng túng. Uyển Tình lúc này mới lên tiếng giải vây.

 

“Như thế này đi. Nếu mười năm sau, cũng tại tiên hội này ngươi có thể bắt kịp bảy phần thực lực của Uyển Đình lúc đó thì ngươi có thể nghĩ đến chuyện cưới xin. Nếu không thì không cần bàn nữa.”

 

Sở Uyển Đình nghe vậy, quay đầu nhìn Trầm Thừa Vũ, thấy hắn không chút do dự gật đầu chấp nhận.

 

Mười năm đối với tu sĩ không dài cũng không ngắn, có thể làm được kha khá việc. Nhưng Trầm Thừa Vũ có thể làm được không. Chưa nói đến thiên tư của cả hai chênh lệch đến mức nào, trong mười năm này Sở Uyển Đình sẽ vẫn tiếp tục thăng tiến tu vi. Trầm Thừa Vũ muốn bắt kịp, phải nỗ lực gấp đôi, thậm chí gấp ba lần người bình thường mới có cơ may theo kịp với tu vi hiện tại của bản thân.

 

Sở Uyển Đình có hơi lo lắng, nhìn Lưu Thanh. Hắn thấy vậy thì vội nói thêm.

 

“Cái này chỉ là ba người bọn ta đứng ra làm chứng. Nhưng đến lúc ngươi làm được thì đại ca và đại tẩu của ta có chấp thuận không thì còn chưa biết được.”

 

“Tam thúc!”

 

Sở Uyển Đình lạnh giọng nói.

 

“Nha đầu ngươi sợ cái gì? Nếu đến lúc đó hắn không làm được thì cũng không sao, không cần xuất giá nữa. Ta đây đã có năm phần trăm lợi nhuận mỗi năm của Kim Tiên Bảo Các, dư sức nuôi ngươi.”

 

“Huynh ấy nhất định sẽ làm được.”

 

Lưu Thanh cười nói.

 

“Cứ chờ mà xem. Nếu hắn cưới được ngươi, năm phần trăm lợi nhuận của ba mươi năm sau đó đều cho ngươi hết. Xem như của hồi môn ta tặng cho ngươi.”

 

Sở Uyển Đình gật đầu.

 

“Thành giao.”

 

Trầm Thừa Vũ cũng gật đầu đáp ứng.

 

Uyển Tình lần nữa điểm chỉ giữa không trung, xóa bỏ cấm chế xung quanh. Ngay lập tức ba huynh muội dùng Chướng Nhãn Pháp thay đổi nhân dạng của mình.

 

Vũ Cát khi này mới thấy sư huynh đang đứng cùng mỹ nhân tóc trắng, liền chạy đến gọi.

 

“Sư huynh, thì ra huynh ở đây. Làm cho ta lo muốn chết.”

 

Sở Uyển Đình cùng Trầm Thừa Vũ đứng lên hành lễ với ba người, sau đó cùng Vũ Cát rời đi.

 

Chờ khi cả ba đi xa, Uyển Cấm mới hỏi Lưu Thanh.

 

“Muội tưởng huynh yêu tiền như yêu mạng. Hào phóng thật vậy sao?”

 

“Ta yêu tiền như yêu mạng từ bao giờ. Kiếm tiền là sở thích, tiêu tiền lại là thú vui. Có tiền trong tay, thiên hạ bình an. Với lại, nha đầu Uyển Đình cũng là người trong nhà. Ba mươi năm thôi mà, không đáng nhắc đến.”

 

Uyển Cấm cười nói, xòe tay ra trước mặt Lưu Thanh.

 

“Vậy thì số lời kiếm được lúc nãy, chia cho muội một phần có được không? Chỉ một phần thôi.”

 

Lưu Thanh dùng nhân dạng lão giả lưng còng lông mày dài, đưa tay lên vuốt vuốt không khí chỗ lông mày rũ xuống, nói.

 

“Cái này, còn phải chờ xem ta có thể kiếm được bao nhiêu từ mấy trận trên lôi đài kia.”

Đề xuất Voz: Cỗ Giỗ
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.