Chương 160: Các ngươi chờ đó!

Hoàng Hoa Tông ở Nam Dương Phúc Châu có thể xem là một tông môn lớn, vô cùng giàu có, tài nguyên nhiều vô số kể. Đệ tử lên đến mấy ngàn người. Tuy vậy, những người thật sự thành danh lại chỉ là số ít.

Đại đa số các đệ tử Hoàng Hoa Tông tư chất bình thường, không có gì đáng nói. Tu vi còn xa mới đạt tầm trung. Ngoài trừ mấy đệ tử chân truyền của mấy vị Trưởng Lão hay Tông Chủ thì nhưng người còn lại đều không đáng nhắc đến.

Dung Diệp Hàn chính là tiểu đệ tử của Tông Chủ Hoàng Hoa Tông, tuổi hơn bốn mươi nhưng tu vi đã bước vào hàng ngang với các vị Trưởng Lão. Vậy nên y được sư phụ giao phó, thay mặt dẫn theo ba mươi lăm đệ tử Hoàng Hoa Tông đến núi Côn Luân ở Đông Thanh Hoa Châu tham dự tiên hội. Đi theo còn với Trưởng Lão Chấp Pháp Đường Đương Phi.

Hoàng Hoa Tông giàu có, đương nhiên là có thuyền tiên bổn tông, lộ phí đầy đủ không thiếu thứ gì. Đã sớm đến núi Côn Luân trước một tháng.

Lúc này Dung Diệp Hàn rời khỏi khách xá của mình, đạp phi kiếm đi đến chợ tu sĩ tham quan, định bụng nếu tìm thấy thứ gì thú vị sẽ mua về. Nên biết, bản thân y còn có tài sản riêng với bổng lộc của tông môn. Nói Dung Diệp Hàn có gia sản ngàn vạn lượng cũng không nói quá.

Y đi dạo một vòng chợ tu sĩ, tìm được vài món ưng ý lập tức mua về không tiếc tiền. Cầm túi trữ vật chứa đồ mua được trong tay, y có chút tiếc nuối khi nhớ lại chuyện năm xưa không mua được cọng lông vũ tỏa ra dương khí cường hãn kia. Nhưng cũng không thể trách được, chủ sạp muốn bán cho người khác, y cũng không thể ép mua.

Một nhóm nữ tử đi lướt qua Dung Diệp Hàn khiến cho y chú ý. Trong đó có một nữ tử trẻ, dung nhan thanh tú, đặc biệt còn có đôi mắt màu lưu ly. Y lập tức nhận ra chính là người năm đó.

Dung Diệp Hàn quay đầu nhìn lại, thấy nhóm nữ tử dần đi xa. Y không có ý định đi đến chặn đường. Như vậy khác nào đi gây sự vì việc cỏn con từ năm cũ nào. Nếu làm vậy thì khác nào tự nhận bản thân lòng dạ hẹp hòi.

Dung Diệp Hàn khẽ lắc đầu, tiếp tục bước đi.

----------

Đào Nương, Du Nhi, Linh Nhiễm, hai tỷ muội song sinh Xảo Xảo và Nhã Nhã rời khỏi chợ tu sĩ quay về khách xá. Các nàng có thể đi chung với nhau như thế này là bởi đều là “hàng xóm” của nhau. Ba tòa khách xá liền kề như vậy, có ai hỏi thăm thì cứ nói “vừa mới quen biết”, “vừa gặp đã thân”, “tâm ý tương hợp”. Cứ như vậy mà chống chế cho qua, chỉ cần không xưng tỷ muội với nhau là được.

Trong số năm tỷ muội, ngoại trừ Linh Nhiễm từng đi qua lại Đông Thanh Hoa Châu và Nam Dương Phúc Châu, đi đến không ít chợ tu sĩ thì bốn hai cô nương và hai tiểu cô nương còn lại là lần đầu đi đến nơi có nhiều tu sĩ như thế này. Đặc biệt là hai tiểu cô nương song sinh Xảo Xảo và Nhã Nhã.

Đào Nương và Du Nhi gặp chuyện mới lạ này, tâm tình lại vô cùng ổn định. Dù cho có hơi tròn mắt ngắm nhìn mọi thứ xung quanh nhưng không đến mức thất thố như nhà quê vừa mới lên kinh lần đầu.

Xảo Xảo và Nhã Nhã thì vẫn còn nhỏ, lại chưa bắt đầu tu hành thật sự. Vậy nên tâm tính vẫn còn thuần phác. Hễ gặp điều lạ, Xảo Xảo lại kéo tay Nhã Nhã, viết từng chữ miêu tả vào lòng bàn tay cho muội muội bị mù của mình. Nhã Nhã đọc từng chữ, tưởng tượng ra khung cảnh, không nhịn được mà nhiều lần trầm trồ, khen ngợi.

Đào Nương, Du Nhi và Linh Nhiễm thấy vậy, mới thay Xảo Xảo bị câm miêu tả khung cảnh mà người phàm gọi là tiên cảnh kia. Ba nàng khi này mới ngờ ngợ trước khi gặp được cha mẹ thì hai tỷ muội sẽ giao tiếp như thế nào.

Hai tiểu cô nương song sinh này được đưa vào dưới danh nghĩa là muội muội của Du Nhi, vậy nên cả hai luôn đi gần sát nàng, đôi lúc còn để nàng nắm tay dắt đi. Kể cả khi đạp gió cưỡi mây thì cả hai cũng đi cùng Du Nhi. Hiển nhiên cũng là ở cùng một tòa khách xá.

Lý do mà năm tỷ muội các nàng có thể đi vào trong động thiên trên đỉnh Côn Luân mà không cần trưởng bối, chính là vì đã quen mặt với Chưởng môn Thanh Viễn Chân nhân và các vị Trưởng lão. Vậy nên tất cả đều có thư mời riêng theo ý của Lưu Vân.

Mà mối quan hệ này không được truyền ra ngoài nên các đệ tử của núi Côn Luân, trừ Linh Nhiễm ra thì không biết bất kỳ ai trong mấy tỷ muội cả.

Về lý thì đáng lẽ ra Linh Nhiễm sẽ phải đi cùng với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân. Nhưng cả hai đã được Đại Trưởng lão đích thân đến khách xá mời đến Thái Hư Cung gặp Thanh Viễn Chân nhân. Vì thế nàng mới có thể đi cùng mấy tỷ muội như lúc này.

Về đến khách xá, Đào Nương nhận ra Sở Uyển Đình đang đứng ở tòa khách xá đối diện. Định lên tiếng gọi thì Linh Nhiễm đã ngăn lại. Nàng đưa tay lên miệng, ám hiệu im lặng, sau đó mới chỉ tay về đệ tử Côn Luân đang ở bên cạnh Sở Uyển Đình. Linh Nhiễm nhỏ giọng nói.

“Muội nhận ra người đó. Năm đó hắn cùng hai đệ tử nữa của Côn Luân được cha đưa vào núi Bất Chu đi lịch luyện. Còn có cả Uyển Đình tỷ tỷ nữa. Hình như tên là Trầm Thừa Vũ.”

Đào Nương nghe vậy cũng nhớ mang máng là có chuyện này. Khi đó nàng vẫn chưa tụ hình thành người, Uyển Đình tỷ tỷ và tên Trầm Thừa Vũ này đã ngồi dưới gốc đào chân thân của nàng trò chuyện. Nàng đều nghe được hết.

Đào Nương trầm ngâm một lúc, nhỏ giọng nói.

“Chúng ta lẳng lặng sang bên đó. Đừng để tỷ ấy phát hiện ra.”

Năm cô nương nhà họ Lưu nhanh chóng bay sang khách xá bên đối diện, nấp vào một góc kín đáo mà đủ gần, đưa tai ra nghe lén.

“… ta tin huynh có thể làm được, huynh cũng phải tin bản thân mình.”

Trầm Thừa Vũ gật đầu, nói.

“Sở sư muội…”

“Gọi ta là Uyển Đình.”

Giọng của Sở Uyển Đình lạnh tanh nhưng vẫn có nét nghiêm nghị. Trầm Thừa Vũ đưa tay gãi đầu, dè dặt nói.

“Uyển Đình, ta đã hứa thì nhất định sẽ làm được. Chờ ta mười năm, ta nhất định sẽ trở thành một kiếm tiên đỉnh thiên lập địa. Sau đó sẽ tới hoàn thành ước hẹn.”

Sở Uyển Đình gật đầu.

“Được. Ta chờ huynh.”

Trở thành kiếm tiên, không phải chuyện dễ dàng. Ngay cả Sở Uyển Đình được kiếm linh đánh giá là có thiên tư xuất chúng còn chưa chắc sẽ trở thành kiếm tiên trong vòng mười năm. Trầm Thừa Vũ thì có thể sao.

Du Lâm kiếm khẽ ngân dài, chỉ để cho một mình Sở Uyển Đình nghe thấy. Nàng nghe được trong đó vẻ không tin tưởng. Sở Uyển Đình bèn truyền âm lại.

“Có muốn đánh cược không?”

Du Lâm kiếm im lặng trở lại.

Kiếm linh lại đột nhiên hiện thân. Một bóng nam tử cao lớn lướt đến trước mặt khiến Trầm Thừa Vũ giật mình lùi lại vào bước. Kiếm linh xem xét Trầm Thừa Vũ từ đầu đến chân, sau đó quay sang hỏi Sở Uyển Đình.

“Chủ nhân, ngài thích tiểu tử này ở điểm này thế? Không phải đều rất… bình thường sao?”

Kiếm linh muốn dùng từ “tầm thường” nhưng vẫn cẩn thận đổi thành “bình thường” để tránh bị xem là xúc phạm. Y biết chủ nhân của mình sẽ không thích bất kỳ ai hạ thấp Trầm Thừa Vũ.

“Ta thích huynh ấy là chuyện của ta. Ngươi còn muốn quản?”

Kiếm linh cười xua tay.

Trầm Thừa Vũ cảm thấy nam tử cao lớn này có chút quen mắt, suy nghĩ một lúc thì nhận ra y chính là người đã hỏi ép mình mấy hôm trước, khiến mình lỡ miệng nói ra mấy lời trong lòng. Hắn nghi hoặc hỏi.

“Ngươi, là kiếm linh?”

Kiếm linh nhìn hắn gật đầu cười. Y nói.

“Nể tình chủ nhân của ta thích ngươi, chỉ điểm cho ngươi một chút. Để ngươi xem xem thế nào mới là kiếm đạo thật sự.”

Kiếm linh vẫy tay, Du Lâm kiếm liền bay vào trong tay y.

Trong khoảnh khắc kiếm linh thi triển kiếm pháp, ở nơi Thái Hư Cung. Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân, Thanh Viễn Chân nhân, nhóm Bát Tiên Bồng Lai đảo, Các chủ Thất Tinh Các, Các chủ Mạc Kỳ Tiên Các, thêm mấy vị Trưởng lão của các tông môn ở hai châu nam bắc đều cảm ứng được luồng kiếm ý nghiêng trời kia.

Lưu Vân bấm đốt ngón tay tính toán, sắc mặt đại biến, vội vung tay áo ra. Luồng kiếm ý trước khi hiển hóa thành dị tượng đã bị Lưu Vân che đậy lại.

Thanh Viễn Chân nhân ngơ ngác nói.

“Vừa rồi hình như là kiếm ý vô cùng sắc bén. Sao lại biến mất rồi?”

Các chủ Thất Tinh Các tên Phùng Đại Đoan cũng gật đầu.

“Đúng thật là đã biến mất.”

Bạch Nguyệt Quân truyền âm hỏi Lưu Vân.

“Vừa nãy là động tĩnh bên phía Uyển Đình phải không?”

“Nếu không phải nha đầu này thì tìm đâu ra người nào có được kiếm ý như vậy. Khá chắc là do kiếm linh kia ra tay. Chuyện này cứ để sau rồi tính.”

Khi này, Thanh Viễn Chân nhân ngồi trên cái đài cao mà ông thường tĩnh tọa để tu hành. Bên dưới được xếp hai hàng ghế dựa lưng bằng ngọc. Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân được xếp ngồi ở hàng bên phải ngay gần đài cao của Thanh Viễn Chân nhân.

Lưu Vân không cần phải nói, ở Đông Thanh Hoa Châu hiện giờ chỉ có Côn Luân và Bát Tiên là có qua lại với hắn. Bạch Nguyệt Quân thì có chút danh tiếng, ngoài Côn Luân và Bát Tiên, còn có Ngũ Tiên Ngũ Nhạc Sơn, Các chủ Thất Tinh Các và một số vị Trưởng lão của các tiên môn trong Đông Thanh Hoa Châu biết đến.

Trong hơn năm trăm năm này, Bạch Nguyệt Quân chỉ hoạt động trong nội cảnh của Đông Thanh Hoa Châu, rất ít khi đi đến hai châu nam bắc. Vậy nên không mấy ai biết đến nàng.

Đương nhiên, mọi người khá tò mò về nam tử tóc bạc cài trâm ngọc đen, ăn mặc nho nhã như tiên sinh nho gia ngồi cạnh Bạch Nguyệt Quân. Đã vậy, khi hắn vừa mới vào đây, Thanh Viễn Chân nhân cùng Bát Tiên lại cùng hành lễ với hắn. Chuyện này có chút khó tin.

Trong giới tu hành tàng long phục hổ. Không ít vị lão tu đã đắc đạo không lập môn hộ mà sống ẩn cư, lánh xa trần thế. Nội tình của Tứ đại châu rất giống nhau ở điểm này.

Vậy nên mọi người có mặt ở đây không hề lên tiếng hỏi danh tính của vị tiên sinh tóc bạc này.

Vũ Thiên Hành trong Bát Tiên Bồng Lai nói.

“Hình như ở đây vẫn chưa đủ người thì phải.”

Các chủ Thất Tinh Các Phùng Đại Đoan gật đầu.

“Vẫn còn thiếu núi Vân Phi, Ngũ Nhạc Sơn, Trầm Ngọc Cốc, Mộng Hoa Hồ, Trung Chính Lâu, Bạch Hà Quán và Đà Mộc Phúc Địa. Còn có hai phương thế lực mới nổi là Dao Trì Thánh Cảnh và Kim Tiên Bảo Các. Cả hai đều có Chân Tiên tọa trấn, có thể xem là tiên môn, tiên phủ chính thống.”

Vũ Thiên Hành gật gù đồng tình.

Mấy vị lão tu của Đông Thanh Hoa Châu bên này bàn với nhau. Mấy vị lão tu của Nam Dương Phúc Châu và Bắc Minh Huyền Châu chỉ ngồi uống trà tiên im lặng không nói gì. Dù sao cũng là chuyện nội của của một châu người ta, mình xen vào làm gì.

Từ ngoài cửa điện có vài nhóm người lướt gió vào trong, mang theo mấy tia linh khí thanh tịnh. Đi đầu là Chưởng môn núi Vân Phi, Đạo nhân của Trầm Ngọc Cốc, Trung Chính Lâu, Bạch Hà Quán và Đà Mộc Phúc Địa, còn có đạo cô lớn tuổi của Mộng Hoa Hồ và đầy đủ Ngũ Tiên của Ngũ Nhạc Sơn. Đi sau có thêm một vị Trưởng lão của Giang Khuê Tông ở Bắc Minh Huyền Châu.

Vị nữ Trưởng lão này tên là Liễu Thọ Cô, dung mạo tinh xảo đoan trang, phong thái điềm đạm nhu mì. Nàng quét mắt nhìn một lượt mọi người ngồi trong chính điện, lại dừng lại ở chỗ Lưu Vân, mắt hơi mở to kinh ngạc. Nhưng rất nhanh sau đó lại trở về vẻ điềm đạm, đi về phía chỗ ngồi của mình.

Lưu Vân cũng thấy biểu hiện này, trong lòng nghi hoặc. Bạch Nguyệt Quân truyền âm hỏi.

“Chàng quên biết nữ nhân kia sao?”

“Kiếp này ta sống ở thế giới khác, đến năm hai mươi tám tuổi mới trở về đây. Làm gì quen biết được ai?”

“Vậy những kiếp trước cũng chưa từng gặp?”

“Chưa từng.”

“Thật sao?”

“Ta đã lừa nàng bao giờ?”

Một sợi tóc bạc theo gió nhẹ bay vào trong đại điện, đáp lên mái tóc trắng của Lưu Vân. Sau đó lại có hai bóng người đi vào. Một là Uyển Cấm, Dao Trì Thánh Nữ chủ nhân của Dao Thánh Trì Thánh Cảnh. Một người là Uyển Tình, Các chủ của Kim Tiên Bảo Các.

Đương nhiên không ai trong chính điện biết được tên húy của hai nàng, cũng không ai biết được hai nàng là tỷ muội ngoại trừ đại ca Lưu Vân và đại tẩu Bạch Nguyệt Quân.

Hai nàng nhẹ gật đầu với mọi người, sau đó hành lễ vạn phúc với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, khiến cho cả hai không nói nên lời. Đã bàn trước là xem như không quen biết mà hai nha đầu này! Lưu Vân thầm mắng.

Mọi người đã có mặt đông đủ, Thanh Viễn Chân nhân mới bắt đầu vào chuyện chính. Buổi gặp mặt hôm nay chính là thương nghị liên minh giữa ba châu đông nam bắc. Ban đầu các tông môn ở hai châu nam bắc đã hỏi dò trước các tiên môn ở Đông Thanh Hoa Châu, đều nhận được câu trả lời “phải bàn bạc với những tiên môn khác”. Vậy nên tất cả mới quyết định dùng tiên hội lần này làm nơi họp mặt.

Trước đó Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đã nghe qua chuyện này, nhưng không có ý định tham gia. Dù cả hai không hề có ý can dự vào chuyện của tu tiên giới. Nhưng Đại Trưởng lão của núi Côn Luân đã đích thân đến khách xá để mời, hai người cũng không thể cứ vậy mà từ chối được, đành phải đến đây ngồi nghe thương nghị.

Bọn họ luôn miệng nhắc về liên minh yêu ma, tụ họp mười Chân Ma và mười Yêu Vương, nói rằng bọn chúng thế mạnh người đông, không dễ đối phó, muốn cùng các tiên môn ở Đông Thanh Hoa Châu đang đứng đầu xu thế chuyển dịch, cùng nhau đối phó với bọn chúng.

Phùng Đại Đoan vuốt râu cười nói.

“Đông Thanh Hoa Châu trước giờ chưa từng có yêu ma làm loạn. Đây không phải là do các vị bất lực trước yêu ma nên mới kéo bọn ta vào vũng lầy cùng sao? Đương nhiên, nếu Thập Yêu Thập Ma đó dám gây rối ở Đông Thanh Hoa Châu, bọn ta sẽ ra tay trừng trị. Nhưng nếu là chuyện ở nơi khác, thì thôi đi.”

Đương Phi của Hoàng Hoa Tông hậm hực nói.

“Yêu ma muốn thiên hạ đại loạn, chẳng lẽ các vị muốn đứng ngoài nhìn sao?”

Các chủ Giang Bất Kiến của Mạc Kỳ Tiên Các nói.
“Nói như vậy, các vị nên đến tìm Phật môn ở Tây Lạc Diệu Châu cứu nhân độ thế, phổ độ chúng sinh, còn tìm bọn ta để làm gì? Nam Dương Phúc Châu loạn thì người Nam Dương Phúc Châu gánh, sao lại kéo Đông Thanh Hoa Châu bọn ta vào? Không phải đó giờ các vị luôn miệng bảo Đông Thanh Hoa Châu là nơi mọi rợ không có tiên đạo chính thống sao? Giờ thì đã xem bọn ta là tiên đạo rồi à?”

Liễu Thọ Cô nhấp một ngụm trà tiên, nhẹ giọng nói.

“Đây sao lại gọi là kéo vào vũng lầy. Các vị còn chưa rõ, Thập Yêu Thập Ma đã vươn tay đến Đông Thanh Hoa Châu rồi sao? Ta nghe nói, có một ma giáo gọi là Hướng Thiên Giáo. Giáo chủ phu nhân là đồ đệ của một vị Chân Ma. Còn có đồ tử đồ tôn của mấy tên Yêu Vương, sớm đã trà trộn vào đám yêu tinh bản địa. Các vị nói thử xem, nên giải quyết thế nào đây?”

Thanh Viễn Chân nhân trầm giọng cất tiếng.

“Về chuyện của Hướng Thiên Giáo ta đã nghe qua. Hiện giờ Hướng Thiên Giáo đã bị phân thành hai nhánh. Một nhánh do Giáo chủ Yến Tự Khâm đứng đầu, đã đến gặp qua lão phu để bàn chuyện. Nhánh còn lại do Giáo chủ phu nhân đứng đầu, mới đích thực là một cánh tay của Chân Ma. Đều này có đúng không, Lưu tiên sinh?”

Lưu Vân ngoài mặt điềm tĩnh, nhưng trong lòng lại đang tặc lưỡi liên hồi. Hắn đặt chén trà xuống, nói.

“Lưu mỗ xác thực có chuyện này. Năm ngoái Lưu mỗ còn chạm mặt với cả hai người bọn họ, quả thật hai cách hành sự có điều khác biệt.”

Bạch Nguyệt Quân cũng gật đầu.

“Chuyện này ta cũng có thể làm chứng.”

Đạo cô Lâm Thu Yên của Mộng Hoa Hồ nói.

“Nếu Bạch tiên tử đã nói vậy thì ta sẽ tin chuyện này là thật.”

Vũ Thiên Hành cười nói.

“Nói như vậy, lời của Lưu tiên sinh nói thì bà lão ngươi không tin sao?”

Lâm Thu Yên cười khẩy.

“Vô danh tiểu tốt, lời nói không có giá trị.”

Nghe vậy, Thanh Viễn Chân nhân, Vũ Thiên Hành cùng Ngũ Tiên đồng loạt liếc nhìn Lưu Vân, thấy hắn tâm tình vẫn vui vẻ như thường, ngón tay vuốt quanh miệng chén trà trên bàn. Uyển Tình và Uyển Cấm ngồi phía xa thì che miệng cười, đoán rằng lời lẽ này hẳn sẽ không làm đại ca tức giận được.

Đúng thật, Lưu Vân hoàn toàn không nổi giận, đứng lên chắp tay, muốn mượn cơ hội này để rút lui. Nhưng lời chưa ra khỏi miệng thì Bạch Nguyệt Quân đã quát trước.

“Lâm Thu Yên, ngươi dám như năng như vậy với phu quân của ta?”

Lâm Thu Yên nói.

“Ta tin mắt nhìn người của Bạch tiên tử không tệ. Nhưng người này không biết từ đâu chui ra, bắt ta phải xem trọng hắn như thế nào đây?”

Giang Bất Kiến gật đầu đồng tình.

“Lâm đạo cô nói đúng. Ta cũng không tin vị tán tu này.”

Phùng Đại Đoan chỉ vuốt ra cười ẩn ý không nói gì. Thanh Viễn Chân nhân cũng không biết phải nói làm sao cho phải mà không động chạm đến hai bên.

Lưu Vân cuối cùng cũng được lên tiếng, điềm đạm nói.

“Phận vô danh tiểu tốt không xứng có mặt. Là Thanh Viễn Chân nhân đã xem trọng Lưu mỗ mới mời ta đến đây. Xem như làm bẩn mắt các vị, xin cáo từ. Nguyệt Quân, ta về trước, sẽ chờ nàng ở khách xá.”

Chỉ thấy trường sam màu xám tro hơi tung bay rồi biến mất, trong chốc lát Lưu Vân đã xuất hiện ở cửa đại điện. Mọi người đều nhìn ra là hắn dùng Súc Địa Thành Thốn. Hắn giơ bước chân ra khỏi bậc cửa thì bị Thanh Phong kiếm do Bạch Nguyệt Quân điều khiển chặn lại.

“Ai bảo chàng đi? Mau trở lại đây cho ta.”

Lưu Vân chầm chậm xoay người, tưởng là hắn sẽ đi vào. Không ngờ hắn lại xoay một vòng, tay cầm lấy chuôi Thanh Phong kiếm ném ngược vào trong rồi chạy đi. Bạch Nguyệt Quân lướt đến chụp lấy Thanh Phong kiếm, lập tức đuổi theo sau. Nàng quát.

“Lưu Vân! Chàng quay lại đây cho ta!”

Sau đó lại ném lại một câu vào đại điện.

“Các ngươi chờ đó, ta sẽ quay lại tính sổ các ngươi dám xem thường chàng ấy!”

Đề xuất Huyền Huyễn: Thái Cổ Đệ Nhất Thần
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.