Chương 158: Lại muốn tiếp tục trốn tránh?
Thời điểm này đã gần đến tiên hội được tổ chức định kỳ mười năm trên đỉnh Côn Luân. Những năm về trước, tiên hội này chỉ là nơi giao lưu của đám vãn bối của các tiên môn, tiên phủ trong Đông Thanh Hoa Châu. Dĩ nhiên các lão tu cũng sẽ đi cùng đám vãn bối nhà mình. Trước nhất là để kiểm tra thành quả tu hành của đám vãn bối. Ai siêng năng, ai lười biếng đều sẽ lộ ra ngay. Thứ hai chính là họp mặt với các lão tu khác, xem như là bạn đồng niên lâu ngay gặp mặt.
Mấy lão tu này cũng không phải là nhớ nhung bằng hữu. Chủ yếu vẫn là, đám trẻ luận đạo của đám trẻ, mấy lão già chúng ta lại luận đạo của chúng ta. Có nhiều lần từ luận đạo biến thành cãi nhau, mấy lão tu này cũng không còn quan tâm đến mặt mũi nữa, trực tiếp đem cha mẹ đối phương ra hỏi thăm một lượt, lai bắt đầu chửi mắng đến đạo pháp của đối phương.
Những lúc như thế này có chút ồn ào, nhưng những kẻ ưa thích náo nhiệt như Lưu Thanh thì sẽ không bỏ qua được.
Hắn đây là lần đầu tham gia tiên hội, vậy nên rất hào hứng, liền xin đại ca một cái hóa thân để thuận tiện tham quan thăm thú. Không những vậy hắn còn mượn được một ít vốn liếng từ chỗ tứ muội Uyển Tình, gồm mấy gốc dược liệu quý hiếm, pháp bảo giá rẻ, đan dược đủ loại. Hắn hứa rằng sẽ có lời, lúc đó sẽ ăn chia ba bảy, muội bỏ ra vốn lấy bảy, ta bỏ ra sức lấy ba.
Uyển Tình sẽ không keo kiệt với người nhà, lập tức đáp ứng hắn, lấy ra vài cái túi trữ vật đưa cho hắn, còn nói nếu tam ca ca có thể kiếm được lời thì sau này lợi nhuận mỗi năm từ bảo các của nàng sẽ chia cho hắn mười phần trăm. Trong lòng nàng cũng không dám chắc liệu hắn sẽ làm như thế nào. Biết rằng mỗi lần tổ chức tiên hội như vậy trên đỉnh Côn Luân nhất định là rất nhộn nhịp, sẽ mở chợ tu sĩ trao đổi đồ với nhau, cũng có thể bỏ ra một cái giá hợp lý để mua. Nhưng muốn kiếm lời từ mấy tiên tu già đời này không phải là chuyện dễ dàng.
Có điều tiên hội trên đỉnh Côn Luân năm nay có vài phần khác biệt. Một là xu thế du lịch đến Đông Thanh Hoa Châu không rõ bắt nguồn từ đâu đang bùng nổ, có không ít tiên tu, tà tu, yêu ma quỷ quái đổ về Đông Thanh Hoa Châu này. Một số tông môn nghe tin về tiên hội này, cũng cử người đến tham dự. Đương nhiên là trước đó đã truyền thư cho Chưởng môn núi Côn Luân Thanh Viễn Chân nhân để hỏi dò liệu có thể tham dự không, và nhận được cái gật đầu từ ông ấy.
Vậy nên tiên hội lần này sẽ náo nhiệt hơn những năm trước đó rất nhiều. Từ ba tháng trước khi tiên hội chính thức bắt đầu, trên đỉnh Côn Luân đã có rất nhiều phi chu ghé đến thả khách rồi lại đi. Núi Côn Luân không có bến đỗ thuyền tiên, vậy nên chỉ có thể dừng lại để thả khách xuống sau đó sẽ bay về Mạc Kỳ Tiên Các ở phía đông cách đó ba ngàn dặm để đậu lại.
Bên ngoài là vậy, bên trong đỉnh Côn Luân lại càng nhộn nhịp. Núi Côn Luân chỉ là một ngọn núi duy nhất vô cùng cao lớn, đỉnh vượt tầng mây. Dĩ nhiên các kiến trúc của tiên môn này không chỉ được xây dựng trên ngọn núi này. Trên đỉnh núi là lối vào động thiên, chính là tầng sương mù mờ ảo mà Lưu Vân lần đầu đến đây gặp được. Bên trong động thiên này rộng đến mấy ngàn dặm, núi non chập chùng. Các kiến trúc của tiên môn này lại được xây dựng trên những hòn đảo nổi trên mây, hòn đảo lớn nhất là nơi tọa lạc của Thái Hư Cung, đạo tràng của Thanh Viễn Chân nhân.
Vỗn dĩ động thiên không rộng lớn đến mức độ này. Đây chính là tự tay Thanh Viễn Chân nhân chủ đích mở rộng ra cho tiên hội lần này. Trên các ngọn núi cao bên dưới cho xây dựng thêm các khách xá. Ngoài ra còn có các đảo nổi kích thước tương đối không có kiến trúc được kéo lại gần nhau, dùng làm lôi đài và khán đài, sức chứa hơn mấy ngàn người.
Lại phải nói, động thiên này không phải do Thanh Viễn Chân nhân tạo ra. Nó vốn dĩ là của ba đệ tử của Uyển Cấm, là ba thánh nhân gọi là Côn Luân Tam Thánh. Nhưng đó đã là chuyện từ rất lâu về trước, trước cả khi Thanh Viễn Chân nhân đắc đạo, thành lập tiên môn tại nơi này.
Lần này không chỉ có tiên tu từ hải ngoại đến, mà trong nội bộ Đông Thanh Hoa Châu cũng có thêm hai phương thế lực không nhỏ. Một là Dao Trì Thành Cảnh của Uyển Cấm dời từ trong núi Bất Chu ra, xem như là lần nữa xuất thế. Hai là bảo các của Uyển Tình. Khác với cái lầu nhỏ xập xệ ở bến đỗ thuyền tiên của Thanh Quy Tông, khi dời về Đông Thanh Hoa Châu nàng đã cùng đại ca Lưu Vân và đại tẩu Bạch Nguyệt Quân đi dạo quanh một vòng các ngọn núi lớn, chọn ra một ngọn núi nàng vừa ý xây dựng bảo các mới, lại được Lưu Vân đích thân đề tên, đặt là Kim Tiên Bảo Các.
Bảo các vừa khai trương đã có không ít tu sĩ đến xem hàng. Hàng hóa mà Uyển Tình các chủ đưa ra chất lượng hàng đầu, khiến cho không ít tu sĩ dù có dốc sạch túi cũng phải mang về thứ mình muốn. Chẳng mấy chốc danh tiếng của Kim Tiên Bảo Các đã truyền khắp Đông Thanh Hoa Châu, trong giới tu sĩ không ai không biết.
Hai người đứng đầu hai phương thế lực này đương nhiên là cũng sẽ tham gia tiên hội, nhưng lại không dùng danh tính thật của mình để tham gia. Bên ngoài không có ai biết được Uyển Tình và Uyển Cấm là tỷ muội, cũng không ai biết hai nàng lại là muội muội của Lưu Vân, kể cả Thanh Viễn Chân nhân được xem là có giao tình không tệ với hắn và Bạch Nguyệt Quân cũng không biết gì về chuyện này.
Uyển Cấm bảo Hoa Lâm tự mình dẫn theo một vài đệ tử Dao Trì Thành Cảnh đến tham dự cho đủ mặt, còn mình thì cùng tỷ tỷ Uyển Cấm đi dạo trong động thiên đỉnh Côn Luân.
Kim Tiên Bảo Các có thể nhân dịp tiên hội đông đúc này kiếm lời không ít lại không mở một cửa hàng con ở đây. Các chủ đã đi chơi cùng muội muội mất rồi.
Lưu Thanh với tư cách là tam ca ca, đương nhiên sẽ đứng ra đi theo bảo vệ hai muội muội, dù cho hiện tại thực lực của hắn không được cao cho lắm nhưng cũng có thể xem là có tình nghĩa.
Đây lại không phải là chuyện khó. Nhan sắc của hai tỷ muội quá sức kinh người, nhất là Uyển Tình còn có mị thể trời sinh. Cả hai nàng đều thi triển Trướng Nhãn Pháp, thay đổi ngoại hình bản thân trong mắt người ngoài. Uyển Tình lại càng phải cẩn thận. Với thực lực Chân Tiên của mình nàng không cần phải sợ bị bọn du thủ du thực để mắt tìm đến gây chuyện. Chỉ là Lưu Vân đã căn dặn, thời gian này có không ít kẻ có ý đồ bất chính từ hải ngoại đến đây, thế lực phía sau không nhỏ, không nên để lộ ra bản thân để tránh phiền phức.
Lưu Thanh cũng phải dùng nhân dạng khác, không cần quá cầu kỳ, chỉ cần không phải gương mặt của Lưu Vân là được. Danh tiếng của Lưu Vân ở Đông Thanh Hoa Châu không phải là quá lớn, thế nhưng hắn lại nói với mọi người khi tập hợp ở nhà rằng, bây giờ chưa phải lúc, cả nhà ta cứ tự mình tham quan, muốn lên lôi đài đánh nhau thì lên lôi đài, muốn luận đạo thì luận đạo. Sau đó hắn lại nhìn sang Lưu Thanh, nói.
“Muốn cá cược thì cứ làm nhà cái, sẽ ăn lớn hơn. Chỉ riêng ta, Nguyệt Quân và Linh Nhiễm vốn đã được nhiều người biết đến là một nhà thì những người khác phải tạm thời che giấu thân phận. Nếu không phải bất đắc dĩ thì cứ xem như không quen biết.”
Đào Nương ban đầu còn muốn truy hỏi nguyên do, nhưng sau khi thấy Lưu Vân trừng mắt thì nàng không dám hỏi nữa. Nàng, Du Nhi, Xảo Xảo, Nhã Nhã sẽ đi riêng. Lưu Thanh, Uyển Tình, Uyển Cấm lại đi riêng. Chỉ còn Sở Uyển Đình vắng mặt là được Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cho tùy cơ ứng biến. Nếu khi gặp mặt mà lỡ gọi là tiên sinh và sư phụ thì cứ thuận thế mà làm thôi.
Bỏ qua những việc này, Lưu Thanh mang trên mình vốn liếng mà Uyển Tình cho mượn, vẫn đang đi tìm nơi có thể kiếm lời. Vẫn còn gần một tháng nữa thì tiên hội mới chính thức bắt đầu, vậy nên muốn đặt cược lôi đài thì vẫn còn phải chờ thêm một khoảng thời gian nữa.
-----------
Sở Uyển Đình quyết định đứng ngoài ân oán giữa Trầm Thừa Vũ và Dịch Triết. Sở dĩ nàng làm vậy là vì trước đó Trầm Thừa Vũ đã bước lên đứng chắn phía trước khi Dịch Triết để mắt đến nàng. Hắn còn thấp giọng nói.
“Ta hi vọng muội đừng xen vào việc này.”
Đó là lần đầu tiên Trầm Thừa Vũ hành động quyết đoán như vậy trước mặt nàng, khiến nàng cảm thấy thật mới lạ.
Khi này Trầm Thừa Vũ và Dịch Triết đang so kiếm chiêu với nhau. Vừa nhìn đã biết tu vi của Dịch Triết cao hơn Trầm Thừa Vũ rất nhiều, muốn đánh thắng thật ra rất dễ dàng. Vậy mà hắn cứ đánh không nghiêm túc, vung kiếm hời hợi như đang bỡn cợt người mà hắn gọi là bằng hữu vậy.
Tuy vậy, Trầm Thừa Vũ cũng không thể chiếm được thế thượng phong, ngược lại còn bị Dịch Triết áp đảo. Như vậy đủ nói lên chênh lệch giữa cả hai.
Kiếm linh âm thầm quan sát, có chút đánh giá về kẻ đeo mặt nạ quỷ tên Dịch Triết này. Kiếm thuật mà hắn thi triển, có năm phần giống với kiếm thuật mà Sở Uyển Đình theo đuổi. Sở Uyển Đình đương nhiên là cũng nhận ra. Thế nhưng nàng không quá xem trọng vấn đề này.
Giống thì đã sao, cho dù hắn có thi triển được mười phần kiếm thuật đó thì nàng cũng không quan tâm, cũng sẽ không vì vậy mà ngừng luyện kiếm.
Bên phía Trầm Thừa Vũ và Dịch Triết, chỉ thấy kẻ đeo mặt nạ quỷ gạt một kiếm Trầm Thừa Vũ chém đến, sau đó lại lách người tránh thêm một kiếm. Từ đầu đến cuối Dịch Triết chưa từng cố ý tấn công Trầm Thừa Vũ. Chỉ có vài lúc hắn mượn kiếm chiêu của đệ tử núi Côn Luân này để phản công, đâm mũi kiếm kéo rách y phục, để lại vết thương nông trên người Trầm Thừa Vũ, rỉ máu tươi ướt đẫm nhuộm đỏ loan lỗ cả bộ đạo bào trắng.
So với kiếm thuật của Dịch Triết, kiếm thuật mà Trầm Thừa Vũ học trên núi Côn Luân, do Tam Trưởng Lão sau này truyền dạy lại có chút nông cạn. Cũng không thể nói rằng kiếm thuật của Tam Trưởng Lão núi Côn Luân hiện tại thấp hơn kẻ đeo mặt nạ quỷ này, chỉ là Trầm Thừa Vũ hiện giờ đã tu luyện gần như là tận cùng vẫn chưa thể hiện được kiếm khí mà hắn nên có.
Có khả năng là do hắn ngu độn, học vẫn chưa tinh. Nhưng cũng có thể là do kiếm thuật này vốn không hợp với hắn.
Bên phía Dịch Triết, từ đầu đến cuối vẫn chưa bộc lộ ra chút kiếm khí nào. Hắn vẫn là luôn dùng võ công phàm trần để giao chiến.
Sở Uyển Đình và kiếm linh, dù cho không nhìn ra sâu cạn của kẻ này vẫn khẳng định, hắn đang che giấu thực lực thật sự.
Quả nhiên, trong khoảng khắc, dường như hắn đã chán chơi đùa, một cỗ kiếm khí ào ạt như nước lũ lao thẳng về phía Trầm Thừa Vũ. Trầm Thừa Vũ lập tức cảm thấy bí bách, dù không như lúc trong sân nhà hoang bị kiếm khí của Sở Uyển Đình trấn áp, thì hắn vẫn cử động rất nặng nhọc.
Một đạo kiếm quang chém đến Trầm Thừa Vũ, liền bị một đạo kiếm quang khác đánh tan.
Sở Uyển Đình đã rút Du Lâm kiếm ra khỏi vỏ, kiếm khí của nàng tràn ra xung quanh. Chẳng mấy chốc, kiếm khí của Dịch Triết đã bị kiếm khí của Sở Uyển Đình đè ép mà không có cơ hội dằn co. Cơ thể của Trầm Thừa Vũ cũng nhờ vậy mà cử động bình thường.
Dịch Triết nhìn Sở Uyển Đình nói.
“Thế nào, không muốn tình lang của ngươi chết à?”
Sở Uyển Đình lạnh nhạt đáp.
“Mạng của huynh ấy là của ta. Muốn lấy mạng huynh ấy, cũng phải hỏi ý của ta trước. Thế nào, ngươi không dám đánh?”
Dịch Triết gật gật đầu cười. Hắn không phủ nhận tu vi hiện tại của mình không bằng nữ tử tóc trắng trước mặt. Kiếm thuật lại càng không cần nói đến. Dịch Triết xoay người trả kiếm vào vỏ, đưa tay lên tháo mặt nạ xuống, để lộ ra gương mặt thanh niên ngũ quan thanh tú, đôi mắt sắc bén liếc nhìn Trầm Thừa Vũ. Hắn nói.
“Ta không đánh lại tình nương của ngươi nên tha cho ngươi lần này. Ta không tin ả ta lúc nào cũng có thể bên cạnh bảo vệ ngươi. Nhắc nhở ngươi một câu, trước khi ta đến lấy mạng, đừng có chết dưới tay kẻ khác.”
Dứt lời hắn nhún người đạp chân lên phi kiếm lướt gió đi xa.
Sở Uyển Đình không có ý định đuổi theo, bèn trả kiếm vào vỏ rồi thả tay cho Du Lâm lơ lửng bên cạnh mình, nhanh chóng bước đến bên cạnh Trầm Thừa Vũ đã nằm sõng soài trên mặt đất thở ra từng hơi khó nhọc. Mấy vết thương chi chít trên người vẫn không ngừng chảy máu, lại hòa vào mồ hôi làm hắn đau rát.
Sở Uyển Đình lấy ra một cái bình nhỏ từ trong túi trữ vật, mở nắp dốc ngược đổ ra lòng bàn tay một viên thuốc, sau đó ngồi xuống đưa đến miệng Trầm Thừa Vũ. Hắn nhìn nàng khó hiểu, nhưng không hỏi gì, chần chừ một lúc mới mở hé miệng để Sở Uyển Đình thả viên thuốc vào.
Rất nhanh vết thương đã ngừng chảy máu, chỉ là cơn đau vẫn còn âm ỉ không dứt.
Trầm Thừa Vũ nhìn vào mắt Sở Uyển Đình, từ trước đến nay hắn vẫn chưa từng nhìn ra trong đôi mắt của nàng hiện lên bất kỳ cảm xúc gì. Vậy mà lúc này, trong đôi mắt trong trẻo lãnh đạm đó lại ánh lên vẻ vui mừng, mà rất có thể cả Sở Uyển Đình cũng không nhận ra.
Nàng ngã lưng nằm xuống cạnh hắn, đưa mắt nhìn lên bầu tà sáng ánh chiều tà, nhẹ giọng nói.
“Huynh không muốn hỏi tại sao ta không đính chính mối quan hệ giữa chúng ta với người khác sao?”
Hắn đáp.
“Muốn, nhưng không dám.”
“Có gì mà không dám?”
“Sợ muội nghĩ ta muốn chiếm tiện nghi của muội.”
“Đây cũng gọi là chiếm tiện nghi sao?”
“Đương nhiên. Nữ tử bảo toàn thanh danh là đều nên làm. Muội là đệ tử chân truyền của một Chân Tiên, thanh danh càng phải trong sạch. Người như ta, bị gán ghép với muội, ngoài mặt có thể hưởng sái được chút tiếng tăm từ muội, nhưng cũng không phải cách tốt đẹp gì. Ngược lại muội còn bị người khác bàn tán, đồn dại linh tinh.”
Sở Uyển Đình quay mặt nhìn Trầm Thừa Vũ, hỏi.
“Trước giờ huynh vẫn suy nghĩ nhiều thứ vậy sao?”
Trầm Thừa Vũ đưa tay gãi đầu, cười cười nói.
“Ta cứ toàn nghĩ linh tinh thôi, không biết thế nào mới đúng, cũng không dám nói ra miệng.”
Sở Uyển Đình lại nhìn lên bầu trời, nói.
“Ta thì lại không quan tâm, cũng không cần phải đính chính gì cả.”
“Tại sao? Không phải như vậy lại mới tốt hơn sao?”
“Ta không muốn. Bởi vì huynh thích ta.”
Gương mặt dính bụi đất của Trầm Thừa Vũ dần chuyển đỏ. Hắn quay đầu nhìn Sở Uyển Đình, thấy nàng vẫn tỉnh như không.
"Ta cũng thích huynh. Như vậy có cần phải đính chính sự thật không?”
Trầm Thừa Vũ tròn mắt kinh ngạc, ngồi bật dậy, không dám tin đều mình vừa nghe. Hắn định đứng dậy thì bị Sở Uyển Đình gạt chân, lần nữa nằm ra đất. Nàng bò đến, đặt một tay lên ngực hắn, ngay tại chỗ có vết thương khá sâu, cảm nhận nhịp tim đập liên hồi. Nàng hỏi.
“Huynh vẫn chưa trả lời những câu hỏi của ta, lại muốn tiếp tục trốn tránh?”
Đề xuất Tiên Hiệp: Tọa Khán Tiên Khuynh
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.