Chương 161: Ta cược với ngươi.

Tình huống vừa rồi khiến mấy vị lão tu có mặt trong đại điện ngớ người kinh ngạc. Hai người bọn họ tưởng đây là sân nhà vườn nhà họ sao?

 

Giang Bất Kiến nhìn Thanh Viễn Chân nhân, vẻ mặt khó hiểu.

 

“Thanh Viễn Chân nhân, chuyện này?”

 

Thanh Viễn Chân nhân vuốt chòm râu bạc cười xòa. Thanh Viễn Chân nhân quen biết Bạch Nguyệt Quân đã lâu, biết được tính tình của nàng không có gì là lạ. Tuy vậy ông chỉ mới quen biết Lưu Vân được mười năm mà thôi. Tính tình của hắn rất khó dò, vậy nên chuyện hôm nay cũng có thể xem là mới lạ. Thanh Viễn Chân nhân nói.

 

“Đây là chuyện bình thường. Lưu tiên sinh và Bạch tiên tử là đạo lữ, lúc ở cạnh nhau thường hay như vậy.”

 

Ngoại trừ Bát Tiên và Uyển Tình Uyển Cấm, toàn bộ người trong đại điện lúc này đều tròn mắt kinh ngạc. Ngay cả mấy vị Trưởng lão của các tông môn hai châu nam bắc cũng có cảm nhận tương tự.

 

Trước khi đến đây, bọn họ đương nhiên là có hỏi thăm qua các phương thế lực cần chú ý. Trong đó có nhắc thoáng qua vị Bạch tiên tử này. Nghe đồn nàng là Cửu Vĩ Hồ Tiên, sống đã hơn vạn năm, thực lực chắc chắn là cực kỳ thâm hậu.

 

Người như vậy có thể chọn bừa một nam nhân làm đạo lữ sao?

 

Giang Bất Kiến nghi hoặc hỏi lại.

 

“Thanh Viễn Chân nhân, ngài chắc chứ?”

 

Hồ Nguyệt Cô trong nhóm Bát Tiên gật đầu xác nhận.

 

“Đây là thật. Mấy năm trước Nguyệt Quân tỷ có cùng Lưu đại ca đến đảo Bồng Lai. Chính miệng tỷ ấy giới thiệu Lưu đại ca chính là đạo lữ của tỷ ấy. Hơn nữa, hai người bọn họ còn có hai đứa nhi nữ. Đã qua mấy năm rồi, tu vi của hai đứa nhi nữ của Nguyệt Quân tỷ chắc hẳn đã vượt qua hai đứa đệ tử của Đảo Bồng Lai bọn ta, có khi còn vượt qua mấy tên đệ tử thiên kiêu của các vị rồi đấy.”

 

Hồ Nguyệt Cô định nhắc đến cả việc Uyển Tình là muội muội của Lưu Vân thì Vũ Thiên Hành đã nhẹ giọng nhắc nhở.

 

“Hồ sư muội, ý tứ một chút.”

 

Hồ Nguyệt Cô chỉ “dạ” một tiếng, sau đó làm như mình chưa nói gì, mân mê chén trà trong tay. Trước đó khi gặp nhau, Bạch Nguyệt Quân đã truyền âm cho nhóm Bát Tiên, nói bọn họ chớ có vạ miệng tiết lộ chuyện về nha đầu Đào Nương và Uyển Tình. Vậy mà Hồ Nguyệt Quân vì quá kích mà thiếu chút nữa đã nói ra hết rồi. Bây giờ nàng cảm thấy có lỗi với Nguyệt Quân tỷ.

 

Một tràn tiếng xì xầm vang lên. Có thật là vậy không? Cao nhân như vậy lại đi kết đạo lữ với một kẻ vô danh tiểu tốt, còn sinh ra hai đứa con gái?

 

Thanh Viễn Chân nhân trầm ổn nói, lập tức những tiếng xì xầm liền lặng đi.

 

“Ngay cả lão phu cũng không rõ tiên sinh là người phương nào, sơn môn ở đâu. Tiên sinh chỉ nói bản thân ẩn cư nơi sơn dã, sau đó lại không nhắc đến nguồn gốc nữa. Có thể các vị cũng đã nhận ra, hoàn toàn không tra xét được tu vi đạo hạnh của người này. Vậy thì trừ khi là người có tu vi cao hơn chúng ta, nếu không thì khó mà che đậy được hết.”

 

Tất cả đều gật gù. Quả thật có vài người đã cố tra xét Lưu Vân nhưng đều không nhìn ra gì. Trên người hắn cũng không có chút pháp lực nào, cứ như người phàm vậy.

 

Thanh Viễn Chân nhân lại nói tiếp.

 

“Có thể các vị ngồi đây không tin, cộng hết tuổi của người ngồi trong đại điện lúc này cũng không lớn bằng tuổi của Lưu tiên sinh. Có một lần Bạch tiên tử tán gẫu với lão phu, đã nhắc đến tuổi của Lưu tiên sinh. Nhưng khi lão phu hỏi thì tiên tử chỉ nói là còn lớn tuổi hơn cả ngài ấy, không nói được con số cụ thể.”

 

Sau đó ông mỉm cười.

 

“Lạc đề như vậy là đủ rồi. Chúng ta cứ bàn tiếp chuyện của chúng ta thôi. Vốn dĩ lão phu mời hai người bọn họ đến là để xin ý kiến. Bọn họ đã không quan tâm đến chuyện này thì chúng ta cứ tự quyết định vậy.”

 

-----------

 

Lưu Vân cưỡi mây lao vút về phía khách xá. Nửa đường đã bị Bạch Nguyệt Quân bắt kịp. Nàng hậm hực nói.

 

“Chàng như vậy là sao?”

 

Lưu Vân nhẹ giọng hỏi.

 

“Ta như thế nào?”

 

“Chàng xem nhẹ bản thân.”

 

“Ta vốn chưa từng xem nhẹ bản thân. Chỉ là ta không quan tâm đến người khác nói gì.”

 

“Ta thì có!”

 

Lưu Vân tiến đến nắm lấy bàn tay đang nắm chặt của Bạch Nguyệt Quân, nói.

 

“Quen ta bao nhiêu năm rồi mà vẫn không quen chuyện này à?”

 

Bạch Nguyệt Quân hất tay Lưu Vân ra, xoay người đi nơi khác giận dỗi nói.

 

“Ta không muốn quen. Chàng không quan tâm người khác nói gì về chàng nhưng ta quan tâm. Chàng là ai cơ chứ? Là người có thể nói chuyện ngang hàng với Đại Không Trí đại sư và cả Thiên Đạo, bọn họ có quyền xem thường sao?”

 

Lưu Vân gõ nhẹ vào đầu nàng, nói.

 

“Nàng nói chuyện không có lý chút nào hết. Đại Không Trí đại sư là một vị Phật thì nói chuyện với ai mà chẳng ngang hàng. Còn với Thiên Đạo, dù cho là người phàm mắng trời thì trời cũng có để ý đâu. Ta không hay nhìn sắc mặt người khác để hành sự, vậy thì quan tâm họ xem ta là ai để làm gì. Còn nếu họ chửi mắng ta thì sao? Tâm tình tốt thì cười cho qua. Tâm tình tệ thì chửi mắng lại. Nói chung là cứ kệ bọn họ. Vốn dĩ ta cũng không muốn dính vào mấy chuyện này. Bọn họ mở đường lui cho ta, ta còn phải nói tiếng đa tạ bọn họ nữa.”

 

Bạch Nguyệt Quân cười gian trá, túm lấy trường sam màu xám tro của Lưu Vân kéo hắn bay về phía đại điện, nói.

 

“Nếu vậy thì trở lại nói đa tạ bọn họ.”

 

Lưu Vân bị làm cho bất ngờ, nhưng vẫn vận dụng thân thủ trườn ra khỏi trường sam. Sau đó cưỡi mây tức tốc bay đi xa.

 

Bạch Nguyệt Quân trơ mắt nhìn hắn đi xa, lại cúi đầu nhìn trường sam màu xám tro trong tay. Cuối cùng nàng khoác chiếc trường sam lên người, không đuổi theo hắn nữa mà quay về đại điện Thái Hư Cung.

 

------------

 

Kiếm linh thu kiếm lại, luồng kiếm ý ngập trời trước đó cũng biến mất. Trầm Thừa Vũ vẫn đứng nguyên tại chỗ, cứng đờ như tượng, trán đầy mồ hôi. Tâm tình của hắn lúc này vô cùng căng thẳng, như thể đang đối đầu đại địch. Cho dù hắn từng lâm vào tình cảnh thập tử nhất sinh cũng chưa từng có cảm giác này.

 

Kiếm linh thả Du Lâm kiếm ra, quay sang cúi đầu nói với Sở Uyển Đình.

 

“Lúc nãy hình như là tiên sinh ra tay.”

 

Sở Uyển Đình gật đầu.

 

Bên phía đám Đào Nương đang nghe lén, luồng kiếm ý vừa rồi làm cho các nàng rất khó chịu. Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Dĩ nhiên trong luồng kiếm ý vừa rồi không mang theo sát ý, nếu không thì các nàng sẽ phản ứng mạnh hơn thế này rất nhiều.

 

Hai tiểu muội muội Xảo Xảo Nhã Nhã được Du Nhi và Linh Nhiễm đứng che chắn nên không cảm nhận rõ luồng kiếm ý đó, vì vậy vẫn còn biểu hiện bình thường.

 

Cổ Thịnh Phong chân thân là dị thú Sô Ngô cũng ở gần đó đi đến. Trên tay hắn nắm lấy cổ áo của Vũ Cát râu rậm kéo lê đến. Cổ Thịnh Phong giơ Vũ Cát lên hỏi.

 

“Mọi người có biết tên này là ai không?”

 

Các nàng lắc đầu.

 

Vũ Cát trước đó theo Sở Uyển Đình và Trầm Thừa Vũ đến đây, sau đó bị sư huynh đuổi đi. Nhưng gã lại không đi mà nấp gần đó nghe lén. Đến khi kiếm linh thi triển kiếm pháp đã bị kiếm ý cường đại làm cho bất tỉnh, được Cổ Thịnh Phong tìm được.

 

Thanh âm của kiếm linh truyền đến khiến tất cả giật mình.

 

“Mấy kẻ đang ẩn nấp, mau ra đây hết đi!”

 

Vậy là đám Đào Nương không dám trốn nữa, rồng rắn kéo nhau đi đến chỗ Sở Uyển Đình. Ở đây có người ngoài vậy nên Đào Nương và Linh Nhiễm giả ngốc, cười nói.

 

“Bọn ta vô tình đi ngang nơi này, hoàn toàn không có ý định nghe lén.”

 

“Đúng đúng.”

 

Nét diễn gượng gạo này làm cho Cổ Thịnh Phong không nhịn được cười. Du Nhi thì nhìn Sở Uyển Đình ẩn ý, muốn bảo là cha mẹ đã dặn không tiết lộ thân phận.

 

Sở Uyển Đình đã nghe Uyển Tình cô cô nhắc đến chuyện này. Nàng nhìn kiếm linh. Y lập tức dựng lên cấm chế ngăn cách cả tòa khách xá với bên ngoài. Lúc này Sở Uyển Đình mới lên tiếng.

 

“Trước giờ hai muội rất giỏi đóng kịch, sao hôm nay lại gượng thế?”

 

Đào Nương quay mặt đi nơi khác, thấp giọng nói.

 

“Muội biết đâu có biết diễn kịch như tam thúc.”

 

Linh Nhiễm lại nhìn chăm chú kiếm linh cao lớn, hỏi.

 

“Hắn ta là ai mà có kiếm thuật lợi hại đến như vậy?”

 

Sở Uyển Đình không đáp, nhìn ra phía sau, thấy Cổ Thịnh Phong tay vẫn nắm cổ áo Vu Cát đang bất tỉnh, còn có hai tỷ muội song sinh Xảo Xảo Nhã Nhã đứng nấp sau lưng Du Nhi. Nàng hỏi.

 

“Vậy thì muội cũng nên giới thiệu cho ta biết mấy người bọn họ rồi.”

 

Hai bên chào hỏi nhau một lượt. Sở Uyển Đình không quá bất ngờ khi Cổ Thịnh Phong nói bản thân là Sô Ngô hóa hình, bởi trước đó Sô Ngô đã biểu hiện ra linh trí vượt xa thú hoang bình thường. Mà Sô Ngô là dị thú nên cũng không bình thường lắm.

 

Nàng lại chú tâm đến hai tỷ muội Xảo Xảo Nhã Nhã hơn. Cả hai so với lúc mới về đã trắng trẻo hơn vài phần, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn. Duy chỉ riêng việc Xảo Xảo không chịu mở miệng và Nhã Nhã mắt vẫn nhắm chặt vẫn làm nàng cảm thấy lạ.

 

Đào Nương mới nói.

 

“Hai muội ấy là bị mù và bị câm bẩm sinh, tam thúc cũng không có cách chữa. Nhưng cha nói việc này chưa chắc đã là xấu nên vẫn cứ để vậy mà thôi.”

 

Sở Uyển Đình gật đầu. Nàng không có ý định đi đến bắt chuyện làm quen, bởi nàng không được trẻ con yêu thích cho lắm. Nhưng Nhã Nhã, dù cảm nhận được luồng khí lạnh từ phía mà Du Nhi tỷ tỷ nói là đại tỷ tỷ của mình thì nàng vẫn mò mẫn tiến đến cất tiếng gọi trong trẻo.

 

“Tỷ là đại tỷ tỷ của muội sao?”

 

Sở Uyển Đình vươn tay tới nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Nhã Nhã. Nàng không biết nên trả lời như thế nào. Nàng là đồ đệ của Bạch Nguyệt Quân, nhưng lại được Bạch Nguyệt Quân đối xử giống như với Đào Nương, Linh Nhiễm, và sau này là Du Nhi. Lưu Vân đối với nàng cũng có sự quan tâm tương tự.

 

Về sau Uyển Cấm, Lưu Thanh, Uyển Tình lần lượt xuất hiện. Ban đầu nàng chỉ gọi Uyển Tình và Uyển Cấm là tiền bối, Lưu Thanh thì nàng mới gọi là tam thúc như đám Đào Nương. Hiển nhiên, ba người đệ muội này của Lưu Vân cũng xem nàng là tiểu bối trong nhà, mới bảo nàng gọi Uyển Tình và Uyển Cấm là cô cô.

 

Dần dà, nàng cảm thấy đây thật sự là gia đình của mình, không còn câu nệ cách xưng hô nữa. Riêng chỉ Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân là nàng vẫn chưa dám nhận là cha mẹ mà thôi. Dẫu sao, hai người đối với nàng ơn cao hơn núi, vô duyên vô cớ nhận cha mẹ như vậy thì có chút không ổn.

 

Nếu nàng hỏi ra mặt là có cần làm gì để hai người nhận nàng làm con không thì có lẽ Lưu Vân sẽ lại dùng câu nói năm xưa nói với Đào Nương, “là ngươi cần, bọn ta không cần” mà thôi. Vậy nên, dù cho nàng không để trong lòng chuyện này như Đào Nương năm đó, nhưng nàng vẫn không rõ vị trí thật sự của mình trong nhà.

 

Đào Nương, Linh Nhiễm và cả Du Nhi đều nhìn Sở Uyển Đình với ánh mắt mong đợi. Nhưng Sở Uyển Đình đã lắc đầu, nhẹ giọng lạnh lùng nói.

 

“Ta không phải. Ta chỉ là đệ tử của mẹ muội mà thôi.”

 

Nhã Nhã vẫn cười nói.

 

“Dù vậy thì muội vẫn sẽ gọi tỷ là đại tỷ tỷ. Cha nói muội rất cố chấp, rất giống mẹ. Muội đã xem tỷ là đại tỷ tỷ thì tỷ sẽ là đại tỷ tỷ của muội. Có phải không tỷ tỷ?”

 

Cô bé quay đầu nhưng nhìn về phía sau. Đám Đào Nương không ai đáp lời mà cúi đầu nhìn Xảo Xảo đang ôm lấy chân Du Nhi. Đôi mày cô bé rũ xuống vẻ lo lắng, lắc đầu liên hồi. Trong mắt của Xảo Xảo, Sở Uyển Đình khí chất băng lãnh, hoàn toàn không có thiện ý. Vậy nên cô bé không dám đến gần, cũng không đồng tình với suy nghĩ của muội muội.

 

Cổ Thịnh Phong vuốt mặt thở dài. Xem ra còn phải rất lâu nữa thì Sở Uyển Đình này mới chân chính trở thành thành viên trong nhà họ Lưu này. Hắn thả Vũ Cát ra, đi đến bên cạnh Trầm Thừa Vũ. Khi này Trầm Thừa Vũ vẫn không động đậy, trán vẫn không ngừng tuôn ra mồ hôi như suối.

 

Cổ Thịnh Phong hai bàn tay lồng vào trong tay áo rộng, quan sát Trầm Thừa Vũ một lúc lâu. Đây không phải lần đầu cả hai gặp mặt, nhưng qua mười năm thì Trầm Thừa Vũ đã thay đổi không ít nên Cổ Thịnh Phong muốn quan sát thật kỹ những thay đổi này. Hành động này khiến mọi người chú ý đến. Cổ Thịnh Phong luôn theo sát Du Nhi, nhưng bị nàng nhắc nhở tránh xa ra một chút nên hắn không lộ mặt lúc đám Đào Nương đi dạo chợ tu sĩ, thực ra hắn vẫn luôn theo sau.

 

Vậy nên hắn cũng nghe lén được cuộc trò chuyện của Sở Uyển Đình và Trầm Thừa Vũ. Qua thêm một lúc, hắn mới cất tiếng hỏi.

 

“Tiểu tử này là ý trung nhân của ngươi sao?”

 

Sở Uyển Đình thản nhiên đáp.

 

“Thì sao? Ngươi quản được ta chắc.”

 

Hắn cười nói.

 

“Ta không quản được nhưng tiên sinh thì có. Ngươi nghĩ tiên sinh sẽ chấp nhận tiểu tử này à?”

 

Sở Uyển Đình hỏi vặn.

 

“Ngươi nghĩ tại sao tiên sinh lại không chấp nhận?”

 

“Không xứng.”

 

“Huynh ấy trở thành một kiếm tiên thì có xứng không?”

 

Cổ Thịnh Phong cười hắc.

 

“Ngươi mơ à. Trừ khi cơ duyên xảo hợp, nếu không dù cho kiếm linh của ngươi có cho hắn thấy trước đích đến, thì hắn cũng khó mà đi đúng hướng. Mò đường trong đêm tối, không cẩn thận sẽ bị đụng đầu, ngươi còn không biết sao?”

 

Không đợi Sở Uyển Đình trả lời, hắn đã xua tay.

 

“Đừng có si tâm vọng tưởng. Cho hắn mười năm? Dù có là trăm năm ngàn năm cũng khó, rất khó. Có lẽ kiếm linh của ngươi phải là kẻ hiểu rõ chuyện này nhất.”

 

Cổ Thịnh Phong nhìn kiếm linh cao lớn, y chỉ nhẹ gật đầu đồng tình.

 

Sở Uyển Đình lạnh giọng nói.

 

“Vậy ngươi có dám cược với ta không?”

 

“Cược cái gì?”

 

“Trước đó tam thúc đã đặt ra hẹn ước mười năm với huynh ấy. Nếu huynh ấy có thể bắt kịp bảy phần thực lực của ta sau mười năm thì sẽ có thể đến hỏi cưới ta. Sau đó tam thúc lại lấy ra năm phần trăm lợi nhuận của Kim Tiên Bảo Các của tứ cô cô ra cược với ta, nếu huynh ấy cưới được ta sẽ cho ta phần lợi nhuận đó trong ba mươi năm.”

 

Cổ Thịnh Phong không ngờ Lưu Thanh lại hào phóng như vậy, nói không chứng đã chắc chắn bản thân sẽ thắng nên mới làm như vậy. Hắn cũng không ngần ngại nói.

 

“Được, ta cược với ngươi. Nếu Trầm Thừa Vũ có thể trở thành kiếm tiên trong mười năm, ta sẽ không nghĩ đến chuyện cưới xin với Du Nhi nữa.”

 

Đào Nương và Linh Nhiễm trợn mắt nhìn Cổ Thịnh Phong. Du Nhi thì có chút bất mãn, đi đến đạp Cổ Thịnh Phong một cái. Hắn vội giải thích.

 

“Nàng đừng lo. Ván cược này ta nhất định sẽ thắng.”

 

“Ai lo lắng cho ngươi chứ!”

 

Nói rồi nàng xoay người dẫn Xảo Xảo quay về khách xá. Cổ Thịnh Phong bỏ lại một câu “xem như đã kết thành ván cược rồi đó” rồi đuổi theo Du Nhi.

 

Đám Đào Nương cũng không ở lại lâu, đều trở về khách xá của mình bên phía đối diện.

 

Đến khuya thì Trầm Thừa Vũ mới tỉnh lại. Vì đứng lâu một tư thế, thân thể của hắn có chút đau nhức.

 

Trầm Thừa Vũ nhìn quanh, thấy Sở Uyển Đình ngồi ở hiên nhìn mình. Hắn gãi đầu, tiến đến gần khẽ gọi.

 

“Sở… Uyển Đình, ta đã mất ý thức bao lâu rồi vậy?”

 

Sở Uyển Đình đáp.

 

“Hơn nửa ngày.”

 

Nàng đưa tay vỗ vỗ xuống bên cạnh, ý bảo hắn đến ngồi. Nhưng Trầm Thừa Vũ lại không dám, vẫn đứng yên trước mặt nàng. Sở Uyển Đình không miễn cưỡng hắn, chỉ hỏi.

 

“Huynh cảm thấy thế nào?”

 

Trầm Thừa Vũ hít một hơi thật sau, nói giọng cảm thán.

 

“Rất cao, rất xa, cũng rất nặng nề.”

 

Sở Uyển Đình nhìn hắn không nói gì. Hắn thấy vậy thì vội nói thêm.

 

“Ta sẽ cố gắng đi đến được nơi đó. Dù cho có phải luyện kiếm pháp bao nhiêu lần, dù có khó khăn đến mức mất mạng thì ta cũng sẽ không bỏ cuộc.”

 

“Mất mạng rồi thì sẽ không thể cưới ta nữa. Huynh nỡ sao?”

 

Trầm Thừa Vũ á khẩu không nói nên lời.

 

“Dù có làm gì thì cũng phải đặt sự an toàn của bản thân lên trên hết. Dù cho huynh không quan tâm bản thân sẽ có thể mất mạng thì ta cũng không nỡ. Hứa với ta.”

 

Trầm Thừa Vũ kiên quyết gật đầu.

 

“Ta hứa với muội sẽ quý trọng bản thân hơn.”

 

Hắn nhìn lên trời. Dù là ở trong động thiên nhưng thời gian ở đây và bên ngoài vẫn như nhau không có sự chênh lệch, nên bây giờ bên ngoài cũng đang là đêm khuya. Trầm Thừa Vũ mới nói.

 

“Đã trễ rồi, ta không làm phiền muội nữa. Muội hãy nghỉ ngơi đi. Nếu có chuyện gì cần thì cứ tìm ta.”

 

Sở Uyển Đình gật đầu. Nàng lại chỉ vào Vũ Cát vẫn còn bất tỉnh nhân sự nằm trên mặt đất, nói.

 

“Đưa hắn về nữa. Hắn nấp ở gần đây nghe lén, bị kiếm ý tác động không nhỏ. Nhưng sẽ không chịu biến chứng gì đâu. Qua vài ngày thì hắn sẽ tỉnh thôi.”

 

Trầm Thừa Vũ đi đến vác Vũ Cát lên vai, xoay người nhìn Sở Uyển Đình gật đầu rồi đạp phi kiếm bay đi.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tạo Hóa Chi Môn
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.