Chương 162: Tri kỷ khó tìm.

Lưu Vân vẫn luôn ở trong khách xá của mình chờ Bạch Nguyệt Quân. Nhưng qua năm ngày rồi mà nàng vẫn chưa trở về, hắn đoán rằng bên phía Thái Hư Cung vẫn còn đang thương thảo rất căng thẳng, sẽ không kết thúc sớm đâu. Có lẽ phải đến trước khi tiên hội chính thức bắt đầu thì bọn họ mới chịu ra ngoài.

 

Cứ ở mãi trong khách xá hắn cũng thấy nhàm chán. Viết thư pháp không biết đã tốn bao nhiêu giấy, cũng đã hết sách để đọc. Muốn đến tìm đám nha đầu nhà mình cũng không được.

 

 Vậy nên hắn quyết định đi ra ngoài xem thử. Dù sao thì đây cũng là tiên hội lớn, có không ít tiên tu tham dự. Dù cho có là mười năm đi chăng nữa cũng khó lòng bỏ lỡ.

 

Với tính tình của Lưu Vân khi xưa, chắc chắn là hắn không bao giờ tham dự mấy kiểu lễ hội náo nhiệt này. Bởi vậy mà hắn giao thiệp với rất ít người. Quả thật tính hết tất cả các kiếp sống của hắn lại, trừ song thân ra thì số người có giao tình thân thiết sâu đậm còn ít hơn số người mà Bạch Nguyệt Quân quen biết trong kiếp này của nàng.

 

Hắn lại không quan tâm đến chuyện này. Vốn dĩ tâm lý của hắn trước đó đã rất bất ổn, mãi đến sau này mới trở lại bình thường. Hắn lại càng thích ở một mình, lười đi giao du kết bạn. Đương nhiên, nếu gặp được người hợp ý, hắn sẽ sẵn sàng kết bạn tri giao. Chỉ là dạng người này có rất ít.

 

Thanh Viễn Chân nhân ở kiếp này của hắn dù cho có qua lại nhờ vả nhiều chuyện nhưng vẫn chưa thể tính là bằng hữu theo tiêu chuẩn của Lưu Vân. Bạch Nguyệt Quân và mấy nhà đầu trong nhà lại là kiểu khác. Bọn họ đối với hắn chính là gia đình, không phải bằng hữu bên ngoài.

 

Lưu Vân cưỡi mây đi đến chợ tu sĩ. Một tay cầm hồ lô đựng trà hoa đào khẽ lắc lư, một tay đặt sau lưng. Phong thái ung dung đĩnh đạc khiến cho một vài người chú ý. Phần nhiều là không nhìn ra tu vi đạo hạnh của hắn.

 

Kể cả khi có nghĩ hắn là người phàm thì cũng không ai dám gây sự với Lưu Vân. Có lẽ là sợ núi Côn Luân sẽ xử phạt vì làm loạn. Nhưng cũng có vài người nghĩ hắn là một vị cao nhân nào đó ẩn tu vừa mới xuất quan đến tham dự tiên hội. Vì vậy ánh mắt của những người này ẩn chứa mấy tia cung kính.

 

Lưu Vân lại không để ý ánh mắt của người đi đường. Hắn cứ vậy mà đi, đôi lúc nhìn sang mấy sạp hàng hai bên đường, xem thử có gì thú vị hay không.

 

Đang đi, hắn đụng trúng vai của một nam tử. Y thấp giọng nói “xin lỗi” với Lưu Vân, sau đó cúi người nhặt cây gậy chống của mình. Khi này Lưu Vân mới nhận ra y đeo một cái chân gỗ.

 

Người này thần sắc ảm đạm, một mắt nhắm chặt, trên mí mắt có một vết sẹo hẹp. Thân mặc một bộ trường sam màu trắng, đầu đội kim quan bạc trên búi tóc, cài thêm một cây trâm bạc nữa. Thoạt nhìn người này sinh khí ảm đạm như người sắp chết, nhưng khí lực lại vô cùng cường đại.

 

Lưu Vân nhẹ giọng nói “không sao”, sau đó suy nghĩ một lúc, liền mời người này đi đến quán trà gần đó. Nam tử xua tay từ chối. Lưu Vân nói.

 

“Hôm nay ta ra ngoài, vẫn còn chưa có ai nói chuyện với ta. Ngay cả chủ của mấy sạp hàng kia cũng chưa chào hàng với ta. Tiên sinh đây là người đầu tiên. Có thể xem là chúng ta có duyên. Chúng ta uống một bình trà, tiên sinh trả tiền, xem như là xin lỗi ta đi. Ta lại trả tiền cho mấy đĩa bánh ngọt, xem như chúng ta làm quen. Tiên sinh đây thấy thế nào?”

 

Nam tử phủi sạch bụi ở vạt trường sam, sau đó gật đầu nói.

 

“Vừa hay ta cũng đang không biết nên đi đâu.”

 

Lưu Vân mỉm cười, đưa tay nói “mời”. Cả hai cùng đi đến một quán trà gần đó, đi lên tầng hai ngồi ở bàn cạnh lan can có thể nhìn xuống con đường bên dưới.

 

Lưu Vân khẽ lắc chén trà, hỏi.

 

“Ta nghe thấy khẩu âm của tiên sinh không giống người Đông Thanh Hoa Châu, nói tiếng phổ thông của Đông Thanh Hoa Châu cũng không được tốt lắm. Tiên sinh là từ hải ngoại đến sao?”

 

Nam tử thở dài, nói.

 

“Đúng thật ta không phải người Đông Thanh Hoa Châu. Nhưng cũng chẳng phải người đến từ nơi nào trên toàn bộ Tứ Đại Châu cả.”

 

“Vậy chẳng hay cao danh quý tánh của tiên sinh là?”

 

“Phất Lôi Đức Lý Khắc – Ái Nhân Tư Ốc Tư.”

 

Lưu Vân nâng tay xoa cằm. Nghe qua tên này khá giống tên phiên âm. Theo cách phiên âm này thì tên thật có lẽ là…

 

“Frederick Ainsworth?”

 

Một mắt còn nguyên vẹn của nam tử hơi mở to kinh ngạc. Y không ngờ ở nơi này cũng có người biết nói tiếng Anh. Vậy nên y cũng trả lời lại bằng tiếng Anh.

 

“Đúng vậy.”

 

“Là người Đức sao?”

 

“Không phải. Ta là người Anh, sống ở ngoại ô London.”

 

Lưu Vân xuýt xoa. Tính ra, đây đã là người thứ hai đến từ thế giới bên kia mà Lưu Vân gặp rồi. Chuyện qua lại giữa hai thế giới dễ như vậy sao?

 

“Dám hỏi tiên sinh, bây giờ thế giới bên đó đã phát triển đến mức nào rồi?”

 

Lưu Vân đoán, dự vào tuổi tác bề ngoài, có lẽ nam tử này không quá ba mươi lăm. Vậy thì thời gian đến thế giới này có vẻ chưa được lâu lắm. Hắn đã trở về đây mười năm rồi, bên đó hẳn là đã phát triển hơn không ít.

 

Nam tử nói, giọng điệu uể oải.

 

“Điện thoại đã bắt đầu được phổ biến nhưng điện tín vẫn được sử dụng nhiều hơn vì chi phí rẻ hơn.”

 

Lưu Vân có hơi kinh ngạc, hỏi.

 

“Không phải tiên sinh đến từ thế kỷ hai mươi mốt sao?”

 

Nam tử lắc đầu.

 

“Ta sống ở năm một ngàn tám trăm tám mươi lăm.”

 

Lưu Vân gật gù.

 

Hai bên bắt đầu trò chuyện về đối phương. Nam tử nói Lưu Vân cứ gọi mình là Lý Khắc, vì một người bạn của y cũng gọi như vậy.

 

Y nói bản thân là cựu chiến binh ở chiến trường Ấn Độ, đã bị hư một mắt và mất một cái chân. Sau này trở về Anh sống lay lắt qua ngày.

 

Lưu Vân nghi hoặc, hỏi làm cách nào mà Lý Khắc có thể đến được thế giới này thì y mới nói.

 

“Về mặt nào đó, ta đã chết rồi. Chẳng phải tiên sinh thừa nhận đã thấy sinh khí của ta rất nhạt sao. Có thể xem là ta đã chết ở thế giới đó, rồi bằng cách nào đó ta đã mở mắt ra ở thế giới này.”

 

Lưu Vân nghe vậy thì cười cười, nói.

 

“Không giấu tiên sinh. Ta cũng từng lâm vào tình cảnh giống như tiên sinh. Cảm thấy bản thân không đáng sống nhưng lại sợ hãi cái chết, có đúng không?”

 

Nếu đã là cựu chiến binh người Anh sống vào khoảng những năm một ngàn tám trăm tám mươi thì khá chắc sẽ có tham gia vào chiến tranh giữa Anh và Afghanistan lần thứ hai. Lưu Vân không tìm hiểu kỹ về trận chiến này, chỉ biết là thương vong khá nặng nề cho cả hai phe vào thời điểm đó.

 

Lý Khắc đã bị thương tật nên mới được đưa về mẫu quốc. Nếu không thì có thể đã bỏ mạng ở chiến trường rồi. Hẳn là y cũng đã phải chịu đựng căng thẳng sau sang chấn giống Lưu Vân lúc xưa. Vậy nên Lưu Vân rất đồng cảm.

 

Lý Khắc gật đầu thừa nhận.

 

“Thời gian đầu có chút khó khăn. Nhưng sau đó có chút khá hơn khi vợ ta xuất hiện. Nàng có hơi cổ quái nhưng là một người tốt. Cuộc sống của ta có thể xem là được phủ lên một lớp màu sáng sủa.”

 

Lưu Vân cười nói bằng tiếng phổ thông của Đông Thanh Hoa Châu.

 

“Ấy, điểm này của hai người chúng ta lại giống nhau rồi.”

 

Lý Khắc lần đầu tiên nở một nụ cười vui vẻ trên gương mặt ảm đạm của mình, nói bằng tiếng phổ thông của Đông Thanh Hoa Châu.

 

“Đúng thật là không ngờ.”

 

Cả hai nhìn nhau cười lớn, như kẻ cô độc lâu ngày gặp được tri kỷ. Lưu Vân và Lý Khắc ngồi lại rất lâu, nói về đủ thứ chuyện trên đời. Lý Khắc nói bản thân có thể tính là đã đến thế giới này từ lâu nhưng vẫn chưa quen với văn hóa bản địa. Lưu Vân cũng dốc lòng giảng giải cho y.

 

Đến tận khuya thì cả hai mới rời đi. Trước khi quay về khách xá, Lưu Vân nói.

 

“Ngày mai lại gặp.”

 

Lý Khắc gật đầu.

 

“Ngày mai lại gặp.”

 

Hai người bắt tay nhau một cái thật chặt, sau đó đường ai nấy đi. Người ta nói quân tử tri giao nhạt như nước, có lẽ là như vậy.

 

Mấy ngày sau Bạch Nguyệt Quân vẫn chưa về, Lưu Vân lại đi tìm Lý Khắc trò chuyện. Khi không còn chuyện để nói, hai người cùng nhau đi khắp chợ tu sĩ, xem thứ này, đánh giá thứ kia. Hoàn toàn không thiếu chuyện để làm.

 

----------

 

Du Nhi vẫn giận dỗi Cổ Thịnh Phong. Mấy ngày rồi nàng hoàn toàn không nhìn mặt hắn, cũng không cho hắn xuất hiện trước mặt mình. Cổ Thịnh Phong rất nghe lời nàng, nhưng cũng có vài lúc hắn cố tình đi đến bên cạnh, nói vài câu sau đó lại chạy đi.

 

Đào Nương và Linh Nhiễm nhìn hai con người này, một người giận, một kẻ dỗi nhưng không có hiệu quả mà chóng hết cả mặt. Hai nàng biết trước đó Du Nhi rất tốt với Sô Ngô, chăm sóc cho nó giống như thú cưng của mình vậy. Lại thường mang Sô Ngô bên người, nói chuyện với nó, chơi đùa với nó.

 

Nhưng hai nàng không hiểu tại sao Du Nhi lại chán ghét Cổ Thịnh Phong đến vậy. Vì lý mà nói, đáng lẽ cả hai phải rất thân thiết mới đúng. Du Nhi lại là người dịu dàng nhu mì, rất hiếm thấy nàng nổi giận với ai. Vậy thì trừ khi Cổ Thịnh Phong đã làm gì đó rất nghiêm trọng đắc tội Du Nhi thì không còn khả năng nào khác.

 

Đào Nương và Linh Nhiễm liền kéo hắn ra một góc, nhấn đầu hắn dán vào tường tra khảo. Cổ Thịnh Phong cũng thành thật khai ra.

 

“Cái này, là do nàng ấy thường tâm sự với ta trong hình dạng chân thân. Nên ta vô tình biết được vài thứ thầm kín. Có lẽ vì vậy mà cô ấy cảm thấy xấu hổ chăng?”

 

Linh Nhiễm suy nghĩ một hồi thì gật gù.

 

“Có thể lắm.”

 

Đào Nương nói.

 

“Ngươi biết được chuyện gì, nói cho bọn ta nghe xem.”

 

Cổ Thịnh Phong lập tức phản ứng.

 

“Ngươi đừng có gài ta. Nàng ấy đang sợ ta nói ra mấy thứ đó, ngươi lại dụ ta như vậy. Nàng ấy mà biết được thì cả đời này sẽ không nhìn mặt ta nữa.”

 

Đào Nương thở bật một hơi, nói.

 

“Xem như ngươi nhạy bén.”

 

Sau đó nàng nhìn Linh Nhiễm. Linh Nhiễm hiểu ý thả Cổ Thịnh Phong ra. Hắn chỉnh trang lại y phục, định rời đi thì bị hai tỷ muội Đào Nương kéo lại. Hắn bực bội nói.

 

“Hai người các ngươi còn muốn cái gì ở ta nữa?”

 

Đào Nương nói.

 

“Ngươi nói thử xem, ngươi thích Du Nhi ở điểm nào?”

 

Cổ Thịnh Phong nói giọng thản nhiên.

 

“Chỉ cần đó là nàng thì tất cả mọi điều ở này ta đều thích.”

 

Đào Nương nghe câu trả lời này, không được hài lòng cho lắm. Linh Nhiễm thấy vậy, nhìn Cổ Thịnh Phong sắc mặt vui vẻ hỏi.

 

“Vậy tại sao ngươi lại thích Du Nhi tỷ tỷ?”

 

“Đương nhiên là vì nàng rất tốt với ta. Không chỉ vậy, nàng còn đã kết tơ hồng với ta. Hai người chúng ta còn không phải là một đôi sao?”

 

Cổ Thịnh Phong giơ tay lên cho tay áo trượt xuống, để lộ ra cổ tay phải buộc một sợi dây đỏ. Trên sợi dây có thẻ gỗ khắc một chữ “Ngô”. Đây chính là sợi dây minh chứng cho khế ước mười lăm năm giữa hắn và Du Nhi do đích thân Lưu Vân làm ra.

 

Đào Nương và Linh Nhiễm cũng từng thấy Du Nhi mang theo một sợi dây đỏ bên người, trên thẻ gỗ của nàng khắc một chữ “Du”. Thế nhưng Du Nhi cất giữ rất cẩn thận, không trưng bày trên người như Cổ Thịnh Phong.

 

Hắn nói tiếp.

 

“Đích thân tiên sinh đã nối tơ hồng cho hai người bọn ta. Dù các ngươi có không chấp nhận thì cũng không làm gì được.”

 

“Hai đứa đừng nghe hắn nói bừa. Đây chỉ là khế ước chủ tớ mà đại ca lập ra cho hắn và Du Nhi thôi. Nếu Du Nhi có mệnh hệ gì, dây đỏ của con bé sẽ bị đứt, lúc đó sợi dây này sẽ siết hắn đến chết. Tơ hồng gì chứ.”

 

Lưu Thanh từ đâu xuất hiện nắm lấy cánh tay phải của Cổ Thịnh Phong, búng vào thẻ gỗ treo ở cổ tay nói.

 

Linh Nhiễm nghe vậy thì xắn tay áo, gằn giọng nói.

 

“Cổ Thịnh Phong, ta thấy ngươi đang ngứa đòn có phải không?"

 

Đào Nương không quan tâm đến tên Cổ Thịnh Phong lươn lẹo bị Linh Nhiễm đuổi đánh nữa. Nàng lại tò mò về Lưu Thanh hơn. Đáng lẽ lúc này thúc ấy phải đi cùng hai vị cô cô mới đúng, sao lại tìm đến chỗ này.

 

Nàng bèn hỏi.

 

“Tam thúc, người đến chỗ bọn con là có việc gì sao?”

 

Lưu Thanh xua tay, bước đến đến mái hiên ngồi xuống. Một tay hắn chống cằm, nói.

 

“Hai cô cô của con khi đang đi cùng ta thì được Thanh Viễn Chân nhân mời đến Thái Hư Cung một chuyến, đến nay vẫn chưa về. Cha mẹ của con cũng vậy. Nhưng mà đại ca kiếm được cớ chạy về trước, còn đại tẩu thì vẫn ở lại. Sau đó đại ca gặp được một người hợp ý, nên đuổi ta đi. Ta không biết phải đi đâu nên mới tìm đến đây thôi.”

 

Đào Nương suy nghĩ một hồi lại hỏi.

 

“Không phải thúc nói là muốn đi kiếm tiền sao? Sao lại không đi nữa?”

 

“Kiếm nhiều đến chán rồi. Mà ta nói, nha đầu con đang đuổi ta đi có phải không? Nếu vậy thì ta đi cho khuất mắt con.”
 

Lưu Thanh đứng dậy muốn đi, liền bị Đào Nương giữ lại. Nàng cười nói.

 

“Con không có ý đó. Ý con là tam thúc đã hứa cho Uyển Đình tỷ tỷ một phần hồi môn rất hậu phải không?”

 

Lưu Thanh gật đầu.

 

“Đúng, nếu tiểu tử Trầm Thừa Vũ có thể cưới được nha đầu Uyển Đình thì phần hồi môn này chắc chắn không thiếu.”

 

Đào Nương cười, có phần ngại ngùng hỏi.

 

“Nếu đến lượt con thì thúc có cho con hồi môn không?”

 

Lưu Thanh nghe vậy thì nhấn đầu Đào Nương một cái, nói.

 

“Nha đầu tham lam, ngươi ngay cả ý trung nhân cũng chưa có đã thèm phần hồi môn này rồi sao? Ta nói cho con biết, từ đây về sau, tất cả các nha đầu khác đều có phần, riêng con thì không.”

 

Dứt lời, Lưu Thanh xoay người bước đi. Đào Nương lại ôm chặt lấy chân hắn, thảm thiết van nài.

 

“Tam thúc, chẳng lẽ thúc muốn thấy con bị người ta khinh thường hay sao?”

 

“Nha đầu thối, có ai mà dám khinh thường ngươi? Còn chưa nói nếu ngươi thật sự tổ chức lễ thành hôn, đại ca và đại tẩu sẽ chuẩn bị hồi môn hậu đến mức nào đã tham lam phần của ta rồi. Ta còn phải dành dụm tiền để cưới vợ nữa chứ. Mau thả ta ra!”

 

“Con không thả! Nếu thúc không hứa thì con sẽ không thả!”

 

Ngoài sân huyên náo như vậy, khiến cho Du Nhi và hai tỷ muội song sinh Xảo Xảo Nhã Nhã đang yên tĩnh đọc sách trong khách xá phải tò mò đi ra. Thấy một bên Linh Nhiễm đấm đá Cổ Thịnh Phong túi bụi, một bên Lưu Thanh giằng co với Đào Nương để rút cái chân mình ra khỏi nàng.

 

Nhã Nhã chỉ nghe thấy tiếng ồn ào, tò mò hỏi.

 

“Tỷ tỷ, có chuyện gì đang diễn ra vậy?”

 

Xảo Xảo định trả lời thì Du Nhi đã nói trước.

 

“Không có gì. Chỉ là mấy tu sĩ từ nơi khác đi ngang nên mới ồn vậy thôi, muội không cần quan tâm đâu. Chúng ta vào trong đọc sách tiếp đi."

Đề xuất Voz: Gặp gái trên xe khách..
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.