Chương 163: Khai mạc.
Lại thêm một ngày nữa, cuộc thương thảo liên minh giữa Đông Thanh Hoa Châu và hai châu nam bắc vẫn chưa kết thúc. Không phải là không thể đi đến một liên minh tiên đạo. Chỉ cần mỗi bên lùi lại một bước là có thể.
Phía Đông Thanh Hoa Châu cho rằng, muốn kết minh cũng được, nhưng không thể để cho tiên tu cứ vậy đi tìm đường chết được. Tu hành không dễ, bị vướng vào tranh đấu vô nghĩa mà thân tử đạo tiêu thì quá là nhẫn tâm rồi.
Phía Nam Dương Phúc Châu lại cho rằng, chính tà phân tranh, chẳng nhẽ tiên tu chính đạo lại để cho tà ma làm loạn gây hại chúng sinh. Vài người hi sinh vì thế đạo thì có sao, phúc đức tích được còn không phải là cho hậu thế sau này à.
Phía Bắc Minh Huyền Châu không đồng ý, chính tà tranh đấu là điều đương nhiên, nhưng không thể xem mạng người là cỏ rác. Dù cho có chết thì cũng phải chết có ý nghĩa, không thể lấy thế đạo ra làm tấm bình phong được.
Không ai chịu nhường ai, cuối cùng vẫn là cãi nhau không dứt.
Riêng chỉ có Bạch Nguyệt Quân, Uyển Tình, Uyển Cấm là vẫn im lặng không nói lời nào. Còn có Liễu Thọ Cô của Giang Khuê Tông ở Bắc Minh Huyền Châu, ban đầu cùng tranh luận rất sôi nổi nhưng sau đó lại không nói thêm gì nữa, chỉ yên lặng uống trà tiên quan sát.
Mà không có ai lên tiếng hỏi ý kiến của bốn nữ tiên tu này. Bạch Nguyệt Quân bối phận không quá lớn nhưng tính khí nóng nảy, có chút khó nói chuyện. Uyển Tình và Uyển Cấm lại là hai phương thế lực mới nổi, không ai biết rõ nội tình bên trong ngoại trừ việc hai nàng là Chân Tiên.
Liễu Thọ Cô thì có chút khác biệt. Nàng là một trong những đại Trưởng lão ở Giang Khuê Tông, đạo hạnh tuy chưa chạm đến cao nhân Chân Tiên nhưng không ai dám xem thường. Vả lại, nàng còn có lão Tông chủ chống lưng. Chọn nàng đại diện cho Giang Khuê Tông đến tiên hội lần này cũng là ý của lão Tông chủ. Không ai dám trái ý cả.
Còn chưa nói, tiếng tăm của Liễu Thọ Cô đã vang khắp Bắc Minh Huyền Châu từ hơn trăm năm trước. Nàng được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhẫn ở nơi đây, khó ai sánh bằng. Bởi vậy mà có không ít nam tiên tu tìm đến ngỏ ý kết thành đạo lữ.
Nhưng hể có ai đến Giang Khuê Tông cầu hôn là sẽ bị nàng cho người đuổi đi, còn ra gặp mặt lấy một lần. Thời điểm đó ở Bắc Minh Huyền Châu không hiếm có tinh anh các tông phái từng là người cầu hôn nàng. Lão Tông chủ Giang Khuê Tông cũng đã chọn ra cho nàng một vài nam tiên tu xuất sắc, nhưng nàng đều từ chối.
Về sau, khi ngồi lên chiếc ghế Trưởng lão, đã có rất ít người dám đến cầu hôn nàng như trước. Chủ yếu là các Trưởng lão các tông môn tiên phái cùng tuổi hoặc lớn hơn một chút. Dĩ nhiên, nàng vẫn khước từ tất cả.
Khi được hỏi tại sao lại như vậy thì nàng thản nhiên đáp.
“Ta không có ý định tìm đạo lữ.”
Câu trả lời này khiến cho mọi người không biết nói gì, ngay cả lão Tông chủ Giang Khuê Tông cũng không còn ép nàng nữa.
Mà ở thời điểm hiện tại, danh tiếng của Liễu Thọ Cô đã vươn ra khỏi Bắc Minh Huyền Châu đến Nam Dương Phúc Châu. Đông Thanh Hoa Châu trước đây luôn bị xem nhẹ, luồng thông tin với ba đại châu còn lại không được thông suốt, cũng vì vậy mà nắm bắt tin tức tương đối chậm. Vậy nên chỉ có giới cao tầng các tiên môn tiên phủ là biết nắm được thông tin về các tu sĩ nổi danh ở bên ngoài. Còn đối với các tu sĩ tán tu và các đệ tử bình thường trong tiên môn sẽ cần phải vận dụng khả năng của mình để tìm kiếm thông tin.
Bạch Nguyệt Quân từ khi trở lại vẫn luôn để mắt đến Liễu Thọ Cô. Nàng nghi hoặc lý do cho phản ứng khi nhìn thấy Lưu Vân của Liễu Thọ Cô, nhưng biểu cảm của nàng ta vẫn luôn điềm tĩnh, kể cả có cãi nhau thì vẫn như vậy.
Liễu Thọ Cô đương nhiên là cảm giác được ánh mắt của Bạch Nguyệt Quân nhìn mình. Nhưng nàngNhưng nàng lại làm như không nhìn thấy, cũng không để ý đến. Việc này khiến Bạch Nguyệt Quân có hơi bực bội.
Không rõ là qua thêm bao lâu, Đại Trưởng lão núi Côn Luân Trần Đạo Minh đi vào, nghiêm cẩn hành lễ với người trong đại điện, nói.
“Bẩm Chưởng môn Chân nhân, đã đến ngày khai mạc tiên hội. Xin ngài đến chủ trì buổi lễ.”
Thanh Viễn Chân nhân trước đó vẫn luôn kiềm nén sự mệt mỏi, nghe lời Trần Đạo Minh nói thì bừng tỉnh. Ông nhìn mọi người nói.
“Chuyện này bàn đến đây thôi, vẫn là không nên làm lỡ đại sự. Các vị nói có phải không?”
Mọi người chắp tay đồng thanh.
“Đều nghe theo Thanh Viễn Chân nhân.”
Bạch Nguyệt Quân vuốt vạt trường sam màu xám tro của Lưu Vân mà mình đang mặc trên người, đứng dậy đi ra ngoài. Khi đi ngang qua Lâm Thu Yên và Giang Bất Kiến, nàng liếc xéo một cái sắc bén, khiến cho hai vị chưởng giáo của Mộng Hoa Hồ và Mạc Kỳ Tiên Các này cảm thấy ớn lạnh.
Rồi nàng đi ngang qua Liễu Thọ Cô. Tưởng rằng Liễu Thọ Cô sẽ thu liễm như hai người kia, Bạch Nguyệt Quân lại không ngờ nàng ta lại đi kề vai với mình, nói.
“Đã nghe danh Bạch tiên tử đã lâu, đến giờ mới có thể gặp mặt. Hân hạnh. Vãn bối có thể đi cùng Bạch tiên tử không?”
Bạch Nguyệt Quân cầm lấy vạt trường sam màu xám tro giơ lên, nói.
“Ta phải quay về khách xá để trả lại áo cho chàng ấy. Ngươi cũng muốn đi cùng sao?”
Liễu Thọ Cô cúi đầu.
“Vãn bối thất lễ rồi. Chờ khi Bạch tiên tử lên khán đài, vãn bối sẽ đến bái kiến người.”
Bạch Nguyệt Quân không phải là người có da mặt dày như Lưu Vân, nhưng cũng không phải người có da mặt mỏng. Liễu Thọ Cô này lại có thể khiến cho nàng hổ thẹn không bằng.
Liễu Thọ Cô nhanh bước đi ra khỏi Thái Hư Cung.
Khi này Uyển Tình mới truyền âm hỏi chuyện. Bạch Nguyệt Quân đáp lại.
“Ta nghi ngờ nữ nhân này nhắm đến đại ca của hai muội.”
Bạch Nguyệt Quân về đến khách xá lại chẳng thấy Lưu Vân đâu. Tìm đến chỗ của đám Đào Nương cũng chỉ tìm thấy Lưu Thanh, lúc này đang bàn tính gì đó với ba nha đầu lớn, còn hai tiểu nha đầu song sinh thì ngồi bên cạnh hứng thú lắng nghe.
Lưu Thanh nói.
“Tẩu tìm đại ca sao? Huynh ấy chắc là lại đi tìm tri kỷ kia rồi. Có lẽ giờ này vẫn còn ở chợ tu sĩ.”
Thế nhưng nàng có lật tung cả chợ tu sĩ cũng không tìm thấy hắn.
Bạch Nguyệt Quân tin tưởng Lưu Vân sẽ không có hồng nhan bên ngoài. Nhưng người ta có để ý hắn không thì hắn không quản được. Vì thế mà nàng muốn hỏi cho ra lẽ là hắn có mắc nợ tình duyên với ai từ kiếp nào không.
Đến khi nàng đi xuống chân núi mới tìm thấy Lưu Vân đang ngồi câu cá cùng Lý Khắc, còn trò chuyện rất vui vẻ. Thấy Bạch Nguyệt Quân hồng hộc chạy đến, Lưu Vân tò mò hỏi.
“Nàng làm gì mà vội vàng thế?”
“Còn không phải là Liễu Thọ Cô kia sao. Nàng ta vậy mà muốn đi cùng ta. Nếu không phải ta nói sẽ về tìm chàng thì nàng ta đã đi theo ta đến tận giờ rồi. Đã vậy còn hẹn sẽ gặp trên khán đài nữa. Chàng khai thật cho ta biết, ngoài ta ra chàng còn gieo nợ nhân duyên cho ai khác không?”
Lưu Vân cười nói.
“Ngoài nàng ra không còn ai khác.”
“Thật?”
“Thật. Có Thiên Đạo chứng giám.”
Bạch Nguyệt Quân phồng đôi má, ngồi xuống cạnh Lưu Vân, nói.
“Ta tạm tin chàng.”
Lưu Vân quay sang giới thiệu với Lý Khắc.
“Giới thiệu cho huynh, đây là nương tử của ta, Bạch Nguyệt Quân.”
Lý Khắc che miệng cười nói.
“Đúng thật như huynh nói, có phần giống với nương tử của ta.”
Bạch Nguyệt Quân khi này mới chú ý đến nam tử da dẻ nhợt nhạt, sinh khí ảm đạm ngồi phía bên kia. Nàng để ý đên con mắt có vết sẹo kia, không nói gì mà tự hỏi, người này cũng là tu sĩ sao, sao mình lại không nhìn ra tu vi đạo hạnh? Khí tức lại giống hệt như người phàm. Hay là vị cao nhân ẩn cư nào đó vừa xuất quan.
Một tiếng khánh truyền đến, rồi lại một tiếng khác báo hiệu tiên hội sắp bắt đầu.
Lý Khắc nhìn lên lôi đầu trên đầu, hỏi một câu khó hiểu.
“Lưu huynh, nếu ta không còn là ta thì ta vẫn là bằng hữu của huynh chú?”
Câu hỏi này thu hút ánh nhìn của cả Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân. Lưu Vân suy ngầm một hồi lâu mới đáp.
“Còn phải xem lúc đó huynh có còn xem ta là bằng hữu không đã.”
Lý Khắc nhếch miệng cười. Y đứng lên chắp tay với Lưu Vân theo kiểu của nho sĩ. Lưu Vân cùng đứng lên chắp tay đáp lễ, sau đó cùng Bạch Nguyệt Quân cưỡi mây bay lên khán đài.
Lý Khắc đưa mắt nhìn theo, tâm tình có chút trống rỗng. Y đi khập khiễng vài bước, cúi người nhặt cây gậy chống.
Cần câu của y khẽ rung. Lý Khắc liền nắm lấy cần câu kéo mạnh lên một con vật có hình dạng giống cá, toàn thân trong suốt. Có vẻ là thủy chi linh lâu năm. Lý Khắc gỡ nó ra khỏi móc câu rồi ném nó trở về nước.
Y khẽ thở dài, gỗ gậy chống xuống đất một cái. Lập tức sau lưng xuất hiện một mảng bóng tối. Nó bắt đầu mở rộng, như muốn nuốt chủng lấy Lý Khắc, nhưng vẻ mặt của y vẫn rất điềm nhiên.
Bóng tối nuốt lấy Lý Khắc, vo thành một quả cầu, thu nhỏ dần rồi biến mất không chút dấu vết.
------------
Dung Diệp Hàn dẫn theo mấy sư đệ đến khán đài. Lúc này Trưởng lão Đương Phi của y đã an tọa ở đài dành cho trưởng bối, nhìn y gật đầu. Dung Diệp Hàn hiểu ý, sắp xếp chỗ ngồi cho các sư đệ, nhắc nhở vài câu rồi tự mình ngồi xuống một chỗ gần đó.
Bỗng Dung Diệp Hàn nghe thấy tiếng rao ở phía sau lưng. Quay đầu nhìn thì thấy có một ông lão lông mày dài đang thu hút sự chú ý của người ngồi gần.
“Đến đây mọi người, ai muốn cược cho người mình tin tưởng thì cứ đến đây.”
Dung Diệp Hàn khẽ lắc đầu. Ở Đông Thanh Hoa Châu mà cũng có mấy trò cá cược thô thiển này sao?
Đương nhiên là y không xem thường. Ở Nam Dương Phúc Châu trò này khá phổ biến trong giới tu sĩ cấp thấp, chủ yếu là muốn dựa vào vận may kiếm được món hời. Bản thân Dung Diệp Hàn cũng từng thử tham gia vài lần. Chỉ là không lần nào thắng được cả. Sau đó y nhận ra, có lẽ mình không hợp với trò này nên không chơi thêm lần nào nữa.
Ánh mắt của Dung Diệp Hàn lại nhìn thấy Linh Nhiễm ngồi ở xa, cách chỗ của y một cái khán đài. Dung Diệp Hàn không khỏi cảm thán.
“Oan gia ngõ hẹp sao?”
Đến tận bây giờ thì Dung Diệp Hàn vẫn chưa biết danh tính của đối phương. Lúc này đột nhiên lại muốn tìm hiểu một chút. Người có thể lấy ra đều tài nguyên để đấu giá với y rất ít. Kể cả là vào thời điểm mười năm trước.
Y lại có suy nghĩ, nàng ta từ Nam Dương Phúc Châu đến được đây, lại thêm vào số tài nguyên năm đó thì nếu đoán không nhằm nàng là một đệ tử của một tông môn nào đó rồi. Dung Diệp Hàn biết một vài lão tu tương đối giàu có, lại hay chiều chuộng đồ đệ, cho không ít tài nguyên dược liệu quý hiếm. Nhưng bây giờ Dung Diệp Hàn lại không đoán ra là lão tu nào.
Có điều y không biết Linh Nhiễm là yêu quái hóa hình, còn có cha mẹ nuôi ở Đông Thanh Hoa Châu. Lần đó nàng đến bến đỗ thuyền tiên của Thanh Quy Tông là để đi về nhà. Nhưng cũng khó trách y suy đoán lung tung được.
Thanh Viễn Chân nhân cưỡi mây đến khán đài dành cho mấy lão tu. Theo quy tắc của mỗi kỳ tiên hội, buổi khai mạc không có gì quá phô trương cả. Thanh Viễn Chân nhân cùng các vị trưởng bối của các tiên môn có mặt thì xem như tiên hội chính thức bắt đầu. Dù cho tiên hội kỳ này có sự tham gia của tán tu và các tông môn đến từ hai châu nam bắc thì vẫn như vậy không đổi.
Đệ tử của các tông môn đến từ Nam Dương Phúc Châu lúc này rất háo hức, muốn lên lôi đài tỷ thí với đệ tử của các tiên môn ở Đông Thanh Hoa Châu. Nhưng lại không biết phải làm thế nào.
Một đệ tử của Mộng Hoa Hồ nhún một cái phóng mình lên lôi đài, chờ đợi người khiêu chiến.
Mộng Hoa Hồ là tiên môn đặc thù, chỉ thu nhận nữ đệ tử. Mà nơi này không chỉ xem tư chất, còn xem nhan sắc nữa. Nói không quá, Mộng Hoa Hồ là nơi hội tụ những nữ tu xinh đẹp nhất của Đông Thanh Hoa Châu. Nữ đệ tử đang đứng trên lôi đài cũng không phải là ngoại lệ. Ngay cả Lâm Thu Yến đã già cũng toát ra vẻ đẹp lão, chẳng kém cạnh mấy đệ tử trẻ tuổi.
Nam đệ tử của Bồng Lai Đảo, hay nói đúng hơn là đệ tử của Vũ Thiên Hành phóng lên đài khiêu chiến.
Phía trên cùng của khán đài, Lưu Thanh dùng Trướng Nhãn Pháp ngụy trang thành ông lão lông mày dài bắt đầu kêu gọi đặt cược. Người đặt cược cũng không ít, phần nhiều là đặt cho nữ đệ tử của Mộng Hoa Hồ.
Lưu Thanh không quan tâm họ đặt cho ai. Chỉ cần có người đặt cược, hắn làm nhà cái sẽ nhận được một phần hoa hồng. Dù có thế nào thì hắn vẫn có lời.
Nhưng đôi lúc hắn vẫn bảo Đào Nương dùng phép biến thân, đóng giả người nào đó dùng chính tiền của hắn đặt cho người mà hắn tin là sẽ thắng. Như vậy lời càng thêm lời.
Phải nói mắt nhìn của Lưu Thanh rất tốt. Suốt mười trận liền, hắn chọn đều đúng.
Trận thứ mười một này là của Trầm Thừa Vũ và một đệ tử của Bách Lệnh Tông ở Nam Dương Phúc Châu. Lưu Thanh đặt cược vào Trầm Thừa Vũ. Một phần là do hắn biết chắc Trầm Thừa Vũ có thể thắng được tên tên kia. Phần khác là vì một luồng kiếm ý mà kiếm linh thi triển ra. Hắn muốn xem thử chỉ qua gần nửa tháng thì Trầm Thừa Vũ đã lĩnh hội được bao nhiêu trong đó.
Lưu Thanh có thể là một kẻ lười biếng tu hành nhưng những gì hắn biết vượt xa những người khác. Khoan nói hắn đã tồn tại cùng Lưu Vân qua bao nhiêu kiếp, bởi vì hắn đã ngủ vùi suốt khoảng thời gian đó. Mà là do hắn được tiếp cận nguồn kiến thức sâu rộng được Lưu Vân lưu giữ trong khoảng thời gian dài đằng đẵng kia.
Loại kiếm ý của tiên kiếm này đối với người bình thường thì vô cùng đáng sợ. Nhưng đối với kiếm tu, đây chính là phúc trong họa mà người ta thường nói. Có thể tận mắt chứng kiến, dùng toàn bộ tri giác để cảm nhận, không phải là thứ mà ai cũng có cơ may làm được. Nếu không phải bị kiếm tiên đó chém chết thì cũng là thân tàn ma dại, đừng nói đến việc luyện kiếm nữa. Vũ Cát kia là một ví dụ, ngay khi kiếm ý cuồn cuộn tràn đến thì gã đã ngất ngay lập tức mà không có thì giờ quan sát.
Trầm Thừa Vũ lại được tiên kiếm chỉ điểm tận tình, xem như là đã rất may mắn rồi. Thế mà hắn còn có cơ duyên trở thành đệ tử của đại ca. Số tiền cược này của Lưu Thanh, xem như là để kiểm chứng xem Trầm Thừa Vũ này có xứng đáng hay không.
Mà Trầm Thừa Vũ kể từ sau ngày hôm đó vẫn luôn đóng cửa tu hành, cố gắng lĩnh hội những gì đã nhìn thấy. Nếu tính từ điểm bắt đầu tu hành đến đích cuối cùng là kiếm tiên là trăm bước chân. Thì trước khi hắn chứng kiến luồng kiếm ý đó hắn đang dừng ở bước thứ hai mươi. Sau khi chứng kiến luồng kiếm ý, chuyên tâm tu hành gần nửa tháng, hắn chỉ tiến thêm được một bước rất nhỏ, chưa đến bước thứ hai mươi mốt.
Tuy vậy một bước nhỏ này chậm mà lại vững chắc. Qua ba lần tiếp xúc với kiếm khí của kiếm tu chân chính, lần đầu tiên của Sở Uyển Đình trong sân nhà hoang quét sạch tà vật. Lần thứ hai của Sở Uyển Đình dùng kiếm khí áp đảo Dịch Triết ở bãi tha ma của tiểu trấn. Lần thứ ba là một chút kiếm khí thoát ra khi kiếm linh thi triển kiếm ý. Ba lần này đã giúp cho Trầm Thừa Vũ biết thế nào mới thực sự là kiếm khí của kiếm tu, giúp hắn mài dũa kiếm khí của mình trở nên sắc bén hơn. Có điều thời gian hạn hẹp, mài chỉ mới được một nửa, nhưng vẫn đủ để đánh nhau trên lôi đài lần này.
Thành thật mà nói, kiếm thuật của Trầm Thừa Vũ thay đổi không nhiều. Chủ yếu là do hắn vẫn sử dụng kiếm thuật mà Tam Trưởng lão Trác Văn truyền thụ. Nhưng hắn đã dựa vào kiến giải của bản thân sẽ lĩnh hội thêm vài phần thâm thúy trong đó.
Có điều, nếu đưa cho kiếm linh trong Du Lâm kiếm xem bộ kiếm phổ này thì y sẽ không chần chừ mà chém tan ngay lập tức. Kiếm linh mắt cao hơn đầu, không quen nhìn mấy thứ kiếm thuật hạng thấp này. Nhưng Trầm Thừa Vũ không có nhiều lựa chọn.
Trong sơn môn núi Côn Luân chỉ có Tam Trưởng lão Trác Văn và Chưởng môn Chân nhân là có luyện kiếm mà thôi. Nếu hắn muốn học kiếm thuật cao siêu hơn nữa, trừ khi hắn lén học trộm từ bên ngoài, nếu không thì sẽ phải trở thành đồ đệ của Thanh Viễn Chân nhân.
Đúng như dự đoán của Lưu Thanh, Trầm Thừa Vũ thắng trận tỷ thí mà không tốn quá nhiều sức. Có thể nói là tên đệ tử Bách Lệnh Tông kia đã quá xem thường Trầm Thừa Vũ, chỉ dùng năm phần thực lực để đánh, kết quả bị Trầm Thừa Vũ nhân lúc hắn phân tâm tung một cước vào lưng đá rơi khỏi lôi đài.
Đề xuất Tiên Hiệp: Trạch Nhật Phi Thăng (Dịch)
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.