Chương 164: Mời nói.

Tam Trưởng lão Trác Văn ngồi trên khán đài cùng ba vị Trưởng lão khác của Côn Luân. Trái với Đại Trưởng lão Trần Đạo Minh gật gù tán thưởng, Nhị Trưởng lão Mã Nhất Trung suy xét cẩn thận, Tứ Trưởng lão Tư Diệu Không xem xong trận tỷ thì thì hướng ánh mắt nhìn lên bàn cá cược ở xa.

 

Trác Văn là người trực tiếp truyền thụ kiếm thuật và đạo pháp cho Trầm Thừa Vũ so với Tam Trưởng lão cũ là Hạo Nhiên Tử, cũng là người thu nhận Trầm Thừa Vũ vào núi Côn Luân, dồn nhiều tâm trí hơn nhiều. Đương nhiên là y biết rõ thực lực hiện tại của Trầm Thừa Vũ đạt đến đâu.

 

Có điều màn thể hiện vừa của Trầm Thừa Vũ lại có chút vượt ngoài tưởng tượng của Trác Văn. Không nói đến tên đệ tử Bách Lệnh Tông kia đã xem thường đối thủ mà mất cảnh giác. Kiếm chiêu mà Trầm Thừa Vũ tung ra đã có phần linh hoạt khó đoán hơn, thủ pháp hơi chậm hơn bình thường nhưng được tăng thêm ba phần sức lực. Đáng nói hơn là Trầm Thừa Vũ không còn ỷ lại vào phi kiếm nữa.

 

Trác Văn vẫn chưa biết nguyên nhân đến từ Sở Uyển Đình và luồng kiếm khí nghiêng trời đã bị Lưu Vân che đậy thiên cơ kia. Vậy nên từ nãy đến giờ vẫn cứ nghi thần nghi quỷ. Chẳng lẽ tên tiểu tử này trước giờ luôn ẩn giấu thực lực?

 

Trần Đạo Minh thấy sắc mặt khó coi của Trác Văn, bèn gọi.

 

“Sư đệ, có chuyện gì làm đệ khó chịu sao?”

 

Trác Văn mới nói ra những gì mình suy nghĩ từ nãy giờ. Trần Đạo Minh nghe xong thì bật cười, nói.

 

“Sư đệ, đệ lại xem thường đứa nhỏ này rồi, nghĩ rằng nó thiên tư bình thường mà tu hành không thông. Đừng quên nó có cơ duyên được tiên nhân chỉ lộ. Ngay cả đứa đệ tử Giang Bân của ta còn không có cơ hội đó, chỉ được nghe giảng mà thôi.”

 

Trác Văn sực nhớ ra, cười cười nói.

 

“Có lẽ là do ta suy nghĩ nhiều rồi.”

 

Chuyện tiên nhân chỉ lộ này thật ra là do Giang Bân nói với Trần Đạo Minh khi thấy Lưu tiên sinh nói gì đó riêng với Trầm Thừa Vũ vào ngày hôm sau khi cả ba đến nhà hắn, còn cho Trầm Thừa Vũ thứ gì đó mà Giang Bân không thấy rõ, nên mới tưởng là Lưu Vân đang chỉ điểm cho Trầm Thừa Vũ tu hành. Nhưng thật ra đó chỉ là quyển sách nát ghi chép chút học thuật nho gia.

 

Lưu Vân cảm thấy Trầm Thừa Vũ tâm cảnh yếu ớt, khó mà tu hành vững vàng được nên mới đưa cho hắn quyển sách này. Sách ghi về đạo làm người, đối nhân xử thế, tu dưỡng bản thân, phần nào đó cũng có thể xem là tu hành. Lưu Vân làm vậy đương nhiên là muốn giúp tên đệ tử tương lai này. Lưu Vân dự định, nếu sau này có thể thu Trầm Thừa Vũ làm đồ đệ, cũng không ép hắn quên đi đạo pháp đã học ở Côn Luân. Dĩ nhiên, bồi dưỡng từ sớm vẫn là tốt hơn, tránh để căn cơ mục nát, khi đó dù cho Lưu Vân có muốn dạy gì thì cũng không được.

 

Lúc này Lưu Vân mới cùng Bạch Nguyệt Quân lên đến khán đài. Cả hai nhìn quanh, chọn một chỗ rộng rãi vắng vẻ để ngồi. Cả hai cùng quan sát tình hình trên khán đài, truyền âm cho nhau.

 

Ở khán đài của Thanh Viễn Chân nhân còn có các vị chưởng giáo của các tiên môn trong nội cảnh Đông Thanh Hoa Châu. Ngồi cạnh Thanh Viễn Chân nhân là Các chủ Thất Tinh Các Phùng Đại Đoan, bên cạnh nữa là Lâm Thu Yến, Giang Bất Kiến, còn có Vũ Thiên Hành. Những người còn lại trong nhóm Bát Tiên và cả Ngũ Tiên Ngũ Nhạc Sơn không ngồi ở đây mà chọn nơi khác. Cả Uyển Tình và Uyển Cấm của vậy.

 

Uyển Tình vốn không có đệ tử, cũng không có bộ hạ nên đã dùng Trướng Nhãn Pháp lẫn vào đám đông, đi đến cạnh Lưu Thanh. Uyển Cấm thì ngồi cùng các đệ tử của Dao Trì Thánh Cảnh, chỉ là đeo thêm một chiếc khăn che mặt. Dù vậy vẫn khiến cho những tu sĩ hướng mắt nhìn. Còn biết làm sao được, nàng xinh đẹp tuyệt sắc mà.

 

Các vị Trưởng lão đại diện cho tông môn của mình ở hai châu nam bắc chia nhau ngồi ở hai khán đài riêng. Đương nhiên ở đất khách quê người, ở gần người mình vẫn là an tâm hơn.

 

Liễu Thọ Cô từ đầu đến cuối không nói chuyện với ai câu nào, vừa thấy Bạch Nguyệt Quân thì lập tức đứng dậy, đạp gió bay đến khán đài nơi Bạch Nguyệt Quân và Lưu Vân ngồi. Nàng chắp tay hành lễ.

 

“Bạch tiên tử, vãn bối đã đến.”

 

Bạch Nguyệt Quân không lấy làm bất ngờ, thẳng thừng nói.

 

“Ngươi đến tìm ta là có chuyện gì?”

 

Liễu Thọ Cô không trả lời, mà nhìn sang Lưu Vân. Hắn có hơi giật mình, không phải nữ nhân này là đang có ý gì. Liễu Thọ Cô nhẹ giọng nói.

 

“Phiền tiên sinh một chút.”

 

Hóa ra là muốn đuổi khéo mình. Lưu Vân không nán lại, đứng lại quay lưng bỏ đi. Chờ khi hắn đi xa, Liễu Thọ Cô mới vẫy tay gọi một chiếc ghế khác đến bên cạnh Bạch Nguyệt Quân, ngồi xuống bắt đầu nói.

 

Qua ba khắc, hai trận tỷ thí, Trầm Thừa Vũ vẫn toàn thắng. Liễu Thọ Cô khi này mới nói xong, nàng đi ngang qua Lưu Vân, hành lễ một cái rồi quay trở về chỗ ngồi của mình.

 

Lưu Vân trở lại chỗ Bạch Nguyệt Quân, thấy tâm tình của nàng có chút tốt hơn. Nàng nói.

 

“Ta cứ tưởng là gì hóa ra là hỏi thăm phương pháp tu luyện cho tiên thú. Vậy nên ta đã chỉ điểm một chút.”

 

“Ta lại nghĩ mấy món đạo pháp này không ai truyền ra ngoài. Còn nữa, không quen không biết mà nàng cứ vậy chỉ điểm cho người ta sao?”

 

Bạch Nguyệt Quân xua tay.

 

“Đây là đạo pháp phổ biến, nàng ta chỉ hỏi vài điều khó hiểu trong đó. Ta chỉ điểm một chút không tính là truyền ra ngoài.”

 

“Chỉ vậy thôi sao?”

 

“Chỉ vậy thôi.”

 

“Nàng không nói gì khác?”

 

“Không có.”

 

Bạch Nguyệt Quân đã chắc chắn như vậy, Lưu Vân cũng không nghi ngờ gì nữa.

 

Trầm Thừa Vũ trên lôi đài đã thắng mấy trận liên tiếp, định đi xuống thì một người đã lướt lên, chĩa mũi kiếm vẫn chưa rời vỏ vào hắn nói.

 

“Trầm Thừa Vũ, ngạo khí không tệ nhỉ?”

 

Gương mặt của Trầm Thừa Vũ đanh lại, nhìn Dịch Triết đứng ở đầu bên kia của lôi đài.

 

Dịch Triết chậm chậm tiến đến, dáng vẻ nghênh ngang. Tức thì, hắn rút kiếm áp sát Trầm Thừa Vũ, trong gang tắc chém vào bên sườn trái. Áo bào của trắng rách toang một đường. Trong khoảnh khắc Trầm Thừa Vũ trợn mắt kinh ngạc, Dịch Triết lại xoay người kiểng gót giơ chân, từ trên vung xuống như chẻ tre.

 

Lực đạo mạnh mẽ khiến Trầm Thừa Vũ khuỵu một gối xuống nền đá, làm cho nền đá nứt một mảng to, đồng thời vang lên hai tiếng “rắc” khẽ. Dường như xương vai và xương đùi của đã bị gãy. Trầm Thừa Vũ nghiến răng chịu đau, muốn dùng sức đứng dậy hất chân của Dịch Triết ra. Liền bị hắn đổi chân tung cước vào đầu, xoay người trên không bay sang một bên.

 

Trầm Thừa Vũ nhất thời choáng váng, không thể gượng dậy được. Dịch Triết mỉm cười, nhìn Trầm Thừa Vũ trong tình trạng còn khốn khổ hơn lúc gặp lại ở bãi tha ma của tiểu trấn. Sau đó hắn ngước nhìn một lượt quanh khán đài, nói với Trầm Thừa Vũ.

 

“Ngươi nghĩ xem nếu ta giết ngươi trước mắt bao nhiêu người thì ai sẽ cứu ngươi đây?”

 

Ngay thời điểm này, tất cả các lão tu trên khán đai cùng hướng mắt nhìn xuống lôi đài, nhìn vào nam tử dung nhan thanh tú đang tỏa ra sát ý vô cùng quỷ dị. Tất cả đều có cùng một suy nghĩ, cái này đáng lẽ nên có ở ma tu mới đúng.

 

Ngay cả Lưu Thanh trước đó vẫn đang chia tiền thắng cược liền tay cũng phải dừng lại nhìn xuống lôi đài. Bốn vị Trưởng lão của núi Côn Luân cũng đồng loạt đứng lên khi cảm nhận được sát ý.

 

Chỉ riêng Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân, Uyển Tình, Uyển Cấm và Liễu Thọ Cô là vẫn giữ được trạng thái điềm tĩnh. Không hẳn là đoán trước được, mà là xem nhẹ tia sát ý này.

 

Kiếm quang chợt lóe, lại thêm một đạo kiếm quang khác lóe lên, nổ “ầm” một tiếng lớn, bụi bay mù mịt. Đến khi khói bụi tan đi thì đã thấy Sở Uyển Đình đứng chắn phía trước Trầm Thừa Vũ, tay cầm Du Lâm kiếm đã rời khỏi vỏ, kiếm khí ngút trời.

 

“Lại là ngươi phá hỏng chuyện tốt của ta. Sao ta lại không bất ngờ nhỉ?”

 

Dịch Triết nhìn Sở Uyển Đình mỉa mai. Sở Uyển Đình lạnh lùng nói.

 

“Tỷ thí trên lôi đài, đánh đến thì dừng, không phân sống chết. Ngươi đây là đang muốn giết đệ tử núi Côn Luân trong sơn môn núi Côn Luân sao?”

 

Dịch Triết cười khẩy.

 

“Nếu vậy thì ta phải đánh với ngươi một trận mới phải chứ, đúng không? Đánh đến thì dừng, không phân sống chết.”

 

Chỗ bàn cá cược của Lưu Thanh, một nam tử mắt chộc mặt trường sam trắng, đầu đội kim quan bạc, thần sắc ảm đạm bước đến đặt cược cho Dịch Triết. Đào Nương vừa thấy hắn, liền cảm thấy ngờ ngợ là đã gặp ở đâu trước đó rồi.

 

Chỉ thấy Dịch Triết giơ tay trái lên nắm lấy không khí, trên đầu Trầm Thừa Vũ liền xuất hiện mười thanh phi kiếm liên tiếp cắm phập xuống. Nếu không phải lúc này Trầm Thừa Vũ đã tỉnh táo hơn đôi chút, lăn người tránh né thì đã bị phi kiếm đâm xuyên rồi.

 

Sở Uyển Đình vung kiếm chỉ, điều khiển Du Lâm kiếm lướt đến bên cạnh Trầm Thừa Vũ, bảo vệ hắn rời khỏi lôi đài. Còn bản thân nàng một tay ngưng kết băng kiếm, một tay ngưng kết phi dao. Sở Uyển Đình chạy ba bước dài, nhún chân bật người tung cước vào thân Dịch Triết, bị hắn dùng kiếm chặn lại.

 

Tà váy mã diện tung bay, che đi tay trái đang nắm hai phi dao. Tức thì hai phi dao băng lao vút đâm vào đùi và bàn chân Dịch Triết. Lại thêm một chiêu quét kiếm, kiếm khí âm hàn chém đến khiến Dịch Triết khó mà trở tay kịp.

 

Có điều so với khi nãy, kiếm khí của Sở Uyển Đình lúc này đã giảm đi một phần uy lực, có lẽ là do hiệu suất của băng kiếm không bằng Du Lâm kiếm. Dịch Triết nhận ra điều này.

 

Hắn giẫm mạnh chân vận pháp lực làm tan hai dao găm băng, sau đó lách người tránh luồng kiếm khí bay đến. Trong phút chốc, hắn dùng thân pháp quỷ dị tiến cận Sở Uyển Đình. Một tay thủ ấn thi triển pháp lực.

 

Xoẹt!

 

Bàn tay trái của Dịch Triết bị Du Lâm kiếm bay trở lại chém đứt lìa. Máu tươi tuôn trào, tanh hôi khó chịu, không giống máu của người thường.

 

Dịch Triết nhảy lùi về sau mấy trượng, cúi đầu nhìn cổ tay có vết cắt. Nơi vết thương vẫn còn lưu lại một chút kiếm kiếm. Chỉ là kiếm khí này khác với kiếm khí của Sở Uyển Đình. Hắn ngửa mặt cười lớn, trên gương mặt thanh tú hiện lên vẻ điên cuồng.

 

Hắn chỉ kiếm vào Du Lâm kiếm lơ lửng bên người Sở Uyển Đình, quát lớn.

 

“Vậy mà ngươi sở hữu tiên kiếm? Thật nực cười! Xem ra ta đã quá nương tay với ngươi rồi!”

 

Trong thoáng chốc, ma khí ngập trời khiến cho đám đệ tử ngồi trên khán đài thất kinh sợ hãi. Mấy vị chưởng giáo, Trưởng lão trợn mắt kinh ngạc, đều đứng dậy khỏi ghế. Ngay khi mấy lão tu này chuẩn bị ra tay, một nam tử mắt chộc trường sam trắng đã đứng bên cạnh Dịch Triết từ bao giờ, uể oải nói.

 

“Cậu làm hơi quá rồi.”

 

“Sư thúc, hôm nay con phải giết ả khốn khiếp này, cướp lấy tiên kiếm.”

 

Lý Khắc thở dài, đưa gậy chống lên kề vào cổ Dịch Triết đẩy hắn ra. Nét mặt của Lý Khắc từ từ giãn ra, con mắt chộc lành lại, mở to phát ra ánh sáng đỏ, khóe miệng bị kéo lên cao thành một nụ cười đáng sợ. Trường sam trắng bị nhuộm thành một màu đen tuyền.

 

Đào Nương đứng ở bên bàn cá cược trợn mắt, gần như đồng thời với Linh Nhiễm ngồi ở khán đài cách đó không xa thốt lên hai chữ “Lý Khắc”.

 

Lý Khắc dí mặt sát mặt Dịch Triết nói.

 

“Không phải hôm nay. Nhưng nếu cậu muốn chết thì cứ tự nhiên. Tôi không nghĩ cậu sẽ sống sót sau khi giết được cô nương đằng kia đâu.”

 

Lý Khắc xoay người nhìn lên khán đài của các chưởng giáo, nói.

 

"Xin thứ lỗi vì chút rối loạn nhỏ này. Tôi không ngờ lại phải kết thúc sớm đến như vậy. Vậy nên chương trình xin kết thúc tại đây.”

 

Thanh Viễn Chân nhân nhìn Lý Khắc nhíu mày. Ông không cảm nhận được ma khí từ kẻ quỷ dị này. Nhưng tên ma tu kia đã gọi là sư thúc thì hẳn là cùng một mối. Thanh Viễn Chân nhân khẽ nhấc tay. Đám mây phía trên lôi đài liền tụ thành hình bàn tay to lớn, lao sầm xuống lôi đài ngay chỗ đứng của Lý Khắc và Dịch Triết. Trong khoảnh khắc bàn tay chạm vào nền đá, một luồng mây mù tản ra xung quanh, như trận cuồng phong quét qua, chạm vào khán đài mà chuyển hướng bay nghiêng lên trời.

 

Sở Uyển Đình đứng gần nhất, nhưng đã vận pháp hộ thể, hoàn toàn không bị ảnh hưởng, phải đưa tay che mặt như đám đệ tử tiên tu trên khán đài. Khi mây tan đi, ngay tại đó không có dấu vết của người nào hết.

 

Thanh Viễn Chân nhân cũng phải lắc đầu nói.

 

“Chúng thoát được rồi.”

 

Phùng Đại Đoan hỏi.

 

“Có cần đuổi theo không?”

 

Thanh Viễn Chân nhân không trả lời, đưa mắt nhìn chỗ khán đài mà Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân ngồi, hiện giờ không có người. Thanh Viễn Chân nhân vuốt râu cười nói.

 

“Không cần nữa. Đã có cao nhân ra tay rồi.”

 

Bên ngoài núi Côn Luân, cách hai ngàn dặm về phía đông. Lý Khắc đứng trên mõm đá, trước sau có Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân chặn đường. Dịch Triết đã được hắn đưa vào trốn bên trong cái bóng của hắn. Vậy nên Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không truy ra được khí tức.

 

Lý Khắc nhìn Lưu Vân cười hỏi.

 

“Chà chà. Kể từ lần trước, tôi không nghĩ chúng ta sẽ gặp lại nhau trong tình cảnh này.”

 

Lưu Vân hờ hững nhìn Lý Khắc không nói gì. Bạch Nguyệt Quân cũng tương tự.

 

Lý Khắc nói tiếp.

 

“Có vẻ đại tiên sinh đây đã có thể kết bạn với ‘tôi’ kia rồi nhỉ. Không bất ngờ lắm, hai người có nhiều điểm chung vậy mà.”

 

Lưu Vân nói giọng ôn hòa.

 

“Vậy, Lý Khắc kia đâu?”

 

Lý Khắc trề môi, vẻ mặt suy tư, chốc sau hắn đáp.

 

“Nói đúng hơn thì ‘tôi’ kia mới thật sự là Lý Khắc, là Phất Lôi Đức Lý Khắc- Ái Nhân Tư Ốc Tư, hay Frederick Ainsworth thật sự. Còn tôi, chỉ là kẻ tính toán nhầm rồi bị đồng hóa ngược mà thôi.”

 

Thấy Lưu Vân có vẻ khó hiểu, hắn cười nói.

 

“Có vẻ ‘tôi’ kia không nói rõ nhỉ, lý do vì sao mà anh ta có thể sống sót với quả bom nổ ở khoảng cách gần và trở về Anh sau đó. Ừm, thì đó là nhờ tôi. Chúng tôi có một giao kèo nho nhỏ. Giúp anh ta có thể sống để trở về Anh Quốc và tôi sẽ có được linh hồn lẫn thân xác của anh ta.”

 

“Để làm gì?”

 

“Để thoát khỏi cái địa ngục nhàm chán đó. Ôi trời, đại tiên sinh ngài chắc không tưởng tượng nổi đâu. Cái nơi loạn lạc, bẩn thỉu đầy những kẻ ghê tởm bị thế giới ruồng bỏ, mãi mãi bị kẹt với nhau. Tôi đã sống ở đó một thời gian vì một người đã phong ấn tôi ở đó. Nhưng tôi đã lách luật. Vứt bỏ linh hồn cũ vào tìm một linh hồn mới cho mình ở nhân giới. Và giờ tôi có thể đứng ở đây. Phải rồi, như tôi đã nói, đồng hóa ngược. Sau khi Lý Khắc chết do biến chứng, tôi đã giữ lời và làm việc của mình. Nhưng có vẻ cô vợ đáng yêu của chúng tôi không thích chuyện này lắm nên đã cứu sống anh ta. Quá trình không thể dừng lại, vậy nên tôi đã bị Lý Khắc chiếm hữu thay vì ngược lại. Vì vậy, theo lý thuyết, tôi và Lý Khắc là một.”

 

Lý Khắc bắt đầu luyên thuyên về mình và “tôi” kia. Việc cả hai không bài xích nhau và cố gắn kết như thế nào.

 

Bạch Nguyệt Quân cảm thấy hắn không có địch ý, đi vòng qua Lý Khắc đến bên cạnh Lưu Vân, nghi hoặc hỏi.

 

“Hắn bị ấm đầu phải không?”

 

Lưu Vân lắc đầu, vẫn lắng nghe rất nghiêm túc.

 

Lý Khắc kể chuyện một cách say mê, không dừng lại được nếu Lưu Vân không đưa tay bảo ngừng. Lưu Vân nói.

 

“Nếu cả hai là một, ta nghĩ chúng ta vẫn là bằng hữu. Ta sẽ bỏ qua cho huynh lần này. Dù sao thì huynh cũng không phải kẻ gây chuyện. Còn tên kia thì…”

 

Lý Khắc cười nói.

 

“Không được, không được. Cậu trai này là đệ tử của một người bạn khác của tôi. Tôi không thể để cậu ta gặp chuyện gì được.”

 

“Đệ tử của bằng hữu huynh muốn giết đệ tử tương lai của ta.”

 

Lý Khắc xoa cằm, nghĩ một lúc, bèn nói.

 

“Vậy thì bạn của tôi. Tôi có thể đưa cho huynh một lời để nghị mà huynh không thể từ chối.”

 

Lưu Vân nhướn mày.

 

“Huynh nói thử xem.”

 

Lý Khắc ghé sát tai Lưu Vân nói. Biểu của hắn chuyển kinh ngạc, sau đó là nghi hoặc. Lưu Vân hỏi.

 

“Chuyện này là thật?”

 

Lý Khắc khẳng định chắc nịch.

 

“Chắc chắn là thật. Vì chúng ta là bạn nên tôi nghĩ không nên có mấy cái giao kèo gì đó giữa chúng ta. Huynh không cần phải trả lại gì tương xứng cả.”

 

Lưu Vân truyền âm cho Bạch Nguyệt Quân thông tin vừa rồi. Nàng cũng thoáng kinh ngạc, nhìn Lưu Vân. Sau một hồi bàn bạc thông qua truyền âm, Lưu Vân nói với Lý Khắc.

 

“Nhưng ta muốn làm một cái giao kèo với huynh. Thấy thế nào?"

 

Lý Khắc tròn mắt kinh ngạc, nhưng sau đó vẫn nói.

 

“Mời nói.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
6 ngày trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.