Chương 165: Nước sông không phạm nước giếng.
Khi hai kẻ được cho là ma đạo rời đi, mọi người lại đổ dồn ánh mắt về phía Sở Uyển Đình và Trầm Thừa Vũ. Ban nãy mọi người đều nghe thấy tên ma tu gọi thanh kiếm của Sở Uyển Đình là tiên kiếm. Chuyện này khiến cho đám đệ tử đứng ngồi không yên. Từ khi nào mà Đông Thanh Hoa Châu xuất hiện tiên kiếm, người nắm giữ còn là nữ tu sĩ trẻ tuổi như vậy nữa. Đã vậy tu vi thâm hậu như thế này.
Ngay cả mấy lão tu ngồi trên cao cũng vô cùng kinh ngạc. Thanh Viễn Chân nhân và bốn vị Trưởng lão cùng với Bát Tiên đã biết nàng từ lâu, đương nhiên là không bất ngờ về sự xuất hiện của nàng. Mà phải nói là thanh kiếm đang lơ lửng bên cạnh kia. Bọn họ cũng là lần đầu biết đến chuyện Sở Uyển Đình sở hữu tiên kiếm.
Mọi người đều đoán mò, mỹ nhân lạnh lùng diễm lệ như vậy, chẳng lẽ là đệ tử của Mộng Hoa Hồ. Không đúng, không đúng. Mộng Hoa Hồ làm gì có đệ tử thiên tư cao ngất như vậy cơ chứ.
Mấy vị lão tu đồng loạt nhìn về phía Lâm Thu Yên. Đạo cô chỉ biết im lặng lắc đầu. Giang Bất Kiến đột nhiên lên tiếng.
“Ta nghe nói Dao Trì Thánh Cảnh cũng chỉ có nữ đệ tử. Bọn họ cũng vừa xuất thế, chẳng lẽ là?”
Bọn họ lại nhìn xuống Uyển Cấm ngồi cùng mấy đệ tử của mình. Nàng ngước mặt nhìn, mỉm cười lắc đầu.
Đương nhiên, phản ứng của mấy vị Trưởng lão của các tông môn ở hai châu nam bắc cũng rất đặc sắc. Bọn họ đều đang nghi ngờ đối phương giấu đệ tử tinh anh này, còn có cả tiên kiếm nữa. Vì chuyện này mà bắt đầu cãi nhau không ngớt.
Thời gian qua chừng nửa chén trà, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân mới cưỡi mây quay về. Cả hai không về chỗ ngồi mà đến thẳng chỗ Thanh Viễn Chân nhân.
Thanh Viễn Chân nhân nhìn Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân chắp tay hỏi.
“Hai vị, có bắt được không?”
Lưu Vân không nói gì, còn Bạch Nguyệt Quân thì lắc đầu.
Ngay khi mấy vị chưởng giáo định lên tiếng chất vấn thì Lưu Vân nói.
“Kẻ này ta từng gặp qua. Là người của liên minh Yêu Ma. Vai vế ngang với Thập Ma nhưng đứng ngoài, có thể xem là Chân Ma thứ mười một.”
Lời nói của Lưu Vân như sấm giữa trời quang. Nếu đúng là Chân Ma, có chạy thoát cũng không phải là chuyện lạ.
Bạch Nguyệt Quân bắt đầu để ý đến mấy tiếng xì xầm trên khán đài, lại nhìn xuống lôi đài, thấy Sở Uyển Đình dìu Trầm Thừa Vũ. Nàng nhìn Thanh Viễn Chân nhân hỏi.
“Trong lúc bọn ta rời đi đã có chuyện gì xảy ra nữa sao?”
Thanh Viễn Chân nhân cười nói.
“À, bọn họ đang bàn tán về đệ tử của Bạch tiên tử, Sở Uyển Đình, còn có thanh tiên kiếm của con bé nữa.”
Giang Bất Kiến thản thốt.
“Đệ tử của Bạch tiên tử?”
Bạch Nguyệt Quân bực dộc nói với y.
“Ta không được tìm đồ đệ sao?”
Giang Bất Kiến vội giải thích.
“Không phải, không phải. Bạch tiên tử đừng hiểu nhầm. Ta…”
“Ta cái gì mà ta.”
Lưu Vân không để ý bên phía Bạch Nguyệt Quân, chắp tay nói với mọi người trước mặt.
“Lưu mỗ và Nguyệt Quân là không phải là người giàu có. Lấy đâu ra tiên kiếm cho đồ đệ chứ. Các vị nghĩ nhiều rồi.”
Phùng Đại Đoan cẩn thận hỏi lại.
“Không phải Bạch tiên tử có một thanh tiên kiếm sao? Nhưng vậy sao có thể nói là nghèo.”
Lưu Vân gật đầu.
“Xác thực là Nguyệt Quân có một thanh tiên kiếm. Nhưng nó vẫn luôn ở bên cạnh nàng ấy.”
Lưu Vân đưa tay đến sau lưng Bạch Nguyệt Quân nắm lấy chuôi Thanh Phong kiếm đang lơ lửng, rút một đoạn ra khỏi vỏ giơ ra cho mọi người xem. Tức thì kiếm ý tràn ngập không gian. Lưu Vân phải tra lại vào vỏ, gõ nhẹ lên vỏ kiếm một cái. Đây là bị Lưu Vân đột ngột cầm lấy nên khó chịu đây mà.
Mấy vị chưởng giao nhìn thanh kiếm trong tay Lưu Vân. Lại nhìn xuống thanh kiếm mà Sở Uyển Đình đang cầm. Quả thật là hai thanh kiếm khác nhau, vả lại thanh kiếm kia còn nhìn rất bình thường, không giống với tiên kiếm trước mặt.
Sau đó Lưu Vân thả Thanh Phong kiếm ra, lấy từ trong tay ra thanh kiếm của mình, nói.
“Đây là kiếm của Lưu mỗ, đặt rèn ở một lò rèn địa phương của phàm nhân. Nguyệt Quân cũng có một thanh tương tự. Ngoài vật này ra, trên người bọn ta không còn gì khác. Không phải nghèo thì là gì đây.”
“Cái này…”
Phùng Đại Đoan cứng họng không biết nói gì, bèn nhìn sang lão đạo nhân của Trầm Ngọc Cốc. Lão đạo nhân tên Hách Thông, tóc râu bạc mặc thanh bào, nhìn Phùng Đại Đoan rồi nhìn Lưu Vân, nói.
“Tiên sinh, đây không phải là lão phu ép ngài. Nhưng chẳng lẽ ngài đến một cái túi trữ vật cũng không có?”
Lưu Vân cất thanh kiếm của mình vào trong tay áo, thản nhiên nói.
“Không có.”
Đương nhiên là hắn không có. Hắn biết Tụ Lý Càn Khôn, vẫn thường cất đồ vào trong tay áo, còn cần đến túi trữ vật nữa sao. Lời này của hắn là nói thật lòng.
Khi này Bát Tiên, Ngũ Tiên, Uyển Tình, Uyển Cấm mới đến nơi. Mấy người bọn họ cũng không hỏi gì thêm nữa. Cái cần quan tâm hiện tại là cách đối phó với “Chân Ma” đã chạy thoát kia.
Thanh Viễn Chân nhân giao lại tiên hội cho bốn vị Trưởng lão chủ trì, còn mình cùng các vị chưởng giáo khác, cùng với các vị Trưởng lão của các tông môn ở hai châu nam bắc thì đến Thái Hư Cung bàn tính. Lần này Thanh Viễn Chân nhân tự mình hành lễ mời Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cùng đi, nói.
“Hai vị, lần này Đông Thanh Hoa Châu đã thật sự lâm nguy rồi. Khẩn xin hai vị tiền bối đứng ra chủ trì đại cục.”
Lưu Vân vẫn như bình thường, giả ngốc định xoay người bỏ đi, liền bị Bạch Nguyệt Quân tóm lại. Nàng nói.
“Người ta đã hạ mình cầu xin chàng rồi, chàng không thể cho người ta chút mặt mũi nào sao?”
Lưu Vân lùi lại một bước, tay chỉ vào bản thân rồi chỉ vào Bạch Nguyệt Quân.
“Ta đã nói với nàng là sẽ không quản những chuyện này. Nàng không nhớ sao?”
Bạch Nguyệt Quân cùng lùi lại một bước.
“Tất nhiên là ta nhớ. Nhưng đó là khi chúng ta chưa can dự vào chuyện gì. Hôm nay đã có mặt ở tiên hội, trước mặt biết bao nhiêu tiên tu mà chàng còn nói như vậy được à?”
Lưu Vân xoay người đối diện với Bạch Nguyệt Quân, vừa nói vừa bước sang ngang.
“Miệng của ta, ta muốn nói gì thì ta nói.”
Bạch Nguyệt Quân á khẩu, chỉ tay vào mặt Lưu Vân, đi bước sang ngang theo hắn.
“Con người chàng nhỏ nhen như vậy từ bao giờ?”
“Ta lúc nào mà chẳng nhỏ nhen.”
“Hơ! Chàng dám lớn tiếng với ta?”
“Như thế nào, ta không được lớn tiếng với nàng sao? Đại trượng phu đầu đội trời chân đạp…”
Âm thanh càng lúc càng nhỏ, chỉ thấy cả hai đạp trên mây lướt đi xa. Tất cả đều ngớ người, không ai kịp ngăn cản. Uyển Tình và Uyển Cấm thì nhìn nhau, đưa tay lên che miệng cười. Hai nàng không ngờ đại ca và đại tẩu của mình còn biết diễn đến như vậy. Thật đến mức trước đó Phùng Đại Đoan và Hách Thông định vào can ngăn khi cả hai cãi nhau nữa.
Giang Bất Kiến nhìn theo bóng lưng của một nam một nữ cưỡi mây đã đi xa thật xa, rồi lại nhìn Thanh Viễn Chân nhân.
“Bọn họ lại dùng chiêu lúc trước nữa à?”
Thanh Viễn Chân nhân im lặng vuốt râu không nói gì. Hiển nhiên là ông biết Lưu Vân không thích nói chuyện đạo nghĩa, chỉ có làm hoặc không làm mà thôi. Hôm nay ông làm như vậy là có chút dùng đạo nghĩa ép buộc hắn. Có điều, hắn cũng không từ chối thẳng mặt mà chỉ lảng tránh để chạy. Xem như là đã cho ông và Côn Luân mặt mũi rồi.
Bạch tiên tử mà ông biết, dù cho có thấy chướng mắt việc xấu mà ra tay trừ hại, nhưng việc lớn lần này chưa chắc đã muốn nhúng tay vào. Dẫu sao cũng là đối đầu với Chân Ma, nếu không phải tình thế ép buộc, ai mà muốn cơ chứ.
Về chuyện này, Thanh Viễn Chân nhân đã đoán đúng vài điều. Đầu tiên, có thể nói đạo lý với Lưu Vân nhưng không thể dùng đạo nghĩa ép hắn. Thứ hai, Bạch Nguyệt Quân đúng là không muốn tham gia vào cái tiên minh này. Nhưng không phải là cả hai sẽ nhắm mắt làm ngơ cho đám yêu ma muốn làm gì thì làm.
Đây chính là một trong những giao kèo mà Lưu Vân đã thành lập với Lý Khắc. Dùng mạng của Dịch Triết để đổi lấy Lý Khắc lập tức cung cấp thông tin về liên minh Yêu Ma cho Lưu Vân. Tuy là có hơi chênh lệch giá trị nhưng Lý Khắc vẫn chấp nhận. Dĩ nhiên là Lý Khắc vẫn giữ lại nhưng thông tin quan trọng. Lưu Vân không có ý kiến gì về việc này.
Mặt khác, Lưu Vân lại không muốn trực tiếp đối đầu với mấy tên Yêu Ma kia. Cũng chính là lười động vào bọn chúng. Chưa nói Lưu Vân có đủ sức hay không, hiện tại chúng vẫn chưa gây thù chuốc oán với hắn, hắn không có lý do gì để ra tay cả. Còn về Trịnh Tú Sương kia, đây lại là tư thù cá nhân, vẫn chưa tính vào đám Yêu Ma.
Với lại hiện giờ Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân còn có chuyện riêng phải làm, không có thời giờ lo lắng tiên minh đối đầu với đám Yêu Ma.
Sau khi mấy vị chưởng giáo các tiên môn cùng Trưởng lão các tông môn rời đi đến Thái Hư Cung, tiên hội lại tiếp tục diễn ra, mặc cho biến cố vừa rồi. Sở Uyển Đình và Trầm Thừa Vũ đã sớm rời khỏi đi về khách xá. Vậy nên một người khác đã lên lôi đài chờ người tỷ thí. Trước khi rời đi, Sở Uyển Đình đã dùng Văn Vũ Chân Hỏa thiêu đốt bàn tay bị cắt lìa cùng vũng máu của Dịch Triết. Người đứng trên lôi đài khi này chỉ thấy ở vị trí đó một nắm tro tàn.
Điều làm Sở Uyển Đình lo lắng hơn việc Trầm Thừa Vũ bị thương chính là tâm cảnh của hắn. Hai lần thua trận trước Dịch Triết, đều là bị sỉ nhục. Nàng hơi dao động trong tâm, liệu tâm cảnh của Trầm Thừa Vũ có vì vậy mà đổ vỡ không?
Lúc này Sở Uyển Đình đã đưa Trầm Thừa Vũ vào căn phòng trống trong khách xá của mình, để hắn nằm trên giường. Sau đó lột sạch áo của hắn, khiến cho hắn có chút sợ hãi, xen lẫn ngượng ngùng.
Quả nhiên vết cắt rất sâu, nhưng miệng vết thương gần như không có kẽ hở. Nếu nàng đoán không lầm, chỉ cần sâu vài phân nữa thì sẽ cắt thủng phổi của Trầm Thừa Vũ. Vết thương tinh vi như thế này, Sở Uyển Đình không biết cách xử lý. Nàng đứng dậy nói.
“Huynh chờ một chút, ta sẽ đi tìm tam thúc.”
Trầm Thừa Vũ nắm lấy bàn tay Sở Uyển Đình, giữ nàng lại. Hắn nói.
“Ta không sao. Cũng không cảm thấy đau đớn hay chảy máu gì. Chắc là không sao đâu.”
“Nếu bị nội thương thì phải làm sao?”
Trầm Thừa Vũ nở một nụ cười, đứng dậy khỏi giường bật nhảy vài cái, sau đó vung kiếm chỉ điều khiển phi kiếm lượn quanh. Tuy phi kiếm có chút dao động nhưng nhìn chung hắn vẫn có thể kiểm soát được.
Sở Uyển Đình nhìn hắn gật đầu.
“Vậy thì ta không đi nữa. Huynh mau mặc áo vào đi.”
Trầm Thừa Vũ ngượng đỏ mặc, vội xoay người mặc áo lót bên trong và áo bào lên.
Cả hai đi ra ngồi dưới mái hiên. Sở Uyển Đình hỏi hắn điều mình nghi hoặc. Hắn lắc đầu cười, nói.
“Ta không sao. Thua Dịch Triết, chứng minh ta vẫn chưa đủ mạnh. Ta vẫn cần phải tiếp tục cố gắng nhiều hơn nữa.”
“Thế tại sao tên Dịch Triết đó lại có vẻ căm thù huynh đến như vậy?”
Trầm Thừa Vũ thở dài.
“Hắn là bằng hữu của ta khi ta ở tiểu trấn, cùng lớn lên với ta. Ta cũng không biết tại sao hắn lại nhắm vào ta như vậy. Nhưng có một điều, ta nghĩ có thể chính là hắn đã thảm sát người trong tiểu trấn.”
Sở Uyển Đình nghiêng đầu nhìn Trầm Thừa Vũ hỏi.
“Tại sao huynh lại nghĩ vậy?”
Trầm Thừa Vũ nghiêng người chống hai tay ra sau, nói.
“Ta cũng không biết tại sao. Linh cảm mách bảo ta là do hắn làm. Có khi nào là do oán khí lệ khí trên người hắn tố cáo hắn không?”
“Có khả năng này.”
Trầm Thừa Vũ đương nhiên là không nhìn thấy rõ ràng mấy loại lệ khí oán khí này. Nhưng mà cả Sở Uyển Đình cũng không nhìn ra được. Trừ khi là Dịch Triết đã dùng lệ khí để tu luyện, nếu không thì khó mà thu liễm được toàn bộ.
-----------
Bạch Nguyệt Quân cẩn thận hỏi lại Lưu Vân.
“Chàng nghĩ tên Lý Khắc đó có thể tin được không?”
Lưu Vân nhẹ giọng nói.
“Theo lời kể của Đào Nương và Linh Nhiễm thì những gì huynh ấy chính miệng nói ra, hoặc nằm trong giao kèo thì có thể tin được. Chỉ là huynh ấy có thể lợi dụng câu chữ để có lợi cho bản thân thôi. Cái này phải cẩn thận.”
Lưu Vân từng thấy qua Lý Khắc khi hóa thân của hắn đuổi Lý Khắc đi ở huyện Hoài An. Khi chân chính gặp Lý Khắc ở chợ tu sĩ, thì Lưu Vân không nhận ra hắn khi đó thật. Cho đến khi hắn tự nhận mình là Lý Khắc thì Lưu Vân mới nhớ ra. Có điều Lưu Vân không tra hỏi ngay, bởi hắn tin những gì Lý Khắc nói lúc đó là thật, cũng thật sự đồng cảm với Lý Khắc nên mới kết thành bằng hữu.
Còn về những giao kèo với Lý Khắc, đây có thể xem là vài nước cờ dự phòng của Lưu Vân, đề phòng chuyện sau này. Đương nhiên Lưu Vân đã rào trước đón sau, tránh để Lý Khắc trở mặt đâm sau lưng mình, mặc dù khả năng này khá thấp.
Nhưng dù sao đây cùng là giao dịch với ác ma (Demon), cẩn thận vẫn không dư thừa. Việc Lưu Vân suy đoán thứ bị Lý Khắc đồng hóa ngược là ác ma có hơi mơ hồ. Hắn không thể mặc định thứ nào đến từ địa ngục cũng là ác ma được. Nhưng nếu đã bị nguyền rủa phải vĩnh viễn lưu đày dưới địa ngục thì có lẽ bản tính đã không khác ác ma là mấy.
Thêm nữa, Lưu Vân nghĩ thế giới mà Lý Khắc sống trước khi đến đây hoàn toàn khác thế kỷ thứ hai mươi mốt mà hắn từng sống. Không chỉ khác biệt ở mốc thời gian, mà còn ở thế giới quan nữa. Không rõ lắm nhưng Lý Khắc từng nhắc đến gì đó về Vua của các tiên (Fairy), và cả Avalon. Nếu là thế giới hiện đại của Lưu Vân, mấy thứ này chỉ là truyền thuyết mà thôi. Nếu có thật thì cũng không ai biết được.
Nhưng Lý Khắc lại nói thế giới nơi hắn sống có tồn tại ma thuật thật sự. Con người ở đó, dù ít hay nhiều cũng đều biết tới, không đến mức bị che giấu hoàn toàn. Vì thế rất khó để Lưu Vân có thể đánh giá bao nhiêu phần trong lời nói của Lý Khắc là sự thật.
Nếu đã có một thế giới hiện đại và thế giới mà linh khí, yêu tinh quỷ quái tồn tại. Thì một thế giới tồn tại ma thuật phương tây, xem ra không phải đều viễn vông.
Nhưng dù sao thì, nước sông không phạm nước giếng. Hai thế giới đã là riêng biệt thì không nên nhắc đến nhau làm gì.
Cả hai cùng quay về khách xá. Đến nửa đường thì bắt gặp Sở Uyển Đình ngồi cùng Trầm Thừa Vũ dưới mái hiên. Thế là cả hai liền đáp xuống.
Trầm Thừa Vũ đã thật lâu không gặp Lưu Vân, vậy nên hắn rất kinh ngạc khi thấy mái tóc bạc trắng của Lưu Vân. Trầm Thừa Vũ đứng dậy hành đại lễ với Lưu Vân. Sau đó lại nhìn sang Bạch Nguyệt Quân bên cạnh, không biết có nên hành lễ không.
Sở Uyển Đình mới bước lên nói.
“Đây là sư phụ của ta, cũng là đạo lữ của tiên sinh. Huynh cứ gọi là Bạch tiền bối là được.”
Trầm Thừa Vũ biết được Bạch Nguyệt Quân là sư phụ của người mình mến mộ, vội hành đại lễ.
“Vãn bối Trầm Thừa Vũ, bái kiến Bạch tiền bối.”
Bạch Nguyệt Quân gật đầu đáp lễ, sau đó đi đến ngồi xuống chỗ mà Trầm Thừa Vũ và Sở Uyển Đình ngồi trước đó.
Lưu Vân thì không nói lời nào, nắm lấy chuôi Du Lâm kiếm ẩn mình lơ lửng sau lưng Sở Uyển Đình đi ra xa, sau đó gọi kiếm linh ra hỏi chuyện.
“Ta nghe Uyển Tình nói ngươi đã bị lộ, là do đâu?”
Kiếm linh cao lớn đáp.
“Là do chủ nhân dùng kiếm khí của bản thân ép ta ra. Đúng như tiên sinh nói, thiên tư trác tuyệt ngàn năm có một.”
“Đây là chuyện đương nhiên. Thái Dương Tinh mấy khi hạ phàm chứ. Trừ khi mấy vị tinh tú khác cũng hạ phàm đầu thai, nếu không thì sẽ không ai bằng nha đầu Uyển Đình này cả. Ngay cả con bé cũng không rõ bản thân có tiềm năng đến đâu. Ban đầu khi mới bái sư bắt đầu tu hành, Nguyệt Quân nói nó chỉ hơn người thường một chút. Nhưng cái một chút này lại như khoảng cách giữa trời với đất.”
Kiếm linh hơi ngơ ngác. Chủ nhân nhà mình là Thái Dương Tinh hạ phàm? Chuyện này y mới nghe lần đầu. Kiếm linh mở miệng định nói thì Lưu Vân đã đưa tay lên ngăn lại. Hắn nói.
“Cái này ngươi không được phép cho con bé biết, cứ thuận theo tự nhiên là được. Còn về hẹn ước mười năm với Trầm Thừa Vũ thì… tam đệ của ta có hơi quá tay rồi. Trừ khi đích thân ta ra tay dạy dỗ, thì trong mười năm có thể sẽ bắt kịp nha đầu Uyển Đình. Chỉ với đạo pháp hiện tại của Côn Luân, e là sẽ khá khó.”
Kiếm linh nghi hoặc hỏi.
“Tiểu tử này là đệ tử của tiên sinh à?”
“Ta có duyên sư đồ với hắn. Nhưng chưa phải lúc này. Ngươi đánh giá thiên tư của hắn như thế nào, có tiềm năng bao nhiêu?"
Kiếm linh suy nghĩ trong chốc lát, nói.
“Tư chất bình thường. Tiềm năng lại càng bình thường. Hắn có thể trở thành kiếm tu, chỉ là trở thành kiếm tiên, có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian. Mười năm là không đủ đâu.”
Kiếm linh dè dặt hỏi.
“Tiên sinh, ta có nên làm gì thêm không?”
Lưu Vân xua tay.
“Không cần nữa. Chỉ với luồng kiếm ý trước đó đã đã đủ rồi. Còn lại phải xem tiểu tử này có thể đi được bao xa mà thôi.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.