Chương 166: Nói riêng đi.

Phía bên kia, Bạch Nguyệt Quân cũng hỏi về chuyện hẹn ước mười năm. Lần trước nàng từ Tây Lạc Diệu Châu trở về, nghe Lưu Vân kể đệ tử của mình có hứng thú với một tên đệ tử núi Côn Luân, cảm thấy rất hứng thú. Sau đó có vài lần đến núi Côn Luân rồi đi ngay nên không kịp nhìn qua thử một lần. Đây có thể xem là lần gặp chính thức của cả hai.

 

Bạch Nguyệt Quân không quá xem trọng môn đăng hộ đối. Chỉ cần Sở Uyển Đình thích thì nàng cũng sẽ đồng ý. Vả lại, Bạch Nguyệt Quân tin vào mắt nhìn người của mấy nha đầu nhà mình sẽ không thấp, ít nhất cũng phải chọn một người gần giống cha của chúng nhất. Không phải tu sĩ đỉnh thiên lập địa thì cũng tài hoa phong nhã, không thể nào chọn trúng kẻ tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi được.

 

Bạch Nguyệt Quân nhìn Sở Uyển Đình cười nói.

 

“Uyển Đình, con thấy tên này ở điểm nào?”

 

“Sư phụ, người thích tiên sinh ở điểm nào?”

 

Bạch Nguyệt Quân nghe vậy không cảm thấy bất ngờ, lại cười lớn nói.

 

“Lưu Vân chàng ấy là nam nhân độc nhất vô nhị trên thế gian. Ta có thể không thích chàng ấy sao?”

 

Sở Uyển Đình hờ hững như thường, nói.

 

“Sư phụ, người nói thật lòng một chút đi.”

 

Bạch Nguyệt Quân nhìn Lưu Vân đứng ở phía xa, trầm tư một lát, nói.

 

“Có lẽ là do ta và chàng ấy đều bị điên hết cả, nên mới dính lấy nhau.”

 

Trầm Thừa Vũ và Sở Uyển Đình đều cảm thấy lời này rất khó hiểu, đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn Bạch Nguyệt Quân.

 

“Như mây với trăng, dù cho đêm nào cũng gặp nhau cũng sẽ có lúc xa cách. Nhưng làm thế nào cũng không thể mãi mãi chia xa, sẽ có lúc gặp lại nhau. Không phải sao? Chàng ấy từng nói, nếu chàng ấy có trăng trong tay, sẽ chỉ bán cho một mình ta thôi. Ta đã trả lời lại, kể cả khi tất cả nam nhân trong thiên hạ đều có trăng trong lòng bàn tay, ta cũng sẽ chỉ mua của chàng ấy.”

 

Bạch Nguyệt Quân dừng lại một lát, suy nghĩ gì đó, cười nói.

 

“Có thể lúc này hai đứa sẽ không hiểu được. Chuyện tình cảm một lời khó nói hết, cũng khó mà giải thích được hết điều kỳ diệu trong đó. Lời này của ta không phải là có ý ngăn cản hai đứa, nhưng xa cách mười năm, hảo cảm ban đầu mới chớm nở không rõ là gì, liệu có bị hiểu nhầm thành tình cảm đôi lứa. Về hẹn ước mười năm kia, hai đứa vẫn là nên nghĩ kỹ càng lại. Có điều chớ trách Lưu Thanh ra sức ép buộc, đệ ấy chỉ vui miệng nói ra, cũng chỉ nhận phần thiệt về mình. Đây là do hai đứa lựa chọn. Nhưng nếu cả hai vẫn muốn giữ lại hẹn ước này, ta cũng không ý kiến gì.”

 

Sở Uyển Đình mở miệng muốn nói thì Lưu Vân quay lại cùng kiếm linh đã nói trước.

 

“Ta cũng cảm thấy Nguyệt Quân nói đúng. Hai đứa các ngươi muốn giữ lại hẹn ước này thì cứ việc, xem như lấy được một phần hồi môn từ Lưu Thanh đệ ấy. Không được thì cũng không sao. Có điều, từ ngày mai Uyển Đình nha đầu ngươi phải đi làm một việc cho ta. Sau đó du hành mười năm, đến hẹn ước mười năm mới được quay về. Muốn đi đâu thì đâu, chỉ là không được ở trong Đông Thanh Hoa Châu.”

 

“Tiên sinh…”

 

Lưu Vân hơi trừng mắt với Sở Uyển Đình.

 

“Kể cả khi Trầm Thừa Vũ không hoàn thành ước hẹn mười năm, ta và sư phụ của ngươi cũng không có ý kiến gì về hai người các ngươi. Ngươi đang sợ cái gì? Mười năm tới độc cô hành tẩu, tĩnh tâm tu hành, cũng là để cho hai người cách ngươi suy nghĩ kỹ về đối phương. Nếu sau mười năm, tình cảm của hai ngươi với đối phương vẫn vẹn nguyên như ngày đầu thì các ngươi cứ việc tiến tới. Như thế nào?”

 

Sở Uyển Đình trầm tư hồi lâu mới nói.

 

“Uyển Đình xin lĩnh pháp chỉ.”

 

Lưu Vân nhìn Sở Uyển Đình chỉ tay tặc lưỡi, nói với Bạch Nguyệt Quân.

 

"Nàng xem xem, nha đầu này bắt đầu xem ta là người ngoài rồi kìa. Phải chi lúc ngươi mới đến cũng được như thế này thì tốt rồi. Ta lười quản ngươi. Ta chỉ nói vậy thôi, ngươi muốn làm gì thì làm.”

 

Lưu Vân bực bội trong lòng, xoay người bỏ đi.

 

Bạch Nguyệt Quân không đuổi theo, cũng không gọi lại. Nàng nhìn Sở Uyển Đình nói.

 

“Uyển Đình, con đang giận tiên sinh sao?”

 

Sở Uyển Đình lắc đầu.

 

“Con không có.”

 

“Vậy à… Thôi, không nói nữa. Con mau chuẩn bị hành lý đi. Ta và Lưu Vân phải đến sau tiên hội mới xuất phát, vậy nên con có thể lên đường chậm một hai ngày cũng không sao. Ngày mai cũng có thể lên lôi đài đánh vài trận. Sau đó, con cứ dựa vào kiếm linh mà đi, không cần để ý phương hướng. Ta và Lưu Vân sẽ tìm ra thôi.”

 

Sở Uyển Đình nhìn Bạch Nguyệt Quân vẻ mặt dịu dàng. Nàng muốn nói một lời, nhưng phải mất một lúc này mới rặn ra được một nụ cười, nói.

 

“Dạ, sư phụ.”

 

Bạch Nguyệt Quân trợn mắt, tâm thần khẽ dao động, nhào đến ôm Sở Uyển Đình vào lòng, vỗ về nói “tốt rồi, tốt rồi”. Sau thời gian vài hơi thở nàng thả Sở Uyển Đình ra, mắt hơi ngấn lệ. Sau bao nhiêu năm, cuối cùng nàng cũng thấy được nụ cười của Sở Uyển Đình, càng làm nàng hối hận hơn khi lấy ra Đoạn Trần Sơ năm đó.

 

Cả Sở Uyển Đình và Trầm Thừa Vũ rất kinh ngạc khi Bạch Nguyệt Quân hành xử như vậy, nhưng không dám nói lời nào.

 

Bạch Nguyệt Quân dặn dò kiếm linh vài câu, sau đó cũng cưỡi mây rời đi.

 

Tối đó, Trầm Thừa Vũ ngồi trên giường của mình, suy nghĩ vẩn vơ. Hôm nay gặp lại Lưu tiên sinh, còn được gặp Bạch tiền bối, sư phụ của Sở Uyển Đình, khiến cho hắn cảm thấy có chút khó tả.

 

Ngoại trừ gật đầu đáp lễ, cả hai hầu như không để ý đến hắn, chỉ nói chuyện với Sở Uyển Đình. Điều này khiến cho hắn vừa mừng vừa lo. Mừng vì ấn tượng của hắn trong mắt hai bậc trưởng bối không quá tệ để bị chỉ trích, hay ngăn cấm qua lại với Sở Uyển Đình. Lo vì hắn vẫn chưa có đủ thực lực để hai vị trưởng bối đặt vào mắt, sau này sẽ gặp phải nhiều khó khăn đây.

 

Đương nhiên với Trầm Thừa Vũ hiện tại mà nói, hắn không xem đây là xem thường. Hắn vẫn còn quá yếu. So với đệ tử đồng môn, tư chất hắn thế nào, bản thân hắn là hiểu rõ nhất.

 

Mười năm trước phá được bình cảnh thăng tiến tu vi, chính thức tu hành. Khi đó tu vi của Trầm Thừa Vũ tinh tiến có hơi nhanh hơn bình thường. Đại Trưởng lão có nói, đây là do linh khí tích trữ nhiều năm, vậy nên trong một thời gian ngắn mới có thể thăng tiến đến như vậy. Quả nhiên sau đó hắn đã phải rất chật vật mới có được tu vi như hiện giờ.

 

Pháp môn tu hành của núi Côn Luân rất chú trọng vào đạo thuật. Pháp môn này càng tu luyện nền tảng càng vững chắc thì sau này sẽ càng uyên thâm, tu vi cũng sẽ càng lúc càng sâu. Chính là giai đoạn đầu tương đối khó khăn, sau đó đường đi sẽ càng lúc càng thông thoáng.

 

Pháp môn cơ sở được chia thành bảy tầng, mỗi tầng lại có thêm mười bước nhỏ. Hiện tại Trầm Thừa Vũ đang tu luyện tầng thứ năm bước thứ chín. Giang Bân sư huynh đang tu luyện tầng thứ bảy bước thứ mười. Lâm Tuyết sư muội đang tu luyện tầng thứ bảy bước thứ tám. Hòa Linh sư tỷ đang tu luyện tầng thứ bảy bước thứ chín. Vũ Cát không phải đệ tử thiên kiêu như ba người kia, tu hành chậm hơn Trầm Thừa Vũ một chút, đang dừng chân ở tầng thứ năm bước thứ năm.

 

Đây cũng là tiến độ chung của đám đệ tử bình thường núi Côn Luân. Dĩ nhiên có một số người cao hơn hoặc thấp tầng thứ năm này, nhưng trung quy là vậy. Dù sao thì đây cũng chỉ là pháp môn cơ sở của núi Côn Luân. Nếu không đi đến được tầng thứ năm thì cũng quá phế vật rồi.

 

Với thực lực mà Sở Uyển Đình đã phô diễn ra trước mặt Trầm Thừa Vũ, hắn đoán rằng tu vi thực lực của nàng đã vượt qua Giang Bân sư huynh một khoảng cách rất xa rồi. Nếu không thì Lưu tiên sinh và Bạch tiền bối sẽ không để nàng đi ra khỏi Đông Thanh Hoa Châu du hành mười năm. Đổi lại thành Giang Bân sư huynh, Đại Trưởng lão sẽ không dám để đệ tử mà mình dày công bồi dưỡng đi ra ngoài rồi chết yểu giữa đường đâu.

 

Trầm Thừa Vũ muốn đuổi kịp thực lực của Sở Uyển Đình sau mười năm nữa, e là hắn sẽ phải tu luyện đại thành pháp môn cơ sở trong năm nay. Sau đó phải dốc hết sức để tu hành, luyện kiếm.

 

Có điều hắn chưa biết tư chất của Sở Uyển Đình biến thái đến mức độ nào. Hắn mà thật sự đuổi kịp thì e là tất cả các thiên kiêu trên toàn bộ Tứ Đại Châu sẽ phải nhường lại cái danh này cho hắn.

 

Trầm Thừa Vũ lắc đầu cắt ngang suy nghĩ của bản thân, trút bỏ hết tạp niệm trong đầu, bắt đầu tĩnh tâm tu hành.

 

Bên ngoài trời trăng sáng không mây. Ở phía xa trên đỉnh núi, Lưu Vân ngồi xếp bằng ở đó, nhìn về phía phòng của Trầm Thừa Vũ, xuyên qua khe cửa sổ thấy hắn tu hành. Những năm này tuy không gặp nhau nhưng Lưu Vân vẫn đặt không ít tâm tư lên người thanh niên này.

 

Trong cuộc đời của Lưu Vân, tính từ kiếp đầu tiên sau khi xuống nùi cho đến tận bây giờ, hắn chưa từng nhận đồ đệ, kể cả đồ đệ hờ cũng không có lấy một người, không tính đến Điền Trí Lâm. Mối quan hệ giữa Lưu Vân và Điền Trí Lâm gần tương tự với thủ thư với người mượn sách. Hắn là đưa kiến thức y học vốn được xem là đại trà cho tên cương thi ấy, không nên tính là truyền đạo.

 

Nếu như dự tính, Trầm Thừa Vũ hẳn là khai sơn đệ tử của Lưu Vân. Với người đại đệ tử này, Lưu Vân muốn hắn phải có chút mặt mũi, không nên như sư phụ không thích hư danh, cả đời cũng chỉ là kẻ không ai biết đến. Tính xấu này Lưu Vân cảm thấy bản thân không có vấn đề, nhưng hắn không muốn ai giống mình cả. Nha đầu Sở Uyển Đình ở bên cạnh học lén hắn lúc nào không hay, hắn cũng không làm gì được.

 

Tam Trưởng lão Trác Văn cưỡi gió lướt đến bên cạnh Lưu Vân, chắp tay cúi đầu hành lễ, sau đó đứng nếp bên cạnh, nhìn theo ánh mắt của Lưu Vân, thấy Trầm Thừa Vũ vẫn chưa ngủ mà vẫn còn ngồi tĩnh tọa tu hành. Y vốn biết tên đệ tử này cần cù siêng năng, không lấy làm lạ. Chỉ lạ là tại sao vị Lưu tiên sinh hôm nay lại hứng thú với hắn mà thôi.

 

Chuyện nhận đồ đệ này, Lưu Vân không muốn truyền ra ngoài. Vì một vài lý do ở hắn, nhưng phần nhiều vẫn là không muốn Trầm Thừa Vũ nhận phải điều phiền phức. Danh tiếng của Lưu Vân trong nội cảnh Đông Thanh Hoa Châu không lớn. Nhưng chưởng giáo các tiên môn đều đã biết đến hắn. Ấn tượng ban đầu thì, không tốt cho lắm. Với lại hiện tại Trầm Thừa Vũ vẫn mang danh đệ tử núi Côn Luân, muốn dạy dỗ riêng thì có phần không được hợp đạo lý lắm.

 

Cái gọi là tiên nhân chỉ lộ, chẳng lẽ núi Côn Luân không có Chân Tiên hay sao còn phải nhờ người ngoài như hắn?

 

Việc này có lẽ Lưu Vân nên bàn tính với Thanh Viễn Chân nhân một chút.

 

Lưu Vân khẽ quay đầu, hỏi Trác Văn.

 

“Bên kia đã bàn tính chuyện tiên minh đến đâu rồi?”

 

Trác Văn cứ tưởng Lưu Vân tránh né là không muốn dính vào chuyện kết minh lần này, không ngờ vẫn còn để tâm. Y nói.

 

“Sau chuyện Chân Ma xuất hiện hôm nay, hầu như các vị chưởng giáo đều đã đồng thuận kết minh. Chỉ có Các chủ của Kim Tiên Bảo Các và Thánh nữ của Dao Trì Thánh Cảnh là không đồng ý. Bọn họ cho rằng, tiên minh có mặt của bọn họ hay không đều không quan trọng. Có lẽ là vì trước đó Quán chủ của Bạch Hà Quán và Hàn Thiên Đạo nhân của Đà Mộc Phúc Địa nói một chút về gia sản của bọn họ.”

 

Lưu Vân hơi kinh ngạc hỏi.

 

“Hai người đó đã nói gì?”

 

Trác Văn nói.

 

“Trình Quán chủ nói rằng Kim Tiên Bảo Các từ khi dọn đến Đông Thanh Hoa Châu thì ăn nên làm ra, cũng nên báo đáp lại cho Đông Thanh Hoa Châu rồi. Ông ấy muốn Các chủ của Kim Tiên Bảo Các cung cấp tài nguyên với giá một nửa cho tiên minh. Sau đó Trình Quán chủ lại nói đến Dao Trì Thánh Cảnh. Dao Trì Thánh Cảnh hơn ngàn năm trước rất là có tiếng tăm, mấy vị chưởng giáo đương nhiên là biết đến. Chỉ là sau đó lại biệt tăm không chút dấu vết. Mãi đến mấy năm trước mới xuất hiện trở lại. Trình Quán chủ biết Dao Trì Thánh Cảnh là nơi có thổ nhưỡng rất tốt, thích hợp để trồng dược liệu. Vậy nên đã đề xuất Dao Trì Thánh nữ cho thuê đất bên trong Thánh Cảnh, có đều giá thuê khá là bèo bọt. Thánh nữ đương nhiên là không đồng ý.”

 

Lưu Vân nghi hoặc.

 

“Vậy Hàn Thiên Đạo nhân lại có phần gì trong đây?”

 

“Hàn Thiên Đạo nhân có chút không đứng đắn, nói chuyện đùa cợt với hai vị nữ tiền bối. Không chỉ có hai người bọn họ, ngay cả Hồ Nguyệt Cô tiền bối và Diệu Thanh Nhạn tiền bối cũng bị ông ấy mang ra đùa cợt. Chỉ là Các chủ của Kim Tiên Bảo Các và Dao Trì Thánh nữ không như hai vị tiền bối kia, xem trọng đại cục mà bỏ qua, vì chuyện này mà nhất quyết không chịu gia nhập tiên minh, vô cùng cứng rắn.”

 

Trác Văn dừng lại một chút thở dài, rồi nói tiếp.

 

“Chưởng môn Chân nhân đã đứng ra hòa giải. Ngay cả hai vị Phùng Đại Đoan tiền bối và Hách Thông tiền bối cũng đã khuyên giải hết lời, đều không có tác dụng. Vãn bối cảm thấy lần này Trình Quán chủ Hàn Thiên Đạo nhân đã đá phải tảng đá lớn rồi.”

 

Lưu Vân cười nhạt nói.

 

“Bọn họ đã là Chân Tiên đắc đạo, còn giữ thói tham lam với bản tính không đứng đắn sao?”

 

Trác Văn bối rối đáp.

 

“Chuyện này vãn bối không rõ. Các vị chưởng giáo đều truyền ra ngoài là bản thân đã đắc đạo thành tiên. Ngoài Chưởng môn Chân nhân của vãn bối ra, vãn bối không rõ còn ai thật sự đã đắc đạo không. Bởi vãn bối đều không nhìn ra đạo hạnh của họ nông sâu ra sao.”

 

Lưu Vân nghe vậy thì lắc đầu cười, lẩm bẩm “phàm nhân mặc đạo bào”. Sau đó hắn đứng dậy phủi vạt trường sam xám tro, nói với Trác Văn.

 

“Bên đó bây giờ có tiện không, ta muốn nói chuyện với Thanh Viễn Chân nhân một chút.”

 

Trác Văn nhíu mày.

 

“Vãn bối không cũng không chắc. Để vãn bối qua đó xem thử, sau đó sẽ đến báo cho tiên sinh.”

 

Lưu Vân gật đầu, nói giọng ôn hòa.

 

“Được. Ta sẽ chờ ở khách xá.”

 

Chừng hai khắc đồng hồ sau, Trác Văn từ Thái Hư Cung cưỡi gió đến khách xá của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, báo rằng Lưu Vân có thể sang đó một chuyến.

 

Khi hắn đến bên ngoài Thái Hư Cung, liền có thể nghe được tiếng cãi nhau từng bên trong truyền ra. Bên trong đã không còn Trưởng lão các tông môn ở hai châu nam bắc, chỉ còn vị chưởng giáo các tiên môn Đông Thanh Hoa Châu mà thôi. Vấn đề khiến bọn họ vẫn còn cãi nhau tất nhiên là có liên quan đến Kim Tiên Bảo Các và Dao Trì Thánh Cảnh.

 

Một bên là Trượng Tiên Ông, Chung Chi Chúc, Triển Thương Ly trong Bát Tiên, Tô Trường Sinh và Đổng Minh Hàm trong Ngũ Tiên, còn có nữ Chưởng môn núi Vân Phi tên Giáng Doanh Doanh, Lâu chủ Trung Chính Lâu tên Đằng Tiêu Khánh. Một bên là Trình Y Quán chủ Bạch Hà Quán, Hàn Thiên Đạo nhân Đà Mộc Phúc Địa, Lâm Thu Yến Mộng Hoa Hồ, Giang Bất Kiến Mạc Kỳ Tiên Các.

 

Hai bên cãi nhau chí chóe không ai nhường ai. Uyển Tình và Uyển Cấm vậy mà ngồi một góc xem trò hay, thi thoảng lại nhấp ngụm trà tiên. Chỉ có ba vị Thanh Viễn Chân nhân, Phùng Đại Đoan và Hách Thông là vẻ mặt mệt mỏi, không biết nói gì.

 

Thấy Lưu Vân bước vào, khí thế chính trực không còn ngã ngớn như lúc sáng, Uyển Tình và Uyển Cấm lập tức ngồi thẳng không dám làm gì. Hai phe đang cãi nhau cũng phải dừng lại. Thái Hư Cung liền trở về vẻ an tĩnh vốn có.

 

Thanh Viễn Chân nhân mừng rỡ, định lên tiếng thì Lưu Vân đã giơ tay ngăn lại. Hắn nhìn Uyển Tình và Uyển Cấm, hất cằm về phía cửa lớn nói.

 

“Hai muội về khách xá tìm đại tẩu đi. Nhớ đừng kể chuyện xảy ra ở đây.”

 

Cả hai đứng dậy hành lễ với Lưu Vân, sau đó nhanh chóng đi ra ngoài.

 

Lưu Vân cũng không buồn giải thích là chuyện gì, bước đến chắp tay với Thanh Viễn Chân nhân, nói.

 

“Lưu mỗ có việc muốn bàn với ngài, không biết hiện giờ có tiện hay không?”

 

Thanh Viễn Chân nhân cười nói.

 

“Có có có. Tiên sinh muốn nói ở đây hay là nói riêng?”

 

“Nói riêng đi.”

 

Hắn bước đến gần đài cao mà Thanh Viễn Chân nhân ngồi, đưa mắt ra hiệu cho Phùng Đại Đoan và Hách Thông lui ra một chút, sau đó hai ngón tay khép lại thành kiếm chỉ, giơ lên vẫy một vòng tròn. Lập tức một cấm chế được dựng lên, ngăn cách Lưu Vân và Thanh Viễn Chân nhân bên trong với bên ngoài. Mọi người bên ngoài nhìn vào trong thấy vô cùng mờ ảo, như thể có màn sương che đậy lại, cũng không thể nghe thấy gì.

 

Tầm thời gian nửa nén nhang, Lưu Vân mới giải cấm chế. Hắn chắp tay với Thanh Viễn Chân nhân, sau đó lại quay sang chắp tay với đám Bát Tiên, Ngũ Tiên, núi Vân Phi, Trung Chính Lâu. Cuối cùng xoay người rời đi, không nói thêm lời nào.

Đề xuất Linh Dị: [Lão Cửu Môn] Chuyện cũ Tương Tây
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
6 ngày trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.