Chương 167: Cao hơn một chút.
Lưu Vân hành động như vậy, ngoại trừ Bát Tiên và Thanh Viễn Chân nhân, không ai hiểu được hắn đang có ý gì, sao lại có thể ra lệnh cho Các chủ của Kim Tiên Bảo Các và Dao Trì Thánh nữ. Mà Thanh Viễn Chân nhân trước đó cũng đã có cùng suy nghĩ này, được Lưu Vân thẳng thắng giải đáp, tâm tình của hắn lúc đó có chút khó ở. Thanh Viễn Chân nhân cũng là lần đầu thấy hắn như vậy.
Thanh Viễn Chân nhân vuốt chòm râu bạc, nhìn chưởng giáo các tiên môn vẫn còn đang cảm thấy mơ hồ khó hiểu, nói.
“Chuyện tiên minh này, không cần Kim Tiên Bảo Các và Dao Trì Thánh Cảnh nữa. Bọn họ sẽ đứng trung lập như Lưu tiên sinh và Bạch tiên tử. Các vị không có ý kiến gì chứ?”
Giang Bất Kiến bước ra nói.
“Đều là tiên môn chính đạo, chẳng lẽ bọn họ trơ mắt nhìn ma đạo xâm lấn Đông Thanh Hoa Châu sao?”
Diệu Thanh Nhạn cười khẩy.
“Sao lúc nãy có mặt Lưu tiên sinh, sao ngươi không nói thẳng mặt như vậy, đợi khi người ta đi rồi mới chịu nói ra?”
Trượng Tiên Ông nhìn Diệu Thanh Nhạn cười nói.
“Diệu tiên tử, cô đừng có ép người ta như vậy. Khí thế của Lưu tiên sinh lúc nãy đến chúng ta cũng không dám lên tiếng, còn nói ông ta làm gì.”
Bùi Thiên Khôi vuốt ria mép, vỗ nhẹ vào ngực Cung Nhất Nam thấp giọng nói.
“Đệ đoán xem, nhị sư huynh nói như vậy, Diệu tiên tử có nổi giận không?”
“Không nổi giận, nhưng cũng không thoải mái.”
Châu Vân Mộc bên Ngũ Tiên chụm đầu cùng hai người nói.
“Xác thực cô ấy đang cảm thấy rất khó chịu.”
Lâm Thu Yến nói.
“Thanh Viễn Chân nhân, chẳng lẽ ngài muốn để cho mấy người bọn họ làm ngư ông đắc lợi sao? Bạch tiên tử thì không nói, tên họ Lưu cùng với hai ả nữ nhân đó đều không đáng tin. Để cho bọn họ tự tung tự tác như vậy, nhỡ đâu bọn họ làm nội ứng cho ma đạo thì sao?”
Thanh Viễn Chân nhân khí sắc điềm đạm, ôn tồn nói.
“Sẽ không có khả năng này. Bởi tiên sinh là đạo lữ của Bạch tiên tử.”
Trình Y nói.
“Còn Các chủ Kim Tiên Bảo Các và Dao Trì Thánh nữ thì sao?”
“Hai người này lại là tiểu muội của tiên sinh.”
Lưu Vân tiết lộ chuyện này cho Thanh Viễn Chân nhân, cũng không căn dặn giữ kín chuyện này. Hắn còn nhờ Thanh Viễn Chân nhân chuyển lời nhắc nhở giúp mình. Khi mọi người còn đang chấn kinh, Thanh Viễn Chân nhân nói tiếp.
“Tiên sinh nhờ ta chuyển lời cho các vị. Ngài không quan tâm tiên minh làm được việc hay không, nhưng nếu có người ép bức tiểu muội của ngài, ngài sẽ không bỏ qua.”
Hàn Thiên Đạo nhân cười cợt.
“Tên Lưu Vân đó nghĩ mình là ai mà dám cảnh cáo chúng ta. Hắn thật sự xem mình là Chân Tiên đắc đạo sao?”
Lưu Vân lúc nào đã đứng trước cửa khách xá, cảm ứng được có người gọi thẳng tên mình, còn nói ra lời lẽ khó nghe. Hắn nhíu mày, xem ra ngươi thật sự muốn ta giáo huấn ngươi một phen. Hắn vung tay áo, thanh kiếm của hắn trong tay áo rời vỏ bay ra, xé gió lao thẳng đến Thái Hư Cung, mang theo luồng kiếm ý bức người.
Chỉ thấy kiếm quang chợt lóe, chớp mắt thanh kiếm đã dừng lại trước cổ họng Hàn Thiên Đạo nhân. Tất cả mọi người đều đổ mồ hôi lạnh. Tốc độ xuất kiếm này nhanh đến mức chẳng ai kịp trở tay.
Thanh âm của Lưu Vân từ xa truyền đến.
“Tâm tình ta dạo này không được tốt. Ta nhắc nhở ngươi chớ chọc giận ta. Cẩn thận ta nổi giận thật thì một mình ngươi không chống đỡ nổi Đà Mộc Phúc Địa đâu.”
“Ngươi ngươi ngươi…”
“Người trong điện này, Chân Tiên chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bản thân ta tuy chưa phải Chân Tiên nhưng muốn ra tay thì ta không ngại lưỡng bại câu thương. Không cần Nguyệt Quân ra tay, ta cũng có thể chém giết một trận thoải mái.”
Thân kiếm hơi rung, lập tức lùi lại bay ra giữa đại điện, dựng thẳng đứng thu liễm kiếm ý. Thanh âm của Lưu Vân lần nữa truyền đến.
“Không giấu các người, mấy năm trước ta từng đàm đạo một chút với Đại Không Trí đại sư. Ngài ấy từng nói, chúng sinh tự có phúc của chúng sinh. Các người chớ có đem nhân thế đại nghĩa ra để ép người. Hai tiểu muội của ta chẳng qua là nể mặt Thanh Viễn Chân nhân nên mới chịu ngồi lại, nếu không đã sớm rời đi rồi. Tà ma hại người trước mặt, bọn ta chắc chắn sẽ ra tay, không cần các người nhắc nhở. Trước đây ta không quan tâm tiên minh các người làm gì, nhưng các người đã như vậy thì ta nhắc nhở các người. Người trong tiên minh dám dùng danh nghĩa tiên nhân hại người, tốt nhất là che giấu cho tốt, tránh càng xa tầm mắt ta càng tốt. Nếu để lộ ra, không đợi tiên minh xét xử, kể cả ngoài vạn dặm ta cũng sẽ một kiếm chém chết kẻ đó.”
Thanh kiếm bay ra đến cửa thì dừng lại.
“Nói thêm một câu, kiếm này của ta chưa ngửi mùi máu. Ta không muốn làm bẩn lưỡi kiếm của mình. Các người quản thân cho tốt vào.”
Thanh âm vừa dứt, thanh kiếm cũng xé gió bay trở về bên chủ nhân.
Người trong đại điện lúc này mới dám thở mạnh. Ngay cả Thanh Viễn Chân nhân, Phùng Đại Đoan, Hách Thông, Vũ Thiên Hành, Đổng Minh Hàm là cao nhân Chân Tiên hàng thật giá thật cũng cảm thấy bị ép đến khó thở. Đây nào phải khí thế của kẻ không phải Chân Tiên, đây còn cao hơn bọn họ mấy bậc ấy chứ.
Vũ Thiên Hành nhìn mấy người Trình Y, Lâm Thu Yến, Hàn Thiên Đạo nhân nói.
“Thế nào, người ta không muốn quản, các ngươi không chịu, lại đi chọc giận người ta. Giờ thì chọc phải ổ kiến lửa rồi, các ngươi mới hài lòng phải không?”
Phùng Đại Đoan nói.
“Đây là tiên sinh còn nói đạo lý, không để cho Bạch tiên tử biết được. Nếu chuyện này rơi vào tai Bạch tiên tử thì, không san bằng sơn môn của các ngươi thì đã là khách khí rồi.”
Hách Thông chỉnh trang lại áo bào, nói.
“Đôi đạo lữ này, chỉ nên có một người tức giận một lúc. Nếu không thì khi cả hai cùng tức giận, không ai cản được đâu.”
Thanh Viễn Chân nhân nói.
“Không nói nữa, không nói nữa. Chuyện cần nói đã nói xong, chuyện cần nghe cũng đã nghe xong. Tiên minh này đã thành, không còn việc nữa, các vị trở về khách xá nghỉ ngơi cả đi.”
Không ai nói thêm lời nào, tâm tình của mỗi người đều không giống nhau. Thế nhưng lại có chung một suy nghĩ nhà họ Lưu này chớ có chọc vào.
----------------
Hôm sau lại mở lôi đài, chưởng giáo các tiên môn đều có mặt. Chỉ là Dao Trì Thánh Cảnh không một ai đến, Các chủ của Kim Tiên Bảo Các cũng không thấy tăm hơi. Bọn họ đều không biết cả hai đang dùng Trướng Nhãn Pháp đứng bên cạnh bàn cá cược của Lưu Thanh. Dĩ nhiên, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cũng không đến.
Ngày hôm nay Linh Nhiễm mới có dịp lên lôi đài. Tuy có chút vất cả nhưng nàng đã thắng liền năm trận. Tất cả đều là đệ tử tinh anh của mấy tông môn ở Nam Dương Phúc Châu, trong đó có một người sư đệ của Dung Diệp Hàn.
Lúc này nàng ngồi xếp bằng ở giữa lôi đài, điều khí nghỉ ngơi, không có ý định đi xuống. Dung Diệp Hàn sau khi nghe sư đệ nói Linh Nhiễm có thực lực bằng mình thì nảy sinh hứng thú, bước lên chỗ bàn cá cược, nói với ông lão lông mày dài.
“Ta muốn cược cho cô nương dưới kia thắng trận kế tiếp.”
Ông lão đưa tay se se chùm lông mày, nhìn y cười nói.
“Trận tỷ thí còn chưa bắt đầu ngươi đã đặt cược rồi. Ngươi tin nha đầu dưới kia sẽ thắng trận kế sao?”
Dung Diệp Hàn thản nhiên nói.
“Không tin chắc chắn, nhưng lòng tin thì vẫn có một tẹo. Dù sao cũng đã đánh cược, vậy thì đặt trước hay sau gì mà chẳng được.”
Cổ Thịnh Phong cưới gió đáp xuống khán đài, bước đến bên bàn cá cược nói.
“Ta cược cho đối thủ của cô nương dưới kia sẽ thắng.”
Dung Diệp Hàn nhìn người mới đến khí chất nho nhã, rất giống người đọc sách. Y không nghĩ người như vậy lại đi chơi mấy trò cờ bạc này, bèn hỏi.
“Huynh đài cũng có lòng tin hay sao? Đối thủ của cô ấy còn chưa xuất hiện mà huynh đã đặt rồi. Nếu nói ta đặt mù thì huynh đài đây là gì?”
Cổ Thịnh Phong xòe quạt xếp, quạt nhẹ vài cái nói.
“Ta biết đối thủ của cô ta là ai, cũng tin rằng nàng sẽ thắng. Ta đặt như thế này, sao có thể gọi là đặt mù.”
Quả nhiên Du Nhi lướt lên lôi đài, nhìn Linh Nhiễm không nói lời nào. Ở đây người đông, nếu nói gì đó thì sẽ không cẩn thận mà để lỡ lời, vậy thì cứ im lặng mà đánh là được.
Trận này là Bạch Nguyệt Quân bảo hai nàng đấu với nhau, so tài xem bấy lâu nay đã học thông nữa gì. Lại còn những gì thiếu sót, các nàng phải tự rút ra được trong trận tỷ thí.
Du Nhi áo váy xanh nhạt, khẽ lắc mình một cái liền biến thành y phục luyện võ vừa người, tóc cũng được búi cao thành đuôi ngựa. Tay phải đưa đến trước mặt, gọi ra thanh trường thương bằng huyền thiết của mình. Thanh trường thương này có hơi thô, từ đầu đến cuối đều một màu đen, chỉ có mũi thương được mái sáng bóng là dễ nhận ra mà thôi.
Lần này nàng không có ý định dùng đến hỏa luân hay áo giáp, vậy nên vẫn chưa lấy ra. Nếu hai chân nàng đạp lên hỏa luân thì khi dùng thanh trường thương nặng trịch này sẽ dễ dàng hơn nhiều. Dẫu sao thì trường thương cũng nặng đến vạn cân, cầm được nó trên tay thôi là đã tiêu hao vài phần sức lực rồi. Khi chiến đấu sẽ còn phải di chuyển, không có hỏa luân hỗ trợ mà di chuyển tự thân sẽ càng tiêu hao nhiều sức hơn. Cuối cùng không biết nàng còn sức để đánh nhau hay không.
Nhưng Du Nhi nghĩ, trước sau gì cũng phải làm quen với cân nặng của trường thương, chi bằng mượn lúc tỷ thí này để kiểm tra thứ sức của bản thân đến đâu.
Linh Nhiễm lúc này mới mở mắt nhìn Du Nhi. Nàng đứng dậy, rút ra thanh kiếm mà Uyển Tình cô cô cho mượn. Dĩ nhiên không phải là tiên kiếm như Du Lâm, nhưng vẫn là bảo kiếm thượng hạng, bán ra ngoài chắc chắn rất được giá. Thanh trường đao cũ của nàng không biết đã biến đi đâu, hình như đã nàng đã làm mất ở hồi còn ở huyện Hoài An, hay là nó đã bị ai đó lấy mất trong lúc hỗn loạn rồi cũng nên. Linh Nhiễm không có ý định tìm về.
Hai cô nương nhìn nhau một lúc thì bắt đầu ra tay. Du Nhi chạy đến vài bước dài, vung thương hình vòng cung, đánh vào bên sườn trái của Linh Nhiễm. Linh Nhiễm lại có phần chủ quan, không biết rõ tính chất đặc thù của thanh trường thương này, vậy nên giơ kiếm lên đỡ.
Lập tức một lực đạo cực lớn đập vào thân kiếm, uốn cong nó một chút, đánh văng Linh Nhiễm bay sang một bên mười mấy trượng, ra sát mép lôi đài. Du Nhi theo đà quay một vòng tung cước vào trường thương, đá nó bay đến chỗ Linh Nhiễm. Ngay sau đó nàng tung mình lướt đến, chỉ trong chớp đã áp sát, tay nắm lấy trường thương, toang đập xuống một cái.
Chỉ thấy Linh Nhiễm lách mình tránh sang, thi triển kiếm pháp như nước chảy mây trôi, đánh lui Du Nhi về giữa lôi đài. Kiếm thuật này là do Bạch Nguyệt Quân dạy, còn loại với kiếm thuật mà Sở Uyển Đình hay sử dụng. Chỉ là Sở Uyển Đình đã có vài thay đổi cho giống với kiếm thuật của Lưu Vân. Nói trắng ra là Sở Uyển Đình đã gộp hai bộ kiếm thuật thành một để mình sử dụng, còn Linh Nhiễm thì vẫn dùng kiếm thuật nguyên bản mà mình học được.
Dĩ nhiên uy lực mà Linh Nhiễm thi triển không bằng Sở Uyển Đình, tốc độ cũng không sánh được. Ngộ tính của nàng không cao bằng Uyển Đình tỷ tỷ. Kiếm khí cũng không sắc bén bằng.
Dung Diệp Hàn trên khán đài thấy cảnh này, tâm tình có chút vui vẻ, liền lấy ra thêm một túi trữ vật đặt lên bàn.
“Ta cược thêm cho cô nương dùng kiếm kia.”
Cổ Thịnh Phong thấy vậy, nghĩ rằng kẻ này đang khiêu khích, có chút bực bội, liền lấy ra hết gia sản của mình.
“Ngươi thua chắc rồi. Ta chơi xả láng với ngươi.”
Ông lão lông mày dài kinh ngạc nhìn Cổ Thịnh Phong, sau đó nhìn sang Dung Diệp Hàn. Dù sang trận này cũng chỉ có hai người bọn họ đặt cược. Khí thế của hai người này có chút dọa người, vậy nên không ai khác dám đặt cược cả.
Dung Diệp Hàn cười lớn, lấy ra thêm một cái túi trữ vật cao hứng nói.
“Huynh nói như vậy, ta không lấy hết gia sản trên người ra thì ta xem thường huynh rồi. Được, xả láng!”
Trên khán đài, bất luận là đệ tử tiên môn, tông môn, hay tán tu thì cũng đều tròn mắt xem hai nữ tu giao chiến trên lôi đài. Chẳng có pháp lực bộc phát hay phô trương pháp thuật, chỉ thấy một người cầm kiếm kiếm pháp sắc bén, liên tục ra chiêu chiếm thượng phong, người còn lại dựa vào thanh trường thương nặng tựa ngàn cân tung đòn đánh trả. Đặc biệt là đám đệ tử tinh anh như được mở mang tầm mắt, xem trận tỷ thí rất chăm chú không dám chớp mắt lấy một cái, chỉ sợ bỏ lỡ gì đó.
Đọ hơn trăm chiêu, Du Nhi bắt đầu thấm mệt, tay cầm thương sắp không chịu nổi nữa. Nghĩ bụng kiểm tra đến đây là đủ, nàng lập tức lấy ra cặp hỏa luân, đạp lên lướt như bay trên lôi đài.
Du Nhi xoay người tránh thoát kiếm chiêu đánh đến, sau đó tung đạp ra liên tiếp mấy luồng lửa nóng rực, ép lui Linh Nhiễm về sau. Chỉ chờ có vậy, nàng lướt đến xoay người, biến thành con hổ to lớn nhảy vồ qua ngọn lửa nhằm vào Linh Nhiễm. Linh Nhiễm lập tức thu kiếm, thân hình uốn éo, biến thành bạch mãng to lớn, lướt đến siết chặt con hổ.
Thấy móng vuốt không làm gì được lân giáp cứng cáp, con hổ hơi rùng mình biến thành con chim sẻ nhỏ, thoát khốn khỏi bạch mãng. Bạch mãng thấy vậy, liền biến thành chim ưng đập cánh đuổi theo. Cả hai bay lượn trên trời một lúc thì biến về hình người tiếp tục so chiêu trên mây.
Một màn biến hóa này khiến cho cả các chưởng giáo cũng phải tròn mắt, không biết đây là loại thần thông gì. Hay là hai nàng đều là yêu thú hóa hình, nhưng như vậy thì làm sao có thể biến thành dạng khác ngoài chân thân được.
Gào rống!
Tiếng long ngâm truyền đến. Ở ngay vị trí của hai nữ tu trước đó bây giờ là hai con giao long dài đến trăm trượng đang giao đấu. Hiển nhiên là do hai nàng biến thành. Chuyện này khiến cho mấy vị chưởng giáo đồng loạt nhìn về phía Đổng Minh Hàm đã đứng bật dậy khỏi ghế, bởi y là giao long tu tiên đạo, tuy hiện tại được xem là chân tiên nhưng vẫn chưa hóa thành Chân Long.
Vì vậy, Đổng Minh Hàm có thể nhận ra long uy từ hai con giao long trên mây tỏa ra. Cái này có chút không đúng lắm, loại thần thông biến hóa này kỳ diệu đến vậy sao?
Long uy này có hơi quá uy lực, khiến cho đám đệ tử và tán tu tu vi thấp ngồi trên khán đài cảm thấy có chút không thoải mái. Đổng Minh Hàm mới hô lớn về phía hai con giao long.
“Hai người các ngươi mau thu lại long uy! Ta không biết đây là thật hay giả, nhưng người tu vi đạo hạnh thấp không thấy dễ chịu gì đâu.”
Du Nhi và Linh Nhiễm nghe được, hai đầu giao long liền trút xuống đất, biến thành hình người đứng trên lôi đài, trừng mắt nhìn nhau. Linh Nhiễm vung kiếm chém loạn, chém ra một trận kiếm quang như mưa, lao ầm ầm về phía Du Nhi.
Chân phải Du Nhi hơi dịch về sau nửa thước, hai tay cầm chắc trường thương. Tâm vừa động, cặp hỏa luân xoay tít, đẩy Du Nhi lao về phía trước. Hai tay Du Nhi luân chuyển xoay tròn thương đánh gạt trận kiếm quang bay đến. Chỉ trong nháy mắt nàng đã đến trước mặt Linh Nhiễm, tung ra đòn hồi mã thương. Linh Nhiễm lúc nãy đã bấm xong pháp quyết, triệu hoán ra thanh cự kiếm nhằm vào Du Nhi mà đâm.
Cả hai cùng lúc bị đẩy lùi về sau, rơi khỏi lôi đài.
Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc trước trận tỷ thí này. Mà người kinh ngạc nhất lại chính là hai kẻ đặt cược hết gia sản trên người cho hai nàng. Cổ Thịnh Phong bất ngờ đến mức vò tóc ôm đầu, hắn nhìn đống gia sản của mình bị lão già lông mày dài hốt trộn, vội chạy đến ôm chân khóc than.
“Đừng có lấy hết tiền của ta đi mà! Đây là tiền mà ta dành dụm để cưới Du Nhi đó… Cùng lắm thì ta gọi ngươi một tiếng tam thúc là được mà. Tam thúc, tha cho ta đi!”
Lão già lông mày dài cúi đầu nhìn Cổ Thịnh Phong, sau đó đá hắn một cái, nói.
“Trận này hòa, tiền này đều là của ta. Sau này sẽ là hồi môn cho Du Nhi, không phải sính lễ của ngươi. Ngươi có gọi ta trăm tiếng ngàn tiếng tam thúc thì cũng không thay đổi được kết quả đâu.”
Dung Diệp Hàn thấy cảnh này cảm thấy có chút buồn cười, nữ nhân giao đấu với người tên Linh Nhiễm kia vậy mà là hôn thê của nam tử nho nhã này sao. Y cũng đã thua sạch tiền trên người, nhưng lại không cảm thấy khó chịu. Ngược lại y còn cảm thấy trận cá cược này rất đáng, Linh Nhiễm cũng không thua, chẳng qua là gặp người ngang tài ngang sức mà thôi. Nếu đổi lại thành Dung Diệp Hàn đứng trên lôi đài, trên người Linh Nhiễm lại ẩn giấu nhiều thần thông kỳ diệu như vậy, y thật sự khó mà thắng được. Hiển nhiên, y đánh giá thực lực của Linh Nhiễm cao hơn mình một chút.
Đề xuất Voz: Tán gái Tây trên Meowchat
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.