Chương 168: Đủ rồi.

Đáng lẽ trận tiếp theo sẽ là Sở Uyển Đình lên lôi đài tìm người tỷ thí. Có điều bản thân nàng nhận thấy, ngoài mấy vị Trưởng lão núi Côn Luân và các tông môn hai châu nam bắc thì không còn ai có thể đối chiến với nàng. Với lại trước đó tin đồn nàng sở hữu tiên kiếm đã truyền ra khắp nơi, dù cho các vị chưởng giáo, trưởng bối của đám đệ tử tiên môn, tông môn kia có nói rằng lời ma đạo khó mà tin được thì cũng không có ai dám xem thường tiên tử đã đánh lui ma đạo này.

 

Kể cả đó có thật là không phải tiên kiếm đi chăng nữa, với thực lực đó thì đám bọn họ sẽ không trụ nổi quá năm chiêu.

 

Sở Uyển Đình đoán được điều này, vậy nên không hề đến lôi đài. Nàng ở trong khách xá tĩnh tâm tu hành chừng bốn canh giờ, sau đó đi tìm mấy đệ tử núi Côn Luân nhờ tìm giúp Trầm Thừa Vũ. May thay nàng gặp được Lâm Tuyết và Hòa Linh đang đi cùng đường đến lôi đài.

 

Hai người nghe nói trận vừa rồi của hai nữ tu sĩ lạ mặt rất đặc sắc, muốn đến xem thử chiến trường thế nào, nghe người xem ở đó kể lại cũng tốt. Thế nhưng vì gặp Sở Uyển Đình nên cả hai đã thay đổi lộ trình, dẫn Sở Uyển Đình đi tìm Trầm Thừa Vũ.

 

Lâm Tuyết những năm này đã trưởng thành hơn trước, càng lớn càng xinh xắn. Tu vi lại càng thăng tiến không ít. Thế nhưng bây giờ nàng nhìn lại Sở Uyển Đình, so với lần gặp mười năm trước đã càng trở nên xinh đẹp tuyệt trần, tu vi đạo hạnh lại sâu không lường được.

 

Nên biết ở núi Côn Luân hay rộng hơn là Đông Thanh Hoa Châu, Lâm Tuyết đã được xem là đệ tử thiên kiêu rất đáng để bồi dưỡng. Nàng lại tu hành sớm hơn Sở Uyển Đình tận mấy năm, vậy mà Sở Uyển Đình lại vượt mặt được nàng, khiến nàng không nói nên lời.

 

Thế nhưng cả hai khá thân thiết, dù cho Sở Uyển Đình vẫn lạnh nhạt không để lộ biểu cảm gì, nhưng Lâm Tuyết vẫn cảm thấy rất thoải mái. Dĩ nhiên nàng biết đây là do Đoạn Trần Sơ mà Sở Uyển Đình cài trên tóc chứ không phải do nàng ta cố tình. Khác với Hòa Linh vừa gặp vẫn chưa quen với vẻ lạnh nhạt này.

 

Trên cả đoạn đường, cả hai hàn huyên đôi chút. Hòa Linh đi bên cạnh chỉ lẳng lặng nghe không nói gì.

 

Đến trước phòng ngủ của Trầm Thừa Vũ, Lâm Tuyết đập cửa liên hồi, hô lớn.

 

“Trầm sư huynh, Sở sư muội đến tìm huynh đây!”

 

Một tiếng ngã uỳnh vang lên, tiếp theo đó là tiếng bước chân bịch bịch chay ra cửa. Trầm Thừa Vũ mở cửa ra, cười nói với Lâm Tuyết vài câu, sau đó nói với Sở Uyển Đình.

 

“Uyển Đình, muội đến tìm ta có chuyện gì sao?”

 

Sở Uyển Đình nói.

 

“Ta muốn tỷ thí với tiên sinh, huynh có muốn xem không?”

 

Trầm Thừa Vũ và Lâm Tuyết hơi nghệch mặt ra. Hòa Linh thì vẫn chưa hiểu gì.

 

Sở Uyển Đình nói tiếp.

 

“Chuyện này ta đã nói với tiên sinh rồi. Người nói ta có thể dẫn theo vài khán giả đến nếu muốn, chỉ là phải cẩn thận chọn lựa một chút. Người đầu tiên ta nghĩ đến chính là huynh. Huynh có muốn xem không?”

 

Trầm Thừa Vũ vội gật đầu, nói.

 

“Muốn muốn, nếu tiên sinh không thấy phiền thì ta sẽ đến xem.”

 

Lâm Tuyết chỉ tay vào bản thân, hỏi.

 

“Ta có thể đến xem cùng không?”

 

“Được, có thể gọi cả Giang sư huynh đến. Đều là người từng tiếp xúc với tiên sinh, người sẽ không có ý kiến gì đâu.”

 

Lâm Tuyết hơi do dự, chỉ vào Hòa Linh đứng phía sau mình.

 

“Hòa sư tỷ thì sao?”

 

Sở Uyển Đình trầm tư một hồi, nói.

 

“Có thể.”

 

Hòa Linh ấn nhẹ đầu Lâm Tuyết nói.

 

“Nhưng ta đã nói là muốn xem đâu.”

 

Lâm Tuyết quay đầu nhìn Hòa Linh, làm vẻ mặt đáng thương, nài nỉ cầu xin. Hòa Linh không biết là không chịu nổi hay mềm lòng mà đã gật đầu đồng ý.

 

Lâm Tuyết tâm tình vui vẻ, vội chạy đi tìm Giang Bân đang ngồi trên khán đài xem tỷ thí, sau đó dẫn y đến họp mặt ở trước phòng của Trầm Thừa Vũ.

 

Năm người cùng đi đến khách xá của Sở Uyển Đình. Lúc này Lưu Vân đang đứng chờ trong sân. Bốn đệ tử núi Côn Luân đồng loạt chắp tay hành lễ với Lưu Vân. Hắn gật đầu đáp lễ, nói.

 

“Các ngươi đã chuẩn bị xong chưa?”

 

Lâm Tuyết hỏi.

 

“Tiên sinh định đánh ở đây hay là đến lôi đài?”

 

Lưu Vân lắc đầu nói.

 

“Đều không phải.”

 

Hắn đưa bàn tay trái ra khỏi tay áo rộng, để lộ ra cuộn trục đang cầm. Sau đó hắn nói.

 

“Đừng há miệng, kẻo tự cắn lưỡi.”

 

Bốn đệ tử núi Côn Luân không hiểu câu này có ý gì. Bọn họ chưa kịp định thần thì Lưu Vân đã vung tay phóng cuộn trục mở ra. Nó bay quanh sáu người mấy vòng, sau đó lần lượt nuốt từng người vào bên trong.

 

Hòa Linh là người đầu tiên bị cuộn trục “nuốt”. Thấy vậy, Lâm Tuyết kinh hãi muốn hét lên thì đã bị cuộn trục bay đến “nuốt” vào trong. Chỉ trong chớp mắt, khung cảnh xung quanh trong mắt Lâm Tuyết thay đổi thấy rõ, như bị đưa đến một nơi khác. Núi cao sông dài, trùng trùng điệp điệp, tựa như bức tranh thủy mặc.

 

Nơi này không chỉ có Hòa Linh, hay Trầm Thừa Vũ, Giang Bân, Sở Uyển Đình và Lưu Vân đi vào sau đó. Mà còn có mấy người khác đã ở sẵn trong đây.

 

Lưu Thanh sau khi thu được món hời từ Cổ Thịnh Phong và Dung Diệp Hàn thì không đưa ra làm nhà cái nữa, trực tiếp thu tay quay về cùng Uyển Tình và Uyển Cấm. Hiện tại hắn đang cùng Đào Nương và Uyển Tình kiểm kê lại mấy món đồ thu được. Tu tiên giới không dùng tiền bạc để giao dịch như chốn phàm trần, chủ yếu là dùng bảo vật, tài nguyên dược liệu để trao đổi mua bán. Vậy nên khó mà quy ra thành bạc thật được. Việc kiểm kê này là để xác định giá cả thật sự của đống đồ này.

 

Du Nhi và Linh Nhiễm sau trận tỷ thì cũng đã trở về không nán lại chỗ lôi đài lâu, tránh bị mấy vị chưởng giáo đến hỏi chuyện. Lúc này Cổ Thịnh Phong đang bóp vai cho Du Nhi. Mặc dù hắn thấy tiếc về số gia sản kia nhưng lại không lấy làm buồn bực, được Du Nhi cho phép đến gần như thế này, tâm tình của hắn rất vui vẻ. Linh Nhiễm thì đang ngồi cùng Uyển Cấm cô cô, trò chuyện về mấy thứ vu vơ.

 

Gần đó là Bạch Nguyệt Quân ngồi cùng hai tiểu cô nương sinh đôi Xảo Xảo Nhã Nhã. Đây là lần đầu hai tiểu cô nương gặp hai vị cô cô này, bởi vậy trong lòng rất thích thú, nhưng vẫn chưa dám đến bắt chuyện. Mà chủ yếu vẫn là Xảo Xảo sợ sệt, Nhã Nhã cảm nhận thấy tỷ tỷ của mình như vậy, cũng không đi đến nói chuyện của hai vị cô cô trước, chỉ ngồi cùng tỷ tỷ mà thôi.

 

Mấy người bọn họ hoàn toàn không để ý đến mấy đệ tử núi Côn Luân vừa đến. Chỉ khi thấy Lưu Vân và Sở Uyển Đình thì mới ngước mặt chào một tiếng, sau đó thu dọn ngồi ngay ngắn. Dĩ nhiên là để xem trận đánh này rồi.

 

Lưu Vân lười giải thích về bức Họa Trục Càn Khôn Quyển này với đám Trầm Thừa Vũ, lẳng lặng đi ra giữa con sông lớn, từng bước đi trên mặt nước phẳng lặng gọn lên mấy trận dao động nhỏ. Hắn lật trở bàn tay, thanh trường kiếm cất trong tay áo liền rời vỏ trượt xuống, được Lưu Vân nắm chặt chuôi kiếm.

 

Sở Uyển Đình cũng không nói gì. Nàng bước tới bờ sông, cúi đầu chắp tay hành lễ, sau đó đưa tay ra nắm lấy chuôi Du Lâm kiếm ẩn thân lơ lửng bên cạnh, hạ thấp người thủ thế.

 

Đám Giang Bân, Trầm Thừa Vũ thấy vậy liền lui đến chỗ Bạch Nguyệt Quân, tránh khỏi sàn lôi đài vô hình này.

 

Hai ngón trỏ và ngón giữa tay trái của Sở Uyển Đình khép lại thành kiếm chỉ, vận chuyển pháp lực biến thành hàn khí, vuốt dọc thân Du Lâm kiếm, vung kiếm chém ra một đạo kiếm quang. Kiếm quang xé gió rẽ nước, lập tức đóng băng con sóng nó tạo thành, lao thẳng về phía Lưu Vân.

 

Thân hình Lưu Vân hơi nghiêng về phía sau, lướt lùi lại vài thước, tay cầm trường kiếm chỉ thẳng trước mặt, chặn đạo kiếm bay đến. Cổ tay hắn khẽ xoay trở, trường kiếm cũng xoay theo. Chỉ thấy đạo kiếm quang bị tách làm đôi, bay lướt qua hai bên người Lưu Vân.

 

Sở Uyển Đình nhún một cái, phóng người lướt trên mặt băng áp sát Lưu Vân. Lưu Vân vẫn bình chân như vại, điềm nhiên như không nhìn Sở Uyển Đình múa kiếm liên tục tấn công. Từng đường kiếm chém ra mang theo kiếm khí mờ ảo, thực thực hư hư cùng với Du Lâm công kích Lưu Vân.

 

Chỉ thấy Lưu Vân dùng kiếm đỡ gạt Du Lâm kiếm, kiếm khí không hiểu vì sao lại không thể chạm đến Lưu Vân mà bị đánh bật ra. Đám Trầm Thừa Vũ phải căng mắt ra nhìn mới thấy được, thì ra là kiếm khí của Lưu Vân vẫn luôn tỏa ra xung quanh, được hắn luân chuyển quanh thân một cách tinh diệu khó mà tưởng tượng được, chặn đỡ kiếm khí của Sở Uyển Đình.

 

Kiếm khí tỏa ra trên người kiếm tu có ít có nhiều. Ít thì như màn sương mỏng, nhiều thì như thác đổ tràn bờ. Thế nhưng có rất ít người có thể khống chế kiếm khí một cách ảo diệu như thế này. Lại phải nói, dù có thể học được cách khống chế kiếm khí tỏa ra ngoài thân đi chăng nữa, ai lại rảnh rỗi mà đi luyện cái này. Nếu không phải rèn giũa kiếm khí thì cũng là bận rộn tu hành, thọ mệnh có dài mấy trăm năm đi chăng nữa cũng đều như vậy.

 

Mà Lưu Vân lại là người rảnh rỗi như vậy. Chuyện này ngoài người trong nhà ra thì hiếm có ai đoán ra được.

 

Lưu Vân từ đầu đến cuối không nói câu nào, sắc mặt cũng không chút cảm xúc, đối với Sở Uyển Đình càng không chút lưu tình. Chỉ thấy kiếm chiêu bỗng nhiên thay đổi, thủ pháp nhanh nhẹn linh hoạt đánh cho Sở Uyển Đình không kịp trở tay.

 

Sở Uyển Đình lùi lại mấy trượng, kiếm khí phút chốc bộc phát dữ dội. Có thể thấy nàng không còn kiềm chế nữ. Băng dưới chân nàng trực tiếp tan vỡ, dòng nước bên dưới bị chẻ làm đôi, đầy lùi ra xa lộ ra phần đáy sông.

 

Thân ảnh Sở Uyển Đình trở nên hư thực rồi nhạt đi, đạp gió chạy bước dài đến sau lưng Lưu Vân, toang đâm vào vai trái hắn. Lưu Vân liền xoay cổ tay, đưa kiếm ra sau lưng đón đỡ.

 

Keng!

 

Thanh âm kim loại va chạm vang lên chói tai. Mũi Du Lâm kiếm đâm trúng thân kiếm của Lưu Vân, lại không còn sức lực để đâm tới nữa. Sở Uyển Đình cảm thấy không ổn, định lui lại liền bị Lưu Vân xoay người chụp lấy vai phải, muốn dùng cầm nã thủ khống chế, cướp lấy kiếm của nàng.

 

Sở Uyển Đình liền buông kiếm ra, để nó rơi xuống ngang tầm chân lại tung cước đá bay đi xa, tay trái kết kiếm chỉ điều khiển kiếm trở lại. Lúc này Du Lâm kiếm đã gần vào đến bờ, theo lệnh của Sở Uyển Đình lượn một vòng cung, nhằm vào Lưu Vân mà đâm.

 

Thấy vậy, Lưu Vân phóng kiếm của mình ra, để nó đón đánh Du Lâm kiếm. Hai thanh kiếm lần nữa va chạm, mũi kiếm lao thẳng vào nhau, keng một tiếng, hai thanh kiếm bị kình lực đánh bật ra. Trên mặt sông như bị đánh nổ, nước bắn tung tóe. Hai thanh kiếm lại lượn một vòng rồi quay trở lại tìm địch thủ, như có người điều khiển, thi triển kiếm pháp giao đấu giữa không trung.

 

Sở Uyển Đình nhân lúc Lưu Vân không chú ý, nắm chặt lấy tay trái đang khống chế tay phải của nàng, xoay người gạt chân vật hắn lộn nhào. Lưu Vân thoáng kinh ngạc, xoay trở người giữa không trung rồi dùng chân đáp xuống mặt nước, tạo ra gợn sóng nhỏ, tay vẫn không thả Sở Uyển Đình ra.

 

Hắn xoay nhẹ cánh tay trái, tay áo rộng liền xoay một vòng, không ngừng mở rộng rồi quắn chặt lấy cánh tay hai người lại. Tay phải của hắn thì kết thành kiếm chỉ, nhằm vào vai Sở Uyển Đình đâm tới. Sở Uyển Đình lúc này đã không thể tránh né nữa, bèn dùng kiếm chỉ đối địch. Kiếm khí của nàng đều dồn hết vào đầu ngón tay, trước tiên đánh chặn kiếm chỉ của Lưu Vân, sau đó lại vung một cái, cắt tay áo rộng của Lưu Vân đang quắn chặt lấy cánh tay nàng.

 

Lưu Vân tất nhiên là không để chuyện này xảy ra. Hắn dùng kiếm chỉ chặn lại, sau đó liên tục tấn công, thi triển kiếm pháp bằng chính kiếm chỉ này, buộc Sở Uyển Đình phải làm theo.

 

Cả hai đứng tại chỗ giao phong, thi thoảng khẽ nghiêng người tránh kiếm chiêu của đối phương. Khác với hai thanh kiếm đang giao chiến dữ dội, cuồng phong gầm thét cuộn sóng trào. Bên này lại tĩnh lặng lạ thường, khiến cho người xem trong bờ phải híp mắt nhìn xem cả hai có đang thật sự đánh nhau không.

 

Đối với Trầm Thừa Vũ mà nói, cảnh tượng nào không có gì bất ngờ cả. Sở Uyển Đình đã tiết lộ kiếm đạo mà bản thân theo đuổi chính là kiếm đạo mà Lưu Vân đang đứng. Vả lại hắn cũng biết thực lực của nàng rất sâu, cao hơn hắn rất nhiều. Hắn cũng nhận ra Sở Uyển Đình muốn hắn đến xem trận này, chính là để lĩnh ngộ mấy phần xảo diệu thâm sâu của kiếm đạo, thứ mà luồng kiếm ý của kiếm linh không làm được.

 

Trái với Trầm Thừa Vũ, ba người Giang Bân, Hòa Linh, Lâm Tuyết chỉ biết trợn mắt há hốc kinh ngạc. Đây còn là Sở Uyển Đình tu hành sau ba người tận mấy năm sao? Tuy cả ba chưa rõ thực lực của Lưu Vân mạnh đến mức nào, nhưng những gì Sở Uyển Đình phô diễn ra hoàn toàn vượt xa ba người.

 

Đột nhiên cả bốn người quay đầu nhìn Lưu Thanh, bởi nghe được hắn đang mô tả trận chiến cho tiểu cô nương hai mắt nhắm chặt. Mà không chỉ có đám Trầm Thừa Vũ mới chú ý, những người khác cũng làm điều tương tự.

 

“…Chỉ thấy đại ca thi triển một bộ thân pháp quỷ dị, hư hư thực thực khiến cho Uyển Đình không biết được đâu mới là thật. Xoẹt một tiếng, từ đầu ngón tay của đại ca phóng ra kiếm một đạo kiếm khí, đánh lui Uyển Đình. Uyển Đình không phục, giậm chân một cái, sóng nước cuộn trào, thét một tiếng… úi cha!”

 

Lưu Thanh đưa tay ôm đầu, ngước nhìn Bạch Nguyệt Quân. Nàng mắng.

 

“Ta để cho đệ tường thuật lại trận tỷ thí cho Nhã Nhã, đệ nói nhảm gì thế hả?”

 

Lưu Thanh bất đắc dĩ chỉ tay ra giữa sông, nói.

 

“Tẩu nhìn hai người bọn họ xem, đệ muốn nói cũng không có gì để nói.”

 

“Vậy thì trả Nhã Nhã lại đây cho ta.”

 

Vù vù vù!

 

Cuồng phong kiếm khí quét đến bờ sông. Đám Trầm Thừa Vũ giơ tay lên che mặt, lại không cảm nhận thấy gì cả. Ngẩng mặt lên nhìn thì thấy nữ tử kia nãy ngồi bên cạnh đống đồ cùng người có dung mạo giống Lưu Vân, mà Trầm Thừa Vũ nói là tam đệ của hắn tên là Lưu Thanh. Nữ tử này là tứ muội tên Uyển Tình. Nàng đứng che chắn trước đám người, thi pháp dựng lên cấm chế bảo vệ.

 

Cuồng phong kiếm khí va đập vào cấm chế, tạo ra tiếng uỳnh uỳnh ù tai không dứt. Sau đó còn có sóng lớn ào đến, chạm vào cấm chế vô hình thì rẽ sang hai bên.

 

Hai thanh kiếm chuyển chiến trường từ trên mặt sông sang ven bờ, ngay trên đầu đám người, sau đó tiếp tục đi sâu vào trong rừng, lên trên sườn núi, chém đổ vô số cây cố, rồi bay thẳng lên trên tầng mây. Tiếng kim loại va chạm khi này vang lên như sấm nổ. Cuối cùng hai thanh kiếm bay trở về bên cạnh chủ nhân.

 

Chỉ thấy kiếm chỉ của Lưu Vân đã kề vào yết hầu của Sở Uyển Đình, cánh tay phải vẫn bị tay áo rộng của Lưu Vân quắn chặt không thoát ra được.

 

Lưu Vân nhẹ giọng nói.

 

“Đánh đủ rồi chứ?”

 

Sở Uyển Đình gật đầu. Thấy vậy Lưu Vân mới thả Sở Uyển Đình ra. Nàng bất ngờ lùi lại một trượng, hít một hơi sâu rồi thổi ra một hơi Văn Vũ Chân Hỏa về phía Lưu Vân. Nhiệt lượng không đến mức nóng rực khó chịu nhưng mặt nước bên dưới đã bị đun sôi, bốc lên màn hơi nước dày đặc.

 

Lưu Vân phất tay một cái thi triển Tụ Lý Càn Khôn, ống tay áo mở rộng không ngừng, tóm lấy ngọn lửa đang phừng phừng thổi đến, rồi vo lại thành một viên lửa nhỏ bằng đầu ngón tay cái, nằm gọn trong lòng bàn tay của Lưu Vân. Trong màn hơi nước trắng xóa, nó như ảnh lửa của ngọn đèn đang cháy.

 

Lưu Vân phe phẩy tay xoa tan màn hơi nước trước mặt, đưa viên lửa nhỏ lên mắt nhìn, khẽ nhíu mày sau đó nhướn mày nhìn Sở Uyển Đình.

 

“Có thể luyện thành loại chân hỏa này, không tệ. Xem như ngươi đã có đủ vốn liếng để đi du hành rồi.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Là Ma Tu, Không Phải Lương Tâm Nhà Tư Bản
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
6 ngày trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.