Chương 169: Hữu tình, hữu tín.

Mấy tỷ muội Đào Nương, Du Nhi, Linh Nhiễm không quá bất ngờ trước kết quả này. Dù sao Lưu Vân cha của các nàng là ai cơ chứ, là đại năng được Đại Không Trí Phật để tâm đến trong hơn ba vạn kiếp, tất nhiên là rất mạnh rồi. Các nàng cũng biết trước được thực lực của Sở Uyển Đình cũng sẽ rất mạnh, có thể nói là mạnh nhất trong mấy tỷ muội.

 

Lưu Thanh xoa xoa cằm gật gù. Với xuất thân của mình, Sở Uyển Đình hiện tại đang đi đúng theo tiến trình mà đại ca và đại tẩu tính toán, có thể xem là đã qua vòng kiểm tra rồi. Uyển Tình và Uyển Cấm cũng có chung suy nghĩ này.

 

Lưu Vân và Sở Uyển Đình khi này vào đến trong bờ, Bạch Nguyệt Quân đi đến giơ ngón cái lên khiến cho hai người không biết nàng đang khen ai. Lưu Vân khẽ lắc đầu cười, sau đó quay sang nói với Sở Uyển Đình.

 

“Như đã nói, ta sẽ giữ ngọn lửa này. Cái này rất thích hợp để luyện đan luyện khí, vừa hay Uyển Tình vừa mang đến một cái đỉnh khá tốt, ta và Lưu Thanh sẽ đích thân luyện một ít pháp bảo đan dược cho ngươi, trả phần tiền công cho ngọn lửa này.”

 

Sở Uyển Đình gật đầu.

 

“Tiên sinh có lòng, Uyển Đình xin nhận.”

 

Nghe đến pháp bảo đan dược, Đào Nương và Linh Nhiễm liền chạy đến.

 

“Cha, con cũng muốn có một kiện.”

 

“Con cũng muốn!”

 

Lưu Thanh bước đến gõ vào đầu hai nàng, nói.

 

“Hai đứa nha đầu các con nghĩ muốn có là có được sao? Nếu hai đứa có thể đánh với đại ca một trận như Uyển Đình, ta bảo đảm sẽ lấy ra hai món trong đống đồ này, cho hai đứa con, cộng với một lô đan dược.”

 

Lưu Thanh vừa nói vừa vỗ vỗ vào cái túi càn khôn đeo ở thắt lưng. Nhưng dù cho tam thúc có ra giá lớn đến mức nào, hai nàng vẫn lắc đầu. Đào Nương nói.

 

“Cha đánh nghiêm túc không nương tay, bọn con làm sao mà có thể đánh sòng phẳng như đại tỷ tỷ.”

 

Lưu Vân cười nói.

 

“Nói cho con biết, khi đánh với đại tỷ tỷ của con, ta chỉ dùng có bốn phần sức lực thôi.”

 

Việc Đào Nương gọi Sở Uyển Đình là đại tỷ tỷ không làm tâm nàng dao động bằng việc Lưu Vân cũng hùa theo. Trước giờ Lưu Vân đối xử với nàng không thể gọi là lạnh nhạt, nhưng cũng không thể gọi là thân thiết được. Nếu không phải vì nàng là đệ tử của sư phụ, thì nàng không nghĩ Lưu Vân sẽ chịu dành thời gian ra để dạy dỗ mình đâu. Cứ nhìn lại khoảng thời gian đầu mới gặp nhau thì sẽ rõ, Lưu Vân tránh nàng còn hơn cả tránh tà.

 

Có thể sau này hắn dần chấp nhận nàng là người trong nhà, thậm chí đối xử với nàng như với Đào Nương, Du Nhi, Linh Nhiễm vốn đã là nghĩa nữ của hắn và Bạch Nguyệt Quân. Bạch Nguyệt Quân là sư phụ của Sở Uyển Đình, yêu thương nàng như con gái thì có thể hiểu được. Lưu Vân vốn dĩ hiếm khi chủ động thể hiện tình cảm, hắn có suy nghĩ gì về nàng, nàng cũng không biết được. Vì vậy nàng không thực sự biết Lưu Vân xem mình là ai.

 

Bây giờ được Lưu Vân xem như con gái thế này, nàng cảm thấy có hơi lạ lùng.

 

Lưu Vân như thế biết nàng đang nghĩ gì, cười nói.

 

“Đừng nghĩ nhiều, cứ tự nhiên là được.”

 

Nói xong, hắn đi đến nói chuyện với Bạch Nguyệt Quân.

 

Lời này của Lưu Vân làm nàng có chút khó hiểu. Lưu Thanh thấy vậy, mới đi đến nói khẽ.

 

“Còn nhớ ta đã nói gì về con người của đại ca không?”

 

Sở Uyển Đình suy nghĩ trong chốc lát, gật đầu nói.

 

“Mấy năm trước khi còn ở huyện Hoài An, thúc từng nói tiên sinh không quan tâm đến vai vế.”

 

Lưu Thanh bèn bổ sung.

 

“Chỉ cần đủ thân cận, chỉ cần vị trí đó hợp lý thì huynh ấy sẽ xem đó là mặc nhiên.”

 

Sở Uyển Đình lần nữa gật đầu. Khi đó Lưu Thanh nói điều này với Đào Nương và Linh Nhiễm, nàng chỉ là đúng nghe mà thôi nên không quá để tâm. Sở Uyển Đình lại rơi vào trầm tư, một lúc sau liền nhìn Lưu Thanh lắc đầu.

 

“Nha đầu ngốc, nói chuyện với ngươi thật phí nước bọt. May ngồi xuống nghỉ ngơi đi, sau đó thì đưa đám Trầm Thừa Vũ ra ngoài.”

 

Lưu Thanh nói giọng hờn dỗi, vẻ mặt bất lực nhìn Sở Uyển Đình. Sau đó hắn lại quay về chỗ Uyển Tình, tiếp tục kiểm kê đống đồ thu được từ bàn cá cược.

 

 Sở Uyển Đình y lời, ngồi xếp bằng tại chỗ tĩnh tâm điều khí.

 

Bên này, Lưu Vân đang nói chuyện với Bạch Nguyệt Quân lại đột nhiên quay sang đám Trầm Thừa Vũ, gọi bọn hắn đến gần. Lưu Vân nói giọng ôn hòa.

 

“Trận tỷ thí vừa rồi, bốn người các ngươi có lĩnh ngộ được gì không?”

 

Lâm Tuyết mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền, đưa tay gãi đầu nói.

 

“Lúc nãy trận đánh kinh thiên động địa như vậy, ta không kịp nhìn ra điều huyền diệu gì cả.”

 

Giang Bân và Lâm Tuyết cũng tương tự.

 

Lưu Vân nhìn Trầm Thừa Vũ, hỏi.

 

“Ngươi thì sao?”

 

Trầm Thừa Vũ ấp úng nói.

 

“Ta… Ta không nghĩ ra được gì.”

 

Sắc mặt Lưu Vân vẫn bình thản, hắn nhìn một lượt bốn đệ tử núi Côn Luân, nói.

 

“Có biết tại sao bốn người các ngươi lại có mặt ở đây không?”

 

Bốn người đưa mắt nhìn nhau, còn không phải là do Sở Uyển Đình đến tìm Trầm Thừa Vũ, mời hắn đến xem sao?

 

Lưu Vân thấy bốn người như vậy, bèn nói.

 

“Đây là do Thanh Viễn Chân nhân nhờ vả ta, chỉ điểm cho các ngươi đôi chút. Sắp tới tiên, ma, yêu sẽ có chiến loạn. Mấy người các ngươi chính là nồng cốt của Côn Luân, trong việc tu hành cần phải chú tâm hơn nhiều.”

 

Hắn lại nói thêm.

 

“Trầm Thừa Vũ là nha đầu Uyển Đình cố ý đi mời, còn ba người các ngươi, dù cho không bắt gặp nha đầu Uyển Đình mà cùng đến, ta cũng sẽ đi tìm.”

 

Lời này của hắn không hẳn là sự thật. Đúng thật là Thanh Viễn Chân nhân có nhờ vả hắn quan tâm đến mấy thiên kiêu đệ tử này một chút. Nhưng đổi lại là Trầm Thừa Vũ có thể tu luyện đạo pháp bên ngoài, hay nói đúng hơn là từ hắn. Chuyện Lưu Vân muốn nhận Trầm Thừa Vũ làm đệ tử đã được hắn nói hết cho Thanh Viễn Chân nhân biết rồi.

 

Thanh Viễn Chân nhân không có ý kiến gì với việc này. Thành thật mà nói, cho dù Trầm Thừa Vũ có siêng năng tu hành đến thế nào, hắn cũng chỉ là đệ tử bình thường của núi Côn Luân, có hay không cũng không quan trọng. Đây không phải là Thanh Viễn Chân nhân vô tình, chỉ là cơ duyên của từng người trong số đệ tử trong núi, ông không thể quản hết được.

 

Nếu là lúc bình thường, dù là Lưu Vân muốn nhận ai trong đám thiên kiêu làm đệ tử, Thanh Viễn Chân nhân không tiếc nhường lại cho Lưu Vân. Ông biết con người của Lưu Vân không phải tiểu nhân, sẽ dạy đệ tử của mình thành kẻ vong ơn bội nghĩa. Sau này núi Côn Luân gặp chuyện chắc chắn sẽ đến để báo đáp ơn nghĩa xưa.

 

Nhưng bây giờ tiên ma sắp đối đầu nhau. Trên dưới đều loạn, bớt một người tài giỏi là bớt một phần sức mạnh. Cũng may Lưu Vân không yêu cầu gì quá đáng, vẫn để Trầm Thừa Vũ ở lại núi Côn Luân, tạm thời khoan hẵng bái sư, cứ truyền cho đạo pháp trước đã.

 

Nửa câu sau của Lưu Vân lại có hơi khiên cưỡng. Vốn dĩ hắn định chờ ngày khác sẽ tìm Giang Bân, Lâm Tuyết, Hòa Linh sau. Nhưng hôm nay Sở Uyển Đình đã đưa hết đến đây, cũng là đỡ cho hắn phần sức đi tìm.

 

Lưu Vân ngồi xuống tại, đám Trầm Thừa Vũ thấy vậy cũng ngồi xếp tại chỗ, đối mặt với Lưu Vân. Hắn bèn chỉ điểm cho bọn họ vài điều huyền diệu, lại giảng giải thêm về kiếm pháp.

 

Thời gian trôi qua nửa canh giờ, cũng vừa đúng lúc Sở Uyển Đình hoàn thành điều khí, nàng mới đưa đám Trầm Thừa Vũ ra khỏi. Trước khi đi, Lưu Vân truyền âm cho Trầm Thừa Vũ gọi hắn lại, lấy ra một quyển sách không có tựa đề, đưa cho Trầm Thừa Vũ. Lưu Vân truyền âm nói.

 

“Thanh Viễn Chân nhân nhờ ta đặc biệt để ý ngươi. Ông ấy còn đưa cho ta quyển sách này, nói ngươi sau này cứ tập trung tu luyện những gì ghi chép bên trong là được.”

 

Trầm Thừa Vũ nghe nói đến Chưởng môn Chân nhân thì không khỏi kinh tâm động phách. Dù cho trong lòng vẫn còn điều nghi hoặc, nhưng hắn vẫn đưa tay ra nhận lấy quyển sách. Sau đó hắn cúi đầu chắp tay hành lễ với Lưu Vân rồi mới theo chân Sở Uyển Đình đi ra ngoài.

 

Khi này Bạch Nguyệt Quân mới đi đến bên cạnh Lưu Vân, khẽ hỏi.

 

“Sách là do bản thân viết, lại không tự nhận, còn mượn danh của Thanh Viễn Chân nhân. Chàng không định nhận hắn làm đệ tử sao?”

 

Tâm tình của Lưu Vân bây giờ rất thư thái, tựa như những chuyện nặng đầu đều đã giải quyết xong. Hắn nhìn Bạch Nguyệt Quân cười nói.

 

“Thời cơ chưa đến, chưa phải là sư đồ.”

 

Tối hôm nay, Trầm Thừa Vũ vẫn thức khuya tu hành như thường. Nhưng lại có một điều khác lạ, hắn thắp đèn đọc sách, chính là quyển sách nhận từ tay Lưu tiên sinh.

 

Bìa sách còn rất mới, không giống sách cũ lâu năm. Chữ bên trong được viết theo lối chữ “Hành”, từng chữ được viết rất rõ ràng, cứng cáp. Trầm Thừa Vũ chưa từng đến trường học hay thư viện, vậy nên không biết thế nào mới là chữ đẹp. Chỉ là thời gian sau khi gặp Lưu Vân mười năm trước, hắn có tìm đọc một số điển tịch nho gia, hỏi thăm vài tiên sinh ở thư viện trong huyện thành của phàm nhân nên mới biết được cách viết chữ cũng có nhiều.

 

Dĩ nhiên, hắn đọc chỉ có vài bộ điển tịch, đại ý có thể biết được nhưng ý tứ ẩn chứa trong đó thì hắn không hiểu được. Về chuyện này, Trầm Thừa Vũ không quá miễn cưỡng bản thân. Hắn là tu sĩ, không phải thư sinh. Biết chữ, hiểu đại ý đã là tốt rồi.

 

Nhưng cũng vì thế mà khi Trầm Thừa Vũ bắt đầu đọc quyển sách không tên này lại phải vò đầu bứt tai. Nội dung bên trong hoàn toàn không giống đạo pháp thông thường, đương nhiên là cũng có mấy câu luận, nhưng phần nhiều vẫn là thơ, nếu không thì cũng là mấy câu như nói đạo lý.

 

Trầm Thừa Vũ đọc suốt một đêm vẫn không hiểu được gì. Cho đến rạng sáng thì hắn mới dẹp quyển sách này sang một bên, ngồi xếp bằng trên giường tiếp tục tu hành.

 

Sau khi ăn trưa, Trầm Thừa Vũ trở về phòng, tiếp tục nghiền ngẫm quyển sách không tên này trong vô vọng. Chợt, hắn nhớ đến một chuyện, lấy từ trong ngực áo ra quyển sách cũ nát, tựa trên bìa đã không còn đọc được nữa. Đây là quyển sách mà Lưu tiên sinh cho hắn mượn khi hắn lần đầu đến nhà vào mười năm trước, trước khi vào núi Bất Chu lịch luyện.

 

Trầm Thừa Vũ làm y như lời Lưu Vân nói, mỗi khi rảnh rỗi lại lấy sách ra đọc. Dù cho chữ ở ngoài bìa đã phai mất, từng trang giấy đã ố vàng, nhưng chữ bên trong vẫn còn có thể đọc được. Quyển sách này rất giống tạp thư, kể chuyện đời xưa của mấy vị quân tử, cũng có ghi chép mấy tích cũ của tiên nhân, thánh nhân.

 

Mười năm qua, Trầm Thừa Vũ đã đọc không biết bao nhiêu lần, đã thuộc nằm rồi cả quyển sách rồi. Hắn lặt đến một trang, phần này chép về một vị tiên nhân. Bàn về đạo, y có nói.

 

'Đạo có tình, có tín, vô vi vô hình, có thể truyền như không thể nhận. Tự bản, tự căn, đã có từ trước cả trời đất, sinh ra quỷ thần, sinh ra thiên đế, sinh trời sinh đất. Ở trước Thái Cực không tính là cao, ở dưới lục cực không tính là sâu, sinh ra trước trời đất không gọi là lâu, dài hơn thượng cổ mà chẳng gọi là già.’

 

(Nam Hoa Kinh, thiên Đại Tôn Sư)

 

Xem lại phần này, trong lòng Trầm Thừa Vũ tự nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, đọc lại quyển sách không tên mà chẳng lấy làm cố chấp. Đọc sách trước đã, hiểu hay không, còn phải xem người đọc sách, càng cưỡng cầu càng khó hiểu.

 

Đối với việc tu hành hay đọc sách, tâm thế nhẹ nhàng lại có ích hơn. Tâm không cố chấp, làm sao nảy sinh tà ý. Trầm Thừa Vũ luôn tự biết rõ vị trí, năng lực của bản thân, đối với những việc ngoài khả năng, nếu hắn muốn làm thì sẽ dốc hết sức, nhưng tâm lại không đặt nặng. Cho dù có thất bại, tâm tình của hắn sẽ không vì vậy mà nảy sinh cảm giác khó chịu, mà tự nhìn lại thất bại đó để sửa đổi. Việc tu hành cũng là như vậy.

 

Lưu Vân cố ý viết ra quyển sách này, đương nhiên là biết chắc Trầm Thừa Vũ hiện giờ khó lòng học gì trong đó. Hắn càng không sợ Trầm Thừa Vũ vì ước hẹn mười năm mà đốt cháy giai đoạn, nhắm mắt đâm đầu đi sai đường. Đệ tử khai sơn của Lưu Vân phải có tâm thế xem nhẹ mọi thứ nhưng không xem thường thứ gì. Đây mới chính là lý do Lưu Vân kiên quyết muốn nhận Trầm Thừa Vũ làm đệ tử.

 

Có điều thời thế không tốt, duyên sư đồ vẫn còn xa, khó mà ra tay dạy dỗ cho tử tế được.

 

Vài ngày sau, Giang Bân đến tìm Trầm Thừa Vũ, nói rằng Sở Uyển Đình sắp rời đi, Lâm Tuyết muốn đi tiễn nên gọi y và hắn theo cùng. Trầm Thừa Vũ nghe vậy, tâm tình có hơi vội vàng, chạy vào phòng một lúc rồi chạy ra, đạp lên phi kiếm bay đi, bỏ mặc Giang Bân đứng ở cửa không hiểu gì.

 

Hắn bay đến khách xá của Sở Uyển Đình, thấy hôm nay nàng đã diện bộ y phục khác. Thanh sam tay áo rộng, tóc búi một nửa cài trâm gỗ, bộ dáng nho nhã thật giống người đọc sách.

 

Nhìn thấy vẻ ngoài này của Sở Uyển Đình, Trầm Thừa Vũ có chút lúng túng. Dù cho có ăn mặc như nam nhân thì vẫn không thay đổi được vẻ đẹp động lòng người của nàng.

 

Sở Uyển Đình thấy hắn như vậy, mới nói.

 

“Trên đường đi khó tránh gặp rắc rối, sư phụ gợi ý cho ta cải nam trang, chỉ cần dùng Trướng Nhãn Pháp che mặt là được, không cần dùng đến phép biến thân. Huynh, thấy ta như thế nào?”

 

Trầm Thừa Vũ lập tức giơ ngón cái lên.

 

“Trông rất khôi ngô tuấn tú.”

 

Sở Uyển Đình nhìn hắn nhẹ mỉm cười, khiến cho Lâm Tuyết và Hòa Linh gần đó bị vẻ đẹp này hớp hồn, tâm thần xao xuyến. Nàng lấy từ trong tay áo ra một chiếc lược ngọc, chính là Đoạn Trần Sơ mà trước giờ nàng luôn cài trên tóc, đưa cho Trầm Thừa Vũ, nói.

 

“Cái này, cho huynh. Chờ mười năm sau ta trở về sẽ lấy lại nó.”

 

Trầm Thừa Vũ không từ chối, đưa tay nhận lấy. Hắn cũng lấy ra một thứ, đưa cho Sở Uyển Đình.

 

“Cái này cho muội. Đây là đồ trang sức duy nhất trong nhà ta, là vật năm xưa mẹ ta mang theo khi thành thân với cha. Muội cứ giữ lấy, không cần trả lại đâu.”

 

Lâm Tuyết nghe vậy liền nói.

 

“Trầm Thừa Vũ, cho dù huynh có muốn cưới Sở sư muội thì muội ấy cũng chưa có nhận lời mà?”

 

Hòa Linh lập tức đưa tay bịt miệng Lâm Tuyết, cười cười với hai người.

 

Sở Uyển Đình không nói gì đưa tay nhận lấy. Vật này được gói trong lớp vải thô, bên trong là một cây trâm ngọc được điêu khắc thành nhành cây, ở đầu kia còn có một đóa mẫu đơn bằng ngọc nhỏ hơn lòng bàn tay. Trên bề mặt ngọc vẫn còn hơi thô, đóa mẫu đơn cũng không được hoàn chỉnh, có thể thấy tay nghề của thợ thủ công không quá cao. Chất lượng ngọc cũng không phải loại đắc tiền.

 

Sở Uyển Đình nhìn mẫu đơn ngọc, gật đầu nói.

 

“Được, huynh nói phải giữ lời. Cho dù sau này huynh có cưới người khác, có đến đòi thì ta cũng sẽ không trả lại.”

 

Trầm Thừa Vũ cười nói.

 

“Không cưới được muội, ta thà cô đơn cả đời. Sẽ không nghĩ đến nữ nhân khác.”

 

Giang Bân lúc này mới đến nơi, nghe được lời này thì cười giễu.

 

“Trầm sư đệ từ bao giờ lại trở nên như thế này. Còn biết nói lời thề non hẹn biển với nữ nhân nữa. Trầm Thừa Vũ, đệ mau khai thật đi, đệ đã nói lời này với bao nhiêu nữ nhân rồi?”

 

Trầm Thừa Vũ quay sang tức giận nói với Giang Bân.

 

“Ta còn chưa tính sổ huynh chuyện tung tin đồn nhảm về ta, huynh còn ở đây nói được lời này sao?”

 

“Được rồi được rồi. Ta không làm xấu mặt đệ trước mặt Sở sư muội nữa. Nhưng mà hai người phải nói ta biết, ai là người thổ lộ trước.”

 

“Chuyện này…”

 

Trầm Thừa Vũ chưa kịp trả lời thì Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cưỡi mây bay đến. Năm người trẻ hướng về phía Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân hành lễ. Lưu Vân nói.

 

“Mấy chuyện này bọn ta cũng muốn nghe, cứ nói đi.”

 

Trầm Thừa Vũ đỏ mặt thẹn thùng. Sở Uyển Đình mới nói.

 

“Là con thổ lộ trước.”

 

“Không phải, là ta trước mới đúng.”

 

“Nếu không phải kiếm linh làm huynh hoảng loạn thì huynh có chịu nói không?”

 

Sắc mặt Sở Uyển Đình lạnh nhạt nhìn Trầm Thừa Vũ nói, làm cho hắn cảm thấy có hơi xấu hổ. Lưu Vân nói.

 

“Đủ rồi. Bọn ta không muốn nghe nữa, đừng có cãi nhau.”

 

Sau đó hắn lấy ra một cái túi càn khôn, cùng loại với cái mà Lưu Thanh có. Loại túi này cất trữ số lượng đồ vật nhiều hơn túi trữ vật bình thường rất nhiều. Hiển nhiên, bên trong túi càn khôn lúc này đã được đựng đầy đan dược, pháp bảo, còn có phù lục do đích thân Lưu Vân chắp bút. Lưu Vân nói.

 

“Đây sẽ là gia sản của ngươi, muốn dùng thế nào thì dùng. Nhớ, cất giữ cho cẩn thận, đừng có khoe của với người ngoài.”

 

Sở Uyển Đình nhận lấy túi càn khôn cất vào trong tay áo, gật đầu nói với Lưu Vân.

 

“Con nhớ rồi.”

 

Bạch Nguyệt Quân dịu dàng nói.

 

“Lần này đi Bắc Minh Huyền Châu, làm khó con không được dùng thuyền tiên rồi. Vốn Đông Thanh Hoa Châu ít khi giao thiệp với bên ngoài, giao thông không được thuận tiện cho lắm. Con cứ dùng phép Đằng Vân mà ta dạy, tiêu hao không nhiều pháp lực. Chỉ là tốc độ có hơi thấp, có lẽ sẽ mất đến một tháng hơn mới đến nơi. Sau đó cứ để Du Lâm kiếm dẫn đường. Bọn ta sẽ đến tìm con sau.”

 

Sở Uyển Đình gật đầu.

 

Nàng và đám Trầm Thừa Vũ nói thêm vài lời với nhau. Mãi đến khi này Giang Bân, Hòa Linh và Lâm Tuyết mới biết lần này Sở Uyển Đình rời đi phải mười năm sau mới có thể gặp lại, trong lòng có chút buồn. Nhưng khi tiễn nàng ra khỏi núi Côn Luân, trên mặt ba người vẫn cố nặn ra một nụ cười.

 

Dù cho Sở Uyển Đình không qua lại quá nhiều với bọn họ, nhưng bọn họ là những người bằng hữu duy nhất của nàng trong giới tu sĩ này. Mà bọn họ cũng xem nàng như bằng hữu. Buổi tiễn đưa này bỗng dưng trở nên sầu thảm đến lạ.

 

Tâm tình của Sở Uyển Đình không bị không khí này làm ảnh hưởng, nàng nhìn mọi người, vẫn lạnh nhạt nói.

 

“Mười năm thôi mà, không lâu đến vậy. Chờ mười năm sau ta trở về, nhất định phải mời mọi người một bữa rượu ngon.”

 

Lâm Tuyết nói.

 

“Được, mười năm sau, chúng ta uống cho thỏa thích.”

 

Hòa Linh chỉ vừa mới gặp Sở Uyển Đình gần đây, tình cảm bồi đắp vẫn không bằng hai người Giang Bân, Lâm Tuyết. Nhưng nàng vẫn gật đầu nói.

 

“Đến lúc đó không sau không được.”

 

Giang Bân không nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu.

 

Cuối cùng, Sở Uyển Đình nhìn Trầm Thừa Vũ, nói.

 

“Tạm biệt.”

 

“Tạm biệt.”

 

Sở Uyển Đình xoay người, dưới chân tỏa ra mây mù nâng đỡ nàng bay lên cao. Hai tay nàng chắp sau lưng, phong thái tiêu dao, hướng về phương bắc mà đi. Bỗng nàng dừng lại, quay đầu nhìn Trầm Thừa Vũ, trên gương mặt lạnh lùng nở một nụ cười dịu dàng. Sau đó mới tiếp tục bay đi.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tiên Giới Đệ Nhất Nội Ứng
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
6 ngày trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.