Chương 61: Đã mời, ngại gì không đi.

Vừa nhìn, Lưu Vân liền có thể nhận ra đây không phải là do gia chủ Hứa gia cho người viết. Giấy viết chỉ là giấy Tuyên bình thường, lại không có ấn mộc của Hứa gia. Nếu Lưu Vân đoán không lầm thì họ có ý mời, nhưng không muốn dùng lễ đối đãi với thư sinh, tiên sinh trong huyện để đối đãi với hắn.

Nhưng không vì vậy mà Lưu Vân từ chối lời mời này. Nếu họ đã mời, ngại gì mà không đến. Chỉ có điều, trong thư mời có một yêu cầu, chính là đưa gia quyến theo cùng.

Khi hắn nói ra chuyện này, Sở Uyển Đình và Đào Nương có phản ứng khá khác biệt. Sở Uyển Đình hơi nhíu mày, ánh mắt có hơi giận dữ. Còn Đào Nương thì vui vẻ đồng ý đi theo.

Sở Uyển Đình liền kể cho Lưu Vân nghe chuyện nàng gặp sáng mùng một. Nghe xong, hắn khẽ cười nhìn Sở Uyển Đình và Đào Nương nói.

“Hai đứa xinh đẹp như vậy, đã bị người ta để ý rồi. Đây là đang muốn xem mắt đây mà. Nhưng có thể lời mời này không phải là do gia chủ Hứa gia viết...”

“Mà là Hứa công tử viết.”

Bạch Nguyệt Quân từ trong nhà đi ra, tiếp lời Lưu Vân. Nàng đã nghe Sở Uyển Đình kể chuyện hôm mùng một từ trước, thế nên khi nghe Lưu Vân nói ra yêu cầu trong thư mời, liền có thể đoán được ý tứ trong đó, và ai là người đứng phía sau.

Bạch Nguyệt Quân đến bên cạnh Lưu Vân, khoanh tay nhìn Sở Uyển Đình và Đào Nương. Biết có kẻ không đứng đắn nhòm ngó tiểu bối của mình, trong lòng nàng có hơi bực tức. Biết có kẻ xem thường Lưu Vân, nàng càng thêm bực bội. Bạch Nguyệt Quân khẽ nghiêng đầu nhìn Lưu Vân, nhỏ giọng hỏi.

“Hay là ta đi tìm bọn họ tính sổ cho chàng nhé?”

Vừa nói, nàng vừa nắm lấy Thanh Phong Kiếm lơ lửng bên cạnh. Lưu Vân lập tức đưa tay ngăn lại. Hắn nói bằng giọng điềm tĩnh xoa dịu Bạch Nguyệt Quân.

“Nàng chấp với phàm nhân làm gì. Phàm nhân vô tri, quen dùng lẽ thường để suy đoán sự đời, đôi lúc khó tránh những hành động sai lầm. Với lại, nếu Uyển Đình và Đào Nương không muốn đi thì ta cũng không đưa chúng theo.”

Lưu Vân gạt Thanh Phong Kiếm sang một bên, đưa tay xoa đầu Bạch Nguyệt Quân. Đào Nương nghe vậy thì nhích lại gần Sở Uyển Đình, nói khẽ.

“Uyển Đình tỷ. Tỷ có định đi cùng tiên sinh không?”

Sở Uyển Đình vốn có lòng tự tôn rất cao, sau khi tu hành đã giảm đi đôi phần, dù thế nàng vẫn không thích bị người khác nhòm ngó thân thể. Nàng nhắm mắt điều chỉnh lại nhịp thở, sau đó nhàn nhạt mới nói với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân.

“Sư phụ, tiên sinh. Con sẽ đi cùng người.”

Gương mặt lãnh đạm vô cảm của Sở Uyển Đình bỗng hừng hực khí thế. Đây là đã quyết tâm làm mấy kẻ vô lại đó xấu mặt đây mà.

Đào Nương cùng nắm chặt nắm đấm, giọng điệu có chút cao ngạo.

“Tiên sinh, tiên tử. Ta sẽ không làm xấu mặt hai người đâu. Nếu đã là thi thơ văn thì mấy thư sinh mọt sách đó sẽ không ai thắng được ta đâu.”

“Phụ thân, mẫu thân. Con cùng muốn đi.”

Giọng nói của Linh Nhiễm phát ra từ trong nhà. Lập tức, thân ảnh mảnh mai của Linh Nhiễm lao vút ra ngoài sân. Linh Nhiễm dừng bước bên cạnh Đào Nương. Thời điểm này, Linh Nhiễm đã có dáng vẻ của một thiếu nữ. Dung nhan thanh tú, dáng người mảnh mai mặc áo váy màu lam. Tóc được thắt gọn thành hai, buộc bằng hai mảnh lụa.

Nàng đứng chống nạnh trước mặt Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, vẻ mặt khó chịu khi bị phụ thân và mẫu thân bỏ quên. Lưu Vân thấy vậy, chỉ mỉm cười gật đầu. Như vậy, cả nhà Lưu Vân quyết định cùng đến Hứa phủ dự tiệc thi văn thơ.

Vào ngày Thượng Nguyên ở Đại Triệu, các thế gia quan lại thường tổ chức thi văn thơ. Ngoài mặt là để kết giao văn nhân, cho các sĩ tử thư sinh có nơi đàm đạo, bên trong chính là tìm rể tài, cũng như ngầm nâng đỡ cho người tài không có thế lực, chờ sau này đỗ cao sẽ nhận lại báo đáp. Đây cũng là dịp các thế gia kết giao với nhau, thậm chí là tìm nhà liên hôn.

Từ cuối giờ mùi, cả nhà Lưu Vân đã có mặt trong huyện Hoài An. Bọn họ không vội đến Hứa phủ ngay mà ghé qua quán trà quen. Nữ tử nhà Lưu Vân bình thường không thích ăn diện, thế nhưng hôm nay lại vô cùng nổi bật trong đám đông.

Bạch Nguyệt Quân thay bộ bạch y thường ngày bằng một bộ áo váy lụa trắng xanh, trâm gỗ cũng được thay bằng trâm ngọc. Đôi môi đỏ mọng làm cho nụ cười của nàng càng thêm quyến rũ. Sở Uyển Đình, Đào Nương cùng Linh Nhiễm cũng không kém, ai cũng diện cho mình áo váy thanh nhã. Không cần trang điểm thì cũng đã hơn vô số tiểu thư ngoài kia rồi.

Riêng Lưu Vân, hắn chỉ mặc trường sam xám tro yêu thích. Theo hắn, việc làm đẹp vốn là đặc quyền của nữ nhân. Bản thân hắn cũng không thích cầu kì nên không để tâm trang phục cho lắm.

Tiểu nhị A Lâm lúc này đang bê cái khay, phía trên là bình trà và mấy đĩa bánh ngọt sang cho khách. Vừa thấy Lưu Vân liền đi đến chào hỏi.

“Lưu tiên sinh, ngài đến uống trà sao? Mời vào trong.”

Khi thấy Bạch Nguyệt Quân và ba thiếu nữ, A Lâm có hơi ngơ ra một lúc. Nhưng sau đó đã nhanh chân dẫn đường. Bình thường hắn đã gặp Bạch Nguyệt Quân và mấy thiếu nữ nhà Lưu Vân nhiều nên đã quen, dù vậy khi thấy dung nhan xinh đẹp của bốn người, hắn vẫn có chút mê đắm.

Khi mang bình trà lên, A Lâm tranh thủ nói mấy câu, chủ yếu là khen Bạch Nguyệt Quân và ba thiếu nữ.

“Ai nha. Bốn vị hôm nay rất là xinh đẹp đó a. Nói không chừng là cả huyện Hoài An không ai so được đấy.”

Lưu Vân liền lên tiếng nhắc nhở.

“A Lâm, bớt nịnh lại.”

“A, các vị thứ lỗi cho ta.”

A Lâm đưa tay gãi đầu. Đào Nương và Linh Nhiễm thấy vậy thì đưa tay che miệng cười.

Lưu Vân vừa rót trà, vừa nhìn quanh quán. Quán trà hôm nay khá đông khá. Cũng phải, dù sao hôm nay cũng là ngày Thượng Nguyên mà. Lưu Vân quay sang nói với A Lâm.

“Hôm nay ngươi vất vả rồi.”

A Lâm cười đáp.

“Là việc ta nên làm. Không vất vả, không vất cả. Quán đông thế này, ông chủ kiếm được không ít, cũng thưởng thêm cho bọn ta nữa. Vậy nên cũng đáng. Nếu tiên sinh có gì cần cứ gọi ta nhé.”

Lưu Vân khẽ gật đầu với A Lâm, sau đó A Lâm mới lui ra đón thêm khách vào trong quán. Xong, Lưu Vân đặt chén trà trước mặt Bạch Nguyệt Quân, tò mò hỏi.

“Nàng có cần phải khoang trương như thế này không?”

Bạch Nguyệt Quân nhẹ nhàng nhấc chén trà lên nhấp một ngụm, rồi nhìn Lưu Vân mỉm cười đáp.

“Có.”

Bình thường, Bạch Nguyệt Quân vốn chẳng để tâm tới phàm nhân. Thế nhưng hiện nay nàng đã là đạo lữ của Lưu Vân, thân phận chẳng khác nào phu thê trong cõi tục thế. Trượng phu của mình bị người khinh miệt, nàng sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Mà nếu tình huống đảo ngược, Lưu Vân cũng sẽ làm như vậy.

Sở Uyển Đình nâng tay chỉnh lại Đoạn Trần Sơ cài trên mái tóc trắng, sau đó mới lên tiếng hỏi.

“Tiên sinh, sao chúng ta không đến thẳng Hứa phủ, lại phải đi lòng vòng như vậy?”

Lưu Vân nhàn nhạt đáp.

“Bởi vì ta đang chờ người.”

Vừa dứt lời, một thân ảnh tiến đến bàn của nhà Lưu Vân. Trịnh Văn Cẩn chấp tay với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, sau đó ngồi cạnh hắn. Lưu Vân nói tiếp.

“Hôm ta được nhận thư mời, vô tình gặp được Trịnh đại nhân. Ngài ấy cũng được đến Hứa phủ, vậy nên muốn đi cùng nhà ta.”

Trịnh Văn Cẩn lúc nhận được thư mời của Hứa gia chỉ định gửi quà đến phủ. Dù y không có hiềm khích với Hứa phủ, nhưng Hứa gia những năm nay luôn e dè Trịnh Văn Cẩn. Nếu y có mặt ở tiệc thì có lẽ người Hứa gia cũng không vui vẻ gì. Trịnh Văn Cẩn quà đến phủ cũng là giữ lễ với Hứa lão thái gia thôi. Thời trẻ, Hứa lão thái gia là văn nhân có tiếng ở Đại Triệu, vì thế trong lòng Trịnh Văn Cẩn rất ngưỡng mộ.

Mà Trịnh Văn Cẩn đổi ý là vì biết Lưu Vân cũng được mời đến, còn được yêu cầu mang theo gia quyến. Trịnh Văn Cẩn có thể nhìn ra có ý đồ trong đó, vậy nên quyết định đi cùng Lưu Vân, xem như là cho hắn một phần khí thế.

Trịnh Văn Cẩn lướt mắt qua Sở Uyển Đình và Linh Nhiễm, sau đó dừng lại trên người Đào Nương. Y biết rõ Đào Nương chỉ có gương mặt của Yến Khinh Yên, không phải muội muội của y vậy nên chỉ khẽ gật đầu vời nàng, sau đó nói.

“Làm phiền các vị rồi.”

Đào Nương lấy một cái bánh đưa lên miệng cắn, suy ngẫm một lúc rồi tò mò hỏi.

“Tiên sinh, ngài có cảm thấy Hứa gia này quá có thế lực rồi không? Còn có mời được Trịnh đại ca là quan phụ mẫu đến tiệc tại gia.”

Lưu Vân không đáp, khẽ quay đầu nhìn sang Trịnh Văn Cẩn. Những chuyện như thế này, nên hỏi người biết rõ thì hơn. Trịnh Văn Cẩn thấy vậy thì mỉm cười, từ tốn giải đáp.

“Đào muội có điều không biết. Hứa gia là danh gia vọng tộc, là dòng tộc thư hương. Hứa lão thái gia năm xưa là danh sĩ có tiếng uyên bác. Con trưởng của ông ấy là Hứa Quân Thành, đang tại nhiệm Hàm Lâm Đại Học Sĩ, đứng đầu Hàm Lâm Viện. Con rể của Hứa Quân Thành là Ôn Tất Luân, Lễ Bộ Thị Lang. Con thứ là Hứa Trường Tô, tuy không làm quan như huynh trưởng nhưng cũng có chút dang tiếng. Trong nhà còn có con cháu sắp tham gia khoa cử, cũng xem là có tài.”

Đào Nương nghe xong, gật gù nhìn sang Sở Uyển Đình nói khẽ.

“Nếu vậy thì làm con dâu của Hứa giả cũng không quá mất mặt, phải không Uyển Đình tỷ?”

Sở Uyển Đình không đáp mà búng vào trán của Đào Nương một cái làm cho nàng ta ôm đầu. Trịnh Văn Cẩn thấy vậy, có chút tò mò. Đào Muội nói làm con dâu là có ý gì? Y liền nhìn sang Lưu Vân. Lưu Vân chỉ giải thích ngắn gọn chuyện xảy ra giữa nhà hắn và Hứa gia cho Trịnh Văn Cẩn, sau đó đứng dậy nói.

“Nếu đã đông đủ, vậy thì nên đi thôi.”

Đám người cùng bước khỏi quán trà, hướng về phía Hứa gia mà đi. Trên đường đi, Lưu Vân có để ý đến mấy người viết câu đối, liền lẩm bẩm.

“Nếu hôm nay ta cũng viết câu đối thì có thể kiếm được bao nhiêu nhỉ?”

Trịnh Văn Cẩn đi bên cạnh nghe thấy thì bật cười. Y biết rõ Lưu Vân là tiên nhân, có qua lại với cha mẹ mình. Nhưng Trịnh Văn Cẩn thấy hắn không giống với họ chút nào. Nói đúng là là cả nhà Lưu Vân đều không giống như những tu sĩ mà y từng nghe qua.

Rồi y đưa mắt nhìn Đào Nương đang cùng Sở Uyển Đình và Linh Nhiễm đi phía trước mà tự hỏi, nếu y không rời khỏi Trịnh Tú Sương, nếu y chọn làm một tu sĩ thì cả nhà y có giống như cả nhà Lưu Vân lúc này hay không?

Trịnh Văn Cẩn khẽ thở một hơi dài. Dù sao chuyện đã qua không thể thay đổi được. Như lời Lưu Vân từng nói với y, tập trung vào điều trước mắt vẫn tốt hơn chấp niệm với chuyện đã qua. Trong lòng y chợt nổi quyết tâm, tự dặn sau hôm nay sẽ gửi thư hỏi thăm Yến Tự Khâm và Trịnh Tú Sương, xem như ngỏ lời cả nhà đoàn tụ.

Đề xuất Voz: Đơn phương
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.