Chương 62: Vậy thì thôi vậy.
Thời điểm này, Hứa phủ có rất nhiều khách đến dự tiệc. Phần lớn là thư sinh của thư viện Tung Dương cùng với các lão sư của mình đến. Còn lại là người của các gia tộc lớn trong huyện Hoài An, đưa theo gia quyến của mình đến, giống như Lưu Vân vậy.
Khi Lưu Vân cùng với mọi người gần đến Hứa phủ, hắn liền chuyển màu tóc của mình trở về màu trắng nguyên bản. Bởi vì hắn nhận ra quản gia của Hứa gia đứng ở cổng đón khách, tay kiểm tra thư mời, tay chỉ trỏ sai bảo hạ nhân sắp xếp lễ vật. Gã quản gia này đã gặp qua hắn từ trước, bây giờ hắn lại đi cùng Trịnh Văn Cẩn, nếu bị bắt gặp thì sẽ nảy sinh không ít phiền phức. Thế nên thay đổi ngoại hình một chút vẫn tốt hơn.
Khi thấy Trịnh Văn Cẩn, sắc mặt gã quản gia liền tối sầm, nhưng vẫn gượng cười với y.
“Trịnh đại nhân, ngài đến rồi.”
Trịnh Văn Cẩn gật đầu, lấy ra thư mời từ ngực áo đưa cho gã quản gia, rồi nói.
“Lễ vật của ta sẽ được mang đến sau.”
“Trịnh đại nhân có lòng. Vị này là…?”
Trịnh Văn Cẩn nhìn sang Lưu Vân, định giới thiệu nhưng bộ dạng của Lưu Vân lúc này làm y không khỏi kinh ngạc. Tuy là Lưu Vân chỉ là xoá bỏ thuật che mắt trên tóc, nhưng vẫn dùng trên gương mặt của mình. Người khác trừ Trịnh Văn Cẩn và bốn nữ tử nhà hắn ra sẽ không nhận ra hắn là ai. Trịnh Văn Cẩn ghé sát Lưu Vân hỏi nhỏ.
“Tiên sinh, tóc của ngài bị làm sao thế?”
Lưu Vân cười đáp.
“Đây là màu tóc thật của Lưu mỗ. Trịnh đại nhân đừng để tâm."
Thấy Lưu Vân hành xử như vậy, Trịnh Văn Cẩn cũng hiểu được phần nào ý tứ trong đó, y tằng hắng một cái rồi nói với gã quản gia.
“Vị này là khách của ta, cũng nhận được thư mời của quý phủ, nên mới cùng ta đến.”
Lưu Vân lấy ra thư mời đưa cho quản gia. Gã cầm lấy bức thư ngắm nghía ấn mộc của Hứa gia một lúc thì chấp tay với cả hai.
“Không có vấn đề gì. Mời hai vị vào trong.”
Nói xong, quản gia ra hiệu cho hạ nhân đến dẫn đường. Hạ nhân đưa nhóm Lưu Vân và trong hoa viên của Hứa phủ. Nơi này cũng được treo hoa đăng, nhưng có phần khoa trương hơn những cái ngoài phố. Ở giữa hoa viên có một hồ nước, trên đó có một thuỷ đình lớn, bên trong đã có khách khứa yên vị.
Bàn của khách được đặt ở hai bên, phía trước là của nam nhân, phía sau đặt một bức bình phong che lại là chỗ người của các phu nhân, tiểu thư của các gia tộc. Phía trong cùng là chỗ ngồi của gia chủ.
Cả nhóm được đưa đến chỗ ngồi, có điều chỗ ngồi của Trịnh Văn Cẩn ở phía trên, gần với chỗ ngồi của gia chủ. Còn cả nhà Lưu Vân được sắp xếp ngồi ở gần lúc ra. Thấy vậy, Trịnh Văn Cẩn không đến chỗ ngồi được sắp xếp mà đến ngồi bên cạnh Lưu Vân. Chuyện này làm cho các thư sinh, tiên sinh cùng với gia chủ các gia tộc lấy làm lại. Bởi không ai nhận ra người ngồi cạnh Trịnh Văn Cẩn là ai, đã vậy y còn rất cung kính với hắn.
Lưu Vân liền nói khẽ.
“Trịnh đại nhân, ngài đến đây làm gì?”
Trịnh Văn Cẩn ngồi xuống đệm, rót cho mình ly rượu rồi nói với Lưu Vân.
“Ta ngồi đây là để trò chuyện với tiên sinh. Nếu so ra thì nghe mấy thư sinh này đấu phú còn nhàm chán hơn trò chuyện với tiên sinh rất nhiều.”
Bạch Nguyệt Quân và ba thiếu nữ ngồi ở phía sau Lưu Vân, cách một tấm bình phong lên tiếng.
“Trịnh đại nhân nói vậy có phải là hơi xem thường những thư sinh này không? Ta thấy học vấn của những người này không tệ, dù vẫn còn kém một chút.”
Ngày thường, Bạch Nguyệt Quân hay ra quán trà hoặc ghé Thúy Hoa Lâu dùng bữa, vì vậy cũng thường bắt gặp đám thư sinh của thư viện Tung Dương đàm văn luận đạo. Trong mắt nàng, bọn họ chẳng qua cũng chỉ là hạng mọt sách, khó lòng sánh được với Sở Uyển Đình, Đào Nương hay Linh Nhiễm. Thế nhưng nếu xét trên mặt bằng phàm nhân, thì so với kẻ thường, bọn họ vẫn cao hơn vài phần.
Trịnh Văn Cẩn nghe vậy, khẽ xoay người cười đáp.
“Phu nhân nói vậy là sai rồi. Ta không xem thường bọn họ. Nhưng trò chuyện với tiên nhân phải thú vị hơn xem bọn họ đấu thi phú chứ.”
Lưu Vân không bình luận gì, chỉ nâng bình rượu lên ngửi, sau đó khẽ vận pháp lực, rượu trong bình được kéo thành sợi mảnh như tơ, từ từ tìm đến miệng Thiên Đấu Hồ trong tay áo. Mà trà trong Thiên Đấu Hồ cùng như vậy, tìm đến miệng bình rượu chảy vào trong. Chẳng mấy chốc, rượu trong bình đã biến thành trà. Xong việc, Lưu Vân thu lại pháp lực, mỉm cười rót cho mình một ly.
Lúc này người của Hứa gia cũng đến. Đi đầu là gia chủ Hứa Trường Tô và Hứa lão thái gia, theo sau là Hứa Nguyên và Hứa Tử Minh, sau cùng là Hứa Hoa Tranh và Hứa Thất Liên. Sau khi ngồi vào chỗ, Hứa Trường Tô mới chấp tay với mọi người nói.
“Đa tạ chư vị đã quang lâm hàn xá, cùng dự bữa tiệc nhỏ này. Hứa mỗ không dám nhiều lời, chư vị cứ tùy ý ra đề đối thơ, bất luận là thư sinh hay nữ tử, đều được tự do thể hiện.”
Nói xong, Hứa Trường Tô vỗ tay ra hiệu cho thị nữ mang thức ăn lên. Lập tức, hai hàng thị nữ, tay bê khay thức ăn đi vào đặt lên bàn từng người.
Đặng Thanh ngồi ở hàng đầu gần chỗ gia chủ, đối diện chỗ ngồi ban đầu của Trinh Văn Cẩn, sau uống một ly rượu thì đứng dậy. Dù sao y cũng là tiên sinh trong thư viện, vậy nên y ra đề đầu tiên cũng hợp lễ.
“Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, vậy dùng đề Nhất Dạ Xuân Minh trước tiên đi. Mời mọi người đáp thơ.”
Mấy thư sinh liền rơi vào trầm tư, còn các tiểu thư phía sau bình phong thì to nhỏ nói với nhau. Chỉ có chỗ ngồi của Lưu Vân là yên tĩnh. Trịnh Văn Cẩn thấy vậy thì nhỏ giọng hỏi.
“Tiên sinh, ngài không làm thơ sao?”
Lưu Vân lắc đầu, khẽ đáp.
“Nơi này không phải là sân khấu của Lưu mỗ. Mà là của bọn họ.”
Vừa nói, Lưu Vân vừa đưa tay chỉ về phía sau bình phong. Đúng thật là dù cho Lưu Vân có một mình đến đây thì hắn cũng không có ý thể hiện mình, có thể xem là ăn chực cũng được. Nếu bị hỏi đến thì làm vài câu qua loa là được.
Lưu Vân nói với Trịnh Văn Cẩn xong, thì nói với ba thiếu nữ.
“Ta nghe nói người được đánh giá cao nhất được thưởng mười lượng bạc kèm theo ngọc bài hoặc quạt ngà hay một bộ văn phòng tứ bảo tốt, những người phía sau cũng được thưởng không ít. Nếu mấy đứa có thể lấy được ba hạng đầu thì được giữ tám phần phần thưởng.”
Linh Nhiễm liền lên tiếng phản ứng lại.
“Phụ thân keo kiệt, sao lại không để bọn con giữ hết chứ?”
Đào Nương ngồi cạnh bật cười nói.
“Tiên sinh thật là biết cách kiếm tiền đó.”
Sở Uyển Đình tuy không biểu lộ cảm xúc gì nhưng vẫn tiếp lời.
“Tiên sinh thật keo kiệt.”
Trịnh Văn Cẩn nghe mấy lời này của các thiếu nữ nhà Lưu Vân thì nhìn hắn mỉm cười. Lưu Vân cũng chỉ biết cười khổ, nói với Trịnh Văn Cẩn.
“Dù sao Lưu mỗ cũng phải nuôi năm miệng ăn, dù có không cần thiết cho lắm. Vậy nên cũng phải cần bạc. Trịnh đại nhân nói xem, có đúng không?”
Lời này của Lưu Vân có chút tự giễu. Một nhà toàn là tu sĩ lại sống như phàm nhân, ngày ăn ba bữa, tối ngủ bốn canh, đi chơi, đi dạo không khác gì người thường trong huyện.
Bạch Nguyệt Quân ngồi phía sau nghe vậy khẽ bật cười. Nàng cảm thấy lời này của Lưu Vân quả thật rất đúng. Bản thân nàng dù sao cũng là hồ tiên, có thể hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt để sống nhưng vẫn ăn uống, sinh hoạt như người thường, dù cho đây là bị chính Lưu Vân ảnh hưởng. Bạch Nguyệt Quân nói.
“Đúng thật là rất cần bạc.”
Tiếng cười nói từ chỗ Lưu Vân làm cho mấy thư sinh và tiểu thư ngồi gần đó chú ý. Một kẻ lên tiếng nói.
“Các vị bên nói nói cười vui vẻ thật đấy. Không biết là đã có thơ đáp chưa?”
Đào Nương lập tức đáp.
“Xuân về rạng rỡ trải thềm hoa
Gió nhẹ hương đưa mát rộn nhà.
Bướm vờn rộn khắp sân vui nhịp
Trăng soi hiền hậu rọi đôi tà.
Người không vướng bận đời trôi nhẹ
Chén xuân đầy cùng bạn vui hoà.
Một đêm thanh bình lòng thong thả
Tựa mây bồng bềnh giữa trời xa.”
Đọc xong, Đào Nương lên tiếng hỏi.
“Thế nào, có được không?”
Kẻ lên tiếng không đáp được lời nào, đưa tay nhấp ly rượu. Đặng Thanh thì vuốt râu cười nói.
“Thơ hay. Nếu tiểu thư đã đáp được, vậy mời tiểu thư ra đề tiếp theo.”
Đào Nương nhìn sang Sở Uyển Đình và Linh Nhiễm, sau đó suy tư một hồi mới lên tiếng.
“Vậy ta xin ra câu đối. Trăng rọi đầu xuân, sáng quá e làm kẻ tiểu nhân mất ngủ.”
Tên thư sinh lúc nãy không nhịn được thì đứng dậy quát hỏi.
“Cô nói ai tiểu nhân hả?”
“Ai trả lời, ta nói người đó.”
Linh Nhiễm và mấy tiểu thư ngồi gần đó nghe Đào Nương đáp lời thì che miệng cười. Những thư sinh cùng với những công tử thế gia cũng xì xầm bàn tán. Đồng bạn họ Dương tên Bách Tử của Hứa Nguyên nhận ra dáng vẻ của Đào Nương sau tấm bình phong thì ra hiệu cho đồng bạn ngồi quanh.
“Là mỹ nhân. Chính là nàng ta đấy.”
“Nàng ta đến thật sao? Hứa huynh không nuốt lời.”
Hứa Nguyên ngồi ở cạnh chỗ của Đặng Thanh, nghe thanh âm của đám người Dương Bách Tử thì khẽ mỉm cười. Hắn nói khẽ.
“Hoạ có giáng xuống là do các ngươi tự chuốc lấy, đừng có trách ta vô tình.”
Hứa Nguyên cùng đám Dương Bách Tử là học bạn, cũng là bạn nhậu nhưng nếu nói là bằng hữu thì chưa thân thiết đến thế. Vậy nên chuyện gắp lửa bỏ tay người này không hẳn là không có nghĩa khí.
Thư sinh ngồi cạnh thấy đồng bạn của mình thất thố, thì kéo y ngồi xuống, sau đó chấp tay với Đào Nương.
“Xin tiểu thư thứ lỗi của học bạn của ta. Học trò Tư Phong Hành, xin phép đối lại. Sách nằm đầu gối, nhạt mực đâu dám mượn ánh nguyệt luận kinh."
Lưu Vân nhận thấy thư sinh này có chút ý tứ, lại thấy có chút hào quang nhàn nhạt bao quanh. Hắn liền nhận ra người này có hạo nhiên chính khí, tuy không lớn mạnh nhưng vẫn đủ để khiến người khác kính phục. Bạch Nguyệt Quân cũng nhận ra, liền truyền âm với Lưu Vân.
‘Chàng nhận ra chứ?”
‘Ừm. Có lẽ là được sao Văn Xương chiếu mệnh. Cũng có thể là Văn Khúc Tinh hạ phàm. Tuy hiện tại chưa hiển hiện ra ngoài quá nhiều, nhưng nếu được bồi dưỡng đúng cách thì có thể trở thành người đứng đầu giới văn đàn Đại Triệu.’
‘Chàng muốn đích thân bồi dưỡng?’
‘Không. Nhân quả của người này không gắn với ta. Ta cũng không tiện xen vào. Chúng ta đến đây là để ăn chực lấy bạc thưởng, không phải chiêu nạp người tài. Cứ thuận theo duyên phận đi. Nếu sau này chúng ta có thể gặp lại thư sinh Tư Phong Hành thì tuỳ tiện chỉ điểm một chút là được.’
‘Vậy thì thôi vậy.’
Bạch Nguyệt Quân gắp miếng thịt bỏ vào miệng nhai nuốt. Xong lại uống ly rượu. Sống cùng Lưu Vân thật là thư thái. Nếu Lưu Vân đã không quan tâm thì nàng cũng chẳng cần để tâm đến để làm gì. Không nhiều vướng bận, không để quá tâm đến thế sự, so với làm thần tiên trên Cửu Trùng Thiên thì như thế này vẫn là sung sướng hơn.
Đề xuất Voz: Yêu con gái của Anh!!!
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.