Chương 63: Vẫn là trà ngon hơn.

Phía bàn gia chủ, Hứa Trường Tô cùng Hứa lão thái gia và Đặng Thanh đang tán thưởng cho Tư Phong Hành. Y có thể xem là học trò ưu tú nhất trong cùng lứa. Thẳng thắn, cương trực nhưng cũng biết mềm mỏng khi cần. Đặng Thanh nghe câu đối của Tư Phong Hành thì gật gù.

“Tư Phong Hành này đối rất tốt, cũng rất khiêm tốn. Có thể thoái lui, còn có thể giữ danh dự cho học bạn, quả thật không tệ.”

Hứa lão thái gia vuốt râu cười nói.

“Tư Phong Hành không tệ. Vị tiểu thư ra câu đối cũng không vừa đâu. Vị tiểu thư này là con cái của nhà nào vậy?”

Gã quản gia đứng gần đó nghe hỏi liền đáp.

“Bẩm lão thái gia. Vị tiểu thư này là người đi cùng vị tiên sinh tóc bạc ngồi cạnh Trịnh đại nhân đằng kia. Ngài ấy là khách của Trịnh đại nhân, cũng nhận được thư mời của chúng ta.”

Hứa Trường Tô liền nhìn về chỗ Trịnh Văn Cẩn và Lưu Vân. Lúc đi vào thuỷ đình, gã không để ý. Đến hiện tại mới nhận ra Trịnh Văn Cẩn đến, liền rùng mình, như thể gặp phải hung thần ác sát nào đó vậy. Tay cầm ly rượu của gã run cầm cập, đến mức phải dùng tay kia để kìm lại. Gã lắp bắp hỏi lại.

“Trịnh… Trịnh đại nhân đến thật sao?”

Hứa gia cũng chỉ gửi thư mời cho Trịnh Văn Cẩn cho có lệ, nói gì đi nữa thì y cũng là quan phụ mẫu của huyện Hoài An, không mời thì không phải phép. Bọn họ cũng biết là Trịnh Văn Cẩn chỉ gửi lễ vật đến, chưa từng trực tiếp dự yến tiệc lần nào. Vì thế biết được Trịnh Văn Cẩn có mặt ở đây làm cho Hứa Trường Tô và Hứa lão thái gia không khỏi bất ngờ.

Hứa lão thái gia vuốt râu nhìn Trịnh Văn Cẩn, rồi lại nhìn sang Lưu Vân. Thấy Trịnh Văn Cẩn cười nói với hắn như vậy, Hứa lão thái gia cảm thấy nghi hoặc, nói.

“Vị tiên sinh tóc trắng kia, có chút lạ mặt.”

Đặng Thanh cũng gật đầu đồng tình. Y chưa từng gặp ai giống như vậy, càng không biết là trong huyện có người nào còn trẻ như vậy mà tóc đã bạc trắng. Bỗng Đặng Thanh nhớ lại bài thơ mấy hôm trước, quay sang hỏi Hứa lão thái gia.

“Hứa lão tiên sinh, không biết người viết bài thơ hôm trước có đến không?”

Hứa lão thái gia và Hứa Trường Tô lúc này mới nhớ ra, liền hỏi quay sang nhìn quản gia là cho gã lúng túng kiểm tra lại danh sách khách mời.

“Bẩm gia chủ, lão thái gia. Hắn chưa đến.”

Trong lòng ba người lúc này có hơi hoang mang. Người được được mời còn chưa đến, lại xuất hiện thêm một người lạ mặt khác. Hứa Trường Tô nhìn gã quản gia, muốn hỏi để xác nhận thì gã liền nói.

“Không phải. Chắc chắn không phải. Thư mời của vị tiên sinh đó giống như những người khác. Ta cũng từng gặp qua hai lần. Không thể nhận nhầm được!”

Bên này, Lưu Vân đang uống trà nghe được lời của mấy người nhà Hứa gia thì mỉm cười. Muốn tìm hắn, không dễ như vậy. Chuyện này cũng là do Hứa Nguyên bày ra, muốn trêu ghẹo hai tiểu bối của hắn, còn kéo hắn vào. Vậy nên dù hôm nay Sở Uyển Đình, Đào Nương và Linh Nhiễm có làm lớn chuyện đến mức nào, hắn cũng không ra mặt.

Khi này, Dương Bách Tử đứng dậy phe phẩy quạt nói.

“Tiểu thư tuy là khuê trung hiền nữ, nhưng học vấn lại uyên thâm. Dương mỗ bội phục. Chẳng hay Dương mỗ có thể biết cao danh quý tánh của tiểu thư không?”

Đào Nương nghe vậy thì cười khẩy, lẩm bẩm mấy câu với Linh Nhiễm.

“Tên của ta, hoàng đế còn chưa dám hỏi. Hắn xứng sao?”

Linh Nhiễm nghe được lời này cũng phụ hoạ thêm.

“Không phải là có xứng hay không. Mà là có biết cũng chẳng làm được gì.”

Sở Uyển Đình không bình luận gì. Trong lòng nàng cũng thấy hắn không xứng để biết tên mấy người bọn nàng, trên nữa là tiên sinh và sư phụ. Nàng nghiêng bình muốn rót rượu liền bị Bạch Nguyệt Quân cướp lấy. Bạch Nguyệt Quân nhìn nàng, khẽ lắc đầu sau đó đánh mắt nhìn Lưu Vân. Sở Uyển Đình chợt nhớ ra lý do, liền xìu xuống. Nàng quay sang nhìn Đào Nương vẫn đang lẩm bẩm mắng Dương Bách Tử, trầm ngâm một hồi liền lên tiếng.

“Học vấn của muội muội ta không tính là uyên thâm. So với những vị tiên sinh có mặt ở đây không tính là gì. Tỷ muội bọn ta dù sao cũng là theo gia phụ ẩn cư, không tiện tiết lộ danh tính ra bên ngoài. Mong công tử thứ lỗi.”

Giọng điệu vô cảm của nàng làm cho Hứa Nguyên, Dương Bách Tử cùng mấy thư sinh nghe được có chút chói tai. Bọn họ không ngờ Sở Uyển Đình có thể nói ra lời này. Dương Bách Tử lập tức đáp lại.

“Thiên hạ vốn lắm bậc ẩn sĩ, chẳng chờ người hỏi đến mà lộ danh. Nhưng nếu chỉ vì theo gia phụ ẩn cư mà không tiện xưng tên, thì lời vừa rồi của tiểu thư chẳng phải là trái với ý ẩn đó rồi sao?”

Lần này đến lượt Linh Nhiễm lên tiếng, giọng điệu có chút bông đùa.

“Công tử nói vậy là không đúng. Phụ thân ta ẩn cư, không giống với những kẻ mà công tử nói đến. Ẩn trong lời của công tử, chính là rời xa thế sự. Còn ẩn của phụ thân ta, không ai biết đến, không ai để tâm, chính là ẩn.”

Dương Bách Tử bị Linh Nhiễm nói cho đuối lý, chỉ có thể ậm ờ mấy tiếng. Nhưng Đào Nương không cho hắn có hội lấy lại thể diện, liền tiếp lời Linh Nhiễm.

“Dương công tử nếu còn muốn hỏi nữa, người biết thì thôi. Người không biết nhìn vào sẽ nghĩ công tử ức hiếp ba tỷ muội yếu đuối bọn ta. Đến lúc đó công tử sẽ không đổ tội lên người bọn ta chứ?”

“Chuyện này…”

Mấy công tử, tiểu thư thế gia vốn đã biết đến danh tiếng của Dương Bách Tử, thấy hắn bị ba nữ tử không biết từ đâu đến làm cho bẽ mặt, không nhịn được mà khẽ cười với nhau. Chuyện này làm cho Dương Bách Tử tức đến sôi máu, nhưng vẫn phải nhịn, vì đây là Hứa phủ, không phải Dương phủ. Hắn chỉ có thể hướng về phía các thiếu nữ nhà Lưu Vân chấp tay hành lễ.

“Ba vị tiểu thư, Dương mỗ thất lễ, mong ba vị lượng thứ.”

Xong, hắn ngồi phịch xuống đệm. Nỗi nhục này, hắn không thể nào nuốt trôi được, liền ra hiệu cho thư đồng đến nói nhỏ vào tay. Thư đồng gật đầu vào cái lập tức lui ra khỏi thuỷ đình.

Đào Nương và Linh Nhiễm thấy bản thân đã 

Trịnh Văn Cẩn ngồi chứng kiến một màn này của ba thiếu nữ thì đưa tay che miệng cười. Y khẽ nhích lại gần Lưu Vân, nói nhỏ.

“Sao tiên sinh có thể dạy ra được mấy thiếu nữ này thế? Lời nói sắc sảo, lý lẽ vững chắc. Đến ta còn không nghĩ được cách để phản biện lại.”

Lưu Vân liền cười đáp.

“Chuyện này phải hỏi Nguyệt Quân. Gần một năm nay ta có làm gì đâu.”

Đến Lưu Vân cũng phải bất ngờ trước mấy thiếu nữ nhà mình. Cách đáp trả dù cho có giống hắn, nhưng ý trong lời nói lại nặng hơn hắn rất nhiều. Gần một năm bế quan mà đã đến mức này. Cho các nàng thêm vài năm nữa, e là cả Lưu Vân cũng không nói lại.

Lưu Vân nhấp ngụm trà nói tiếp.

“Lời sắc, ý sâu. Nhưng chẳng chừa cho người ta đường lui. Là muốn làm xấu mặt họ Dương kia đây mà.”

“Xấu mặt thì đã sao? Dù gì Dương Bách Tử cũng chẳng còn mặt mũi gì. Danh tiếng của hắn, đến huyện bên cạnh cũng biết được.”

Theo lời của Trịnh Văn Cẩn, Dương Bách Tử nổi tiếng phong lưu háo sắc. Tuy chưa cưới chính thất nhưng trong nhà đã có đến mấy người thiếp, bên ngoài lại có thêm vài hồng nhan. Nếu gặp nữ nhân vừa mắt thì sẽ dùng gia thế của bản thân để chèn ép, đưa về phủ làm thiếp. Phải nói rất là vô sỉ.

“Không phải chỉ là vô sỉ, mà còn không xứng là văn nhân.”

Chợt Lưu Vân bật cười. Hắn thấy Trịnh Văn Cẩn từ đầu đến giờ nói rất hăng say, bàn đủ thứ chuyện, không giống Trịnh đại nhân mà hắn biết, liền hỏi.

“Trịnh đại nhân. Ta nhớ lúc trước ngài rất giữ mình, cẩn thận trong lời nói. Sao bây giờ lại vui tươi, yêu đời đến vậy? Không khác gì Dĩnh Vương năm đó cả.”

Trịnh Văn Cẩn nghe vậy thì xua tay, tay nâng ly rượu lên quan sát tỉ mỉ, như thể trong ly có thứ gì đó rất thú vị. Lời này của Lưu Vân cũng không phải là sai, lúc trước y lo trước nghĩ sau, so với bây giờ thì phóng khoáng hơn nhiều. Trịnh Văn Cẩn nghiêng đầu sang một bên, mắt vẫn nhìn ly rượu trên tay, đáp lại câu hỏi của Lưu Vân.

“Tiên sinh chê cười rồi. Sau khi biết chuyện của Yên Nhi, ta đã suy nghĩ rất nhiều về lời nhắn của muội ấy, cũng như những lời tiên sinh từng nói. Hiện tại Trịnh mỗ chỉ là một Tri Huyện, không còn là Ngự Sử Đại Phu trong triều. Ta nhận ra chỉ cần làm một Tri Huyện tốt là được, không cần quá để tâm đến sắc mặt của mấy lão thần trong triều nữa. Dù sao cũng chỉ sống được một lần thôi mà. Với cả nếu có bị cách chức lần nữa thì ta về chỗ cha mẹ sống là được.”

Lưu Vân khẽ thở dài. Trịnh Văn Cẩn thật sự quá quan tâm đến Yến Khinh Yên, y từng vì nàng mà trở mặt với hoàng đế, vì nàng mà cầu xin Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân ra tay cứu giúp. Cũng vì nàng mà thay đổi thành con người khác. Nghĩ cũng có chút thương tâm.

Có lẽ Trịnh Văn Cẩn đã hiểu được cái gọi là hồng trần như mộng, nhân sinh như kịch. Người tỉnh mộng tan, người tản kịch tàn. Buông bỏ được những chấp niệm trước khi nó bám quá sâu, cũng là chuyện tốt với Trịnh Văn Cẩn.

Lưu Vân đưa tay cầm lấy bình rượu trên bàn của Trình Văn Cẩn rót vào ly của mình, sau đó nâng ly với y, nói.

“Trịnh đại nhân nghĩ thông được như vậy, trong lòng Lưu mỗ cũng vui vẻ được phần nào. Cạn.”

“Khoan đã. Trong bình của ngài không phải rượu sao?”

Lưu Vân nhìn y nháy mắt, Trịnh Văn Cẩn liền hiểu ra, cũng nâng ly với Lưu Vân.

“Cạn.”

Cả hai cùng chạm ly, sau đó uống hết trong một hơi. Uống xong, Lưu Vân nhìn ly rượu trong tay, mùi thơm của ngũ cốc vẫn còn đọng lại nơi đáy ly. Đây là ly rượu đầu tiên hắn uống ở thế giới này, nhưng vị vẫn như trong trí nhớ của hắn, thanh nhẹ mà không gắt như rượu thời hiện đại. Lưu Vân hơi nhếch môi, lẩm bẩm.

“Vẫn là trà ngon hơn.”

Đề xuất Voz: 8 năm, 3 lần yêu tình đầu và cái kết
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.