Chương 64: Xem như kết thiện duyên.
Dưới khung trời chiều dần buông, trong khi Lưu Vân và Trịnh Văn Cẩn vẫn nhàn đàm như thể cách biệt hẳn một cõi, những người còn lại vẫn nối tiếp nhau ra đề thơ, đối câu. Ba thiếu nữ nhà Lưu Vân là Sở Uyển Đình, Đào Nương và Linh Nhiễm luân phiên xuất thủ, mỗi câu mỗi vế đều linh xảo kỳ diệu, khiến đám công tử thư sinh chẳng ai theo kịp. Trong đó, chỉ có đôi ba người là còn giữ được thế trận, mà nổi bật nhất là Tư Phong Hành và Hứa Nguyên, văn tài xuất chúng, thi hứng chẳng chịu kém phần.
Còn các tiểu thư thế gia chỉ có La nhị tiểu thư La Ngọc Quỳnh là miễn cưỡng theo kịp các nàng. La Ngọc Quỳnh ngồi cạnh Sở Uyển Đình, từ đầu đã để ý đến nàng. Cũng bởi mái tóc trắng cùng gương mặt vô cảm lạnh nhạt của Sở Uyển Đình đặc biệt hút mắt. Vì vậy thi thoảng La Ngọc Quỳnh sẽ khẽ liếc mắt nhìn nàng, đôi lúc muốn hỏi chuyện nhưng lại bị sự lạnh nhạt của Sở Uyển Đình làm cho La Ngọc Quỳnh lưỡng lự.
Qua thêm mấy lượt đối đáp thì đêm xuống, trăng lên cao, hoa đăng trong hoa viên được thắp sáng. Khi này mọi người có thể tự do rời khỏi để đi dạo. Mấy thư sinh, công tử, tiểu thư liền tìm đến đồng bạn rồi cùng nhau rời khỏi thuỷ đình. Chỉ có mấy người nhà Lưu Vân, Trịnh Văn Cẩn, La Ngọc Quỳnh và những người ngồi gần bàn gia chủ là ở lại.
Ban đầu La Ngọc Quỳnh có chút bồn chồn, muốn đứng dậy rời đi nhưng lại cứ ngọ nguậy tại chỗ. Sở Uyển Đình nhận thấy La Quỳnh như vậy, khẽ quay đầu nhìn nàng ta. Nàng hỏi.
“Cô không đi dạo sao?”
Lời này của Sở Uyển Đình làm cho Đào Nương và Linh Nhiễm chú ý đến, đưa mắt nhìn sang. Chuyện này làm cho La Ngọc Quỳnh hoảng hốt, vội vàng đứng dậy rời đi, một mạch ra khỏi Hứa Phủ. Linh Nhiễm nghiêng đầu nhìn theo, lên tiếng hỏi Sở Uyển Đình.
“Uyển Đình tỷ, tỷ doạ cô ấy sao?”
Sở Uyển Đình không đáp mà đứng dậy rời đi, để lại Đào Nương và Linh Nhiễm không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Tỷ ấy lại như vậy nữa rồi. Chúng ta mau đi theo thôi.”
Đào Nương nói xong thì cũng nhanh nhân đi theo Sở Uyển Đình, sau gót là Linh Nhiễm. Đào Nương nói vậy bởi vì nàng cảm thấy Sở Uyển Đình lại tò mò với ai đó. Như hồi Sở Uyển Đình cùng Trầm Thừa Vũ trò chuyện dưới gốc đào vậy. Thời điểm đó Đào Nương cũng nhiều lần chứng kiến Sở Uyển Đình đi theo Lưu Vân khắp nhà như vịt con theo mẹ, làm cho Lưu Vân phải tìm chỗ trốn.
Đây cũng là lý do Lưu Vân cho rằng Sở Uyển Đình phiền phức. Nhưng Đào Nương thấy đây chính là điểm đặc biệt của nàng. Nó làm cho một người đã bị khoá cảm xúc như Sở Uyển Đình trông có sức sống hơn là một tu sĩ vô hồn vô cảm, không khác gì khôi lỗi.
Cả hai vận dụng thân pháp, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp Sở Uyển Đình rồi cả ba cùng nhau đi tìm La Ngọc Quỳnh. Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân khi này đã biết ba thiếu nữ rời đi, nhưng vẫn thản nhiên ăn uống trò chuyện. Dù sao thì, núi cao sông dài, ai cũng có việc của riêng mình cả mà.
Lưu Vân tuy vẫn đang trò chuyện với Trịnh Văn Cẩn nhưng đã chú ý đến phía mấy người Hứa gia đã lâu. Thấy Đặng Thanh bước đến gần chỗ Hứa lão thái gia, nói muốn cùng nhau đến chào Trịnh Văn Cẩn, sau đó cả hai cùng với Hứa Trường Tô gương mặt có hơi miễn cưỡng tiến đến hướng này. Qua ba nhịp thở, cả ba đã đến trước mặt Trịnh Văn Cẩn. Hứa lão thái gia chấp tay lên tiếng đầu tiên.
“Trịnh đại nhân đến phủ dự tiệc, thật là vinh dự của Hứa gia ta.”
Trịnh Văn Cẩn liền đứng dậy chấp tay đáp lễ.
“Hứa lão tiên sinh, ngài quá lời rồi. Trịnh mỗ lúc này không phải là Tri Huyện, mà chỉ một văn nhân đến để nghe thi phú mà thôi. Ta thấy lứa sĩ tử của thư viện năm nay rất khá, kỳ này sẽ có nhiều người được đề bảng vàng lắm đây.”
Hứa lão thái gia vuốt râu cười nói.
“Hắc hắc hắc. Trịnh đại nhân có lòng rồi. Phải rồi, Trịnh đại nhân có thể giới thiệu vị tiên sinh này với lão phu không?”
Việc Hứa lão thái gia chuyển chủ đề sang Lưu Vân đã nằm trong dự liệu của hắn, thế nhưng có nhanh hơn tính toán một chút. Hắn còn tưởng Hứa lão thái gia phải nói thêm vài ba câu nữa mới hỏi đến hắn cơ, không ngờ người của Hứa gia đã không nhịn được nữa. Bạch Nguyệt Quân lúc này đã đi từ sau bức bình phong đến bên cạnh hắn, khẽ hỏi bằng giọng điệu bông đùa.
“Chàng có muốn giới thiệu bản thân không?”
“Đã không tránh được thì xem như kết thiện duyên đi.”
Trịnh Văn Cẩn khi được Hứa lão thái gia hỏi như vậy thì có chút ấp úng, đưa mắt nhìn sang Lưu Văn và Bạch Nguyệt Quân, ánh mắt khẩn thiết như đang hỏi ý kiến của hai người, làm cho ba người Hứa lão thái gia, Hứa Trường Tô và Đặng Thanh nghi hoặc nhìn nhau. Lưu Vân thấy vậy thì mỉm cười, cùng Bạch Nguyệt Quân hành lễ với Hứa lão thái gia.
“Tại hạ Lưu Vân, ra mắt Hứa lão tiên sinh.”
“Bạch Nguyệt Quân, ra mắt Hứa lão tiên sinh.”
Hứa lão thái gia và Hứa Trường Tô nghe vậy thì nghi hoặc nhìn sang quản gia đứng gần đó. Hứa lão thái gia chất vấn.
“Không phải ngươi nói không phải là người đó sao? Sao lại?”
Gã quản gia liền bày ra vẻ mặt lúng túng, môi hơi nhếch lên. Gã nói.
“Lão thái gia, ta nói thật mà! Thật sự không giống! Người đó có tóc đen, không bạc trắng như thế này.”
Hứa Trường Tô không tin, vẫn tiếp tục chất vấn quản gia mặc cho gã có giải thích như thế nào. Lưu Vân thấy vậy cũng không vội giải thích, đưa tay cầm lấy vài lọn tóc của bản thân lên xem, sau đó nhướn mày chớp mắt. Trịnh Văn Cẩn và Bạch Nguyệt Quân cùng ghé sát xem cùng hắn. Lúc sau, Lưu Vân mới lên tiếng giải đáp.
“Người hôm đó quản gia gặp đích thực là Lưu mỗ. Người viết bài thơ cũng là Lưu mỗ. Chỉ là tóc của ta vốn đã bạc như thế này, vì không muốn làm người khác chú ý đến nên mới nhuộm tóc thành màu đen.”
Trịnh Văn Cẩn tất nhiên là hiểu cái nhuộm trong lời của Lưu Vân không phải là cách nhuộm tóc thông thường, vậy nên khẽ đưa mắt nhìn Lưu Vân. Hứa Trường Tô khi này mới chịu buông tha cho gã quản gia, quay sang nói với Lưu Vân.
“Lưu tiên sinh, thật là làm phiền ngài rồi. Khi đó con trai ta muốn mời ngài đến, vậy nên mới cho quản gia đến thử tài của ngài. Nếu có gì mạo phạm, mong tiên sinh bỏ qua cho.”
Nghe Hứa Trường Tô nhắc đến con trai, Lưu Vân khẽ liếc mắt nhìn Hứa Nguyên vẫn còn ngồi uống rượu, làm cho y vô thức run rẩy mà không biết tại sao. Lưu Vân thu lại ánh mắt, chấp tay với Hứa lão thái gia và Hứa Trường Tô.
“Không có gì, không có gì. Lưu mỗ mới là người nên nói câu đấy. Hôm nay đưa các nhi nữ đến để thử tài các nàng, đã làm lấn át các thư sinh, công tử rồi.”
Câu này của Lưu Vân làm cho Hứa lão thái gia và Hứa Trường Tô có chút khó xử, đưa mắt nhìn nhau. Riêng Đặng Thanh đứng bên từ nãy đến giờ không nhịn được nữa mà bước đến gần nói.
“Là do bọn hắn học vấn chưa tinh, sao có thể nói là do ba vị tiểu thư lấn át. Ba vị tiểu thư học rộng tài cao như vậy, chắc hẳn Lưu tiên sinh cũng không kém. Các nàng là do tiên sinh dạy dỗ sao?”
Lưu Vân mỉm cười lắc đầu. Hắn nhìn sang Bạch Nguyệt Quân sau đó mới đáp.
“Đều là công của phu nhân ta, ta không có chút công lao nào cả.”
Lưu Vân cũng không nói dối. Sở Uyển Đình là đồ đệ của Bạch Nguyệt Quân, tất nhiên là do nàng dạy dỗ. Linh Nhiễm chỉ cùng Lưu Vân đọc sách, còn việc giảng giải phần lớn vẫn là nhờ Nguyệt Quân. Đào Nương thì hắn mới tiếp xúc gần đây, vậy nên trước đó đều do Bạch Nguyệt Quân quản thúc.
Tuy nói là vậy, nhưng các nàng không giống những nữ tử bình thường. Học vấn được như thế, phần nhiều cũng là do tự thân các nàng nỗ lực. Bạch Nguyệt Quân chỉ đóng vai trò hướng dẫn, giải đáp những điều các nàng thắc mắc, chứ không dạy dỗ theo lối phu tử thông thường.
Đặng Thanh và hai người Hứa gia nghe vậy, liền đưa mắt nhìn sang Bạch Nguyệt Quân. Khi này, bọn họ mới thực sự chú ý đến dung mạo của nàng. Thế nhưng cho dù có bị choáng ngợp đến đâu, bọn họ cũng không dám mạo phạm, bởi phong thái lạnh nhạt, cao ngạo của Bạch Nguyệt Quân khiến người đối diện không khỏi kinh sợ. Ba người gượng gạo chắp tay với nàng, sau đó Đặng Thanh cất tiếng.
“Hôm nay Đặng mỗ đúng là được mở rộng tầm mắt. Có thể gặp được hai vị thật là vinh hạnh của Đặng mỗ. À phải, ta vẫn chưa giới thiệu. Tại hạ Đặng Thanh, là Học Chính của thư viện Tung Dương.”
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân từ lâu đã nghe qua cái tên Tung Dương, cũng biết một chút ít về thư viện này. Nghe nói năm xưa thái sư của tiên đế là người huyện Hoài An, sau khi cáo lão hồi hương đã mở thư viện Tung Dương để lưu trữ những kinh văn bản thân tâm đắc, trong đó cũng có những quyển do chính thái sư này viết. Từ đó đến nay có không ít học trò của thư viện đỗ cao. Hàm Lâm Đại Học Sĩ Hứa Quân Thành cũng từng học ở thư viện này.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không nói gì nhiều với mấy người Hứa gia, sau khi nói thêm vài câu thì bọn họ trở về chỗ ngồi. Riêng Đặng Thanh thì ở lại ngồi bên phải Trịnh Văn Cẩn. Vốn nghĩ ba người Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân và Trịnh Văn Cẩn sẽ đàm luận kinh sử, thi văn. Vì dù sao Trịnh Văn Cẩn cũng đã làm đến chức Ngự Sử Đại Phu từ trước khi Yến Khinh Yên vào cung, tức là y đã đi lên bằng thực lực của bản thân, học vấn chắc chắn không thấp. Thế nhưng Lưu Vân và Trịnh Văn Cẩn chỉ nói những chuyện bình phàm, thi thoảng Bạch Nguyệt Quân ngồi uống rượu phía sau bức bình phong sẽ chen vào vài câu.
Lưu Vân và Trịnh Văn Cẩn cũng ngại đuổi Đặng Thanh đi, vậy nên tuỳ y ngồi đấy. Rất nhanh Đặng Thanh thất vọng trở về chỗ ngồi của mình, trên mặt lộ vẻ buồn bã không thôi. Hứa lão thái gia thấy vậy liền hỏi.
“Đặng tiên sinh, làm sao thế?”
Đặng Thanh mệt mỏi nói.
“Ta muốn chờ xem Lưu tiên sinh và Trịnh đại nhân bàn luận việc gì sẽ chen vào vài câu. Vậy mà bọn họ cứ nói về những chuyện làm vườn, nấu ăn. Còn cãi nhau trà ở quán trà thành đông hay thành tây ngon hơn nữa.”
“Ha ha ha. Đã là người được Trịnh đại nhân kính trọng, không phải người bình thường. Với lại, không phải các cô nương nhà Lưu tiên sinh cũng đã nói là hắn đang ẩn cư sao? Không ai biết đến, không ai để tâm mới là cái ẩn của Lưu tiên sinh. Nếu đã như vậy sao có thể mở miệng là nói điển tích, thơ văn?”
Hứa lão thái gia vuốt râu bật cười. Lão nhìn sang Lưu Vân, nói tiếp.
“Lão phu thấy, nếu muốn gần gũi với Lưu tiên sinh, phải thật sự từ tốn. Nếu không kết giao được thì cũng thôi, nhưng tuyệt đối không được chuốc thù.”
Lời này của Hứa lão thái gia không chỉ nói với Đặng Thanh, mà còn là lời nhắc nhở cho Hứa Trường Tô và Hứa Nguyên. Dù không chắc chắn cho lắm, nhưng lão có cảm giác nếu gây thù với Lưu Vân thì có chuyện gì tốt đẹp cả.
Đề xuất Voz: Lý Do & Lời Hứa
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.