Chương 65: Kẻ bày mưu, lòng chột dạ.
Từ lúc mặt trời lặn, đường phố ở những khu trung tâm của huyện Hoài An trở nên nhộn nhịp hẳn lên. Hoa đăng thắp sáng phố phường, những sạp trò chơi được dựng lên từ ngày hôm trước cũng đã có khách đến chơi. Tửu lâu, quán trà thì vô cùng đông đúc. Thoang thoảng mùi bánh nướng từ quầy bán. Vài hài tử cầm lồng đèn chạy đi chơi cùng đồng bạn. Không khí rộn ràng của ngày tết Nguyên Tiêu hiện lên rất rõ trên gương mặt của người dân huyện Hoài An.
Sở Uyển Đình, Đào Nương và Linh Nhiễm sau khi rời khỏi Hứa phủ nhanh chóng hoà vào dòng người để tìm La Ngọc Quỳnh. Sở Uyển Đình dựa vào khí tức của La Ngọc Quỳnh đi về phía Xuân Giang phường náo nhiệt. Linh Nhiễm khi này mới nhận ra La Ngọc Quỳnh không có người hầu đi cùng thì lên tiếng.
“Hình như cô ấy đi ra ngoài một mình. Một cô nương liễu yếu đào tơ như vậy mà đi ra phố một mình không sao chứ?”
Sở Uyển Đình và Đào Nương liền sững người trong thoáng chốc, sau đó nhún người nhảy lên mái nhà mà đi. Cả ba dựa theo khí tức đi về hướng khá vắng vẻ gần đó, lập tức thấy La Ngọc Quỳnh bị một đám công tử vây quanh trong một con ngõ vắng. Một kẻ bước lên nắm lấy tay của nàng, dường như đang cố ý trêu ghẹo. Thấy gương mặt sợ hãi của La Ngọc Quỳnh, bọn hắn cười phá lên. Sở Uyễn Đình nhận ra trong số đó có Dương Bách Tử. Đào Nương liền mắng.
“Cái tên vô sỉ này... Thật là muốn đánh hắn một trận.”
Đào Nương không nói gì nhiều, phi thân từ trên mái nhà xuống đạp một tên xuống đất, sau đó xoay người tung cước vào ngực của Dương Bách Tử đứng bên cạnh làm hắn ngã lăn ra đất mà ôm ngực rên rỉ. Những kẻ khác vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra liền bị Sở Uyển Đình và Linh Nhiễm đánh gục.
Tên công tử giữ tay của La Ngọc Quỳnh lúc nãy thấy cảnh tượng này thì run rẩy nhìn ba thiếu nữ. Đào Nương ánh mắt sắc lẹm nhìn hắn hất cằm một cái, hắn lập tức buông tay La Ngọc Quỳnh ra bỏ chạy.
“Để hắn chạy như vậy có ổn không?”
Linh Nhiễm hỏi. Đào Nương không đáp mà đi đến bên cạnh của Dương Bách Tử, ngồi xổm túm lấy áo của hắn, lộ ra vẻ mặt khinh miệt. Khi biết hắn có ý xấu với mình, Đào Nương đã không để hắn vào mắt. Thời điểm này hắn lại để nàng bắt gặp hắn trêu ghẹo cô nương nhà lành khác, xem như hắn xui xẻo rồi.
Sở Uyển Đình mắt mở hờ nhìn Đào Nương dạy dỗ Dương Bách Tử lắc đầu thở dài, rồi nhìn sang La Ngọc Quỳnh, lúc này đã ngồi dưới đất, mắt ươn ướt nhìn Sở Uyển Đình và Linh Nhiễm. Sở Uyển Đình chầm chậm bước đến bên La Ngọc Quỳnh mà ngồi xuống, dịu dàng lau nước mắt của nàng, nói khẽ.
“Không sao rồi. Đừng sợ nữa.”
La Ngọc Quỳnh nhìn nàng bằng đôi mắt rưng rưng, sau đó đột nhiên oà khóc làm Sở Uyển Đình có chút khó hiểu. Đến khi Linh Nhiễm đi đến bên cạnh xoa đầu an ủi, La Ngọc Quỳnh mới chịu nín khóc. Thấy thế Sở Uyển Đình liền lui lại vài bước. Lúc này Đào Nương cũng vừa trở lại bên cạnh Sở Uyển Đình. Nàng nhìn Linh Nhiễm dịu dàng với La Ngọc Quỳnh thì ghé sát Sở Uyển Đình nói khẽ.
“Hình như cô ấy thật sự sợ tỷ. Có lẽ là do gương mặt chăng? Hay là do khí chất?”
Sở Uyển Đình bỗng cảm thấy trống trải. Đôi lúc nàng gặp mấy đứa trẻ ở đầu đường Quách Văn đứng lấp ló ở một góc nhìn nàng viết chứ, nhưng khi nàng đến gần muốn nói chuyện thì chúng lại hét toáng lên rồi chạy mất.
Sở Uyển Đình đưa tay lên sờ vào gương mặt của mình, mường tượng gương mặt của mình trong ánh nhìn của người khác, rồi nàng ngẩn ra, không rõ rốt cuộc bản thân trong mắt người khác như thế nào.
Đào Nương liền ôm lấy Sở Uyển Đình, tựa đầu vào vai nàng, nói.
“Tỷ đừng buồn. Có muội và Linh Nhiễm mà. Còn có tiên sinh và tiên tử nữa.”
Sở Uyển Đình thả lỏng đưa tay đáp lại cái ôm của Đào Nương, sự trống vắng trong lòng nàng cũng vơi đi phần nào. Nàng nói khẽ.
“Nhưng ta… muốn chơi cùng trẻ con đáng yêu.”
Giọng điệu vừa khẩn thiết, vừa lạnh nhạt của Sở Uyển Đình làm Đào Nương bất lực. Tuy đã sớm biết Sở Uyển Đình vẫn còn phần hồn nhiên dưới vẻ ngoài vô cảm đó, nhưng Đào Nương vẫn không biết phải phản ứng như thế nào mỗi lúc Sở Uyển Đình để lộ phần ấy ra.
Linh Nhiễm đang vuốt ve xoa dịu La Ngọc Quỳnh, nghe Sở Uyển Đình nói như vậy thì quan sát kỹ dung nhan của nàng ta. Vẻ ngoài trông như mười bốn, mười lăm tuổi, da trắng mịn màng, đôi mắt ngơ ngác như nai con làm cho người ta không khỏi muốn cưng chiều. Linh Nhiễm không nhịn được, đưa tay véo nhẹ đôi má của La Ngọc Quỳnh làm cho nàng bối rối.
“Đừng có véo má của ta mà.”
Linh Nhiễm đang lộ ra vẻ thoả mãn liền giật mình bỏ tay khỏi má của La Ngọc Quỳnh, sau đó đỡ nàng đứng dậy. La Ngọc Quỳnh phủi sạch bụi đất trên váy áo, rồi hướng về phía Sở Uyển Đình, Đào Nương, Linh Nhiễm hành lễ.
“La Ngọc Quỳnh đa tạ các vị ân nhân.”
Khi này nàng đã bình tĩnh lại, khẽ liếc nhìn mấy tên công tử nằm trên mặt đất. La Ngọc Quỳnh vô cùng kinh ngạc với các thiếu nữ nhà Lưu Vân, bởi các nàng không chỉ thông thạo thi văn, mà còn biết cả võ công nữa.
Linh Nhiễm xua tay, nói.
“Không cần đa tạ đâu. Vì bọn ta mà cô mới bỏ đi mà. Cơ mà người hầu của cô đâu?”
Thế nhưng La Ngọc Quỳnh không đáp, thần sắc ảm đạm trong chốc lát, sau đó trở lại bình thường rồi chuyển sự chút ý sang Dương Bách Tử đang nằm trên đất.
“Hắn ta không sao chứ?”
Dương Bách Tử ngồi dựa tường, mắt trái bầm tím sưng húp rỉ nước mắt, hàm bị lệch, tay phải dường như đã bị lệch khớp vai. Hắn ta nghe tiếng gọi thì có chút phản ứng, mắt phải không bị thương nhìn về phía mấy thiếu nữ, thấy Đào Nương thì run rẩy không ngừng.
Đào Nương cười nói.
“Không sao, không sao. Không chết được, nghỉ ngơi khoảng hai tháng là khoẻ lại thôi.”
Sở Uyển Đình nheo mắt nhìn Dương Bách Tử, trong ánh mắt mang nét lạnh lẽo sắc bén cùng một chút sát khí. Nàng nghĩ, chỉ như vậy thì vẫn còn quá hời với hắn, đến lúc thương thế khỏi hết sẽ tiếp tục đi hại người mà thôi. Chi bằng… Nhưng rồi nàng thu ánh mắt lại, điều chỉnh nhịp thở. Tiên sinh dạy không chấp kẻ phàm phu, vì vậy nàng tạm thời tha mạng cho hắn.
Từ phía đầu ngõ bỗng vang lên tiếng bước chân, chân dồn dập hướng về phía này. Sở Uyển Đình liền quay sang nói với mọi người.
“Chúng ta mau quay về Hứa phủ thôi.”
Nói rồi, chỉ thấy nàng lật bàn tay bắn ra đạo kình lực đánh vào thái dương của Dương Bách Tử làm hắn ngất đi, sau đó Sở Uyển Đình nhún người nhảy lên mái nhà, rồi chẳng mấy chốc thân ảnh của nàng cũng biến mất. La Ngọc Quỳnh mở to mắt kinh ngạc nhìn theo, nàng vừa há miệng liền bị Linh Nhiễm và Đào Nương túm lấy. Cả hai không nói không rằng dùng khinh công đưa nàng lên mái nhà, rồi đưa nàng trở lại hoa viên của Hứa phủ chỉ trong mấy bước đạp chân.
Đến lúc đáp xuống đất, La Ngọc Quỳnh lộ vẻ kinh sợ, thân thể cứng đờ, tay vẫn còn nắm chặt Linh Nhiễm và Đào Nương. Phải mất một lúc nàng mới lấy lại bình tĩnh, khi này La Ngọc Quỳnh là nghi hoặc nhìn mọi người trong hoa viên, không ai chú ý đến mấy người bọn nàng vừa dùng khinh công để đi vào hoa viên này.
Càng lúc, La Ngọc Quỳnh càng thấy ba người này rất kỳ lạ. Lúc đối thơ văn thì tỏ ra vẻ nữ tử ôn nhu, làm thơ, đối chữ đều rất trôi chảy. Đến lúc cứu nàng thì rất lạnh lùng, không chút nương tay. Giờ lại thêm việc này nữa làm cho đầu óc của La Ngọc Quỳnh có chút quá tải, choáng váng.
Trong khi La Ngọc Quỳnh bận suy tư thì Đào Nương và Linh Nhiễm đã dìu nàng về chỗ ngồi rồi đỡ nàng ngồi yên vị. Bạch Nguyệt Quân thấy vậy, khoé môi hơi cong. Nàng chống cằm nhìn sang Sở Uyển Đình, nhỏ giọng hỏi.
“Mấy đứa các con gặp chuyện gì vui sao? Kể ta nghe với.”
Sở Uyển Đình khẽ liếc Bạch Nguyệt Quân, thấy sư phụ của mình dường như rất hào hứng, nàng chỉ khẽ thở dài, nói.
“Sư phụ, người lại nữa rồi.”
“Ta làm sao cơ?”
Bạch Nguyệt Quân bày ra vẻ mặt thản nhiên khiến Sở Uyển Đình không biết phải làm như thế nào nữa. Nàng quay sang nhìn Đào Nương và Linh Nhiễm đang vui vẻ bày trò trêu đùa La Ngọc Quỳnh làm cho nàng ta đỏ mặt, dáng vẻ bối rối nhưng cũng không có vẻ gì là ghét bỏ, trái lại trông nàng ta có chút vui vẻ.
Khi này có vài gia nhân từ bên ngoài chạy vào thuỷ đình. Một kẻ tiến đến nói nhỏ với gã quản gia, sau khi nghe xong thì thở hắc, sắc mặt của gã tái nhợt đi, ánh mắt hoảng hốt nhìn vào chỗ ngồi của Dương Bách Tử. Gã lập tức báo cho Hứa lão thái gia và Hứa Trường Tô. Hứa Trường Tô nhíu mày hỏi.
“Cái gì? Bây giờ hắn đang ở đâu?”
“Bẩm lão gia, Dương công tử đã được gia nhân đưa vào hậu viện rồi. Cũng đã gọi đại phu rồi.”
Hứa Trường Tô lập tức đứng dậy, sắc mặt ngưng trọng cùng quản gia rời đi. Hứa Nguyên ngồi uống rượu nghe vậy thì khẽ lắc đầu mỉm cười, lẩm bẩm.
“Dương huynh, chỉ mong sau chuyện lần này huynh có thể tu dưỡng tâm tính.”
Hứa Nguyên uống ực một ly rượu, sau đó cũng đứng dậy đi ra khỏi thuỷ đình. Khi đi ngang qua chỗ Lưu Vân và Trịnh Văn Cẩn, hắn khẽ liếc nhìn một cái, chỉ thấy Lưu Vân đang nói với Trịnh Văn Cẩn nhưng trong thoáng chốc vẫn đưa mắt nhìn hắn. Ánh mắt tĩnh lặng như thể soi thấu tâm can khiến Hứa Nguyên cảm thấy chột dạ, bước chân vì vậy cũng nhanh hơn.
Trịnh Văn Cẩn thấy Hứa Nguyên hành xử như vậy, khẽ hỏi Lưu Vân.
“Tiên sinh, ngài nhìn Hứa đại công tử như vậy là có chuyện gì sao?”
“Không có chuyện gì. Chỉ là kẻ bày mưu đang cảm thấy chột dạ thôi.”
“Tiên sinh nói thế là có ý gì?”
Lưu Vân mỉm cười ẩn ý. Hắn và Bạch Nguyệt Quân vốn đã biết mời cả nhà hắn đến là có âm mưu phía sau, thế nhưng từ đầu đến giờ Hứa Nguyên chỉ uống rượu, thi thoảng thì ra vài câu đối, kể cả lúc tổ phụ và cha của hắn có đến chào hỏi, Hứa Nguyên cũng chẳng mảy may để tâm đến. Chuyện này làm Lưu Vân có hơi hoài nghi, không rõ động cơ của Hứa Nguyên là gì. Lưu Vân nói.
“Nhanh thì ngày mai, chậm thì ngày kia, Trịnh đại nhân sẽ biết thôi.”
Trịnh Văn Cẩn nghe vậy, cũng chỉ đành tin là vậy, cũng không hỏi gì thêm.
Đề xuất Voz: Đã nhớ một cuộc đời!
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.